Lại ba năm nữa trôi qua
Từ sau buổi họp lớp năm nhất Thành biết được Diệp không có bạn trai liền không trốn tránh cô như trước nữa thậm chí còn thường xuyên vượt nửa thành phố đến tìm cô, hai người khôi phục trạng thái bạn tốt giống như khi còn cấp ba. Thời gian thấm thoắt trôi qua cả hai đã là sinh viên năm thứ tư, thời gian tốt nghiệp ngày càng gần. Diệp vui vẻ vỗ vai chàng trai cười nói:
- Đợi lâu chưa?
- Cậu xong rồi à?
- Ừm, giáo viên mới phân công thực tập nên hơi lâu, đi thôi tớ đói rồi, đi ăn trước sau đến chỗ bọn Nam sau.
- Được, cậu ăn gì?
- Gì cũng được, hì hì.
Thành nghe Diệp nói vậy thì đen mặt trừng mắt nhìn cô, giọng cậu mang theo ý không hài lòng:
- Cậu thôi đi, nghĩ mau xem ăn gì tớ đưa đi ăn không sau người ta quyết định lại càu nhàu.
- Thật mà cậu cứ chọn đi hôm nay tớ không càu nhàu.
Diệp vô tội nhìn Thành dáng vẻ muốn bao nhiêu ngoan ngoãn liền có bấy nhiêu ngoan ngoãn, Thành nhìn cô bất lực:
- Thế ăn cơm suất quán bà Na nhé.
- No! Mấy hôm nay đều ăn ở đó rồi, đổi món đi.
- Phở?
- Tớ mới ăn sáng xong.
Diệp cúi đầu nói Thành cạn lời lườm cô gái bên cạnh khiến Diệp bật cười, cô không trêu chọc anh nữa nghiêm túc nói:
- Trêu cậu thôi, đi ăn cơm rang đi, tự nhiên thèm ghê á.
- Ok.
Hai người cùng nhau đến một quán ăn nhỏ gọi hai suất cơm rang, Diệp vui vẻ lên mạng tìm kiếm về công ty bản thân sắp thực tập còn Thành thản nhiên đem thìa cùng đũa lau lại bằng giấy ăn đặt trước mặt Diệp, đây đã trở thành thói quen bình thường của cả hai. Diệp cầm điện thoại vui vẻ đưa trước mặt Thành nói:
- Cậu nhìn xem, đây là chỗ mình thực tập sắp tới, oách nhỉ?
- Ừm, công ty lớn đấy, cậu thích nhé.
- Haha, háo hức ghê.
Thành nhìn cô gái hai mắt long lanh bật cười nhận lấy hai đĩa cơm rang nóng hổi nhân viên mang ra đặt đến trước mặt cô:
- Thôi ăn đi đã, cậu sắp được đến đó rồi không phải sao?
- Hì hì, ok.
Hai tháng sau
Hôm nay là sinh nhật trong 22 tuổi của Thành, hiện tại cậu đang là nhân viên của một công ty quốc tế mà cậu thực tập cách đây không lâu may mắn được giám đốc đề bạt Thành được nhận trở thành nhân viên chính thức hiện tại chỉ chờ bằng tốt nghiệp nữa là xong. Công việc tạm thời ổn định, Thành quyết định sẽ tỏ tình với Diệp sau hơn bảy năm
yêu thầm, tan làm anh ghé qua một cửa hàng hoa mua một bó hoa hồng rực rỡ sau đó mỉm cười gọi điện cho Diệp đầu dây bên kia nhanh chóng truyền đến âm thanh vui sướng của cô gái:
- Alo Thành, cậu gọi cho mình có việc gì sao?
- Hôm nay là sinh nhật mình.
- Ừ nhỉ, chết mình quên mất, mấy nay bận quá sorry bạn hiền nha.
Diệp nhìn lại tờ lịch đã khoanh tròn một vòng đỏ giọng cô ảo não, Thành có thể tưởng tượng ra dáng vẻ buồn bã của cô gái đầu dây bên kia, chắc hẳn cô đang xị mặt nhíu mày cho mà xem, anh cười nói:
- Không sao, tớ hiểu mà, tối nay đi ăn nha, chúc mừng sinh nhật tớ.
- Được, ăn ở đâu?
- Bảy giờ tớ đến đón cậu nhé.
- Ok, đến công ty nhé.
Thành cầm bó hoa vui vẻ trở về nhà trọ vui vẻ sửa soạn, bạn cùng phòng nhìn thấy anh như vậy liền cười trêu:
- Hôm nay sinh nhật lại đi với Diệp đúng không?
- Đúng vậy, tao chuẩn bị đi đón cô ấy.
- Hai chúng mày mở mồm ra là bạn mà lúc nào cũng dính nhau như sam, tao thua đấy.
Thành nghe lời bạn cùng phòng hơi mỉm cười, giọng anh dường như mang theo vui vẻ cùng mong đợi khó dấu:
- Ừ, sau hôm nay có lẽ mọi chuyện sẽ khác.
- Mày định nói rồi à?
- Ừ.
Bạn cùng phòng nghe anh nói vậy thì vui vẻ ánh mắt nhìn anh dường như muốn nói trẻ nhỏ dễ dạy, anh ta cười cười vỗ vai Thành:
- Phải thế chứ. Chúc thành công nhé.
- Haha, ok.
Gần 7 giờ tối, Thành lái xe máy đến trước cửa công ty Diệp, anh đứng đợi cách đó không xa nhìn bó hoa hồng trên tay rồi lại hướng về cổng công ty mong đợi. Lát sau người anh mong nhớ cũng đã xuất hiện chỉ có điều bên cạnh cô ấy còn có một người đàn ông anh tuấn, hai người nhìn nhau cười vui vẻ, Diệp giống như một cô gái nhỏ e lệ nhìn người đàn ông hai người ngoại hình bắt mắt vô cùng xứng đôi. Thành nhìn nụ cười trên môi Diệp trong lòng chua chát, cô ấy hóa ra cũng có mặt thẹn thùng như vậy dáng vẻ thiếu nữ biết yêu như vậy chưa từng xuất hiện trước mặt anh, bó hoa trên tay bỗng trở nên thừa thãi. Mắt thấy Diệp tạm biệt người đàn ông rồi quay người đi về phía anh cùng với đó là ánh mắt của người đàn ông, Thành nhìn ra ý khinh thường trong mắt anh ta trước khi lên xe ô tô rời khỏi trong lòng tức giận cùng bất lực. Diệp không hề biết chuyện này chỉ vui vẻ chạy về phía Thành nhìn thấy bó hoa trong tay Thành hai mắt phát sáng nói:
- Sao cậu biết hôm nay tờ hoàn thành kì thực tập? Haha, còn chuẩn bị hoa làm gì hôm nay là sinh nhật cậu mà.
- À, ừ, coi như chúc mừng cậu thực tập thành công đi.
- Coi như cái gì, chính là thành công đó.
Thành nhìn cô ôm bó hoa trong lòng cũng cảm thấy thoải mái hơn, anh nói:
- Người vừa nãy là ai vậy, sếp à?
- Ừ, trưởng phòng của tớ, đẹp trai không?
Diệp hào hứng nhìn Thành nói, anh nhìn cô trong lòng chán nản đáp nhẹ một tiếng, Diệp cười càng tươi nói:
- Đúng không, anh ấy đẹp trai thật còn rất tốt với tớ nữa kì thực tập này may nhờ anh ấy mà tớ đạt loại tốt đó anh ấy còn ngỏ ý nói tớ sau khi tốt nghiệp có thể nộp hồ sơ xin việc tại công ty sắp tới có đợt tuyển nhân viên mới, thật là người tốt mà.
Thành không đáp lới cô chỉ bình tĩnh đưa cho cô chiếc mũ bảo hiểm sau đó im lặng quay xe, Diệp cũng không quan tâm anh chỉ liên tục nói về anh trưởng phòng phong độ của mình khiến Thành không vui. Rời đi được một đoạn cuối cùng anh cũng không chịu được nói:
- Chúng ta đi ăn đã, cậu đừng nói về anh ta nữa, hôm nay sinh nhật tớ còn chưa chúc mừng tớ câu nào đâu?
- Hì hì, xin lỗi bạn mình nha, tại tớ vui quá, chúng ta đi đâu ăn đây?
- Hừ, nhịn, ăn uống gì nữa, bực mình.
Thành hơi cáu gắt nói, Diệp cũng biết là do bản thân mình có lỗi trước nên xuống giọng nhận thua:
- Thôi mà, hôm nay sinh nhật cậu đó sao có thể đi về được, bọn mình đi ăn nướng đi.
- Hừ!
- Đi mà, tớ xin lỗi.
Thành ngoài miệng nói vậy nhưng vẫn nghe lời cô lái xe đến quán nướng quen thuộc của cả hai, Diệp cười cười đi theo anh vào trong. Vừa ngồi vào quán Diệp liền kéo tay Thành nói:
- Cậu vào trong trước tớ đi về sinh cái đã.
- Được rồi, nhanh lên đấy.
- Biết rồi biết rồi.
Diệp cười hì hì nhìn anh dáng vẻ nịnh nọt khiến Thành nãy giờ nhăn mày cũng từ từ buông lỏng khẽ lườm cô một cái rồi quay đầu vào trong. Diệp nhìn bóng anh đi khuất liền chạy khỏi quán chạy một mạch về quán bánh ngọt cách đó không xa theo trí nhớ nhưng đem một nỗi đó là tiệm bánh hôm nay đóng cửa, Diệp nhìn cửa hàng đóng kín muốn rớt nước mắt trân trối, điện thoại trên tay rung lên, là Thành gọi cô cuống cuồng nghe điện thoại giọng trách cứ của Thành truyền đến:
- Cậu ngã xuồng bồn cầu à mà sao giờ chưa quay lại, có cần tớ vào giải cứu không?
- Ầy không cần, hì hì, thông cảm tí người ta nhịn hơi lâu, tờ về ngay đây.
Diệp cười cười đáp lại Thành bên kia liền truyền đến âm thanh của Thành, Diệp cúp điện thoại lại nhìn một vòng không thấy quán bánh nào chán nản, bỗng ánh mắt cô nhìn về một phía trong đầu liền nảy ra chủ ý mới lạ cười hì hì đi về phía chiếc xe đạp gần đó.
Đồ nướng đã lên đủ Diệp mới hớt hải chạy về trên trán còn lấm tấm mồ hôi trên tay còn cầm theo một cái túi giấy Thành ngạc nhiên nhìn cô:
- Cậu đi mua cái gì đấy?
- Hì hì, không có gì, ơ cậu không gọi rượu à?
- Sâu rượu à? Tớ uống ai lái xe?
- Hì hì, uống một tí thôi sinh nhật cậu mà.
Thành không muốn nhưng lại không nỡ cự tuyệt cô liền gọi một chai soju vị dâu loại Diệp thích:
- Một chai thôi đấy, tớ còn phải lái xe.
- Tớ biết mà, nào cậu uống một ly thôi, chúc mừng sinh nhật anh bạn nhỏ nhà chúng ta thêm tuổi mới càng đẹp trai nhiều tiền sớm có người yêu.
- Cái đó là đương nhiên rồi.
Thành nghe câu chúc của cô bật cười, hai người vui vẻ uống sạch ly rượu, vị rượu nhàn nhạt thơm mùi dâu trôi xuống cổ họng. Diệp thích thú cười híp mắt Thành không thích hương vị hoa quả của rượu lắm cộng thêm Diệp nên từ đầu đến cuối anh chỉ uống duy nhất một ly còn lại tập trung nướng thịt cho cô nàng nào đó ăn đến vui vẻ. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, sinh nhật Thành dường như cũng không có gì khác biệt so với ngày thường nhưng anh cũng không quan tâm lắm dù sao anh chỉ cần ở cạnh cô là vui rồi. Cuối bữa nhân lúc Thành đi trả tiền Diệp liền lén lút đặt tiền và một tấm thiệp nhỏ vào trong túi áo khoác của anh rồi lôi từ trong túi giấy khi nãy ra một củ khoai lang lớn cắm thêm một ngọn nến sinh nhật cười thích thú. Đợt khi Thành quay lại liền thấy khung cảnh kì lạ này, cô gái hai má phớt hồng cẩn thận cầm củ khai nướng bên trên cắm một ngọn nến nhỏ nhìn thấy nào cũng thấy kì cục, anh bật cười nhìn cô:
- Này cậu định cho tớ thổi bánh sinh nhật khoai lang đấy à?
- Hì hì, nãy đi mau bánh nhưng tiệm ý đóng cửa rồi, cậu thích khoai lang mà thôi tạm đi.
- Hừ, cậu nhìn xem mọi người nhìn chúng ta như hai đứa dở hơi.
Thành buồn cười nhìn cô nói Diệp đưa mắt nhìn một lượt người xung quanh cười cười nhìn họ thậm chí có người còn chụp ảnh lại khiến cô cũng có chút ngại ngùng nhưng vẫn cương quyết nói:
- Thì kệ, không nói nhiều cậu mau thổi nến đi ngầy mai tớ bù quà với bánh cho cậu sau.
- Lắm chuyện quá.
Thành tuy nói vậy nhưng vẫn dướng người về phía cô thổi tắt ngọn nến trên củ khoai, Diệp thấy thế cười cười hài lòng nhưng chợt nhận ra điều gì vội nói:
- Chết quên, cậu chưa ước nữa.
- Ước cái gì? Cậu bảo tớ ước với củ khoai à? Haha.
Diệp nhìn chàng trai cười nghiêng người đối diện cảm thấy lời anh nói cũng đúng nhưng vẫn cứng cổ:
- Hừ, khoai thì sao, cậu thích ăn còn gì.
- Haha.