Minh Anh chở Vũ Vân Hà đi, mới cảm nhận được cô gái này rất nhẹ, dáng người lại nhỏ gầy. Bình thường cô chở mấy tải lúa, giờ chở Vũ Vân Hà lại có cảm giác nhẹ tênh, đạp xe rất nhanh.
Vũ Vân Hà ngồi phía sau, cảm thán:
- Minh Anh khỏe thật đấy.
- Tôi bình thường ăn nhiều, lại hay ra đồng làm với bà ngoại, từ lúc học cấp hai đã bắt đầu cao hơn các bạn cùng lứa rồi. – Cô đáp.
- Thích thật đấy, tớ cũng muốn cao lớn khỏe mạnh. Như vậy sẽ không phải sợ ai nữa, cũng không trở thành đối tượng để bạn bè bắt nạt.
Minh Anh nhíu mày, đáp lại:
- Vóc người cao lớn chỉ là một phần thôi. Nếu cậu có kỹ thuật, người nhỏ con cũng có thể hạ được vài tên to xác đấy.
- Thật à?
- Ừ, trước đây tôi từng học võ..
Minh Anh chợt ngừng lại, hơi muốn bịt miệng mình.
Chuyện học võ là từ đời trước rồi. Đời này, tính đến bây giờ, cô vẫn chưa thử đấm một quyền nào, đừng nói là học võ gì đó. Bà ngoại cũng không có tiền cho cô học. Cô có chút hi vọng Vũ Vân Hà sẽ không hỏi đến chuyện này. Nhưng không như mong muốn, kiểu người bị bạn học bắt nạt như Vũ Vân Hà, đối với sức mạnh, có một loại hứng thú đặc biệt. Cô ấy nhanh chóng hỏi lại, trong giọng nói không giấu nổi sự ngạc nhiên:
- Cậu còn từng học võ?
Minh Anh ngửa cổ, thở dài. Haiz, đâm lao thì đành phải theo lao vậy.
- Ừ, nhưng lâu lắm rồi. Với lại tôi học có mấy buổi đã xin nghỉ. Lúc đó võ quán mới mở, chiêu mộ học sinh, cho học thử miễn phí mấy buổi.
Minh Anh trợn mắt bịa chuyện.
Vũ Vân Hà cũng dễ lừa, tin ngay lập tức, còn hỏi cô bây giờ có muốn học tiếp không, hai người bọn họ cùng đi.
Minh Anh từ chối, học võ xác thật có lợi, có thể biết một chút võ nghệ phòng thân, cũng có thể rèn luyện thân thể, nhưng tạm thời cô không có thời gian.
Vũ Vân Hà có hơi tiếc nuối, nhưng cũng không nói gì thêm.
Trên đường về, hai người lại tán gẫu mấy câu.
Nhà Vũ Vân Hà không xa lắm, đạp xe tầm nửa tiếng là tới. Nhà Vũ Vân Hà là kiểu nhà cao tầng, có cổng lớn bằng sắt, trước nhà có sân nhỏ, đặt mấy thùng xốp trồng rau, bà nội Vũ Vân Hà đang tưới rau.
Bà cụ thấy Minh Anh chở Vũ Vân Hà về, mỉm cười nhân từ, hỏi thăm cô mấy câu rồi nói cô sau này rảnh có thể đến đây chơi với Vũ Vân Hà.
Minh Anh nhìn gương mặt Vũ Vân Hà đã đỡ sưng, nhưng miếng băng dán cá nhân vẫn còn trên má, lại nhìn bà nội Vũ Vân Hà không có vẻ gì là lo lắng, đoán được Vũ Vân Hà không nói chuyện mình ở trường từng bị bắt nạt cho bà nghe.
Cô im lặng một lúc. Sau đó đáp vâng, chào hai bà cháu rồi đi về.
Đời trước cô hề biết Vũ Vân Hà cho đến khi cô ta trở thành
bạn gái, hay chính xác hơn là vợ chưa cưới của Đỗ Tiến Sĩ. Tóm lại, độ hiểu biết về người này của cô bằng không, mới chỉ vô tình gặp người này một lần trong trung tâm mua sắm.
Lúc đó, Vũ Vân Hà im lặng đứng bên cạnh bà Đỗ, nghe bà ta nhục mạ cô. Minh Anh bị bà ta mắng, giận tới mức xông khói, cả người choáng váng, chỉ nghĩ hai người đối diện là kẻ thù, nhớ rõ mặt của Vũ Vân Hà và bà Đỗ, sau đó bỏ về. Ngẫm kĩ lại, thì Vũ Vân Hà chưa từng làm gì cô, bị xếp vào diện tình nghi cũng chỉ vì cô ta là vợ tương lai của Đỗ Tiến Sĩ. Nghi can số một vẫn là bà Đỗ.
Nhà họ Đỗ trong thủ đô là thế gia có tiếng tăm. Ông đỗ làm trong Bộ Chính Trị, không thể nói là hàng ngũ cao cấp nhưng địa vị cũng không thấp, có rất nhiều người muốn lấy lòng. Bà Đỗ tương tự, là con gái hào môn thế gia, mở một công ty điện tử, tiền nhiều như nước. Đỗ Tiến Sĩ là con trai duy nhất của hai người họ, nói là con trai cưng cũng không sao chút nào.
Năm đó Minh Anh mới chân ướt chân ráo lên đại học, bởi vì vóc dáng cao lớn, có da có thịt, gương mặt cũng thuộc kiểu ưa nhìn, hợp với nhiều loại phong cách nên được người ta thuê làm mẫu ảnh. Lương làm mẫu ảnh cũng khá cao, Minh Anh đồng ý.
Ban đầu cũng chỉ là làm mẫu ảnh bình thường, giống như móc treo đồ vậy, không để lộ mặt, đây cũng chính là một trong những nguyên nhân Minh Anh nhận việc này. Nhưng sau đó, bên phía kia chưa hỏi ý kiến đã tự đăng ảnh có mặt cô lên mạng xã hội. Mà lượt tương tác lại nhiều bất ngờ, khiến bọn họ nổi lòng tham, từ sau trở đi luôn đăng ảnh có mặt cô, không che. Thời điểm đó, Minh Anh trở thành một hot girl mạng, fan hâm mộ cũng có không ít. Nhưng bản thân cô lại không biết tí gì về chuyện này. Khi đó, cô thậm chí còn không có cả điện thoại cảm ứng, chỉ dùng điện thoại đời cũ để nghe gọi.
Minh Anh biết được chuyện này cũng là mấy tháng sau. Cô cãi nhau với người ta một trận, hủy hợp đồng, từ đó không liên lạc.
Nhưng không thể ngờ, mấy tấm ảnh đó lại lọt vào mắt vị công tử họ Đỗ kia. Anh ta tìm hiểu, tiếp cận cô, rồi theo đuổi, hai người dây dưa với nhau cả mấy năm trời. Minh Anh ban đầu có thái độ từ chối rất quyết liệt, nhưng càng như vậy lại càng khiến Đỗ Tiến Sĩ hứng thú, quyết tâm theo đuổi. Mà sau này, nhờ có chuyện hắn theo đuổi cô, Minh Anh ở trên đất thủ đô thoải mái hơn không ít, cũng không bị giáo viên chèn ép quá. Được lợi như vậy, cô không dứt khoát từ chối Sĩ nữa, nửa đùa nửa thật chấp nhận anh ta.
Sau đó, mẹ Sĩ từ nước ngoài trở về, biết chuyện, ép buộc anh ta ngừng theo đuổi cô không thành, chuyển sang chèn ép cô, khiến cô từ bỏ. Đỗ Tiến Sĩ dù là con cưng của bà Đỗ, cũng không dám trái lời mẹ mình, dĩ nhiên cô phải ăn khổ.
Sau đó, thì cô xảy ra tai nạn, bỏ mạng.
Về phần làm sao cô biết tai nạn đó không phải tình cờ, thì phải kể đến lúc nằm trên xe cứu thương. Mặc dù cô đang trong tình trạng hấp hối, các y bác sĩ cũng không thèm làm công tác sơ cứu cho cô. Có lẽ biết cô sắp chết, còn thoải mái tám chuyện.
- Này, không cứu cô gái này thật à?
- Cậu muốn bị mất việc thì cứ cứu đi, không ai cấm cản cậu. Người bên trên đã dặn dò rồi, cô gái này, không được phép sống đến ngày mai.
Một bác sĩ khác tiếp lời:
- Phải rồi, nếu chúng ta đã không thể chống lại, thì đành làm theo thôi. Bọn họ quyền cao chức trọng, chúng ta chỉ là con tép, dễ dàng bị họ nghiền chết. Lăn lộn ở thủ đô không dễ dàng, một nhà mấy miệng ăn đều phải dựa vào tôi cả đấy.
- Hơn nữa, không được cứu thì không cứu. Bệnh viện chúng ta cũng có thể kiếm chác được chút. Tôi ban nãy xem qua rồi. Cô gái này, ngoại trừ phổi bị đâm thủng ra, mấy bộ phận khác đều còn tốt.
Khi nghe thấy những lời đó, Minh Anh còn chưa mất đi ý thức, có một loại xúc động muốn cầm dao đâm chết mấy tên quỷ đội lốt người kia. Hoặc nếu có thành ma, cũng phải ám chết chúng.
Nhưng, ông trời lại để cô sống lại.