Tuy rằng Lâu Hộ đã chuẩn bị tốt tâm lý phấn đấu vươn lên, nhưng bắt đầu như thế nào lại là một vấn đề cần suy ngẫm.
Theo lý thuyết, nhà họ Lâu làm về kiến trúc, nếu Lâu Hộ muốn xem xét thì nên bắt tay từ phương diện này. Nhưng Lâu Hộ là người
trọng sinh lại lần nữa, đương nhiên biết so với sản nghiệp của gia tộc có vài phương diện sẽ sinh tiền càng nhanh hơn.
Ngay lúc ấy, đã được thành lập trong các điều kiện hợp pháp.
Trong khoảng thời gian này, tuy internet bắt đầu phát triển nhưng vẫn chưa thông dụng đến mỗi hộ gia đình, chứ đừng nói đến internet công ty.
Tuy nhiên, tỷ suất lợi nhuận trên internet không chỉ cao mà còn nhanh chóng nữa. Nghĩ đến tương lai sẽ xuất hiện Qiandu, Taoxiaobao (trang web dịch vụ bên Trung) Lâu Hộ không cảm thấy xấu hổ vì đạo văn, ngược lại ánh mắt còn sáng lên gấp mấy lần.
Đương nhiên, anh không thể cứ sao chép nó như thế nếu muốn làm, nhất định phải tạo ra sự đặc sắc và thành tích của riêng mình!
Hơn nữa, tài chính cùng nhân tài mới là quan trọng nhất.
Hiện tại Lâu Hộ chỉ là một tên nhóc mười tuổi đầu, nếu đặt trong gia đình bình thường thì anh vẫn là một tên nhóc ranh thích hất váy mấy cô gái nhỏ. Mặc dù sinh ra ở nhà họ Lâu, nhưng Lâu Hộ của kiếp trước thực sự không biết được gì hữu dụng trong lúc này cả.
Cho nên, Lâu Hộ đang nghĩ đến chút tiền tiết kiệm của chính mình âm thầm chảy vào, mặc dù internet đem tiền về một cách nhanh chóng, nhưng tiêu tiền cũng dữ lắm!
Vì thế trước khi muốn tận dụng internet để sinh tiền, Lâu Hộ vẫn phải kiếm từng hũ tiền đã, năm nay ấy mà không có tiền nửa bước cũng khó đi.
Khi Lâu Hộ gạch bỏ kế hoạch của chính mình, chuẩn bị suy ngẫm như thế nào để bắt đầu kiếm hũ tiền đầu tiên, Lâu m ở bên ngoài kêu lên: "Anh hai! Anh hai! Bố đã về rồi! Mau xuống ăn cơm đi!"
Tay Lâu Hộ dừng lại, cây bút trên tay anh vẽ nên một vết xấu xí trên cuốn sổ sạch sẽ.
"Lâu Dương!"
Tính toán kỹ càng, một lần nữa quay trở lại tuổi này cũng đã được vài ngày, Lâu Hộ và Lâu Dương cũng chưa tiếp xúc nhiều. Ngay cả thay đổi chủ ý nói muốn dẫn Lâu m đến sân chơi, đều là sau khi nói với Liễu Thục, bà đồng ý rồi báo lại cho Lâu Dương.
Cho nên, tình huống chân chính mặt đối mặt.. Lâu Hộ cẩn thận suy nghĩ, quả thật là không có.
Tuy nhiên, chính vì như thế mới có thời gian hòa hoãn, Lâu Hộ đã không làm vẻ mặt ghê tởm trong lần đầu tiên nhìn thấy Lưu Dương, mà là chào hỏi một cách bình tĩnh khiến chính bản thân anh cũng thấy kinh ngạc.
Quả nhiên, sau khi chết qua một lần ngay cả tính tình cũng được rèn luyện, Lâu Hộ tự giễu.
Không nhìn thấy sự khác thường của Lâu Hộ, Lâu Dương cúi xuống ôm lấy Lâu m: "M m hôm nay đi ra sân chơi à? Vui không?"
Từ bên ngoài, Lâu Dương thoạt nhìn là một người đàn ông lịch thiệp, nhất là sự nghiệp thành công và một gia đình hạnh phúc càng làm tăng thêm sự vẻ vang cho người đàn ông này. Đặc biệt lúc rảnh rỗi Lâu Dương thường đọc một số thơ ca lại càng làm cho cả người ông ta toát lên phong độ của một người trí thức mà những người kinh doanh bình thường không có, nói chung là một người vô cùng cuốn hút.
Nhất là khi ông ta cười, sẽ làm cho người ta có một loại ảo giác như chính mình đang được chiều chuộng.
Thế nên Lâu m nở một nụ cười thật tươi: "Ừm! Vui lắm! Lần sau bố mẹ phải cùng nhau đến chơi nhé! Hôm nay anh hai dẫn con đi chơi vui ơi là vui! Hơn nữa lúc về anh hai còn tặng con một con gấu thật to. Con thích anh hai nhất!"
Nghe được những lời con gái nói, ánh mắt Lâu Dương hơi thay đổi, ông ta hôn lên hai má nhỏ nhắn của cô bé: "M m thích anh hai đến vậy sao?" Thành thật mà nói, mặc dù Lâu Dương thoạt nhìn là người có tri thức hiểu lễ nghĩa, mang dáng vẻ công bằng chính trực kiểu giữa thế gian đầy hỗn loạn ta vẫn một mình cô độc, nhưng dù sao ông ta cũng là một con người. Là người, ắt sẽ có thân sơ thiên vị, khó tránh khỏi một chén nước chia không đều. So với người con trai không mấy thân thiết với mình, ông ta đương nhiên sẽ thích đứa con gái hoạt bát này hơn một chút. Nhưng điều khiến ông ta cảm thấy buồn bực chính là đứa con gái ông ta thương yêu lại không thích ông ta nhất, mà lại là con trai ông ta.
"Ừm, thích nhất! Nhưng mà m m cũng thích bố và mẹ nữa!" Lâu m cười tủm tỉm thổ lộ.
"Như thế à, vậy.."
"Ông xã, bọn nhỏ m m đi chơi cả ngày rồi chắc đã đói bụng, ông cũng vất vả nguyên ngày rồi, ăn cơm trước đi." Liễu Thục thấy hai cha con còn muốn nói chuyện, vội vàng mở miệng nói.
Lâu Dương có chút không vừa lòng, bởi vì theo quy định của Liễu Thục khi ăn uống không được nói chuyện cho nên khi ăn cơm, tất cả mọi người đều im lặng, chỉ nói chuyện sau khi rời bàn cơm tối. Trước kia, Lâu Dương thích vẻ ngoài đoan trang, trầm lặng không nhiễm bụi trần của Liễu Thục, lúc tình cảm đậm sâu thì tự nhiên mọi chuyện đều do vợ làm chủ. Nhưng sau ngần ấy năm, rõ ràng ngay lúc đang hào hứng ngồi vào bàn ăn lại phải ngậm miệng như gã câm, điều này thực sự khiến cho Lâu Dương, người đã quen ra lệnh ở công ty có chút không quen.
Nhất là Liễu Thục cũng không phải là người giỏi suy đoán tâm tư người khác. Bà là cô chủ lớn, vậy mà lại không hiểu biết dịu dàng tinh ý. Trước đây Lâu Dương thích sự đoan trang thùy mị của Liễu Thục bao nhiêu, thì hiện tại lại càng khó chịu bấy nhiêu, chẳng những không được vợ chăm sóc ân cần sau khi làm việc vất vả ở công ty, mà còn phải cùng bà ăn một bữa cơm tẻ nhạt. Thậm chí có lúc ông ta còn tự hỏi mình, lúc trước tại sao mình lại chọn một người phụ nữ như vậy để làm bạn cả đời.. Trời ạ, bầu bạn "cả đời"!
Nghĩ đến đây Lâu Dương lại càng phiền muộn, nhất là vào lúc ông ta cảm thấy thân phận của Liễu Thục lại là "Người vợ môn đăng hộ đối" hơn là "Người vợ tâm linh tương thông". Tại sao vợ ông ta không được như.. Dừng lại dừng lại, ông ta và bà đã không còn khả năng, vẫn nên lưu bà lại trong hồi ức tốt đẹp thì hơn.
Thờ ơ thu tất cả mọi thứ vào đáy mắt, Lâu Hộ lặng lẽ cụp mi xuống.
Dù là bàn ăn cho một gia đình bốn người, nhưng bữa cơm vẫn vô cùng nặng nề.
Liễu Thục theo thói quen không nói chuyện trên bàn ăn, Lâu Dương cảm thấy có chút không thoải mái lại nghĩ đến một số chuyện mà hồn vía lên mây, Lâu m bị bầu không khí này ảnh hưởng nhưng nghĩ đến lời dạy "Ăn không được nói", chỉ có thể im ỉm không hé răng mà ăn cơm, ngay cả tâm tình vui sướng khi ra sân chơi đều phai nhạt đi vài phần. Mà Lâu Hộ.. trong đầu nhanh chóng hồi tưởng lại tình huống của Lâu Dương trong cuốn tiểu thuyết.
Ở trong mắt Lâu Hộ, Lâu Dương còn không phải là một người chồng tốt, chứ đừng nói là một người cha tốt. Nhưng chính loại người này ở trong sách lại có nhân khí rất cao.
Bởi vì ông ta đã dũng cảm đứng lên khi nữ chính bị nghi ngờ là "con gái ngoài giá thú", hơn nữa còn cho cô ta một thân phận cao quý. Đồng thời, khi đối mặt với tình yêu đích thực ông ta dám phá bỏ xiềng xích của đời thường liều lĩnh đến với mẹ của nữ chính, mang lại cho nữ chính sự ấm áp của gia đình.
Nhất là ở cuối cuốn sách đó, có rất nhiều độc giả đã vô cùng xúc động trước Lâu Dương và để lại lời nhắn: "Khi thấy ông ấy đứng trước mặt Liễu Thục nói rằng 'Ngọc Nhu là người phụ nữ mà Lâu Dương tôi yêu nhất', tôi bị ông ấy hấp dẫn cực kì"
"Rất đồng cảm với ông ấy, đã chịu đựng ở cùng Liễu Thục hơn hai mươi năm, thật sự quá uất ức"
"Tôi nghĩ ông ấy là một người đàn ông rất có trách nhiệm, liều lĩnh ở cùng với Ngọc Nhu, đây là hành động đúng đắn"
"Chỉ vì hai đứa trẻ, đặc biệt là hai đứa không có mắt Lâu Hộ và Lâu m, ông ấy đã ở cùng người phụ nữ tựa như khúc gỗ Liễu Thục đó hơn hai mươi năm, còn muốn chịu đựng tiếp sao? Giờ đã đến lúc ông ấy nên sống một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ với Ngọc Nhu và nữ chính".
Tất cả những điều này đều khiến cho Lâu Hộ tức giận.
Đúng là cuộc hôn nhân của ông ta và mẹ anh dựa trên mối quan hệ lợi ích, mà mẹ anh cũng không được dịu dàng ân cần. Nhưng sau bao nhiêu năm như thế, bà có thể không phải là một người mẹ tốt, nhưng tuyệt đối là một người vợ tốt, có tài có đức. Vì ông ta, mẹ anh đã từ bỏ cơ hội đi du học, hơn nữa còn cố gắng thay đổi tính cách không khéo ăn nói của mình đi cùng với những người vợ của quan chức và người giàu có để xây dựng mối quan hệ tốt, bởi vì họ có thể nói vài lời tốt ở trước mặt chồng của họ, giúp ông ta trong công việc về sau có thêm nhiều bạn bè, nhiều sự giúp đỡ. Nhưng chính ông ta đáp lại như thế nào?
Mẹ anh kết hôn được mấy năm thì ông ta ngoại tình. Qua cuốn sách, Lâu Hộ cũng biết được rằng lúc đó mình mới ba bốn tuổi, và mẹ anh vừa mới mang thai em gái mình.
Ông ta nói rằng đó là vì ông ta yêu Ngọc Nhu, nhưng vợ ông ta thì sao lúc trước ông ta kết hôn với mẹ anh, ông ta không thương bà sao, không thương thì lấy bà làm gì? Lúc đó đâu có ai cầm dao kề cổ ép ông ta kết hôn! Hơn nữa nghe nói khi đó đích thân Lâu Dương đã tự mình bố trí một màn cầu hôn con gái của nhà họ Liễu ở trước công chúng!
Muốn nói là bởi vì kết hôn lâu năm nên tình cảm không còn, ông ta mới kết hôn được mấy năm? Kết hôn chưa được mấy năm mà đã không yêu vợ, đi yêu người khác, thay đổi cũng nhanh gớm!
Còn nói gì mà lúc đó Lâu m đã làm mất sĩ diện của nhà họ Lâu, Ngọc Tuyết Nhi không phải cũng dây dưa không rõ với nhiều gã đàn ông, lên giường không biết bao nhiêu lần, vậy sao không thấy ông ta đánh Ngọc Tuyết Nhi một trận rồi đuổi đi không thừa nhận?
Ngay trong dịp Tết Nguyên Đán kia, sao ông ta nỡ lòng nào khiến vợ và con gái mình phải đối mặt với cô đơn!
Cái gì mà "Trước kia tôi đã có lỗi với Ngọc Nhu một lần rồi, không thể lại có lỗi thêm một lần nữa, tôi phải có trách nhiệm?" Còn bọn họ thì sao? Chẳng lẽ lại có thể chịu tổn thương hết lần này đến lần khác sao?
Tình yêu với tiểu tam và trách nhiệm với gia đình, bên nào mới nên được đưa lên đầu?
A, nói đến cùng, Lâu Dương chính là một tên tra nam khốn nạn vô trách nhiệm, không có đạo đức, mất nhân tính! Lâu Dương tưởng rằng ông ta còn là thiếu niên mơn mởn sao? Chẳng lẽ tình yêu quan trọng hơn trách nhiệm, chẳng lẽ tình yêu là có thể lấp đầy được bao tử hả!
Lâu Hộ càng nghĩ càng tức giận, cảm xúc tiêu cực lại một lần nữa tác động đến anh khiến cho bàn tay đang cầm đũa của anh nổi đầy gân xanh, đôi đũa dường như không chịu nổi gánh nặng mà phát ra âm thanh. Trong chốc lát, mọi người trên bàn ăn đều nhìn về phía anh.
"Anh hai.." m thanh yếu ớt làm cho Lâu Hộ đột nhiên bình tĩnh lại, nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc và bất mãn của cha mẹ, Lâu Hộ lạnh nhạt nói: "Không có gì." Bản thân còn quá yếu để phản kháng.
Lâu Dương cau mày, vợ ông ta càng ngày càng trở nên nhàm chán, đứa con cũng.. Thành thật mà nói nếu không có cô con gái m m đáng yêu này, ông ta thật đúng là không muốn trở về.
Đúng vậy, Lâu Hộ tuy là con trai của ông ta nhưng lại không thừa hưởng một chút tác phong nhanh nhẹn của ông ta. Hồi trước tính cách nóng nảy thì ông ta có thể hiểu con nít luôn nghịch ngợm và tính khí không ổn định là điều bình thường. Nhưng sao mới hai ngày không gặp mà nó đã biến thành như vậy? Cái khuôn mặt cứng nhắc kia là sao? Mình là bố của nó chứ có phải là kẻ thù của nó đâu!
Nếu Lâu Hộ biết Lâu Dương đang nghĩ gì lúc này, phỏng chừng chỉ cần một ngụm soda chanh muối là có thể phun chết ông ta, chính vì anh xem Lâu Dương là kẻ thù của mình, cho nên mới vô thức biểu hiện ra vẻ mặt này!
Sau bữa tối, thu dọn đồ đạc xong bảo người hầu dẫn Lâu m đi nghỉ ngơi, Lâu Dương mới nói: "A Hộ, vừa rồi đang nghĩ gì vậy?"
Trầm mặc trong chốc lát, Lâu Hộ mới nói: "Con vừa mới nghĩ tới Minh Huy."
".. Minh Huy?"
Lâu Hộ kể qua loa mọi chuyện một lần.
"Hôm nay con gặp đứa cháu trai của nhà họ Minh à?" Hai giọng nói khác nhau phát ra từ bố mẹ Lâu Hộ.
Lâu Dương có chút không vui, ông ta không thích người khác cắt ngang lời mình hoặc giành lời của ông ta.
Nhưng hết lần này tới lần khác Liễu Thục lại nói: "Nếu là cháu trai của nhà họ Minh, vậy thì có thể làm thân một chút."
Tuy rằng hiện tại nhà họ Minh do Minh Thành đứng đầu, nhưng ai cũng biết người nắm giữ quyền lực thực sự vẫn là ông cụ Minh. Vì vậy ngay cả những lúc bình thường, hễ nhắc đến nhà họ Minh cũng chỉ nhắc đến ông cụ Minh chứ không phải tên công tử bột như Minh Thành.
"Vâng, mẹ." Đã có lúc, Lâu Hộ rất tự hào vì cha mình không chỉ nho nhã mà còn một lòng, tuyệt đối không trăng hoa khắp nơi như Minh Thành. Nhưng về sau, Lâu Hộ thà rằng Lâu Dương là một tên khốn chỉ biết lừa gạt phụ nữ cũng không muốn ông ta trở thành một tên khốn vô trách nhiệm bỏ rơi vợ con! Ít ra Minh Thành còn không cho Minh Huy thêm một "đứa em gái" nào đâu!
Lâu Hộ biết tình hình hiện tại của mình có chút nguy hiểm cho dù là cảm xúc hay suy nghĩ đều có chút cực đoan, nhưng.. Nghĩ đến những điều bản thân đã trải qua và những điều đã thấy trong sách, Lâu Hộ không thể bình tĩnh lại được, có lẽ là người trong cuộc thì mê muội.
"Sao bà có thể dạy thằng nhỏ như vậy được! Trước kia bà đâu phải là người nịnh hót đâu!" Lâu Dương có chút bất mãn và thất vọng mà nói: "A Hộ còn nhỏ như vậy, làm sao bà có thể để tình bạn trong sáng của nó bị vấy bẩn?" Rõ ràng Liễu Thục là một người phụ nữ có phong thái trí thức như thế, sao bây giờ lại lấy ích lợi đi trước, trên người đầy mùi tiền? Thật sự khiến ông ta thấy xa lạ.
Bị ánh mắt của Lâu Dương nhìn đến, Liễu Thục run rẩy trong lòng có chút đau xót.
"A Hộ, cháu trai của nhà họ Minh thật ra là một đứa trẻ đáng thương, nếu lúc ấy Minh Thành có thể cưới mẹ của nó thì bây giờ thằng bé kia cũng không thảm đến như vậy.." Lâu Dương xúc động thở dài: "Dù cho Minh Huy về sau có phần thừa kế của nhà họ Minh, nhưng bố hy vọng bây giờ con đừng vì mục đích về lợi ích riêng này để tiếp xúc với cậu ta. Chân tình mới là thứ quý giá nhất, không thể mua được bằng bất cứ tiền bạc nào."
Liễu Thục sắc mặt tái nhợt.
Chú ý đến biểu hiện của mẹ, Lâu Hộ âm thầm nghiến răng, làm sao những đứa trẻ trong một gia tộc lớn lại có tình bạn trong sáng chứ?
Song trên mặt anh không thể hiện gì, thành thật đáp lại.