Chương 2: Một nghèo hai trắng
Trương Thúy Hoa cực kì ghét bỏ con chuột, mắng: "Lương thực tao ăn còn không đủ, con chuột nhà ngươi lại ăn đến bụng căng tròn, lão nương ta cực cực khổ khổ mới tích góp được chút lương thực, ăn còn ăn không no, con chuột chết tiệt!"
Bà còn nhớ rõ cô con dâu ngốc gọi mình bằng mẹ, quay sang nhìn, chỉ thấy Ngốc Ni Nhi trốn ở phía sau người con trai, nhìn con chuột trong tay bà với vẻ mặt sợ hãi. Hai mắt lúc này trông thật linh động không nhìn ra nửa điểm ngu đần, vừa nhìn bà cảm thấy cô con dâu này cũng thật xinh đẹp, chẳng trách đứa con trai ngốc kia nhất định đòi cưới.
Nhà mẹ đẻ của cô con dâu ngốc này là người Mạc Gia Câu, cô không phải bẩm sinh đã ngốc, lúc mới 7 tuổi vì che chở em trai, bị người đẩy ngã dẫn đến đầu đập vào tảng đá nên mới ngốc. Dẫn đến về sau thành si ngốc không nhận ra mọi người, càng đừng nói làm việc kiếm công. Cũng may người sạch sẽ, lớn lên lại xinh đẹp, con trai vừa nhìn thấy đã đòi cưới cô.
Nghĩ như thế Trương Thúy Hoa lại lo lắng, tuy rằng cô con dâu hiện tại không ngốc, nhưng trí tuệ lại dừng ở lúc 7 tuổi.
"Ni Nhi, con xem đây là cái gì?"
Mạc Như: "Con.. chuột"
Trương Thúy Hoa gật đầu: "Đúng là con chuột, còn lớn như vậy, ngày mai liền nấu cho các con ăn"
Tức khắc Mạc Như cảm thấy buồn nôn, nắm chặt Chu Minh Dũ lắc đầu: "Mẹ, con không cần, mọi người cứ ăn đi"
Chu Minh Dũ cảm giác dây quần của mình sắp bị cô kéo xuống, nhanh chóng giải vây: "Mẹ, Ni Nhi mới khỏi bệnh, rất nhiều chuyện không hiểu, về sau con sẽ dạy cô ấy từ từ"
Trương Thúy Hoa vừa lòng gật đầu, lúc trước bị ngốc bà không ghét bỏ, nay lại càng cao hứng, vui rạo rực nói: "Cũng tốt, tự mình có thể mang con nhỏ" Không thể trông cậy vào cô làm việc kiếm công điểm, có thể vì tiểu Ngũ sinh con chăm con là được. Bà lại hỏi Mạc Như mấy câu hỏi của đứa nhỏ 3 tuổi, thấy Mạc Như trả lời đúng hết, vẻ mặt càng vui vẻ, lại hỏi Mạc Như vì sao lại đột nhiên khỏi bệnh.
Mạc Như tự tin nói: "Mẹ, con mơ một giấc mơ, trong mộng có thần tiên chỉ điểm cho con.."
Tay trái cô chống hông, tay phải ở trên cánh tay Chu Minh Dũ khoa tay múa chân.
Trương Thúy Hoa đôi mắt trợn tròn: "Thần tiên hình dạng như thế nào? Là một ông lão có râu bạc trắng sao?"
Mạc Như bịa vài câu, nghĩ thần tiên trong tưởng tượng của mọi người là hình tượng như vậy, đáp qua qua là được.
Ai biết Trương Thúy Hoa lại tưởng thật, vỗ tay một cái, nhỏ giọng nói: "Sợ là tổ tiên hiển linh, các con tự mình biết là được, đừng đi ra ngoài nói" nếu để người ta biết Ni Nhi khỏi bệnh rồi, bắt phải đi làm việc thì sao, trước cứ sinh xong lại nói.
Bà thấy cô con dâu thật là tỉnh táo, vui mừng giống như nhặt được vàng, vốn tưởng rằng tốn một túi khoai lang khô đổi một con dâu ngốc để cho con trai vui, bây giờ lại thấy người ngốc có phúc của người ngốc. Hỏi thăm con dâu xong quay sang quan tâm con trai: "Hồng Lí Tử, đầu con không bị gì đi?"
Hồng Lí Tử là nhũ danh của Chu Minh Dũ, thời điểm Trương Thúy Hoa mang thai mơ thấy có con cá chép cao ba thước đỏ thẫm nhào vào trong lòng bà, lúc sinh ra lại mơ thấy con cá chép đỏ thẫm kia bay lên trời, bà vẫn luôn cảm thấy con trai mình là ông trời ban cho, cho nên bà rất thương anh.
Anh biết vì sao Trương Thúy Hoa lại hỏi như vậy.
Nguyên chủ là một người nông nổi, cả ngày động một chút thì khó chịu không phục, đặc biệt càng không ưa những cái đuôi trời cao (chỗ này mình không hiểu, có ai biết chỉ mình với nha), như người một nhà Trương Căn Phát dựa vào tích cực phấn đấu của người khác mà lên làm cán bộ trong đại đội. Sức lực của anh lớn hơn người bình thường rất nhiều, một lời không hợp liền đánh, ngoại trừ mẹ anh thì ai cũng không nghe, bình thường thì mọi người đều sợ anh. Tuy anh không đánh phụ nữ cùng người thành thật, lại không chịu nổi chính mình sức lực lớn, lại thích tự cho là đúng hay đi bênh vực kẻ yếu, tự nhiên không thể thiếu người nói bậy về anh, cho nên đại bộ phận người đều lén lút nói "thằng nhóc này bị đánh cũng không tiếc"
Nửa tháng trước Chu Minh Dũ cùng con trai của cán bộ đại đội Trương Căn Phát - Trương Kim Nhạc đánh nhau, một chân đá đứt chân Trương Kim Nhạc, mà em họ Trương Kim Nhạc dùng gậy gộc đánh đầu anh. Chu Minh Dũ lúc ấy đã bị đánh hôn mê, tuy rằng đầu không bị hỏng, lại hôn mê ba ngày mới tỉnh. Tỉnh lại vẫn luôn choáng váng đau đầu, kiên trì mấy hôm, tối hôm qua ngủ lại khiến cho Chu Dũ
xuyên không đến thân thể này.
Không biết có phải vận mệnh chú định hay lực lượng siêu nhiên gì, anh và Mạc Như cùng nhau xuyên không tới, Chu Minh Dũ cùng Mạc Ni Nhi đều chết rồi, hy vọng là xuyên vào địa phương khác đi.
Chu Dũ cười cười, "Mẹ, đầu con đỡ hơn nhiều rồi, hiện tại một chút cũng không đau"
Trương Thúy Hoa vẫn là không yên tâm, nhỏ giọng nói: "Ni Nhi tốt lên, đầu con không đau đây là chuyện tốt. Tục ngữ nói chuyện tốt không ra khỏi cửa chuyện xấu truyền ngàn dặm, tự chúng ta biết là được đừng đi ra ngoài nói, để Ni Nhi ở nhà, mấy ngày này con cũng đừng đi làm việc, có cha con cùng các anh con làm đâu."
Sở dĩ bà không cho Chu Minh Dũ làm việc ngay, một là từ nhỏ đã coi anh là tâm can bảo bối. Chu Minh Dũ sở dĩ dưỡng thành tính tình nóng nảy cũng có một phần đều do bà dung túng nuông chiều.
Thứ hai chính là bà nghĩ, dù sao hiện tại lao động kiếm công điểm cũng đủ ăn, hà cớ gì cả nhà phải đi làm? Rốt cuộc mỗi người nhiều nhất được phân lương đều hạn chế, kể cả tính công điểm nhiều có phân tiền nhưng là bởi vì không ít người trong đại đội kéo chân sau, bọn họ cơ bản cũng lấy không được tiền, đều bị treo công điểm. Cho nên bà cảm thấy không cần phải cho vợ chồng hai người làm việc ngay, ở nhà xử lý một chút đất phân phối càng tốt. Đương nhiên người khác khẳng định sẽ nói xấu, lại cũng không dám đến trước mặt bà nói, nhà họ Chu chính là gia đình bần nông chính gốc, là phần tử tiên tiến ủng hộ Đảng! Bọn họ so nhà bà làm nhiều, vẫn là so nhà bà làm tốt? Không phải bà nói mạnh miệng liền tính phụ nữ trong nhà đều không đi, cũng so trong thôn đại bộ phận nhà nhà làm được vừa nhiều vừa chất lượng!
Chu Dũ gật đầu: "Con biết mẹ thương con nhất, con cùng Ni Nhi về sau phải hảo hảo hiếu kính mẹ"
Mạc Như kinh ngạc nhìn anh, tự nhiên Chu Dũ sẽ nói ra lời ngon tiếng ngọt!
Trương Thúy Hoa vừa lòng, nhìn trên người Mạc Như cùng dây quần lộn xộn không ra gì, cũng chưa nói cái gì, để cho bọn họ ngủ tiếp, bà bưng đèn dầu xách theo chuột đi ra ngoài.
Chu Dũ vội nói: "Mẹ, mẹ cho con mượn đèn dầu, con phủi sạch chăn"
Con chuột từng bò lên chăn, Mạc Như có thói quen sạch sẽ, chỉ sợ không thể thích ứng, phải đốt đèn nói chuyện một thời gian để cô lơ đi chuyện này.
Tuy Trương Thúy Hoa luyến tiếc dầu, nhưng con dâu ngốc đột nhiên khỏi bệnh trong lòng cũng cao hứng, hào phóng mà đem đèn dầu đặt ở trên giường đất, xách theo con chuột vui sướng hài lòng mà đi ra ngoài.
Mạc Như nhìn mẹ chồng rời đi, mới đánh giá hoàn cảnh chung quanh, cảm giác đây là đi trải nghiệm khu sinh hoạt nghèo khó nhất.
Căn phòng rộng khoảng 6 7 mét vuông chỉ có bốn bức tường làm bằng đất, trên nóc nhà cũng không có gì che, lộ ra xà nhà cùng khói lửa mịt mù lâu ngày.
Giường đất hình chữ nhật dài chừng hai mét rộng một mét sáu bảy, trên giường được trải tấm chiếu cũ nát, phía nam có một cái cửa sổ không lớn, bên ngoài che bởi mành cỏ cho nên một chút tia sáng đều không lọt vào.
Cách giường đất tầm một bước là chân tường, trên mặt đất đặt một cái tủ gỗ, phía trên tủ có đặt một rương gỗ lớn. Ngoại trừ giường đất với tủ gỗ thì trong phòng không còn gì nữa.
Thật.. là nghèo mà!
"Chu Dũ, chúng ta xuyên tới nơi nào?"
Chu Dũ còn rất bình tĩnh, đánh giá một vòng: "Mấy năm trước mới vừa cải cách ruộng đất đưa vào hợp tác xã, năm kia nhập cao cấp xã đem thổ địa gia súc đều giao cho tập thể, xã viên ở đội sản xuất làm việc, năm nay sợ là muốn.."
Mạc Như sắc mặt biến đổi: "Mau nói cho em biết đây là làm Cách mạng Văn hóa về sau." Nói thật cô đối niên đại không hiểu biết nhiều, tổng cảm thấy khi đó dân chúng quá thảm, các người già nói cũng là cực khổ chiếm đa số, cho nên cô luôn là không thích xem loại phim truyền hình cùng tiểu thuyết xuất hiện đề tài này.
Chu Dũ lắc đầu, vẻ mặt đồng tình mà nhìn cô "Vợ à, hiện tại kia ba năm còn chưa tới đâu."
Mạc Như muốn ngất đi.
Mạc Như ngã vào trên giường đất, cô là một người sống trong nuông chiều. "Đại tiểu thư" xuyên không đến cuối thập niên 50, không biết có thể sống sót được không.
Nghĩ đến đây Mạc Như nhanh chóng ngồi xuống, sờ sờ trên người mình, sau đó nhắm mắt.
Chu Dũ kỳ quái nhìn cô: "Em làm gì vậy?"
"Em nhìn xem có không gian tùy thân gì đó không"
Chu Dũ: "..."
".. Không có" Mạc Như thất vọng mở mắt ra: "Mau nhìn xem anh dị năng gì hay không, đôi mắt xuyên thấu, không gian tùy thân.. linh tinh."
"..."
Chu Dũ lắc đầu.
"Chết chắc rồi! Chu Dũ em nghe bà ngoại nói a, ba của bà bị đưa đi cải tạo, bà phải xuống nông thôn, khi đó còn bị đói chết.."
"Mạc Như, đừng hoảng hốt." Chu Dũ xoa xoa mặt cô: "Em yên tâm, anh sẽ không bao giờ để em đói chết."
"Anh cũng không thể đói chết!"
"Được chúng ta đều không chết, đều phải sống cho tốt, anh bảo đảm."
Mạc Như nhẹ nhàng thở ra, nhớ tới bà ngoại cùng bà nội nói qua những chuyện về thập niên đều là ăn không đủ no, lúc đó nghe chỉ cảm thấy chính là chuyện xưa, chân chính trải nghiệm hoàn cảnh này sẽ cảm thấy rợn tóc gáy.
"Đừng lo lắng, khu vực không giống nhau, chính sách chấp hành cũng khác kết quả liền khác nhau rất lớn, em phải tin tưởng anh" Chu Dũ nhìn khẩn trương đến sắc mặt đều thay đổi, chạy nhanh an ủi cô.
Mạc Như không phải chịu không nổi đả kích, cũng chỉ rối rắm trong chốc lát biểu tình liền kiên định xuống dưới: "Em sẽ lập kế hoạch thật tốt để ứng phó cái hoàn cảnh khó khăn này"
Chu Dũ nhìn cô phân tán lực chú ý, không còn rối rắm về chuyện con chuột nữa: "Ngủ đi, ngày mai lại tính, dù sao hai ta một cái ngốc một cái thương tạm thời không phải làm việc"
Nằm lên giường Mạc Như vẫn không ngủ được, nhịn không được cùng Chu Dũ lẩm nhẩm lầm nhầm tìm hiểu tin tức của mấy năm nay, cô đối với thời đại này hiểu biết rất ít, nhưng Chu Dũ lại khác, anh hàng năm trà trộn cái gì cường quốc, thiết huyết, xem diễn đàn, còn xem qua rất nhiều thư tịch chuyên nghiệp, có thể nói chính là cái cơ thể sống "Vương Ngữ Yên".
Mà Chu Dũ cũng bởi vì tai nạn xe cộ thế nhưng cùng bà xã cùng nhau xuyên không, tuy mặt ngoài thập phần bình tĩnh, trong lòng cũng hưng phấn đến không ngủ được, ngoài miệng bảo cô ngủ đi kết quả nhịn không được một câu lại một câu giải đáp thắc mắc cho cô.
Mạc Như một bên nhanh chóng mà tiêu hóa tin tức, trong đầu loạn chuyển nghĩ xem cô có thể làm cái gì..
Mạc Như học đại học mỹ thuật chuyên nghiệp, sau khi tốt nghiệp ở nhà làm thiết kế trang phục cho công ty, kiêm chức vẽ tranh minh họa, đặc biệt thích chân dung cùng hoa điểu lối vẽ tỉ mỉ. Mà Chu Dũ, tốt nghiệp ở đại học Đồng Tế hệ Kỹ thuật Xây dựng, sau khi đi làm, yêu thích trò chơi đọc sách xem diễn đàn.
Bọn họ có thể làm cái gì?
Đột nhiên trước mắt cô tối sầm, sợ tới mức vội kêu: "Chu Dũ, anh sao lại thổi đèn?"
Chu Dũ nhìn xem đèn dầu: "Anh không thổi đâu"
Đèn dầu được làm từ dầu cải đen bóng, thiết đúc lớn bằng bàn tay, bấc đèn là sợi bông vê lên đã thiêu đến đen xì, cho nên ngọn lửa thoạt nhìn tùy thời muốn tắt.
Nhưng ngọn lửa vẫn duy trì cháy lên đâu.
Lúc này Mạc Như đột nhiên bật giậy: "Chu Dũ, có chuyện rồi!"