Đam Mỹ [Edit] Xuyên Nhanh: Vai Ác Nam Thần, Đừng Hắc Hóa - Y Thiên Hạm

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Cố Vô Tình, 16 Tháng tư 2019.

  1. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    12
    G

    [​IMG]

    Xuyên Nhanh: Vai Ác Nam Thần, Đừng Hắc Hóa

    Tác giả: Y Thiên Hạm

    Thể loại: Đam mỹ

    Hán Việt: Khoái xuyên: Phản phái nam thần, biệt hắc hóa

    Editor: N Không Trục

    Link góp ý: [Thảo luận - Góp ý] - Các Tác Phẩm Của Cố Vô Tình

    Văn án:

    【 đây là BL văn 1v1 hệ chữa khỏi, nhập hố thỉnh cẩn thận 】

    Vai ác là như thế nào? Chuyện xấu đầy mình, tam quan bất chính, cố chấp biến thái..

    Chính là, có ai biết nỗi đau của boss phản diện đâu? Người đáng giận tất có chỗ đáng thương, nhóm vai ác Boss phản diện chung quy đều có một quá khứ vô cùng bi thảm.

    Mà nhiệm vụ của Diệp Mộ Sanh, chính là xuyên qua các vị diện, cứu vớt boss phản diện, phòng ngừa bọn họ hắc hóa đến nỗi không thể quay đầu.

    Bất quá có đôi khi vai ác vẫn đột nhiên hắc hóa..

    Diệp Mộ Sanh chẳng những thông minh tuyệt đỉnh, hơn nữa là cái người có thù tất báo, không muốn bị người khác khống chế.

    Cho nên sau khi phát hiện hệ thống không đơn giản, Diệp Mộ Sanh trực tiếp thiết kế xử lý hệ thống, một mình xuyên qua vị diện, chữa khỏi boss phản diện.

    Nói ngắn gọn, đây là một cuốn ấm áp sủng văn, vai chính vì trọng sinh mà trói định với hệ thống, bắt đầu cứu vớt vai ác, sau đó xử lý hệ thống, lại bị vai ác chữa khỏi ngược lại, cuối cùng cùng vai ác hạnh phúc vui sướng ở bên nhau.

    Mục Lục

    Thế giới 1+2

    Bấm để xem
    Đóng lại
    (Lấy ảnh để mọi người tưởng tượng rõ hơn. ^^)

    Thế giới 1: Ôn nhu phúc hắc thụ & Hậm hực hắc đạo công

    [​IMG]


    Thế giới 2: Thần y yêu nghiệt thụ & Giáo chủ biến thái công

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57

    Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65

    Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73

    Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81

    Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89

    Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97

    Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104

    Chương 105

    Thế giới 3+4

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thế giới 3: Đại thần võng xứng mỹ nhân thụ & Ôn nhu bệnh kiều công

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110

    Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115

    Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120

    Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125

    Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130

    Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135

    Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140

    Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145

    Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 148 Chương 149

    Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154

    Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159

    Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164

    Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168

    Thế giới 4: Mèo cụp tai yêu thiếu niên thụ & Giáo viên ba nhân cách công

    [​IMG]

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173

    Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178

    Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183

    Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188

    Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193

    Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198

    Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203

    Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208

    Thế giới 5+6

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thế giới 5: Tác giả cao lãnh cấm dục thụ & Ca sĩ xấu xa hẹp hòi công

    (Chưa có ảnh)
     
    Chỉnh sửa cuối: 28 Tháng tư 2022
  2. Đăng ký Binance
  3. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    12
    Chương 1: Diệp Mộ Sanh

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sắc trời bao trùm một màu xám xịt nặng nề, mưa phùn dần dần rơi xuống, một cậu trai trẻ mặc âu phục màu đen, khoảng mười tám mười chín tuổi, đi vào mộ địa.

    Thiếu niên có dung mạo xuất chúng, nhưng sắc mặt trắng bệch, ánh mắt trống rỗng, không có một tia sức sống.

    Trước đó không lâu hắn vừa mới tham dự tòa án, là nhân chứng duy nhất chứng minh hành vi phạm tội của cha ruột mình.

    Chứng cứ phạm tội của gã vô cùng xác thực, sau khi nghe tòa tuyên án gã bị phán xử tử hình, Diệp Mộ Sanh bình tĩnh mà rời khỏi tòa án, đi tới mộ địa.

    Đi đến trước mộ mẹ, Diệp Mộ Sanh 'phịch' một tiếng quỳ xuống, môi mỏng khẽ nhếch, từng ngón tay tái nhợt khớp xương rõ ràng ôn nhu vuốt ve ảnh chụp trên bia mộ.

    "Mẹ, con đã báo thù cho người cùng ông ngoại, còn có em gái rồi, mọi người ở nơi chín suối có thể nhắm mắt." Diệp Mộ Sanh cười nói, thần sắc nhu hòa hiếm thấy.

    Nhịn mấy năm, hắn cuối cùng cũng báo được thù!

    Cha hắn Dịch An chính là một tên biến thái dã tâm bừng bừng. Vừa mới bắt đầu liền lợi dụng tình cảm của mẹ đối với gã, ở rể Diệp gia, thành công nhảy vào làm tổng giám đốc ở công ty ông ngoại.

    Gã áp xuống dã tâm oán khí, dùng vẻ ngoài ôn nhuận khiêm tốn ngụy trang chính mình, sau khi ngoan ngoãn làm việc ở Diệp gia mười mấy năm, Dịch An rốt cuộc nhịn không được.

    Đầu tiên là thiết kế làm ông ngoại vẫn luôn có ý kiến với gã chết trong tai nạn xe cộ, sau đó lại mua chuộc bác sĩ, làm vợ cùng con gái mới sinh ra chết ở trên giường bệnh.

    Ông ngoại chết, mẹ chết, em gái chết, một loạt đả kích này làm hắn năm ấy mới mười lăm tuổi hỏng mất.

    Nhưng mà đây mới chỉ là bắt đầu..

    Hắn cho rằng Dịch An cũng sẽ giết hắn, nhưng không nghĩ đến, Dịch An cha ruột hắn mặt ngoài ôn tồn lễ độ, lại là cái tên phát rồ biến thái!

    Khi đó hắn ngu ngơ không tạo thành uy hiếp gì, vì thế Dịch An liền đem hắn nhốt ở trong nhà, mỗi ngày tra tấn hắn, đánh chửi hắn để trút giận!

    "Ha ha ha.." Diệp Mộ Sanh điên cuồng phá lên cười, hắn biết điều này, đều là bởi vì cái tên biến thái kia khi tra tấn hắn đã nói cho hắn.

    Hắn từng thử qua tự sát cùng giết Dịch An, nhưng mỗi lần đều thất bại, vì thế hắn lựa chọn ẩn nhẫn! Từ mỗi ngày mắng Dịch An, chậm rãi biến thành giả bộ đáng thương, giả bộ ngoan ngoãn, không nghĩ đến lại hiệu quả như vậy.

    Sau mấy năm, Dịch An dần dần buông xuống cảnh giác, đối với hắn ôn nhu rất nhiều, càng cho phép hắn ra ngoài.

    Chẳng qua Diệp Mộ Sanh lại bắt đầu âm thầm phản kích..

    "Mẹ, người biết không? Tên hỗn đản kia năm ngày sau sẽ bị bắn chết, ha ha.. Bắn chết.. Còn có đám người năm đó giúp gã hại chết mọi người, cũng đều sa lưới theo!" Diệp Mộ Sanh một tay đỡ bia mộ, một tay bụm mặt nói.

    Nụ cười dữ tợn trên mặt Diệp Mộ Sanh làm người ta cảm thấy rùng mình, tiếng cười của hắn điên cuồng, thanh âm lại bi thống, làm lòng người vụn vỡ.

    Mưa phùn lặng lẽ không tiếng động ở giữa không trung bay xuống, thân ảnh cao gầy của Diệp Mộ Sanh ở trong mưa cũng càng thêm mờ mịt.

    "Ha ha.. Chẳng qua sau khi gã chết, thế giới này con liền không còn người thân, chỉ còn lại một mình con..". Thanh âm Diệp Mộ Sanh trầm thấp nghẹn ngào, chất lỏng trong suốt len lỏi qua các ngón tay đang bụm mặt chảy xuống dưới.

    Mưa càng rơi xuống càng lớn, ở mộ địa quỳ gần hai giờ, cả người Diệp Mộ Sanh đã ướt đẫm.

    Sau khi ông ngoại chết, khi đó mẹ hắn còn sống loáng thoáng biết chút gì đó, mẹ từng nói với hắn, bất luận ra sao cũng phải vì mọi người mà kiên cường sống sót.

    "Mẹ, cho dù chỉ còn lại một mình con, vì mọi người, con cũng sẽ kiên cường mà sống sót."

    Diệp Mộ Sanh đứng thẳng thân mình, trên mặt ướt đẫm, hắn cười đến xán lạn, mắt đào hoa cong thành hình trăng non.

    "Nhưng mà, con thật sự rất nhớ mọi người.." Diệp Mộ Sanh nhắm mắt lại, giọt mưa dính ở hàng mi dài hơi hơi rung động, cười khổ nói: "Nếu mọi người còn sống thì tốt rồi.."

    【 đinh -- chúc mừng ký chủ thành công kích hoạt hệ thống 'Cứu vớt Boss phản diện'. 】
     
    Chỉnh sửa cuối: 23 Tháng năm 2021
  4. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    12
    Chương 2: Hệ thống

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tuy rằng mơ hồ nghe thấy âm thanh gì đó, nhưng Diệp Mộ Sanh cũng không để ý.

    Trong kí ức khi hắn còn nhỏ, mẹ và ông ngoại vẫn còn sống hạnh phúc, nhắm mắt lại nhàn nhạt cười dưới ánh hoàng hôn.

    Nhưng bởi vì quỳ thời gian quá dài, hai chân Diệp Mộ Sanh có chút tê dại, hơn nữa thân thể hắn vốn yếu, trọng tâm không vững, thiếu chút nữa ngã xuống trong mưa.

    Còn may Diệp Mộ Sanh kịp thời dùng tay chống lên mặt đất, nhưng lúc này cái âm thanh kia lại vang lên.

    【 chúc mừng ký chủ thành công kích hoạt bổn hệ thống, tôi là hệ thống 123, ký chủ ngài khỏe. 】

    Chậm rãi mở to mắt, Diệp Mộ Sanh nhìn bốn phía, cũng không thấy người nào.

    Diệp Mộ Sanh cắn môi nhíu mày, trong mắt che kín âm trầm. Hệ thống 007? Đến tột cùng là ai ở đâu chơi hắn..

    Diệp Mộ Sanh đỡ bia mộ đứng lên muốn tìm kiếm người nói chuyện nọ, nhưng do quỳ lâu, chân đã tê rần, trực tiếp 'phịch' mà ngã trên mặt đất, bọt nước tung tóe.

    Lúc này cái âm thanh kia lại vang lên.

    【 bổn hệ thống không thuộc về thế giới này, trước mắt ký chủ nhìn không thấy tôi, bởi vậy không cần nhìn khắp nơi. Ký chủ chỉ cần trả lời tôi, ngài muốn cứu mẹ ngài, ông ngoại ngài sao? Muốn trọng sinh đến thời điểm trước một năm ông ngoại ngài xảy ra chuyện sao? 】

    Con ngươi Diệp Mộ Sanh hiện lên kinh ngạc, trong lòng suy tư thân phận hệ thống, ngoài miệng nói: "Muốn."

    Quản nó có phải yêu ma quỷ quái hay không, chỉ cần thật sự có thể làm hắn trọng sinh thì tốt rồi.

    【 nếu muốn cứu người thân ngài, thỉnh ký chủ cùng bổn hệ thống trói định. Sau khi trói định nếu ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, cần cù chăm chỉ tích góp đủ tích phân, là có thể đạt được cơ hội một lần trọng sinh. 】

    "Trọng sinh..". Trong mắt Diệp Mộ Sanh xẹt qua một đạo ánh sáng. Thật sự có thể làm hắn trọng sinh?

    【 đến lúc đó ngài có thể lựa chọn cụ thể thời gian trọng sinh, sau đó trở lại quá khứ trợ giúp người thân ngài tránh đi âm mưu của cha ngài, cứu mạng bọn họ. Cho nên xin hỏi ngài có nguyện ý cùng tôi trói định không? 】

    "Nguyện ý." Nghe thấy có thể cứu người thân trở về, trong tuyệt vọng và bất lực Diệp Mộ Sanh không rảnh nghĩ quá nhiều, nắm chặt nắm tay nói.

    Dưới mưa to giàn giụa, âm thanh Diệp Mộ Sanh kiên định, trong đôi mắt ảm đạm không ánh sáng hiện lên hy vọng, một giọt lại một giọt mưa trong suốt chảy xuống dưới cằm hắn, hòa vào màn mưa.

    【3.. 2.. 1 chúc mừng ký chủ trói định thành công, trở thành nhiệm vụ giả 'cứu vớt Boss phản diện'. 】

    Thân thể Diệp Mộ Sanh đột nhiên phát ra ánh sáng, những giọt mưa thế nhưng lại trực tiếp vòng qua thân thể Diệp Mộ Sanh rơi xuống.

    Áp xuống kinh ngạc cùng hưng phấn trong lòng, Diệp Mộ Sanh vươn ngón tay phát sáng chạm vào ảnh chụp trên bia mộ, ôn nhu cười nói: "Chờ con."

    【 thoát ly thành công, hoan nghênh ký chủ đi vào không gian hệ thống 'cứu vớt Boss phản diện' 】

    Chịu đựng trên dưới toàn thân đau giống như bị kim đâm, đảo mắt Diệp Mộ Sanh nhìn thấy mình đã rời khỏi mộ địa, đi tới hoa viên của một tòa biệt thự.

    Đây là không gian hệ thống?

    【 đây là chỗ ở chuẩn bị cho chấp hành giả, ký chủ sau mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ có thể tới đây nghỉ ngơi. 】

    Diệp Mộ Sanh hiện tại vẫn quan tâm cái hệ thống gọi là nhiệm vụ, liền đưa ra nghi vấn của mình: "Nhiệm vụ là cái gì? Tôi phải làm thế nào mới có thể đạt được cơ hội trọng sinh?"

    【 mỗi thế giới đều có hào quang vai chính cường đại của nam nữ chủ, nhưng mỗi lần đều có những người thích làm chuyện xấu, tam quan bất chính, Boss phản diện biến thái cố chấp tới phá hoại tình cảm của hai người, đương nhiên kết cục của mỗi Boss phản diện đều rất thê thảm. 】

    【 kỳ thật bản tính của những Boss phản diện cũng không xấu, bọn họ chỉ là có một đoạn quá khứ bi thương thống khổ, không những không được người khác lý giải, còn bị người đời hiểu lầm, bị vai chính kích thích, bởi vậy những người đó mới có thể hắc hóa thành biến thái, luôn tìm đường chết. 】

    【hệ thống chúng ta tên là 'cứu vớt Boss phản diện', bởi vậy nhiệm vụ của ký chủ chính là, xuyên qua các vị diện chấp hành nhiệm vụ, dùng tình yêu chữa khỏi tâm hồn những Boss phản diện bị tổn thương, cứu vớt họ. Làm cho bọn họ cảm nhận được sức mạnh tình yêu, nhận ra đời người tốt đẹp cỡ nào! Sinh hoạt kỳ thật tràn ngập hy vọng! 】

    ".. Công lược nam nhân sao? A, chỉ cần có thể trọng sinh tôi đều chấp nhận. Nhưng mà như thế nào mới tính nhiệm vụ hoàn thành?" Dù sao hắn vốn dĩ chính là cong, công lược nam nhân với hắn mà nói cũng không phải cái gì việc khó.
     
    Chỉnh sửa cuối: 23 Tháng năm 2021
  5. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    12
    Chương 3: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (1)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    【 chỉ cần ký chủ thành công chữa khỏi Boss phản diện, làm Boss phản diện cảm nhận được hạnh phúc liền tính nhiệm vụ hoàn thành. Mà để đạt được cơ hội một lần trọng sinh, ký chủ nhất định phải gom đủ 20000 tích phân, hơn nữa sau khi kí chủ trọng sinh còn có thể lợi dụng năng lực của bổn hệ thống đi báo thù. Đến nỗi tích phân, mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ chủ tuyến của một thế giới, ký chủ đạt được 1000 tích phân, nếu thất bại liền sẽ khấu trừ 2000 tích phân. Còn nếu tích phân hết, ký chủ sẽ bị hoàn toàn xóa bỏ biến mất vĩnh viễn! 】

    Nghe thấy hai chữ 'xóa bỏ', con ngươi Diệp Mộ Sanh hiện lên một tia âm ngoan, khóe miệng hơi nhếch lên, cười lạnh, nói: "Đã biết."

    【 ký chủ, thỉnh nhắm mắt lại, bổn hệ thống đem tin tức của ngài truyền đến không gian hệ thống. 】

    【3.. 2.. 1 truyền thành công. 】

    Chờ khi Diệp Mộ Sanh kéo ra mi mắt, những thứ liên quan đến căn biệt thự đều rõ ràng.

    "Ngươi không phải nói yêu cầu ta đi chấp hành nhiệm vụ sao? Vậy nhanh lên." So với chờ ở chỗ này lãng phí thời gian, còn không bằng mau chóng đi chấp hành cái hệ thống gọi là nhiệm vụ kia, tích góp tích phân.

    【 ký chủ tích cực như thế, bổn hệ thống cảm giác sâu sắc vui mừng. Sợ ký chủ cảm thấy khó chịu, bởi vậy thân thể ký chủ sở hữu khi xuyên qua đều tên là Diệp Mộ Sanh. Thỉnh ký chủ lại lần nữa nhắm mắt lại, sắp truyền tống đến nhiệm vụ vị diện. 】

    Nháy mắt thời gian, Diệp Mộ Sanh liền phát hiện thế giới bên ngoài thay đổi: "Đây là?"

    【 đây là phòng ngủ của ký chủ hiện tại, thỉnh ký chủ chuẩn bị tốt. Bổn hệ thống còn cần truyền cho ngài cốt truyện của vị diện. 】

    【 bắt đầu truyền 3.. 2.. 1, truyền thành công. 】

    Nữ chủ Lưu Li Mông là con của một gia đình đơn thân, tuy hoàn cảnh khó khăn nhưng tính cách lại rộng rãi lạc quan, còn thi đậu vào trường cao trung trọng điểm.

    Ngày đầu tiên khai giảng nam nữ chủ gặp mặt liền kết thù, hằng ngày đấu võ mồm mưa dầm thấm lâu cứ vậy mà bắt đầu.

    Mà thân phận của Diệp Mộ Sanh lần này chính là nam phụ yên lặng bảo hộ nữ chủ.

    Đến nỗi đối tượng mà Diệp Mộ Sanh cần chữa khỏi, còn là thiếu niên mà Lưu Li Mông một ngày nọ ở hẻm ngõ nhỏ vô tình cứu về.

    Thấy vai ác cả người đều là vết thương, còn hôn mê, nữ chủ thiện tâm quá độ liền đem vai ác cứu trở về nhà.

    Vai ác sau khi tỉnh lại liền bắt đầu quấn lấy nữ chủ, nguyên nhân một phần là bởi vì nữ chủ cứu y, còn có một nguyên nhân chính là nữ chủ rất giống thanh mai trúc mã của vai ác, đặc biệt là bộ dáng khi cười rộ lên.

    Thanh mai trúc mã của vai ác tên Tiểu Chi, trong đêm sinh nhật mười lăm tuổi của cô, sau khi uống rượu xong, Chu Lạc Ly đi xe máy, mang theo cô bé đi hóng gió.

    Nhưng bất hạnh chính là đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tai nạn xe cộ.

    Cuối cùng Chu Lạc Ly còn sống, cô bé lại vĩnh viễn nhắm hai mắt lại.

    Từ đây Chu Lạc Ly vẫn luôn sống trong áy náy tự trách, tự sa ngã, nhiều lần tự sát không thành, còn mắc phải bệnh trầm cảm.

    Cho nên sau khi vai ác gặp được nữ chủ Lưu Li Mông, phảng phất như thấy Tiểu Chi sống lại, vì thế liền quấn lấy nữ chủ.

    Nhưng nữ chủ lại không thể nào để ý đến y, hơn nữa hình ảnh nam nữ chủ ở bên nhau, càng làm cho Chu Lạc Ly cảm thấy thực chói mắt.

    Vì thế vai ác đã lợi dụng thân phận Thái Tử hắc đạo đem nữ chủ Lưu Li Mông trói về nhà mình, nhốt ở trong phòng.

    Một ngày sau, nam chủ Cố Úc Thần cùng những người khác mang theo người tìm tới cửa, đem nữ chủ cứu ra ngoài.

    Vì trả thù Chu Lạc Ly dám động nữ nhân của mình, Cố Úc Thần đã đi tìm Chu Lạc Ly, nhắc đến tai nạn xe cộ mấy năm trước, còn nhấn mạnh cô bé kia vĩnh viễn sẽ không tha thứ Chu Lạc Ly.

    Cuối cùng, nam nữ chủ ở bên nhau, nam phụ lựa chọn yên lặng lui ra nước ngoài.

    Mà lại lần nữa chịu đả kích, cuối cùng, Chu Lạc Ly tự sát.

    Lần này không ai quấy nhiễu, thành công.

    Trước khi đi đến điểm cuối của sinh mệnh, Chu Lạc Ly nhớ tới hình ảnh Tiểu Chi đang tươi cười, khóe mắt chảy ra nước mắt.
     
  6. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    12
    Chương 4: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (2)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Sau khi tiếp thu xong cốt truyện của vị diện này, Diệp Mộ Sanh hỏi, "Như vậy nhiệm vụ của ta chính là đi công lược vai ác Chu Lạc Ly?"

    【 không sai, bất quá nói công lược quá thô tục, hẳn là dùng tình yêu chữa khỏi. Tuy rằng hiện tại cốt truyện còn chưa bắt đầu, nhưng mối tình đầu của vai ác đã qua đời gần một năm, cho nên ký chủ làm ơn hãy cố lên. 】

    "Được, ta đã biết." Không có kích động lúc bắt đầu, sau khi bình tĩnh lại Diệp Mộ Sanh phát hiện kỳ thật loại này nhiệm vụ hắn cũng không chán ghét, ngược lại có điểm chờ mong.

    Nhiệm vụ này không những có thể làm hắn công lược nam nhân, còn có thể làm hắn đạt được cơ hội trọng sinh. Hắn vốn dĩ chính là đồng tính luyến ái, bởi vậy sao lại không làm?

    【 bởi vì ký chủ là người mới, cho nên khen thưởng đạt được 1000 điểm tích phân, tích phân có thể dùng cho thương thành ở hệ thống mua sắm vật phẩm. 】

    "Thương thành hệ thống là cái gì?" Diệp Mộ Sanh nghi hoặc nói, chẳng lẽ tựa như cửa hàng bình thường giống nhau sao?

    【thương thành hệ thống là công năng lợi hại nhất của bổn hệ thống, bên trong cần cái gì đều có. Chỉ cần ký chủ nói ra đặc điểm của đồ vật yêu cầu, bổn hệ thống sẽ vì ký chủ tự động kiểm tra đo lường ra vật phẩm tương ứng, nhưng cũng cần chi trả bằng tích phân. Thuận tiện nói một câu, đồ vật có thể làm ký chủ trọng sinh đó là Trọng Sinh Đan trong thương thành hệ thống, vật ấy cần 20000 điểm, tức là 20000 tích phân. 】

    "Tuy rằng nghe thật tiện lợi, nhưng tất cả đồ vật đều quý như vậy sao?" Diệp Mộ Sanh một bên mặc quần áo một bên nói.

    Nếu đồ vật bên trong thương thành hệ thống đều giống Trọng Sinh Đan quý giống nhau, như vậy cái hệ thống thương thành này cũng cũng chỉ là cái râu ria mà thôi.

    【 đương nhiên không phải tất cả đồ vật đều quý, giá cả của đồ vật phải dựa vào giá trị của đồ vật đó. Rẻ nhất chính là một tích phân, đắt nhất là vô giá, cho nên ký chủ xin yên tâm. 】

    "Vậy là tốt rồi." Sau khi mặc tốt quần áo, Diệp Mộ Sanh liếc đống chăn hỗn độn một cái, nhíu mày bắt đầu gấp chăn.

    【 bổn hệ thống kiến nghị ký chủ mua sắm định vị nhân vật trong cốt truyện, nó có thể giúp ngài tùy thời tùy chỗ nắm giữ bóng dáng của nhân vật trong cốt truyện, thời hạn sử dụng vật ấy là vĩnh cửu, ở bất luận cái vị diện gì đều có thể sử dụng, hơn nữa cũng không quý, chỉ cần 520 điểm tích phân. 】

    "Nghe tới đích xác rất thực dụng, vậy mua đi." Nhìn giường nệm đã chỉnh tề, Diệp Mộ Sanh vừa lòng gật gật đầu, liền đi vào trong toilet, hắn muốn nhìn một chút dáng vẻ của cái thân thể mới này.

    【 chúc mừng ký chủ mua sắm thành công, đạt được một linh kiện định vị nhân vật trong cốt truyện, khấu trừ 520 điểm tích phân, hiện tại ký chủ còn thừa 480 điểm tích phân. 】

    "Đây là ta hiện tại sao?" Trong gương là hình ảnh của một thiếu niên, khoảng 15-16 tuổi, màu da trắng nõn, dung mạo tinh xảo, lại còn có có được một đôi mắt đào hoa mười phần tương tự bản thân Diệp Mộ Sanh.

    Thân thể này là học bá ba tốt, nhà phú nhị đại, ôn nhuận như ngọc, trong cốt truyện vẫn luôn yên lặng bảo hộ nữ chủ, cuối cùng mang cõi lòng đầy bi thống xuất ngoại rời đi – Nam phụ Diệp Mộ Sanh.

    Hiện tại cốt truyện còn chưa bắt đầu, đúng là thời điểm nữ chủ nghỉ hè sau kì thi cấp 3 kết thúc. Nữ chủ lấy thành tích tốt nhất thi đậu trường cao trung nổi tiếng cả nước, nguyên chủ cũng dựa vào nỗ lực của chính mình, thi đậu trường cao trung này, mặc dù cách nhà rất xa.

    Bởi vì còn có hơn hai mươi ngày liền phải khai giảng, nguyên chủ muốn chuẩn bị trước để thích ứng với hoàn cảnh, cho nên một mình đi vào thành phố này, đến nơi mà người nhà đã chuẩn bị cho hắn, một tiểu khu xa hoa.

    Sau khi rửa mặt xong, Diệp Mộ Sanh đi đến phòng bếp mở ra tủ lạnh, nhìn thấy không có thức ăn chín, chỉ có một ít rau dưa cùng trứng gà, thở dài nói, "Thôi, vẫn là đi ra ngoài ăn cơm đi."

    Nguyên chủ không chỉ lên được phòng khách, còn xuống đến phòng bếp, một ngày ba bữa cơm đều chính mình động thủ làm.

    Nhưng lúc mẹ hắn còn ở thì Diệp Mộ Sanh vẫn sống trong nhung lụa, sau khi mẹ qua đời, hắn lại bị nhốt, căn bản sẽ chẳng biết củi gạo mắm muối là gì, cho nên, Diệp Mộ Sanh không có khả năng sẽ nấu cơm.

    Trở lại phòng ngủ, nhìn thoáng qua thời gian mới hơn 7 giờ sáng, Diệp Mộ Sanh liền căn cứ ký ức của nguyên chủ, lấy ví tiền khóa cửa đi ra ngoài.
     
  7. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    12
    Chương 5: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (3)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tìm cửa hàng ăn xong cơm sáng, Diệp Mộ Sanh không có vội vã về nhà, mà một bên chậm rãi đi dọc theo đường phố, một bên tự hỏi hoàn thành nhiệm vụ như thế nào.

    Muốn công lược vai ác thẳng nam vẫn còn sống trong thống khổ, đầu tiên Diệp Mộ Sanh cần phải làm là dùng thân phận bạn bè đứng ở bên cạnh Chu Lạc Ly, giúp y đi ra khỏi áy náy cùng tự trách, không hãm sâu vào thêm nữa, sau đó lại nghĩ cách bẻ cong Chu Lạc Ly.

    Bất quá trước tiên Diệp Mộ Sanh còn cần sắp xếp lại một chút sự tình trong đầu liên quan đến Chu Lạc Ly, cân nhắc nên như thế nào công lược Boss phản diện này.

    Thanh mai trúc mã của Chu Lạc Ly thực đáng thương, ở thời điểm đẹp nhất của đời người liền bất hạnh qua đời.

    Nhưng Chu Lạc Ly càng đáng thương, sau khi Tiểu Chi vì y mà xảy ra tai nạn xe cộ qua đời, y vẫn luôn sống trong những ngày tháng dày vò ấy, tinh thần sa sút, mặc dù không biểu hiện, nhưng đã không còn giống người bình thường.

    Vết thương còn chưa có khép lại, y đã trộm chạy ra bệnh viện đi tham dự lễ tang.

    Lễ tang sau khi kết thúc, sau khi Chu Lạc Ly bị người nhà mang về liền đem chính mình khóa ở trong phòng. Tươi cười trên gương mặt y biến mất, bắt đầu tự sa ngã, cơm không ăn cũng không ngủ, còn nháo đòi tự sát.

    May mắn có bác sĩ tại nhà, bằng không Chu Lạc Ly cũng không biết đã chết bao nhiêu lần rồi.

    Sau khi bác sĩ tâm lí trị liệu cho y gần một năm, Chu Lạc Ly cũng không nháo tự sát nữa, bắt đầu ăn cơm.

    Nhưng như cũ không muốn ra cửa, hơn nữa số lần hút thuốc uống rượu gia tăng rất nhiều, hiện tại tình huống của Chu Lạc Ly chính là như vậy.

    Nguyên cốt truyện Chu Lạc Ly lần đầu tiên lên sân khấu là ở thời điểm mối tình đầu qua đời hơn hai năm, bởi vì vẫn luôn có bác sĩ tâm lý trị liệu cho Chu Lạc Ly, cho nên trừ bỏ cả ngày trưng mặt lạnh, thoạt nhìn bề ngoài Chu Lạc Ly không sai biệt lắm đã khôi phục bình thường.

    Nhưng thực tế Chu Lạc Ly đối với mối tình đầu tất cả đều khắc sâu nhớ kỹ, hắn vẫn như cũ sống trong tự trách, chỉ là không muốn lại nhìn thấy người nhà vì mình cả ngày lo lắng đề phòng, lấy nước mắt rửa mặt, cho nên mới làm bộ tỉnh lại mà thôi.

    Hiện tại Chu Lạc Ly căn bản không muốn ra cửa, cả ngày buồn ở nhà. Muốn công lược Chu Lạc Ly khẳng định phải tiếp cận hắn, nhưng vấn đề là Diệp Mộ Sanh cùng Chu Lạc Ly hiện tại căn bản không quen biết, cho nên không có khả năng trực tiếp chạy đến nhà Chu Lạc Ly đi đi!

    Bất quá Diệp Mộ Sanh đột nhiên nghĩ tới, tuy rằng Chu Lạc Ly chỉnh thể buồn ở nhà, nhưng là ba ngày sau hắn nhất định sẽ ra cửa.

    Bởi vì ba ngày sau chính là ngày giỗ của Tiểu Chi, đến lúc đó hắn chỉ cần ở mộ địa ôm cây đợi thỏ là được.

    Đường chữa khỏi gánh thì nặng mà đường thì xa, nhưng hiện tại hắn còn có một việc rất quan trọng cần làm.

    Diệp Mộ Sanh kỳ thật có thói ở sạch, tuy rằng này thân thể không phải hắn, nhưng là dùng đồ vật nào đó của nguyên chủ, hắn chính là cảm thấy không thoải mái, tỷ như quần lót.

    Hôm nay khi hắn xuyên vào thân thể nguyên chủ, mặc quần lót cũng là bất đắc dĩ, hắn không có khả năng phía dưới chỉ mặc quần jean liền đi ra cửa, như vậy cũng giống nhau cảm thấy không thoải mái.

    Tuy rằng nói hắn có thói ở sạch, nhưng quần áo giày dép này nọ gì đó của nguyên chủ hắn vẫn có thể tiếp thu.

    Bất quá Diệp Mộ Sanh hiện tại vẫn là cần đi siêu thị môt chuyến, mua một ít nhu yếu phẩm sinh hoạt, dù sao tiền tiêu vặt của nguyên chủ cũng rất nhiều, hơn nữa mua vài thứ kia cũng không có bao nhiêu tiền.

    Tới siêu thị, Diệp Mộ Sanh dù sao cũng không gấp, vì thế liền đẩy xe đẩy tay ở siêu thị chậm rãi đi dạo.

    Nửa giờ sau, hắn đã đem đồ vật cần thiết chọn tốt, đặc biệt cái quần lót là quan trọng nhất.

    Chờ thanh toán xong, Diệp Mộ Sanh liền dẫn theo một túi đồ vật lớn về nhà.

    Mua quần lót mới còn cần giặt một chút mới có thể mặc, bởi vậy đem đồ dùng của nguyên chủ cùng những thứ hắn đã mua lúc sau sắp xếp tốt, Diệp Mộ Sanh liền vén tay áo lên, bắt đầu giặt quần lót.
     
  8. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    12
    Chương 6: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (4)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thời gian ba ngày đã làm Diệp Mộ Sanh chậm rãi thích ứng thân thể này, cùng với vị diện này.

    Hôm nay Diệp Mộ Sanh cần đi mộ địa ôm cây đợi thỏ, bởi vậy khi trời vẫn chưa sáng, hắn cũng đã rời giường.

    Rửa mặt xong, Diệp Mộ Sanh đứng ở trước gương, nhìn thiếu niên mặc áo sơ mi trắng ngắn trong gương.

    Khuôn mặt kết hợp với đôi mắt đào hoa trong suốt, có thể nói ngũ quan của nguyên chủ thực sự rất hoàn mỹ, không chỉ lộ ra cao quý cùng ưu nhã, phối hợp mái tóc đen nhánh làm hắn thoạt nhìn nhiều thêm một tia ôn hòa.

    Diệp Mộ Sanh nhẹ nhàng gợi lên khóe miệng, trong gương phản chiếu lại hình ảnh thiếu niên đang cười.

    Nụ cười này thực ôn nhu, phảng phất đem trái tim người khác dần dần hòa tan dưới ánh mặt trời ấm áp, làm người ta không cách nào chống cự.

    Hiện tại Diệp Mộ Sanh đã chậm rãi quen thuộc thân thể này, cho nên hắn cũng hiểu được khóe miệng phải giương lên độ cong ít nhiều ra sao, mới có thể đem khí chất của nguyên chủ hoàn toàn bày ra.

    Làm nam phụ, điều kiện của nguyên chủ tự nhiên không tồi.

    Khí chất của hắn có ôn nhu, thuần tịnh cùng ưu nhã, thực thích hợp mỉm cười, mà tiếp theo Diệp Mộ Sanh chính là muốn lợi dụng điểm này đánh vào nội tâm vai ác.

    Sau đó chậm rãi công lược, không, hẳn là cứu vớt vai ác.

    Dự báo thời tiết trên di động biểu hiện hôm nay sẽ có mưa, trước khi ra cửa Diệp Mộ Sanh cũng mang theo một chiếc ô màu lam nhạt và một chiếc ô màu trắng phòng trừ.

    Hắn sẽ không nấu cơm, thế nên mấy ngày nay một ngày ba bữa Diệp Mộ Sanh đều là ở bên ngoài giải quyết, lần này cũng không ngoại lệ.

    Trước khi đi ra mộ địa, Diệp Mộ Sanh đi cửa hàng mua bánh mì cùng sữa bò, chuẩn bị ăn ở trên xe taxi.

    Xuống xe trả tiền xong, Diệp Mộ Sanh liền đi vào mộ địa. Lúc này tâm tình của hắn có chút phức tạp, bởi vì hắn cũng chính là ở mộ địa gặp được hệ thống, sau đó mới đi đến vị diện này.

    Ở mộ địa dạo một vòng, Diệp Mộ Sanh rốt cuộc tìm được mộ thanh mai trúc mã quá cố của Chu Lạc Ly. Hiện tại Chu Lạc Ly còn chưa có tới, Diệp Mộ Sanh liền đứng ở trước mộ, rũ mắt nhìn bức ảnh cô bé đáng yêu kia trên mộ bia.

    Vốn dĩ Diệp Mộ Sanh đã từng nghĩ tới, bắt chước thói quen sinh hoạt của mối tình đầu của Chu Lạc Ly, từ đó hấp dẫn lực chú ý của y.

    Nhưng đảo mắt Diệp Mộ Sanh liền từ bỏ cái ý tưởng này, bởi vì làm như vậy sẽ chỉ làm hắn tự đánh mất chính bản thân mình, trở thành thế thân của Tiểu Chi.

    Hắn không muốn như thế.

    【 ký chủ thỉnh chú ý, Boss phản diện đã tới mộ địa, thỉnh ký chủ chuẩn bị sẵn sàng. 】

    Hệ thống vừa mới nói xong, Diệp Mộ Sanh nhìn lướt qua phía sau, xoay người đi đến một mộ bia khác cách đó không xa.

    Một lát sau, thân ảnh Chu Lạc Ly rốt cuộc cũng xuất hiện trong tầm mắt của Diệp Mộ Sanh, cùng lúc đó Diệp Mộ Sanh cũng hơi hơi nhíu mày.

    【 vai ác Boss Chu Lạc Ly xuất hiện, kích phát nhiệm vụ chủ tuyến, dùng tình yêu cứu vớt Boss phản diện Chu Lạc Ly. Sự ra đi của mối tình đầu làm cho y quá nhiều bi thương, cần xóa bỏ tình trạng này, cùng hướng tới hạnh phúc đời người vui sướng viên mãn. Nhiệm vụ hoàn thành khen thưởng 1000 tích phân, nhiệm vụ thất bại khấu trừ 1000 tích phân. Thỉnh ký chủ nhanh chóng tiến vào trạng thái, chấp hành nhiệm vụ! 】

    Tiểu Chi qua đời khiến Chu Lạc Ly chịu đả kích quá lớn, làm y đắm mình trong trụy lạc, thậm chí nhiều lần sinh ra ý niệm tự sát, bởi vậy hiện giờ Chu Lạc Ly đã không còn bộ dáng soái khí thuần khiết ngày xưa.

    Rõ ràng mới mười mấy tuổi, nhưng tóc lại dài hỗn độn đến mức che khuất đôi mắt, mặc trên mình một cái áo thun màu đen, màu da lâu rồi không thấy ánh mặt trời đã trở nên trắng bệch, thân hình có chút lay động, bước đi cũng không xong, làm y nhìn qua tựa như một người hơn hai mươi tuổi, hơn nữa thân thể còn không khỏe mạnh.

    Cách vài mộ bia, Diệp Mộ Sanh yên lặng nhìn Chu Lạc Ly quỳ gối trước mộ Tiểu Chi. Vươn tay vuốt ve ảnh chụp trên mộ, Chu Lạc Ly lẩm bẩm tự nói cái gì đó.

    Bởi vì không gian giữa hai người có khoảng cách nhất định, cho nên y cụ thể nói gì, Diệp Mộ Sanh cũng không biết.
     
  9. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    12
    Chương 7: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (5)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mây đen dần dần bao phủ không trung, ở trước mộ bia quỳ hai giờ, thân thể Chu Lạc Ly đã bắt đầu lay động.

    Mối tình đầu của Chu Lạc Ly - Tiểu Chi, cô bé cùng Chu Lạc Ly là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm đặc biệt tốt. Bởi vậy cho nên khi tùy hứng của chính mình gây ra cái chết cho mối tình đầu, Chu Lạc Ly mới có thể thương tâm khổ sở như thế.

    "Tiểu Chi có còn nhớ hay không, bốn năm trước sinh nhật tôi, lúc đó cậu đã làm bánh kem cho tôi, tuy rằng vẻ ngoài không nỡ nhìn thẳng, nhưng hương vị thật đúng là không tồi." Ôn nhu vuốt ve ảnh chụp mối tình đầu trên mộ bia, tuy rằng Chu Lạc Ly nhàn nhạt cười, nhưng âm thanh lại vô cùng tưởng niệm và thê lương.

    Đã hai tiếng trôi qua, Chu Lạc Ly đều ở trước ảnh chụp cô bé cười đến hồn nhiên trên mộ bia, không ngừng lầm bầm lầu bầu hồi ức lại chuyện cũ, đến mức Diệp Mộ Sanh đã đứng ngay ở đằng sau, y cũng không có phát hiện.

    Diệp Mộ Sanh một bên nghe lén Chu Lạc Ly lầm bầm lầu bầu, một bên tò mò mà đánh giá Chu Lạc Ly. Lực chú ý của Diệp Mộ Sanh liền bị tay Chu Lạc Ly hấp dẫn.

    Đó là một đôi tay thon dài lại có khớp xương rõ ràng, giống như tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ không một tia tạp chất. Nhưng có thể là bởi vì thời gian dài không thấy ánh mặt trời, tay này quá mức trắng nõn, lại thêm hơi lạnh lẽo, giống như không có độ ấm, hệt như tâm của y, đã sớm nguội lạnh.

    Sau một lúc nhìn chằm chằm đôi tay kia, ánh mắt Diệp Mộ Sanh chuyển dời đến ảnh chụp trên mộ bia. Từ đủ loại hành vi của Chu Lạc Ly, xem ra, ảnh hưởng của mối tình đầu đối với Chu Lạc Ly so với hắn tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn.

    Diệp Mộ Sanh muốn làm Chu Lạc Ly đi ra khỏi đau thương, thay thế được mối tình đầu ở trong lòng Chu Lạc Ly, thật sự rất khó, không có mấy năm là khẳng định không thể làm được.

    Mây đen dày đặc, những hạt mưa lớn tích tụ lại từ trên trời giáng xuống, dừng trên mặt đất cùng vạn vật, chỉ chốc lát sau liền trút mạnh xuống.

    Diệp Mộ Sanh mở ô ra, che ở trên đầu mình, nhàn nhạt nhìn chăm chú vào Chu Lạc Ly, hy vọng y có thể có chút phản ứng gì đó.

    Diệp Mộ Sanh hy vọng cuối cùng vẫn biến thành thất vọng, bởi vì cho dù cả người Chu Lạc Ly ướt đẫm, y một chút phản ứng cũng không có, như cũ lầm bầm lầu bầu trước mộ bia nói chuyện cũ.

    Diệp Mộ Sanh nhìn không được, đem ô giơ lên trên đầu Chu Lạc Ly, mở miệng nói, "Nếu cô ấy còn sống, nhất định không muốn thấy cậu quỳ gối ở nơi này dầm mưa."

    ".. Không có nếu, cô ấy đã không còn nữa." Bị âm thanh của Diệp Mộ Sanh đánh gãy hồi ức, Chu Lạc Ly dừng một chút, thâm tình nhìn mộ bia cười khổ, âm thanh nghẹn ngào có vẻ thập phần tang thương.

    Chống ô che ánh mắt dừng lại trên người y, trong mắt Diệp Mộ Sanh hiện lên một tia phức tạp, trầm mặc không nói.

    Hắn đột nhiên từ trên người Chu Lạc Ly thấy được chính mình, ngày đó, hắn cũng là như thế này quỳ gối trước mộ bia của mẹ. Khi đó hắn cùng Chu Lạc Ly giống nhau, đều ngây ngốc đến buồn cười.

    "Mưa lớn, anh đi đi, tôi muốn một mình bồi cô ấy." Chu Lạc Ly ngẩng đầu nhìn liếc mắt bầu trời mưa to dày đặc một cái, chậm rãi nói.

    "Cậu biết vì sao trời sẽ mưa không?" Diệp Mộ Sanh chẳng những không đi, ngược lại còn ngồi xổm bên cạnh Chu Lạc Ly.

    Chu Lạc Ly không hề để ý tới Diệp Mộ Sanh, Diệp Mộ Sanh cũng không để ý, tiếp tục nói, "Bởi vì cô ấy khóc, vì sự ngớ ngẩn của cậu mà khóc. Mưa lớn như vậy, cô ấy nhất định khóc rất thương tâm."

    Lời này của Diệp Mộ Sanh, rốt cuộc làm Chu Lạc Ly quay đầu nhìn hắn. Bốn mắt nhìn nhau, đối diện hai mắt che kín tơ máu của y, khóe miệng Diệp Mộ Sanh giương lên nụ cười hữu hảo.

    "Cô ấy khóc thút thít vì cậu ngốc, khóc thút thít vì cậu vẫn luôn sống trong bi thương, khóc thút thít vì cậu sa đọa suy sút." Khuôn mặt Diệp Mộ Sanh mang theo mỉm cười, từng câu từng chữ chậm rãi nói: "Cô ấy sở dĩ khóc, cũng là vì hy vọng cậu có thể từ bỏ bi thương, sống một cuộc đời vui vẻ. Sống cho cậu, cũng là, sống thay phần của cô ấy."

    Đôi tay Chu Lạc Ly chống ở trên mặt đất, tóc mái trên trán bị mưa xối đến nhỏ nước, môi cắn chặt run nhè nhẹ, hai mắt đỏ bừng, khóe mắt chậm rãi tràn ra chất lỏng tinh khiết trong suốt.
     
  10. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    12
    Chương 8: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (6)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Diệp Mộ Sanh đặt tay lên vai Chu Lạc Ly, cảm nhận được thân thể y đang run rẩy, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai y: "Cho nên vì cô ấy, không cần làm những việc tự tổn thương chính mình."

    Chu Lạc Ly hai tay ôm mặt, thống khổ mà gào khóc thút thít.

    Không phải đàn ông không rơi nước mắt, chỉ là chưa đụng đến nơi đau khổ nhất của họ, mà Tiểu Chi chính là nơi đau xót không thể đụng vào trong lòng Chu Lạc Ly.

    Diệp Mộ Sanh âm thầm thở dài, không hề mở miệng, yên lặng mà vì Chu Lạc Ly che ô, bồi hắn phát tiết bi thương trong lòng.

    Đúng vậy, khóc đi, phát tiết đi. Phát tiết xong rồi, lòng cũng nhẹ đi một phần.

    Mưa to như tiếng hạt châu đứt đoạn, từ trên trời rơi xuống, ào ào xôn xao mà nhỏ giọt trên mặt đất, trên mộ bia, và cả người Diệp Mộ Sanh.

    Phần lớn ô đều ở phía Chu Lạc Ly, không bao lâu cả người Diệp Mộ Sanh liền ướt.

    Mà Chu Lạc Ly cũng chậm rãi bình tĩnh, không còn gào thét đau khóc nữa.

    "Đi thôi, cần phải trở về." Diệp Mộ Sanh đứng lên, hoạt động một chút cánh tay cùng chân cẳng sau đã tê dại, nói với Chu Lạc Ly.

    Thấy y nhìn chằm chằm ảnh chụp trên mộ bia mà không để ý đến hắn, Diệp Mộ Sanh nhìn lướt qua quần áo ướt đẫm trên người, hơi hơi nhíu mày khép lại ô, đơn giản thô bạo trực tiếp dùng tay đem Chu Lạc Ly vẫn đang quỳ kéo lên.

    "Buông tôi ra!" Chu Lạc Ly liều mạng mà giãy giụa, nhưng khổ nỗi dinh dưỡng của y trong thời gian dài không đầy đủ, hơn nữa quỳ lâu chân đã tê rần, toàn thân đều không có sức lực.

    Tránh thoát không được tay Diệp Mộ Sanh không nói, ngược lại còn cần dựa vào Diệp Mộ Sanh mới có thể đứng thẳng, cái này làm cho Chu Lạc Ly xuất thân hắc đạo buồn bực. Y từ khi nào lại trở nên yếu đuối như vậy!

    "Buông cậu ra, cậu lại sẽ tiếp tục quỳ. Mưa này trong chốc lát căn bản không dừng được, hơn nữa quần áo cậu cũng đã ướt đẫm, nếu tiếp tục quỳ sẽ trực tiếp mất mạng." Tự động xem nhẹ ánh mắt hung ác của Chu Lạc Ly, Diệp Mộ Sanh nắm chặt tay y, vẻ mặt nghiêm túc nói.

    Tuy rằng Chu Lạc Ly vẫn luôn phản kháng giãy giụa, nhưng hiện tại trạng thái thân thể cùng tâm lí y đều không tốt, vẫn là bị Diệp Mộ Sanh mạnh mẽ lôi ra mộ địa.

    Tuy rằng lúc này trời mưa to, nhưng bên ngoài mộ địa lại còn một chiếc xe con màu đen dừng lại.

    Kỳ thật đây là Diệp Mộ Sanh nghĩ đến ngày mưa, lại là ở vùng ngoại ô, rất khó gọi xe, liền trước tiên lợi dụng thân phận nguyên chủ, gọi tới một chiếc xe con.

    Thấy Diệp Mộ Sanh rốt cuộc cũng ra, trên xe con nam nhân trung niên cầm một chiếc ô, mở cửa xe chạy ra ngoài.

    Nam nhân chạy đến bên cạnh Diệp Mộ Sanh, vì bọn họ cầm ô, vẻ mặt lo lắng nói, "Thiếu gia ngài ra là may rồi, tôi đang định đi vào tìm ngài, quần áo ngài như thế nào đều ướt đẫm thế này, mau nhanh chóng trở về thay quần áo a!"

    "Làm Lưu thúc lo lắng rồi." Diệp Mộ Sanh gắt gao lôi kéo Chu Lạc Ly mặt đầy không cao hứng, cùng Lưu thúc cười nói xin lỗi.

    Biết lấy trạng thái hiện tại của mình đánh không lại Diệp Mộ Sanh, hơn nữa bởi vì trước đây có bệnh trầm cảm, Chu Lạc Ly muốn chết không muốn sống, đối với cái gì đều là thái độ không sao cả, bởi vậy Chu Lạc Ly cũng dừng phản kháng, cam chịu mà bị Diệp Mộ Sanh lôi kéo lên xe con.

    "Anh có phải hay không rảnh đến nhàm chán?" Chu Lạc Ly nhìn mưa to ngoài cửa sổ xe, trong tiếng nói trầm thấp nghẹn ngào không che dấu được mệt mỏi.

    "Trước mắt mà nói, tôi đúng là rảnh đến nhàm chán. Nơi này chỉ có khăn giấy, cậu trước lau mặt đi. Chờ đến nhà tôi, tôi lại tìm quần áo còn mới cho cậu mặc." Diệp Mộ Sanh một bên chà lau nước mưa trên mặt, một bên nói.

    Chu Lạc Ly quay đầu, ánh mắt nhìn về phía Diệp Mộ Sanh đang lau mặt. Giống như cảm giác được ánh mắt sắc bén của y, Diệp Mộ Sanh cũng chuyển tầm mắt qua, đối diện Chu Lạc Ly, gợi lên khóe miệng.

    Con ngươi ảm đạm không ánh sáng của Chu Lạc Ly nổi lên gợn sóng, đôi tay theo sau nắm chặt, y nhanh chóng thu hồi ánh mắt, nhìn ngoài cửa sổ, trầm mặc không nói.
     
  11. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    12
    Chương 9: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (7)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tới cửa nhà Diệp Mộ Sanh, vốn dĩ Chu Lạc Ly lại muốn chạy, nhưng vẫn bất đắc dĩ bị Diệp Mộ Sanh cường ngạnh túm cánh tay.

    "Đợi mưa tạnh, cậu rời đi cũng không muộn." Diệp Mộ Sanh một tay mở cửa, một tay kéo Chu Lạc Ly vào phòng.

    Đóng cửa lại, hắn buông tay Chu Lạc Ly ra, Diệp Mộ Sanh đi đến trước cái bàn trong phòng khách, đem tờ giấy và màn hình điện thoại xoa xoa, sau đó mở khóa đưa cho y: "Cậu gọi điện nói với ba mẹ cậu chút đi, đừng để bọn họ lo lắng."

    Nghĩ đến chính mình trộm chạy ra thật lâu, mẹ khẳng định sẽ rất lo lắng, Chu Lạc Ly do dự một lát liền nhận lấy di động.

    Nhìn bộ dáng Chu Lạc Ly trầm tư cầm di động, Diệp Mộ Sanh nhếch miệng cười cười, thằng nhóc này ngay cả số điện thoại của mẹ đều sẽ quên mất đi.

    Chu Lạc Ly ngước mắt liếc Diệp Mộ Sanh một cái, Diệp Mộ Sanh ngừng tươi cười, nghiêm túc nói, "Cậu chậm rãi dùng đi, tôi đi tìm quần áo sạch sẽ cho cậu trước."

    Sau khi Diệp Mộ Sanh rời đi, y nhập vào mấy con số trên di động rồi lại xóa, như thế lặp lại vài lần rốt cuộc gom đủ 11 con số, gọi đi.

    Nghe được âm thanh xa lạ truyền đến ở đầu dây điện thoại bên kia, Chu Lạc Ly bình tĩnh mà cúp máy, một lần nữa nhập số điện thoại khác vào.

    Lần thứ hai rốt cuộc gọi đúng rồi, ở điện thoại bên kia tiếng khóc sốt ruột của mẹ Chu làm Chu Lạc Ly cảm giác sâu sắc tự trách, nhíu mày nắm chặt nắm tay.

    "Mẹ, thực xin lỗi, lại làm người lo lắng. Mẹ yên tâm, con không sao, hiện tại con đang ở nhà bạn, đợi mưa tạnh con liền trở về." Chu Lạc Ly giải thích lí do y không về với Chu mẫu, âm thanh đầy trấn an.

    Chờ Chu Lạc Ly nói chuyện điện thoại xong, Diệp Mộ Sanh đã thay đổi một bộ quần áo mới, hắn ôm quần áo đi ra. Cầm quần áo đưa cho Chu Lạc Ly, Diệp Mộ Sanh nói, "Cậu đi tắm rửa trước đi."

    "Anh đi trước." Để điện thoại di động đặt ở trên bàn, Chu Lạc Ly nói.

    "Tôi đã thay quần áo rồi, thời gian cậu dầm mưa so với tôi lâu hơn, không nhanh chóng đi tắm nước nóng rất dễ bị cảm. Cậu yên tâm, quần áo này đều chưa có mặc qua, hơn nữa thân thể của cậu so với tôi cũng yếu hơn nhiều." Nhìn màu da trắng bệch của y, Diệp Mộ Sanh lo lắng nói.

    "..."

    Chu Lạc Ly nhấp miệng không nói, trước kia thân thể của y chính là tốt đến không thể tốt hơn..

    "Còn không đi? Là muốn tôi giúp cậu cởi quần áo, tắm rửa sao?" Đem mặt để sát vào Chu Lạc Ly, cánh mũi hai người chạm vào nhau, Diệp Mộ Sanh mặt không đỏ tim không đập nhanh ôn nhu mà cười nói.

    "..."

    Chu Lạc Ly lui về phía sau một bước, liếc liếc mắt Diệp Mộ Sanh mặt đầy tươi cười một cái, tiếp nhận quần áo yên lặng đi về phía phòng tắm.

    Nhìn bóng dáng Chu Lạc Ly, khóe miệng Diệp Mộ Sanh giương lên độ cung lớn hơn nữa. Tuy rằng vừa rồi Chu Lạc Ly thực bình tĩnh, nhưng hắn lại thấy lỗ tai y đỏ lên.

    Hơi nước mông lung đem toàn bộ phòng tắm bao phủ bên trong, Chu Lạc Ly nhắm mắt lại, để nước ấm phun lên đỉnh đầu, dọc theo tóc chậm rãi chảy xuống.

    Chu Lạc Ly vẫn luôn cau mày, cho đến tắm rửa xong mày cũng chưa giãn ra. Lau xong đầu, Chu Lạc Ly gỡ khăn lông xuống chà lau mặt.

    Khăn lông xẹt qua mang đi bọt nước, Chu Lạc Ly chậm rãi kéo ra mi mắt. Tuy rằng đôi con ngươi đẹp đẽ kia vẫn như cũ ảm đạm, nhưng trong nháy mắt lại hiện lên một tia sáng phức tạp sâu thẳm.

    Chu Lạc Ly chỉ dùng mười mấy phút liền tắm rửa xong, đợi sau khi hắn mặc tốt quần áo đi ra khỏi phòng tắm, Diệp Mộ Sanh cũng từ phòng ngủ đi ra.

    "Nhanh như vậy nha, trên bàn đặt nước ấm cùng thuốc trị cảm, còn có máy sấy, uống thuốc xong nhớ đem đầu tóc làm khô." Diệp Mộ Sanh chỉ vào cái bàn trong phòng khách nói, nói xong liền vào phòng ngủ.

    Chờ Diệp Mộ Sanh cầm một bộ quần áo đi ra, Chu Lạc Ly còn đứng ở bên ngoài phòng tắm không nhúc nhích. Diệp Mộ Sanh bất đắc dĩ, chỉ có thể đem quần áo trên tay bỏ ra, sau đó cầm lấy thuốc và nước trên bàn đi đến bên cạnh y.

    "Nước này là ấm không nóng, thuốc cũng không phải thuốc độc." Sau khi Diệp Mộ Sanh nói xong lời này, Chu Lạc Ly không rên một tiếng tiếp nhận thuốc, uống một ngụm nước nuốt thuốc xuống.

    "Trên bàn có máy sấy, không muốn bị cảm thì ngoan ngoãn đi sấy tóc đi." Nhìn tóc Chu Lạc Ly ướt dầm dề, Diệp Mộ Sanh nhắc nhở.

    Sau khi Diệp Mộ Sanh đi vào phòng tắm, chuẩn bị đóng cửa lại, phía sau liền vang lên tiếng nói trầm thấp: ".. Cảm ơn."
     
Trả lời qua Facebook
Đang tải...