Tam hoàng tử cười ranh mãnh, rồi ngồi xuống giường bên cạnh nàng. An Nhã vẫn cố giữ nét mặt đoan trang, nàng nhẹ xích ra xa một chút. Bỗng tên kia vừa cười vừa nói:
- Ta nghe nói nhị vị tiểu thư phủ thừa tướng ai cũng sắc nước hương trời, mà nhìn nương tử, ta thật thất vọng quá.
An Nhã dở khóc dở cười, tên khốn này chê mình xấu. Dù trong lòng tức giận nhưng vẫn cố mỉm cười:
- Thiếp khiến điện hạ thất vọng rồi.
Thiên Nguyên bỗng cười lớn, tiến sát lại gần, nhìn thẳng vào An Nhã. Nàng bị bất ngờ, cũng tròn mắt nhìn phu quân kia. Trong lòng thầm nghĩ: "Hắn ta cười gì vậy, mình tuy không xinh đẹp như nhị tiểu thư nhưng cũng đâu đến nỗi. Hay hắn nhớ ra mình.."
- Nương tử căng thẳng quá rồi, cười chút xem nào.
An Nhã cố nặn ra nụ cười gượng gạo. Tên kia lại càng cười lớn. Bỗng hắn đứng dậy, chỉ chỉ đĩa điểm tâm trên bàn:
- Đói không, ăn điểm tâm kìa.
An Nhã giật mình, tên này hóa ra không xấu xa như mọi người nói. Còn để ý biết mình đang đói. Nàng tròn mắt, hết nhìn đĩa điểm tâm lại nhìn Thiên Nguyên. Cuối cùng đánh liều gật đầu. Tên kia vẫn không ngừng cười cợt, hắn mang cả đĩa bánh dúi vào tay An Nhã. Rồi bỏ đi, trước khi đi không quên chọc tức nàng:
- Tân nương xấu quá, thật khiến ta thất vọng.
An Nhã ngẩn ngơ nhìn đĩa điểm tâm trong tay. Thôi không cần biết, xấu thì xấu, ăn trước đã. Nàng ăn say sưa, chẳng mấy chốc hết cả đĩa, ăn rồi lăn ra giường ngủ, coi như cũng xong một ngày mệt mỏi..
Tam hoàng tử thế mà đi thẳng không quay lại, cũng tốt, An Nhã ngủ một mạch đến sáng, mở mắt ra đã thấy tên kia đứng đầu giường vừa nhìn nàng vừa tủm tỉm cười. Đúng là của nợ, mới sáng mở mắt ra đã ám quẻ:
- Nương tử ngủ ngon nhỉ.
- À điện hạ, thiếp dậy muộn sao. Sao điện hạ lại đứng đó. – Đoạn nàng cũng bật dậy, vuốt lại tóc, chỉnh chang xiêm y.
- Đây là phòng tân hôn, ta không ở đây thì ở đâu. Nàng nằm dang tay dang chân chiếm hết cả giường. Ta không đứng đây thì đứng đâu.
Tên đó lại cười haha làm An Nhã cũng phát ngượng. An Nhã thở dài, đúng là tên tiểu tử chưa lớn.
An Nhã nghĩ sống với tên này mình cũng phải mặt dầy, giữ phép tắc cũng chỉ mệt người, lấy thì cũng lấy xong rồi. Nghĩ vậy liền đứng phắt dậy, chẳng thèm trả lời, đi chải đầu trang điểm, điện hạ à, từ giờ ta sẽ coi ngươi như tiểu tử 10 tuổi.
Ngày đầu tiên sau hôn lễ, theo phong tục hoàng tử phi phải ra mắt Đức phi nương nương. An Nhã biết không sớm thì muộn mình cũng phải đối mặt với bà mẹ chồng ghê gớm này. Tuy nhiên, An Nhã cũng mừng thầm, Đức phi nương nương tuy là người ghê gớm, nhưng mặt khác lại không phải là người thâm độc, chỉ có miệng lưỡi có chút cay độc mà thôi. Người như vậy chỉ cần bỏ ra một chút tâm sức thì việc lấy lòng cũng không phải quá khó. Nghĩ vậy, An Nhã sai Tiểu Lan lấy cho cô một chiếc rương nhỏ nạm ngọc tinh xảo - Tiểu Lan là nha hoàn Thiên Nguyên gửi tới chăm sóc nàng. Sau đó, An Nhã bỏ vào trong chiếc rương một lọ kem nhỏ, nữ nhân ai mà chả thích đẹp cơ chứ, An Nhã cười thầm, bụng đầy toan tính.
Trên xe ngựa, mặc cho An Nhã đầy căng thẳng, tên tam hoàng tử kia vẫn hi hi ha ha cười cợt. An Nhã cũng chả thèm để tâm, dù sao cũng chỉ là một tên nhóc, cô mới không thèm chấp nhặt đâu. Cuối cùng cũng đã đến nơi, một thái giám dáng người gầy nhỏ bước ra nghênh đón:
- Tham kiến tam hoàng tử, tham kiến tam hoàng tử phi, nô tài được lệnh của Đức phi nương nương ra nghênh đón hai vị, Đức phi có lệnh mời tam hoàng tử phi theo nô tài vào diện kiến.
An Nhã cùng Hạ Thiên Nguyên đang định bước vào, thì tên nô tài có ý ngăn lại:
- Thưa tam hoàng tử, Đức phi nương nương có lệnh, chỉ mời hoàng tử phi vào diện kiến, Đức phi có gửi lời tam hoàng tử, lâu rồi tam hoàng tử chưa vào cung gặp hoàng thượng, hoàng thượng cũng đang rất nhớ người đó.
Hóa ra là muốn đánh phủ đầu, An Nhã cười nhạt, trò này đối với nàng có là gì. Tuy nhiên cẩn thận vẫn hơn, đây là thời
cổ đại, chẳng may có gì sai sót thì mất đầu như chơi. Nhìn sang tam hoàng tử, vẫn là nụ cười vô lại:
- Vậy ta đi đây, chúc hoàng phi của ta thượng lộ bình an nhé.
Trước khi đi, hắn bỗng quay lại, ghé sát vào tai An Nhã, hơi thở ấm áp khiến An Nhã cảm thấy khuôn mặt trở nên nóng bừng, đang định tránh khỏi vòng tay cảu Hạ Thiên Nguyên, bỗng nghe hắn nói thầm:
- Tiểu nương tử đừng sợ, tẩm cung của phụ hoàng ở ngay gần đây thôi, mẫu phi ta thích nhất là được khen xinh đẹp, người sẽ không làm khó nàng đâu.
Nói rồi Hạ Thiên Nguyên quay đi, để lại hai tên thị vệ thân cận.
- A Lộc, A Thọ, hai ngươi ở lại đây.
Tên nhóc này cũng còn có lương tâm đó, không những cho nàng lời khuyên, lại còn để lại hai tên thị vệ để bảo vệ nàng, xem ra hắn cũng không phải người xấu. Lại nói hai cái tên A Lộc, A Thọ này sao nghe cũng thấy quen tai vậy nhỉ. An Nhã lắc lắc cái đầu, chuẩn bị tinh thần đón tiếp một đợt sóng gió mới.
Đức phi ngồi trang nghiêm, khuôn mặt lộ ra vài tia không kiên nhẫn.
- Thần thiếp Hạ Thanh Ngọc, tham kiến Đức phi nương nương.
Đức phi không nói gì, An Nhã cũng đành quỳ, dù sao nàng cũng đã chuẩn bị tâm lý, hơn nữa nàng cũng chả phải tiểu thư lá ngọc cành vàng gì, quỳ một chút cũng chẳng sao.
Sau một chum trà, Đức phi lên tiếng:
- Mau đứng dậy đi, Thật chẳng hiểu Hạ thừa tướng nuôi dạy kiểu gì mà nữ nhi của hắn lại không biết phép tắc như vậy. Bây giờ đã là giờ nào rồi mới tới thỉnh an, đúng là không có giáo dưỡng.
- Nương nương, nô tỳ nghe nói hoàng tử phi không ở Hạ phủ mà ở Dương phủ năm năm, dù sao Dương phủ cũng là nhà võ tướng, lại không có mẫu thân bên cạnh chỉ dạy, nên chắc hoàng tử phi không nắm rõ quy củ. Một ma ma tiếp lời.
Cũng thật ác miệng đấy, hai vị à, dù sao ta cũng chỉ là một tiểu cô nương thôi, có cần phải đay nghiến như vậy không. An Nhã lúng túng:
- Thần thiếp có tội, mong Đức phi nương nương rộng lượng tha thứ.
Vừa nói tay chân vừa lóng ngóng, một chiếc hộp gỗ tinh xảo từ tay áo cô rơi ra, An Nhã chưa kịp cất lại đã bị Đức phi nhìn thấy:
- Mang đưa ta xem. - Đức phi chỉ vào hộp gỗ nói.
Ma ma hầu cận đi về phía An Nhã, mỉm cười nói:
- Hoàng tử phi, nô tỳ đắc tội.
Nói rồi lấy đi hộp gỗ trên tay cô, trên khuôn mặt của An Nhã khẽ lướt qua một ý cười.
Đức phi ngắm nhìn hộp gỗ, tuy có tinh xảo nhưng cũng đối với bà đây cũng chỉ là vật tầm thưởng, mở hộp gỗ là là một hũ nhỏ làm bằng bạch ngọc, Đức phi tò mò, mở nắp hũ, là hương thơm man mác hoa anh đào, bên trong hũ đựng là một thứ kem mịn màu hồng nhạt, lẫn trong đó là những hạt li ti lấp lánh, trông rất hấp dẫn. Đức phi cố nén cảm xúc, lên tiếng:
- Đây là thứ gì?
An Nhã run run, giọng nói vẫn còn chút sợ hãi:
- Thưa Đức phi nương nương, đây được gọi là kem hoa đào.
- Kem hoa đào, nói rõ cho ta nghe. - Đức phi tiếp lời.
- Thưa Đức phi nương nương, thần thiếp thấy nữ nhân bình thường phải trang điểm rất nhiều lớp, các lớp phấn đều có chứa chì không tốt cho da mặt, dùng lâu sẽ khiến da trở nên nhợt nhạt, kem hoa đào này có thể thay thế tất cả các bước trang điểm, chỉ cần dùng sẽ có một làn da trắng mịn hồng hào, lại không gây hại đến da, dùng lâu còn khiến da khỏe mạnh hơn.
- Cái này là ngươi tự chế tạo. - Đức phi không giấu được tò mò.
- Thưa Đức phi nương nương, trong thời gian ở Dương phủ, ngoại trừ những lúc học cầm kì thi họa, thần thiếp thường ra vườn thu thập hương liệu để chế túi hương, lại gặp được cao nhân chỉ điểm, dạy cho cách điều chế các loại son, phấn. Thần thiếp tự mày mò, chế tạo được hũ kem này, cũng đã tặng Dương lão phu nhân một lọ, lão phu nhân rất thích, vẫn thường bảo thần thiếp chế tạo thêm. Thần thiếp không dám nhiều lời, chỉ là từ lần trước gặp Đức phi nương nương, thần thiếp vô cùng rung động trước nhan sắc của người, thần thiếp bỗng trộm nghĩ tới không biết Đức phi nương nương có để tâm tới hũ kem này, nhưng nay gặp Đức phi nương nương đẹp tựa thiên tiên, món đồ nhỏ bé này thần thiếp không dám mang ra.
An Nhã cố tình nói như vậy, thứ nhất cô muốn nói với Đức phi rằng, Thanh Ngọc ở Dương phủ vẫn được dạy dỗ đàng hoàng, thứ hai nguyên nhân cô biết chế tạo mỹ phẩm là có cao nhân chỉ điểm, thứ ba là sản phẩm này Dương lão phu
Nhân đã sử dụng qua, nên tuyệt đối an toàn.