Quanh sân vận động đã bị vây kín người, phần đông là nữ sinh, thậm chí Dâu Tây còn có thể nhìn thấy đồng phục của trường học khác trong đám đông.
Đám nữ sinh vừa nhìn thấy bọn họ bên này liền ùa vào như ong vỡ tổ, Dâu Tây bị che kín hết tầm mắt, xung quanh chỉ nghe thấy tiếng gào thét của nữ sinh.
"Anh Quân Sơn, anh mãi mãi là hoàng tử trong lòng em, em
yêu anh"
"Lâm Dực, anh càng ngày càng đẹp trai quá!"
"Cao Vỹ, tại sao anh không đua xe nữa, em rất muốn nhìn thấy hình ảnh đẹp trai của anh trong bộ đồ bảo hộ."
"Tam hoàng tử, chúng em yêu anh."
"Chúng em mãi mãi bên cạnh các anh."
A, Dâu Tây bị ù tai rồi, tiếng gào thét của các cô gái đáng sợ quá. Khó khăn lắm cô mới lách ra khỏi đám đông, rời xa bọn họ, thật dọa chết bản thiếu gia. Dâu Tây kiếm một chỗ ngồi trống trên khán đài rồi ngồi xuống. Vừa đặt mông xuống liền nhe thấy tiếng hút khí của người xung quanh.
"Đẹp trai quá đi, sao tớ chưa bao giờ gặp anh ấy ở trong trường?"
"Ôi mẹ ơi, giai đẹp đang ngồi ngay bên cạnh tớ!"
"Đẹp trai quá"
"
Soái ca này ở đâu ra vậy? Tớ vừa thấy anh ấy đi cùng mấy vị hoàng tử."
"Thật sao? Là bạn của hoàng tử sao?"
"Ôi, tớ yêu anh ấy mất rồi."
"..."
Dâu Tây người da đen dấu chấm hỏi, mấy vị tiểu thư à, em đang ngồi ngay bên cạnh các chị đấy, mấy chị có thể nhỏ tiếng một chút được không? Em là người vô hình chăng?
Dâu Tây gõ đầu mình một cái, cũng tại cô nhất thời quên mất mình là con trai, cứ nhắm chỗ nữ sinh mà ngồi vào, giờ thì hay rồi. Làm sao bây giờ a~
"Cố Minh, bên này."
Đúng lúc này, Quân Sơn giống như vị thần cứu thế xuất hiện giải vây cho Dâu Tây. Cô vội vàng ôm ba lô chạy xuống chỗ Quân Sơn: "Sắp thi đấu sao? Tôi ngồi với mấy bạn dự bị trong đội của cậu được không?"
"Ừm, ngồi đi, lát tôi sẽ ra tìm cậu."
Dâu Tây gật gù: "Ừ ừ, đưa ba lô của cậu tôi giữ cho, lát đánh xong qua lấy."
Quân Sơn giật mình một cái nhưng rất nhanh bình thường trở lại, Dâu Tây không hề phát hiện ra dị thường. Quân Sơn gật đầu bảo cô đợi liền chạy đi, một lúc sau quay lại ném ba lô của mình cho Dâu Tây cầm. Cô vội vàng đón lấy ôm vào người, đồng đội trong sân vẫy tay gọi Quân Sơn cậu liền vội vàng chạy đi.
Trên sân, trận đấu giữa hai đội vô cùng kịch tính, bọn Quân Sơn liên tục ghi điểm bằng những cú đánh bóng vào rổ đẹp mắt. Nhất là Quân Sơn, cậu đã liên tục ném được ba quả ba điểm. Mỗi lần mấy chàng hoàng tử ghi bàn đều khiến hai bên sân vận động hô hào ầm ĩ. Tiếng cổ vũ vang lên hết đợt này đến đợt khác. Khi nghỉ giữa hiệp hai và hiệp ba còn có một đội cổ động viên nữ nhảy giữa sân cổ vũ cho hai đội xinh đẹp vô cùng.
Dâu Tây ngồi chỗ nghỉ chép chép miệng, nhìn các nữ sinh người người đều xinh đẹp như hoa mang nước cùng khăn đến dâng cho bọn Quân Sơn thì bĩu môi, vừa mở ra một chai nước định uống đã bị Quân Sơn cướp mất.
Bọn con gái vây quanh Quân Sơn ném ánh mắt oán hận về phía Dâu Tây, này này các người nhìn tôi làm gì? Là hắn cướp nước của tôi nha, nhưng rất nhanh chóng, ánh mắt oán hận của mấy cô nàng chuyển thành si mê e lệ.
Dâu Tây đầu đầy vạch đen, thà mấy người nhìn tôi oán hận chán ghét còn hơn là dùng ánh mắt mê giai ấy nhìn tôi, tôi không phải bách hợp a~Không muốn, không muốn~
Dâu Tây trong lòng oán hận giật lại chai nước Quân Sơn cướp của mình mà hồn nhiên quên mất chuyện cậu ta đã uống nó. Quân Sơn nhìn Dâu Tây chạm môi vào chai nước thì mặt bắt đầu nóng ran, sau một, hai, ba giây, một đám con gái trong góc bắt đầu gào thét.
"Thấy gì không? Thấy giì không?"
"Cậu đoán ai là công ai là thụ?"
"Tôi đoán anh chàng uống nước kia là công, thân hình man chuẩn sáu múi kia không thể làm thụ được."
"Quân Sơn của chúng ta vóc dáng cũng đâu kém nha."
"Quản ai công ai thụ làm gì? Quản chúng ta ship cặp này là được"
"Đúng thế, đả đảo bọn mỹ nữ tâm cơ không cho phá couple của chúng ta"
"Đúng đúng, đả đảo mỹ nữ"
"..."
Dâu Tây nghe tiếng hét của đám con gái lại nhìn về chai nước ngẩn người, trong đầu hiện lên mấy chữ "hôn môi gián tiếp"
"Không, tôi không.."
Dâu Tây nhìn Quân Sơn lại nhìn đám người mắt to mắt nhỏ nhìn mình liền ném chai nước đã uống hết xuống thùng giấy phía dưới, lạnh lùng cao ngạo trừng mắt nhìn mọi người xung quanh.
"Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy qua trai đẹp uống nước bao giờ à?"
Mọi người giải tán, tiếng còi báo hiệu giải lao kết thúc bắt đầu hiệp ba vang lên, mọi người đều trở về vị trí của mình. Dâu Tây nhân lúc mọi người đều xem thi đấu thì lén chuồn mất, lại quên mất cầm theo cả ba lô của Quân Sơn đi theo.
Về đến nhà mới phát hiện đem ba lô của Quân Sơn theo rồi, lại ngay cả phương pháp liên lạc cũng không có. Cô nằm vật ra giường vò đầu bứt tai, cầm điện thoại nghịch ngợm. Rất nhanh ném chuyện ba lô ra sau đầu.
Dạo này trên mạng khá nổi mấy vụ cover lại các bài hát hit, Dâu Tây đột nhiên nảy ra một ý tưởng.