Đam Mỹ [Edit] Xuyên Nhanh: Vai Ác Nam Thần, Đừng Hắc Hóa - Y Thiên Hạm

Thảo luận trong 'Truyện Drop' bắt đầu bởi Cố Vô Tình, 16 Tháng tư 2019.

  1. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    15
    Chương 20: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (18)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Làm sao vậy?" Diệp Mộ Sanh một tay chống hàm dưới, khóe môi nhẹ nhàng gợi lên, vẻ mặt đầy ý cười nhìn Chu Lạc Ly.

    "Ngày mai tôi sẽ đi cắt tóc." Chu Lạc Ly rũ xuống đôi mắt, lông mi thật dài trên làn da trắng đến trong suốt rơi xuống một loạt phiến ảnh.

    Nghe y nói như vậy, Diệp Mộ Sanh cao hứng mà áp sát vào Chu Lạc Ly, đem cánh tay đặt trên vai y, vui vẻ cười: "Được, ngày mai tôi đi cùng cậu!"

    Chu Lạc Ly cau mày, kéo tay Diệp Mộ Sanh ra, nâng con ngươi ảm đạm lên, âm thanh trầm thấp nhàn nhạt nói: "Không cần, tự tôi đi là được."

    Tươi cười thu hồi khi bị kéo tay ra, Diệp Mộ Sanh đoan chính ngồi trên ghế: "Nếu cậu không muốn tôi đi, tôi liền không đi."

    Chu Lạc Ly khóe miệng giật giật, nhưng vài lần muốn nói lại thôi. Trong ánh mắt chờ mong của Diệp Mộ Sanh, Chu Lạc Ly cuối cùng vẫn là ngậm miệng, cái gì cũng không nói.

    Không bao lâu Diệp Mộ Sanh liền trở về, bởi vì hắn gọi xe đến, cho nên Chu phu nhân liền phân phó tài xế Chu gia đưa hắn trở về, nghĩ bắt xe ở đây cũng không dễ, Diệp Mộ Sanh cũng không từ chối.

    Tiết quản gia đi phía trước đem quần áo ngày đó Diệp Mộ Sanh cho Chu Lạc Ly mượn chuẩn bị tốt, đưa cho Diệp Mộ Sanh cùng mang về.

    Đứng trước cổng lớn, nhìn chiếc xe con đã đi xa, thần sắc Chu Lạc Ly nhàn nhạt, biểu tình trên mặt vẫn như cũ tái nhợt, nhưng cặp mắt đen nhánh ảm đạm không ánh sáng lại dâng lên tình cảm kỳ dị.

    Lúc gặp gỡ tình cờ ở mộ địa, thật ra Chu Lạc Ly đối với Diệp Mộ Sanh đột nhiên xuất hiện có rất nhiều nghi hoặc? Ai sẽ có lòng tốt mà đi trợ giúp một người xa lạ như vậy?

    Huống hồ Diệp Mộ Sanh từng cái giơ tay nhấc chân đều có khí chất quý tộc, lại được Tiết quản gia tôn kính gọi là Diệp thiếu gia, cái này đủ nói lên rằng Diệp Mộ Sanh là một thiếu gia quý tộc.

    Nếu thân phận của Diệp Mộ Sanh là thiếu gia quý tộc, Chu Lạc Ly càng nghi hoặc. Bởi vì trong mắt y, sinh ra trong hoàn cảnh kẻ lừa người gạt, con cháu quý tộc đều không phải hạng người thiện lương. Chu Lạc Ly cũng thừa nhận, sinh ra trong thế gia Hắc đạo, y cũng không phải người tốt gì.

    Nhưng Diệp Mộ Sanh xuất hiện, đánh nát nhận thức của Chu Lạc Ly đối con cháu quý tộc. Tuy rằng y không biết tại sao ngày đó Diệp Mộ Sanh lại xuất hiện ở mộ địa.

    Bất quá Chu Lạc Ly nhìn ra được, bản chất Diệp Mộ Sanh là thiện lương, tuy rằng đối với y mà nói cái loại thiện lương này chính là ngốc và vô lo vô ưu. Nhưng Chu Lạc Ly không thể không thừa nhận, Diệp Mộ Sanh khi cười quả thực ôn nhu như gió xuân, làm người ta cảm giác thật thoải mái.

    Trở lại phòng mình, đóng cửa lại, thấy cửa sổ mở rộng, y nhíu mày. Đi đến trước cửa sổ, Chu Lạc Ly đang chuẩn bị đem cửa sổ đóng lại, kéo lên bức màn, nhưng tay mới vừa vươn đi liền ngừng ở giữa không trung.

    "Haiz, nếu muốn thay đổi, liền bắt đầu từ thói quen đi." Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Chu Lạc Ly thu hồi tay, hướng mép giường đi tới.

    Ngồi trên mép giường màu đen, khuỷu tay Chu Lạc Ly đặt trên đùi, đôi tay gắt gao bụm mặt, tóc mái quá dài buông xuống dưới, ở trên khớp xương ngón tay rõ ràng phá lệ bắt mắt.

    Ngoài cửa sổ, những tia nắng ấm áp ôn nhu mà đậu trên người Chu Lạc Ly, cứ lẳng lặng ngồi như vậy mười mấy phút, y như nghĩ đến cái gì, đột nhiên lấy tay ra, mở mắt.

    Cúi đầu, ánh mắt Chu Lạc Ly nhìn về túi giấy màu xanh nhạt đặt ở trên giường, đây là quần áo Diệp Mộ Sanh mang trả. Ngây người một lát, Chu Lạc Ly cầm lấy túi giấy, đem quần áo bên trong đổ ra.

    Vốn dĩ quần áo đã được gấp chỉnh tề, cứ như vậy rơi ở trên giường, mà rơi ở trên cùng chính là một vật màu xanh nước biển. Nháy mắt tai Chu Lạc Ly nhuộm thành màu đỏ, bởi vì cái vật màu xanh biển này là quần lót của y.
     
    Ánh Phượng Thiên thích bài này.
  2. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    15
    Chương 21: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (19)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tóc mái rũ xuống che khuất đôi mắt Chu Lạc Ly, môi mỏng màu bạc khẽ nhấp nhấp, Chu Lạc Ly duỗi tay nhẹ nhàng cầm lấy quần lót.

    Cái này không phải là Diệp Mộ Sanh giặt đấy chứ? Không có khả năng!

    Diệp Mộ Sanh nói như thế nào cũng là đại thiếu gia, sao có thể giúp người khác giặt quần áo, hơn nữa còn là quần lót!

    Cho nên nó hẳn là được đem đến cửa hàng giặt tẩy quần áo đi..

    Đúng rồi, cái quần lót!

    Đột nhiên nghĩ tới cái gì, lỗ tai Chu Lạc Ly lại lần nữa bạo hồng, sau đó nhanh chóng ném quần lót xuống, đứng lên. Nhanh chóng mở cửa rồi chạy như bay xuống lâu, tìm kiếm thân ảnh Tiết quản gia khắp nơi.

    Sau khi chạy quanh biệt thự một vòng lớn, Chu Lạc Ly rốt cuộc tìm được Tiết quản gia đang cầm kéo lớn sửa sang lại bụi cây rồi.

    "Hô.. Hô.. Tiết.." Chạy đến trước mặt Tiết quản gia mới dừng lại, Chu Lạc Ly cong eo, tay đặt ở đầu gối, há mồm thở dốc, tóc mái hơi hơi ướt át chảy ra từng giọt mồ hôi nhỏ, làn da vốn tái nhợt trong suốt cũng nổi lên màu ửng đỏ.

    Y vẫn luôn nhốt mình trong phòng tối đen như mực, một thời gian dài không vận động, dinh dưỡng lại không đủ. Dẫn tới tố chất thân thể vốn dĩ không tệ biến thành ma ốm, Chu Lạc Ly mới chạy một lát liền mệt đến không chịu được.

    "Thiếu gia ngài làm sao vậy? Có chuyện gì từ từ nói." Sau khi bị Chu Lạc Ly đột nhiên chạy tới làm hoảng sợ, Tiết quản gia phản ứng nhanh chóng vội vàng buông kéo lớn, từ âu phục lấy ra khăn tay nhẹ nhàng giúp y lau trán, nhíu mày lo lắng hỏi.

    Nghỉ ngơi một chút, Chu Lạc Ly lúc này mới ngẩng đầu, dùng đôi mắt thâm thúy nhìn thẳng Tiết quản gia hỏi: ".. Ha.. Tiết bá, khi ông sửa sang lại quần áo Diệp Mộ Sanh có phải.. Có phải đem quần lót bỏ vào luôn?"

    Người khác cho bạn quần lót mới, bạn mặc xong lại trả lại cho người khác, tuy rằng quần lót đã được giặt sạch sẽ, nhưng cũng là rất không lễ phép.

    Nếu Tiết quản gia đem quần lót y đã mặc qua trả cho Diệp Mộ Sanh thì sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ như vậy đuổi theo Diệp Mộ Sanh? Ngẫm lại Chu Lạc Ly liền cảm thấy xấu hổ!

    "Ha hả, thì ra là như thế này! Thiếu gia ngài yên tâm, tôi đã chuẩn bị một cái quần lót mới trả lại Diệp thiếu gia rồi, vốn là chuẩn bị cho ngài, nhưng chưa động đến, tôi nghĩ rằng Diệp thiếu gia cũng không để ý một cái quần lót đâu." Thấy dáng vẻ này của Chu Lạc Ly, Tiết quản gia cười, giải thích.

    "A.. May thật." Nghe thấy Tiết quản gia nói như vậy, Chu Lạc Ly rõ ràng thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó xoay người rời đi.

    Tóc đen ướt át bao phủ hai mắt y ở dưới, biểu tình còn hơi hơi hồng nhuận trên mặt đã bị thu liễm, Chu Lạc Ly lại trở về bộ dáng âm u như trước.

    "Thiếu gia ngài đang thẹn thùng sao?"

    Chu Lạc Ly vừa quay người đi, lại bị những lời đột nhiên toát ra này của Tiết quản gia làm y sợ tới mức sửng sốt, vốn dĩ thân thể đã vô lực càng khiến cho y thiếu chút nữa ngã sấp xuống!

    "Thiếu gia! Cẩn thận một chút." Thấy Chu Lạc Ly thiếu chút nữa ngã xuống, Tiết quản gia lo lắng mà chạy tới chỗ y. Nhưng Chu Lạc Ly căn bản không để ý tới Tiết quản gia, trực tiếp đi rồi.

    Thẹn thùng! Sao có thể!

    Diệp Mộ Sanh cùng y đều là nam, y sao có thể thẹn thùng!

    Y chỉ là cảm thấy nếu đem quần lót mặc rồi còn trả lại Diệp Mộ Sanh là không lễ phép mà thôi.

    Ánh nắng ấm áp chiếu vào trên người Chu Lạc Ly, những cơn gió nhẹ nhẹ nhàng phất qua, ôn nhu mà thổi bay tóc của y, lộ ra đôi tai khẽ phiếm hồng rất xinh đẹp.

    Tiết quản gia cũng không có đi tìm Chu Lạc Ly, mà là đứng tại chỗ lẳng lặng mà nhìn bóng dáng Chu Lạc Ly, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa.

    Thiếu gia hiện tại chịu chủ động ăn cơm, còn có chủ động cùng ông trò chuyện, xem ra bệnh tình của thiếu gia đã chậm rãi có dấu hiện tốt đẹp.
     
    Ánh Phượng Thiên thích bài này.
  3. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    15
    Chương 22: Ôn nhu phúc hắc thụ & hắc đạo hậm hực công (20)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Trên bầu trời nền xanh nhạt, mặt trời ấm áp đã lên cao, gió buổi sớm nhẹ nhàng lướt qua các hàng cây trên vỉa hè.

    Trên đường, xe cộ đi lại tấp nập, một cô gái mặc áo màu xanh nhạt đang liều mạng mà đạp xe, phóng vun vút trên đường lớn.

    Từng giọt mồ hôi nho nhỏ đậu trên trán của cô gái, mái tóc dài buộc đuôi ngựa theo chuyển động của xe mà bay bay trong gió.

    Quần áo trên người cô gái đã bị giặt đến trắng bệch, không còn nhìn ra màu sắc ban đầu. Chiếc xe đạp có rất nhiều chỗ cũng đã bong sơn rỉ sắt, nhưng cô cũng không vì gia cảnh nghèo khó mà tự ti, trên mặt tràn đầy sức sống tự tin.

    Cô gái này chính là nữ chủ Lưu Li Mông.

    Hôm nay là ngày khai giảng, từ hôm nay trở đi Lưu Li Mông chính thức là một học sinh cao trung. Chỉ là vì buổi sáng làm công trì hoãn một ít thời gian, cho nên Lưu Li Mông cơm sáng cũng chưa kịp ăn, liền bước lên xe đạp chạy về phía trường học.

    "A a! Ngày đầu tiên đến trường ngàn vạn lần không nên đến muộn! Cố lên cố lên!" Cảm thấy mình ngồi đạp xe quá chậm, Lưu Li Mông dùng sức nắm chặt lấy đầu xe, trực tiếp đứng thẳng người dùng sức đạp xe.

    Tuy rằng hôm nay là ngày đầu tiên đi học cao trung*, nhưng Lưu Li Mông đối với đường đi đến trường thập phần quen thuộc.

    *cao trung: Cấp 3

    Bởi vì sợ thời điểm đi khai giảng sẽ lạc đường, khi nghỉ hè chỉ cần có thời gian rảnh, Lưu Li Mông sẽ lái xe đạp đến trường học, dần dần quen thuộc đường lối.

    Khi nữ chủ Lưu Li Mông đang ở nỗ lực chạy xe đạp đến trường học, Diệp Mộ Sanh cùng Chu Lạc Ly lại ngồi trên xe, hướng trường học chạy đến.

    Trong xe hơi, Tiết quản gia ngồi ở trên ghế điều khiển lái xe, Diệp Mộ Sanh cùng Chu Lạc Ly thì cùng nhau ngồi ở ghế sau.

    Diệp Mộ Sanh vẫn như cũ ấm áp như gió, đôi mắt trong suốt luôn luôn mang một chút ý cười.

    Mà Chu Lạc Ly một đầu tóc ngắn, tuy rằng màu da còn tái nhợt, u buồn trên mặt cũng chưa rút đi, nhưng rõ ràng tinh thần phấn chấn hơn rất nhiều.

    Nhìn thấy Chu Lạc Ly không rên một tiếng mà nhìn cảnh phố ngoài cửa sổ xe lần lượt lướt qua, vì giảm bớt không khí nặng nề, Diệp Mộ Sanh liền tìm đề tài thích hợp đánh vỡ trầm mặc.

    Nhưng trên cơ bản đều là Tiết quản gia trả lời, Chu Lạc Ly nhiều nhất cũng chỉ 'Ừ' vài tiếng.

    Vừa mới bắt đầu Chu Lạc Ly cũng không có ý định đi học, nhưng tới gần khai giảng Diệp Mộ Sanh luôn chạy đến Chu gia ở bên tai y nói thầm, nói trường học như thế nào như thế nào tốt, muốn y đi ra ngoài hóng gió gì đó.

    Người Chu gia đồng dạng cũng cảm thấy trở lại trường học đối với Chu Lạc Ly rất có lợi, vì thế liền giúp đỡ Diệp Mộ Sanh bằng cách tài trợ một số tiền không nhỏ cho trường quý tộc cao trung, đem Chu Lạc Ly không có tham gia kì thi trung cấp trực tiếp đặt trong lớp Diệp Mộ Sanh.

    Liếc mắt biểu tình đạm mạc của Chu Lạc Ly một cái, Diệp Mộ Sanh môi mỏng hơi hơi giương lên, mỉm cười, dựa sát vào Chu Lạc Ly, ở bên tai y nói nhỏ: "Cậu xem, người trên đường, có người đeo cặp sách đi học, có người mặc đồ vận động tập thể dục buổi sáng, có người cầm túi công văn đi làm. Nhóm người này tuy rằng thân phận khác nhau, nhưng họ giống nhau ở chỗ, mỗi ngày mới đều nỗ lực."

    "Ừm." Đưa mắt nhìn về thanh niên một thân cơ bắp mặc đồ vận động đang tập thể dục buổi sáng phía trước, con ngươi bình đạm của Chu Lạc Ly hiện lên một tia hâm mộ.

    "Quá khứ hãy để nó qua đi, quan trọng là hôm nay, ngày mai. Hôm nay vừa lúc là ngày khai giảng cấp ba đầu tiên, không bằng lấy hôm nay làm khởi đầu mới, nỗ lực phấn đấu cố lên." Diệp Mộ Sanh tiếp tục nói.

    Xe ở không ngừng chạy về phía trước, thanh niên tập thể dục buổi sáng kia chậm rãi rời xa tầm mắt y, Chu Lạc Ly liền xoay người lại, quay đầu nhìn về phía Diệp Mộ Sanh.

    Hai người cách nhau rất gần, bởi vậy một khắc Chu Lạc Ly xoay người kia, cánh mũi hai người trực tiếp chạm vào nhau, môi thiếu chút nữa hôn lên.
     
    Ánh Phượng Thiên thích bài này.
  4. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    15
    Chương 23: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (21)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Cánh mũi hai người rất gần, bốn mắt nhìn nhau, vốn dĩ thực ái muội, nhưng vài giây sau, Chu Lạc Ly mặt vô biểu tình mà chuyển đầu đi.

    Thấy khóe miệng Chu Lạc Ly giật giật, một bộ dáng muốn nói lại thôi, bất quá lại chưa lộ ra biểu tình xấu hổ, Diệp Mộ Sanh cười cười, lẳng lặng ngồi bên cạnh Chu Lạc Ly, chờ đợi y mở miệng.

    Chu Lạc Ly là một thẳng nam, hơn nữa Tiểu Chi qua đời làm y trở nên tối tăm đạm mạc, đối diện với cái gì cũng đều là bộ dáng thất thần. Cho nên vừa rồi hai người thiếu chút nữa liền hôn, Chu Lạc Ly vẫn như cũ thực bình tĩnh.

    Vài phút sau, Chu Lạc Ly rũ mắt nhìn bàn tay thon dài nhưng lại quá mức tái nhợt của mình, chậm rãi nói:

    "Anh nói không sai, quá khứ liền để cho nó qua đi."

    Ngoài cửa sổ mặt trời đã lên cao, chùm sáng ấm áp dừng trên cửa sổ xe trong suốt, phản xạ vài tia sáng mỏng manh nhàn nhạt, màu sắc cực kỳ rực rỡ.

    Khóe mắt liếc thấy ánh sáng mặt trời ngoài cửa sổ, con ngươi Diệp Mộ Sanh lóe lóe, một tay phủ lên bàn tay Chu Lạc Ly, một tay mở cửa sổ xe ra. Hôm nay thời tiết không tồi!

    Mà khi bàn tay ấm áp mang theo nhiệt độ cơ thể của Diệp Mộ Sanh chạm vào bàn tay lạnh băng của Chu Lạc Ly, y nhíu mày, nhưng không có lấy tay Diệp Mộ Sanh ra, mà là khó hiểu nhìn Diệp Mộ Sanh.

    Đồng thời mỉm cười với Chu Lạc Ly, Diệp Mộ Sanh gắt gao nắm lấy tay y, sau đó đem tay Chu Lạc Ly đặt dưới cửa sổ.

    Bởi vì Diệp Mộ Sanh đem cửa sổ xe mở ra, cho nên chùm sáng phát ra từ mặt trời kia liền trực tiếp rơi xuống trong bàn tay tái nhợt của Chu Lạc Ly.

    "Lạc Ly cậu xem, mở ra lòng bàn tay đối với không trung, trong lòng bàn tay sẽ có ánh mặt trời, ánh mặt trời ấm áp sẽ đem lạnh băng trong tay xua tan. Đây là hy vọng, chính là khởi đầu mới." Diệp Mộ Sanh nói.

    Theo chuyển động của xe, ánh sáng trong tay Chu Lạc Ly cũng không ngừng biến hóa, nhưng dù có biến hóa như thế nào, những cái chùm sáng đó đều mang theo một tia ấm áp, bắn thẳng đến đáy lòng đầy bóng tối và cô độc của Chu Lạc Ly.

    Nhìn chằm chằm lòng bàn tay, con ngươi ảm đạm của y cùng lòng bàn tay tái nhợt đều giống nhau sáng đến rực rỡ, lập loè phức tạp, khó hiểu, còn có cảm kích.

    "Tắm ánh mặt trời đi về phía trước, quên đi quá khứ, tha thứ cho chính mình, bắt đầu lại một lần nữa, không cần sợ hãi cùng bận tâm. Chùm sáng mặt trời ấm áp này sẽ chiếu vào cậu, mà tôi, cũng sẽ luôn luôn bên cạnh cậu." Thấy hiệu quả không tồi, Diệp Mộ Sanh cười cười, tiếp tục nói.

    Giờ khắc này, Chu Lạc Ly cảm giác được ấm áp trên tay Diệp Mộ Sanh cuồn cuộn không dứt truyền tới trên tay y, sau đó giống như cây tử đằng lan tràn khắp toàn thân trên dưới, ôn nhu mà chữa khỏi thời khắc y đau đớn nát tâm. Hắn nói sẽ vẫn luôn luôn bên cạnh y..

    Trong đầu Chu Lạc Ly hiện lên rất nhiều hình ảnh, có cùng Tiểu Chi, cùng cha mẹ, còn có mấy ngày nay cùng Diệp Mộ Sanh.

    Nhìn khuôn mặt Diệp Mộ Sanh nhu hòa, Chu Lạc Ly cảm giác đôi mắt cay xè, đem bàn tay nắm chặt mở ra, miệng cười nhạt.

    Tuy rằng y vẫn luôn cảm thấy Diệp Mộ Sanh chính là một kẻ không tốt hay xen vào việc của người khác. Nhưng có đôi khi không thể không thừa nhận, có một người bạn như vậy cũng không tồi.

    Trong khi Chu Lạc Ly cười nhạt, Diệp Mộ Sanh còn chưa có phản ứng lại, đột nhiên bị Chu Lạc Ly ôm lấy.

    Sửng sốt vài giây, Diệp Mộ Sanh ngước mắt liền nhìn thấy Chu Lạc Ly ửng đỏ hai mắt, con ngươi hiện lên một tia đau lòng, Diệp Mộ Sanh vươn tay hồi ôm chặt Chu Lạc Ly: "Khóc đi, khóc ra rồi sẽ dễ chịu hơn chút. Khóc đủ rồi, nhất định phải phấn chấn lên!"

    ".. Mộ Sanh, cảm ơn cậu." Chu Lạc Ly cũng không có khóc, mà đem đầu dựa vào trên vai Diệp Mộ Sanh, nhắm mắt lại, đem nước mắt bức trở về, ôm chặt lấy hắn, âm thanh trầm thấp nghẹn ngào lộ ra một tia nhẹ nhàng hiếm thấy.

    Những lời nói này của Chu Lạc Ly làm Diệp Mộ Sanh vui mừng mỉm cười, khi Diệp Mộ Sanh tính toán nói cái gì đó, quay đầu liền thấy Tiết quản gia giơ ngón tay cái lên với hắn.

    Bởi vì Tiết quản gia đang lái xe, cho nên sau khi cười cùng so ngón tay cái, Tiết quản gia liền quay đầu tiếp tục lái xe.

    Tuy rằng tuổi không lớn, nhưng không thể không nói Diệp thiếu gia thật lợi hại, so với một ít bác sĩ tâm lý kia lợi hại nhiều! Có Diệp thiếu gia ở đây, thiếu gia ở trường học chắc hẳn là không có gì vấn đề?
     
    Ánh Phượng Thiên thích bài này.
  5. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    15
    Chương 24: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (22)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Lúc này ngoài cửa vườn trường đã vây quanh một đống người xem náo nhiệt, bởi vì có cái đồ nhà quê đạp xe đụng phải Cố đại thiếu gia, lại để Cố đại thiếu gia thành đệm lót cho cô ta.

    "Thực xin lỗi! Tôi cũng không biết phanh xe đạp đột nhiên lại hỏng mất, xin lỗi bạn." Sau khi vội vàng bò dậy, vốn tâm thái ngoan cường Lưu Li Mông tự động làm lơ tiếng cười xung quang, cúi đầu nói.

    Cô biết những người này đều là con nhà có tiền, là người cô không thể trêu vào, huống hồ đụng phải người khác vốn dĩ chính là cô sai. Lưu Li Mông hiện tại chỉ hy vọng không cần bởi vì việc này mà bị trường học thôi học, trong nhà cô thật sự không có tiền cho cô đi học nữa.

    Cố đại thiếu gia bị Lưu Li Mông tông ngã đẩy tay đàn em ra, chính mình đứng lên.

    Khinh thường mà liếc mắt Lưu Li Mông đang cúi đầu một cái, Cố Úc Thần cười lạnh nói: "Cô nếu không muốn sống nữa, cũng không cần ở trên đường chạy một chiếc xe nát tùy thời đều có thể gây ra tai nạn xe cộ hại người khác."

    Cố Úc Thần trời sinh tính ngạo mạn, đương nhiên không có khả năng buông tha đầu sỏ gây tội làm cậu ta mất mặt trước mọi người, càng không nói Lưu Li Mông làm hại cánh tay Cố Úc Thần trầy da.

    "Thực xin lỗi.." Lưu Li Mông rũ mắt xuống, không dám đối diện với Cố Úc Thần.

    Cô hiện tại trừ bỏ nói xin lỗi còn có thể nói cái gì? Cô cũng muốn thay đổi chiếc xe hỏng kia, nhưng nhà cô không có tiền, có một chiếc xe hỏng đã đủ lắm rồi.

    "Cố thiếu, nếu không để cô ta quỳ xuống tới dập đầu mấy cái!" Một chân chạy vặt bên cạnh Cố Úc Thần cười nói. Nhưng Cố Úc Thần chỉ cười cười, không gật đầu cũng không lắc đầu.

    Nghe thấy những lời này, đồng tử Lưu Li Mông hơi co lại, gắt gao cắn môi, bàn tay gắt gao nắm thành nắm tay.

    Nếu thật sự ép cô quỳ xuống, cô nên làm cái gì bây giờ? Lựa chọn tôn nghiêm hay là cơ hội đến trường đi học không dễ có được?

    Thời điểm Lưu Li Mông ẩn nhẫn tự hỏi, Cố Úc Thần trực tiếp tiến lên vươn tay phải không bị thương nắm hàm dưới Lưu Li Mông, cưỡng chế Lưu Li Mông nhìn thẳng cậu.

    "A, nhìn kỹ, tuy rằng có chút đen, nhưng lớn lên cũng không tệ lắm." Nam chủ dùng sức nắm lấy hàm dưới Lưu Li Mông, một đôi mắt đẹp sắc bén tràn đầy cao ngạo cùng khinh thường.

    "Tôi cũng đã nói xin lỗi rồi, cậu còn muốn như thế nào nữa?" Không thể không cùng nam chủ đối diện, nhưng trong mắt Lưu Li Mông như cũ không có sợ hãi hoặc xin tha.

    Cô rất muốn giống đám lưu manh một cước đá văng người này, nhưng cô biết nếu làm như vậy, cô chắc chắn sẽ chết thực thảm.

    Khi nam chủ cảm thấy Lưu Li Mông có chút thú vị, còn muốn tiếp tục bắt nạt cô, đám người vây xem chủ động tránh ra một đường, hai thiếu niên sóng vai đi đến.

    Hai người này chính là Diệp Mộ Sanh cùng Chu Lạc Ly. Bởi vì Diệp Mộ Sanh thường xuyên cùng cha mẹ tham gia yến hội, hơn nữa thân là con trai độc nhất Diệp gia, cho nên người sống trong giới quý tộc trên cơ bản đều nhận ra hắn.

    Mà Chu Lạc Ly tuy rằng sa đọa ở nhà một năm, đã gầy cùng trắng đi rất nhiều, nhưng trước kia y là cái người không bớt việc có tiếng hay đi lủi thủi một mình, cho nên vẫn là có người nhận ra y.

    Chu Lạc Ly có một đoạn thời gian rất dài ở trong vòng quý tộc mai danh ẩn tích, hiện tại lại đột nhiên xuất hiện cùng con trai độc nhất Diệp gia. Bởi vậy âm thanh quần chúng thảo luận rất nhanh từ Lưu Li Mông chuyển dời đến hai người bọn họ.

    "..."

    Liếc mắt hai người một cái, nam chủ thu hồi ánh mắt, vẻ mặt không vui, buông hàm dưới Lưu Li Mông ra, trên tay dùng sức đẩy. Hai người bọn họ như thế nào lại đi cùng nhau?

    Vì thế Lưu Li Mông dưới cái nhìn không thể tin tưởng của Chu Lạc Ly, cứ như vậy bị nam chủ đẩy ngã, còn va phải xe đạp nằm ngay phía sau.

    Lưu Li Mông buồn đau một tiếng, vuốt phần lưng đụng phải xe đạp, vẻ mặt đau khổ. Cùng lúc đó, Chu Lạc Ly nắm chặt đôi tay cũng hơi hơi nhăn mi lại.
     
    Ánh Phượng Thiên thích bài này.
  6. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    15
    Chương 25: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (23)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Khóe mắt nhìn lướt qua Chu Lạc Ly đang nhíu mày, ánh mắt Diệp Mộ Sanh đối diện Cố Úc Thần, khẽ mỉm cười xã giao, khách sáo nói: "Cố thiếu."

    Nữ chủ Lưu Li Mông cùng Tiểu Chi cơ hồ lớn lên giống nhau như đúc, hơn nữa tình cảm của Chu Lạc Ly đối với Tiểu Chi rất phức tạp. Cho nên đột nhiên nhìn thấy nữ chủ bị thương, Chu Lạc Ly sẽ nhíu mày cũng là chuyện bình thường. Lại nói thằng nhóc Chu Lạc Ly này vốn dĩ thích nhíu mày.

    Cố Úc Thần nhướng mày kiếm, gật gật đầu, xem như đáp lại Diệp Mộ Sanh. Cái tên kêu Chu cái gì Ly như thế nào nhìn chằm chằm vào đồ nhà quê đụng phải cậu?

    Biết sẽ không có người tới kéo một quỷ nghèo như cô dậy, Lưu Li Mông chịu đau đỡ xe đạp chậm rãi đứng lên. Đau chết mất, không biết Cố thiếu kia như thế nào mới chịu buông tha cô?

    Diệp Mộ Sanh vốn dĩ muốn nói cái gì, Chu Lạc Ly lại đột nhiên mở miệng: "Đi thôi."

    Nói xong không đợi Diệp Mộ Sanh trả lời, Chu Lạc Ly xoay người rời đi. Nhìn bóng dáng gầy ốm của y, Diệp Mộ Sanh cười cười, nói: "Chờ tôi một chút."

    "Chúng ta đều là đồng học, cho nên mọi người đều khoan dung lẫn nhau một chút đi. Hơn nữa hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, các thầy cô đều đang đợi chúng ta đến lớp. Để thầy cô đợi lâu rất không lễ phép, cho nên mọi người đều tan đi." Diệp Mộ Sanh khóe miệng nhẹ giương, nụ cười nhu hòa ấm áp như gió xuân.

    Mục tiêu của hắn là cứu vớt Chu Lạc Ly, nam nữ chủ ở bên nhau với hắn mà nói là tốt nhất. Bởi vậy hắn mới làm giống cốt truyện ban đầu, nguyên chủ giải vây cho Lưu Li Mông.

    Huống hồ hắn ở Chu Lạc Ly trong mắt là cái người ngốc nghếch thích làm người tốt, vì cứu vớt Chu Lạc Ly, hắn tự nhiên đem cái hình tượng này diễn thật luôn.

    "Hừ! Nhắc nhở cô vài câu, muốn sống lâu, vẫn nên đem chiếc xe nát kia thay đổi đi!" Biết Diệp Mộ Sanh đứng ra hòa giải, Cố Úc Thần khinh thường mà nhìn lướt qua Lưu Li Mông được che lại phía sau lưng, hừ lạnh một tiếng nói.

    Trong lúc Cố Úc Thần nói chuyện, Lưu Li Mông đang cúi đầu lại liếc mắt trộm đánh giá Diệp Mộ Sanh. Khi Cố Úc Thần nói xong, Lưu Li Mông ngước mắt lại chuẩn bị xin lỗi lần nữa, Cố Úc Thần đã cao ngạo mà hất đầu lên đi rồi.

    "Diệp thiếu đã nói như vậy, chúng ta đều tan đi, tôi còn muốn đi xem nhóm các em học sinh mới."

    "Đi thôi đi thôi, tớ còn chưa ăn cơm sáng đâu! Đói chết!"

    Thân phận con trai độc nhất Diệp gia của Diệp Mộ Sanh sừng sững tại đó, hơn nữa đương sự Cố Úc Thần đã đi rồi, bởi vậy nhóm quần chúng xem náo nhiệt cũng đều rời đi.

    Thấy người xung quanh cười nhạo cô đều đi rồi, Lưu Li Mông vốn đang muốn nói lời cảm ơn với Diệp Mộ Sanh, nhưng Diệp Mộ Sanh cười với cô xong liền xoay người rời đi, đuổi theo thiếu niên mặc áo thun đen vừa rồi.

    "Tôi đến đây." Đuổi theo Chu Lạc Ly ở phía trước chờ hắn, Diệp Mộ Sanh cười.

    Kỳ thật vừa rồi y không có vì nữ chủ cùng Tiểu Chi lớn lên giống nhau như đúc mà đứng ra giải vây, làm Diệp Mộ Sanh rất kinh ngạc.

    "Ừm." Chu Lạc Ly gật gật đầu, sau đó bước về phía trước.

    "Cô gái kia.." Diệp Mộ Sanh muốn thăm dò thái độ Chu Lạc Ly.

    "Cô ấy là cô ấy, Tiểu Chi là Tiểu Chi." Y dừng lại, đối diện với đôi mắt đen trong suốt mang theo chút lo lắng của Diệp Mộ Sanh, nghiêm túc nói. Diệp Mộ Sanh gặp qua ảnh chụp Tiểu Chi, cho nên Chu Lạc Ly biết Diệp Mộ Sanh muốn nói cái gì.

    Tuy rằng trong nháy mắt thấy cô gái kia, y còn tưởng rằng Tiểu Chi sống lại, nhưng Chu Lạc Ly rất nhanh liền tỉnh ngộ. Cô gái kia không phải Tiểu Chi, Tiểu Chi đã chết, không có khả năng lại sống lại.

    Bởi vì Lưu Li Mông lớn lên giống Tiểu Chi như đúc, cho nên khi thấy Lưu Li Mông bị bắt nạt, Chu Lạc Ly lại thấy giống như Tiểu Chi bị bắt nạt.

    Vốn dĩ Chu Lạc Ly cũng muốn giải vây cho Lưu Li Mông, nhưng đảo mắt y lại nghĩ tới thuộc tính thích làm người tốt của Diệp Mộ Sanh, vì thế lúc này mới dẫn đầu rời đi.

    Kết quả quả nhiên cùng y đoán giống nhau, Diệp Mộ Sanh vì cô gái đó mà ra mặt giải vây.
     
    Ánh Phượng Thiên thích bài này.
  7. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    15
    Chương 26: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (24)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Tuy rằng Chu Lạc Ly nói như vậy, nhưng Diệp Mộ Sanh vẫn bắt được tia bi thương hiện lên trong con ngươi của y, bất quá Diệp Mộ Sanh lại không vạch trần, chỉ cười cười: "Cậu nói đúng, cô ấy là cô ấy, Tiểu Chi là Tiểu Chi. Mà cậu, lại là Chu Lạc Ly hoàn toàn mới."

    "Ừ, đi thôi." Chu Lạc Ly nhấp nhấp miệng, liếc liếc mắtnDiệp Mộ Sanh một cái, nhẹ nhàng gật đầu nói. Có đôi khi không thể không thừa nhận khi anh ta tươi cười thật sự làm người khác cảm thấy thực ấm lòng và thoải mái.

    Sau đó, hai người liền sóng vai đi vào trường học, dưới sự trợ giúp của Hội trưởng Hội học sinh, hai người rất nhanh tới lớp rồi.

    Vốn dĩ nguyên cốt truyện Diệp Mộ Sanh cùng Chu Lạc Ly là ban một của nữ chủ Lưu Li Mông, nhưng không bao lâu sau Diệp Mộ Sanh xuyên tới vị diện này liền để người điều hắn đến ban hai.

    Vì thế Chu Lạc Ly đi theo Diệp Mộ Sanh tới này học tập đương nhiên cũng tới ban hai, tránh đi ban một có Lưu Li Mông cùng Cố Úc Thần.

    Hai người lựa chọn vị trí phía sau, Chu Lạc Ly ngồi ở bên cửa sổ, Diệp Mộ Sanh ngồi ở bên ngoài.

    "Chờ lát nữa có lễ khai giảng đấy." Liếc mắt Chu Lạc Ly bên cạnh đã ghé vào trên bàn ngủ, Diệp Mộ Sanh nhắc nhở.

    ".. Không đi." Nói xong Chu Lạc Ly liền xoay đầu, đem mặt quay ra ngoài cửa sổ. So với đi tham gia cái gì khai giảng cái gì lễ kia, nghe những cái ông già đó ở trên bô bô nói chuyện, còn không bằng ở chỗ này tắm mặt trời mà ngủ.

    "Tốt lắm, tôi cũng không đi." Diệp Mộ Sanh cười cười, từ trong ngăn kéo lấy ra sách giáo khoa trường học sớm đã chuẩn bị tốt nói. Dù sao thân phận của hắn cùng Chu Lạc Ly đặt tại nơi đó, không ai dám cưỡng bách bọn họ đi tham gia lễ khai giảng.

    ".. Ừm." Nghiêng đầu liếc mắt Diệp Mộ Sanh đang đọc sách một cái, Chu Lạc Ly lại quay đầu ra ngoài cửa sổ. Y còn tưởng rằng lấy tính cách của Diệp Mộ Sanh, sẽ mạnh mẽ lôi kéo y đi tham gia cái lễ khai giảng nhàm chán đó chứ.

    Thứ Diệp Mộ Sanh cầm trong tay chính là sách giáo khoa toán học cao trung, hắn cũng không phải giả vờ, mà là nghiêm túc học. Tuy rằng Diệp Mộ Sanh rất thông minh, nhưng sách giáo khoa cao trung này với hắn mà nói rất xa lạ.

    Trước kia Diệp Mộ Sanh còn chưa lên cao cấp 3 đã bị tên cha khốn nạn kia giam giữ trong nhà, mỗi ngày đối mặt chính là những loại ngược đãi khác nhau của gã. Đến của phòng đều không thể bước ra, càng đừng nói đến trường học.

    Bởi vậy có thể tới cao trung đi học, Diệp Mộ Sanh vẫn rất cao hứng. Chẳng qua nguyên chủ là một cái học bá, mà tuy rằng Diệp Mộ Sanh trước kia thành tích tốt, nhưng thật lâu cũng chưa học qua, rất nhiều tri thức đều quên mất.

    Kỹ thuật diễn rốt cuộc vẫn phải online, nguyên chủ là một học bá, Diệp Mộ Sanh tự nhiên phải cố gắng học tập mỗi ngày hướng về phía trước, trước tiên xem sách giáo khoa cũng là một chuẩn bị tốt.

    Đến giữa trưa, Chu Lạc Ly vốn dĩ không muốn ăn cơm, nhưng Diệp Mộ Sanh sao có thể để y tiếp tục như vậy. Nơi này là trường học quý tộc, chiếm diện tích lớn, nhà ăn trong trường học cũng có vài cái, hơn nữa so với nhà hàng cao cấp bên ngoài không sai biệt lắm.

    Cho nên Diệp Mộ Sanh trực tiếp liền kéo Chu Lạc Ly đi vào một nhà hàng kiểu Trung Quốc, buộc y vừa lúc đem đồ ăn chay mặn phối hợp nuốt xuống.

    Ngày đầu tiên khai giảng rất nhanh kết thúc, hôm nay Chu Lạc Ly trên cơ bản đều là ghé vào trên bàn vượt qua. Hôm nay thầy cô cũng chưa giảng bài, bởi vậy Diệp Mộ Sanh không có đánh thức Chu Lạc Ly, tùy ý y phơi nắng ngủ ngon.

    Trước khi tan học, xe Chu gia cũng đã đỗ ở gần cổng trường, sau khi Chu Lạc Ly lên xe, Tiết quản gia thấy Diệp Mộ Sanh đem cửa xe đóng lại, vội vàng nói: "Diệp thiếu gia cũng đi lên đi, tôi đưa ngài về nhà trước." Ông biết lấy quan hệ thiếu gia nhà mình và Diệp thiếu gia, bên kia khẳng định không ý kiến.
     
    Ánh Phượng Thiên thích bài này.
  8. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    15
    Chương 27: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (25)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    "Cảm ơn Tiết bá, không cần, tôi chút nữa còn có việc." Diệp Mộ Sanh cười cười, đợi lát nữa hắn muốn đi hiệu sách mua mấy quyển sách, về nhà thời điểm không có việc gì có thể lấy ra nhìn xem.

    Vốn dĩ Chu Lạc Ly đang cúi đầu nghe thấy Diệp Mộ Sanh nói như vậy, ngước mắt nhìn Diệp Mộ Sanh nhấp nhấp miệng, muốn mở miệng nói cái gì, rồi lại yên lặng.

    Nếu Diệp Mộ Sanh đã nói như vậy, Tiết quản gia cũng không có cố chấp: "Vậy được rồi, Diệp thiếu gia ngài nhớ phải chú ý an toàn!"

    Chờ sau khi xe Chu gia rời đi, Diệp Mộ Sanh liền ở bên ngoài tùy tiện bắt một chiếc xe taxi đi đến thư viện gần đó. Sau khoảng 2 giờ ở thư viện, Diệp Mộ Sanh rốt cuộc chọn được năm quyển sách.

    Thời điểm mẹ và ông ngoại Diệp Mộ Sanh còn sống, Diệp Mộ Sanh vẫn là một đại thiếu gia không hiểu lòng người độc ác mỏng lạnh. Khi đó hắn rất thiện lương, thích ôm gấu bông lớn ngủ, thích đọc sách chơi trò chơi, ngẫu nhiên cũng sẽ cùng bạn bè đi lên núi chơi bóng.

    Chỉ là về sau tất cả đều thay đổi..

    Về đến nhà, Diệp Mộ Sanh mới vừa buông sách xuống, di động liền vang lên. Màn hình di động là Chu phu nhân, con ngươi Diệp Mộ Sanh hiện lên một tia nghi hoặc, nhận điện thoại.

    "Chào dì ạ." Diệp Mộ Sanh lễ phép nói. Dì Chu lúc này gọi điện thoại cho hắn làm gì? Hỏi tình huống của Chu Lạc Ly ở trường học sao?

    【 Tiểu Mộ, tiểu Ly có ở chỗ cháu không vậy? Dì gọi điện thoại cho nó vẫn luôn tắt máy, dì lo quá! 】

    Nghe thấy thanh âm sốt ruột của dì, Diệp Mộ Sanh nhíu mày, Chu Lạc Ly không phải đã lên xe Tiết quản gia đi về rồi sao? Sao lại thế này?

    Bất quá vì không để cho dì ấy lo lắng, Diệp Mộ Sanh bắt đầu từ ý tốt liền nói dối: "Dì à, Lạc Ly ở chỗ cháu, dì không cần lo lắng, chúng cháu vừa mới đánh bóng rổ ở bên ngoài xong, vừa trở về. Lạc Ly toàn thân đều là mồ hôi, đang tắm rửa, nên cháu không có tiện đem điện thoại cho y tiếp. Còn tắt máy, khả năng máy y hết pin. Đợi chút nữa Lạc Ly ra, cháu sẽ nhắc nhở y gọi điện thoại cho dì."

    【 Phải không? Tốt quá! 】

    Diệp Mộ Sanh một bên nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, hướng thang máy đi đến, một bên nói: "Đúng rồi dì, hôm nay Lạc Ly ở nhà cháu ngủ một đêm. Cháu sẽ chăm sóc y, bắt y ăn cơm đúng giờ, dì yên tâm."

    【 Được, vậy phiền toái cháu rồi Tiểu Mộ. 】

    Cùng dì Chu trò chuyện một lúc, chờ bà ấy cúp điện thoại, thang máy cũng đã tới lầu một, Diệp Mộ Sanh đem điện thoại bỏ vào trong túi, nhanh chóng chạy ra bên ngoài tiểu khu.

    Tuy rằng Diệp Mộ Sanh suy đoán Chu Lạc Ly có thể bởi vì hôm nay nhìn thấy Lưu Li Mông, do đó tưởng niệm Tiểu Chi nên đi mộ địa. Nhưng vì để ngừa vạn nhất Diệp Mộ Sanh vẫn hỏi hệ thống, không ngoài dự đoán y quả nhiên ở mộ địa.

    Mười mấy phút sau xe taxi đến mộ địa, Diệp Mộ Sanh thanh toán tiền lập tức xuống xe, sau khi căn cứ ký ức tìm được mộ của Tiểu Chi, Diệp Mộ Sanh cũng nhìn thấy Chu Lạc Ly.

    Chu Lạc Ly lúc này đang ngồi trên mặt đất dựa vào trên mộ bia, trong tay cầm một chai bia, cúi đầu buồn yên lặng uống rượu, bên cạnh chân y có hai chai rượu rỗng nằm lăn lóc.

    Làm Diệp Mộ Sanh càng thêm không vui chính là mộ bia bên cạnh còn đặt một rương vừa mới mở nắp. Thằng nhóc này thế nhưng ôm một rương bia tới mộ bia, vốn dĩ thân thể cũng đã suy sụp còn say rượu! Không muốn sống nữa sao!

    Đi vào, từ trên cao nhìn xuống Chu Lạc Ly, Diệp Mộ Sanh vốn dĩ muốn nổi nóng răn dạy y không yêu quý thân thể chính mình, nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn xuống.

    Thấy đột nhiên xuất hiện một đôi chân, con ngươi Chu Lạc Ly vốn có chút men say hiện lên một mảnh nghi hoặc, theo chân ngẩng đầu nhìn về phía trên xem, liền thấy Diệp Mộ Sanh mặc áo trắng, vẻ mặt lo lắng, hai chân mày nhíu lại đang nhìn y.
     
    Ánh Phượng Thiên thích bài này.
  9. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    15
    Chương 28: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (26)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    ".. Mộ Sanh.. Anh đến rồi?" Không biết vì cái gì, Chu Lạc Ly chính là cảm thấy Diệp Mộ Sanh sẽ đến.

    "Phải, tôi đến rồi." Diệp Mộ Sanh nhìn thẳng Chu Lạc Ly gật đầu nói.

    Liếc liếc mắt Diệp Mộ Sanh một cái, Chu Lạc Ly lại nhắm hai mắt lại dựa vào trên mộ bia, mạnh bạo uống một hớp bia lớn. Bia tràn ra theo môi mỏng của y chảy tới cổ tái nhợt, thoạt nhìn nhớ lại khoảng thời gian sa đọa suy sút.

    Trong không khí có một tiếng thở dài thật thấp, mang theo một chút ý cười cùng bất đắc dĩ, nghe tới dị thường mềm nhẹ. Diệp Mộ Sanh có bệnh sạch sẽ nhẹ cũng không chê bẩn, trực tiếp ngồi bên cạnh Chu Lạc Ly.

    "Uống bia tốt như vậy sao?" Nói xong Diệp Mộ Sanh trực tiếp đoạt lấy chai bia còn nửa bình trong tay y.

    "..."

    Bị người đoạt bia đi rồi, Chu Lạc Ly mở to mắt không vui mà nhìn chằm chằm Diệp Mộ Sanh. Chỗ kia không phải còn có nhiều bia như vậy sao? Làm gì đoạt của y.

    "Tôi sẽ không mở bia." Như là biết Chu Lạc Ly suy nghĩ cái gì, Diệp Mộ Sanh cười với Chu Lạc Ly.

    "Nguyên lai cậu cũng sẽ nói 'không'." Nói thầm một câu, Chu Lạc Ly liền đứng dậy, một lần nữa cầm lấy mở chai bia khác.

    Lúc này không ai chú ý tới Diệp Mộ Sanh bên ngoài mặt đầy ý cười, tay nắm chai bia lại nhẹ nhàng run rẩy, một tay khác đặt trên mặt đất cũng đột nhiên gắt gao nắm thành nắm đấm.

    Nhìn chia bia gần ở bên miệng, con ngươi Diệp Mộ Sanh hiện lên một tia chán ghét. Thật sự muốn uống sao?

    Diệp Mộ Sanh thập phần chán ghét màu xanh lá của chai bia, bởi vì trước kia kẻ hắn gọi là cha thích nhất chính là uống rượu, cũng là loại bia này tới tra tấn hắn.

    Gã sẽ bóp hàm dưới hắn mạnh mẽ rót rượu, thậm chí đem bia rót đến bộ vị tư mật phía sau của hắn, tất cả đều là việc cha hắn thích làm nhất. Mỗi lần Diệp Mộ Sanh đều sẽ bị tra tấn đến muốn chết không muốn sống, bất quá vì trả thù Diệp Mộ Sanh mỗi lần đều cắn răng nhịn qua.

    Nghĩ đến chính mình đã thoát ly bàn tay ma quỷ của người nọ, hơn nữa về sau nhiệm vụ khả năng còn nhìn thấy loại bia này. Cho nên Diệp Mộ Sanh cắn răng một cái liền đột nhiên uống một hớp lớn.

    Trong nháy mắt bia chảy vào thân thể kia, Diệp Mộ Sanh cả người đều cứng đờ, trừng lớn đôi mắt nhìn bên miệng chai bia màu xanh lá, Diệp Mộ Sanh đột nhiên sắc mặt đại biến.

    Diệp Mộ Sanh đầu tiên là phun ra một ngụm, sau đó che miệng không ngừng ho khan, chai bia từ trong tay Diệp Mộ Sanh rơi xuống, rơi trên mặt đất phát ra thanh âm 'phanh phanh', Chu Lạc Ly lúc này mới chú ý tới dị thường của Diệp Mộ Sanh.

    Chu Lạc Ly nhíu mày vội vàng ném bình rượu xuống, đứng lên chạy đến bên cạnh Diệp Mộ Sanh. Nhìn thấy hắn vẻ mặt tái nhợt, bên tai đỏ bừng, không ngừng ho khan, bộ dáng bị sặc thật sự khó chịu.

    Chu Lạc Ly tuy rằng không rên một tiếng, lại cau mày đem Diệp Mộ Sanh nhẹ nhàng kéo vào trong lòng ngực, vỗ lưng hắn, giảm bớt khó chịu cho Diệp Mộ Sanh.

    "Không biết uống rượu thì đừng uống." Thấy tình huống của Diệp Mộ Sanh tốt lên một ít, không ho khan nữa, Chu Lạc Ly nhíu mày chân thật đáng tin nói.

    "Chính là tôi thấy cậu uống, tôi liền muốn uống. Không thể uống bia, tôi có thể từ từ học!" Diệp Mộ Sanh vẻ mặt vô tội nhìn Chu Lạc Ly nói. Bởi vì kịch liệt ho khan, sắc mặt Diệp Mộ Sanh còn có chút phiếm hồng.

    ".. Uống rượu không phải thói quen tốt, cậu đừng học. Tôi không uống, cậu cũng đừng uống." Chu Lạc Ly dừng một chút, nhìn lướt qua rương bia kia, thở dài bất đắc dĩ nói. Y biết kỳ thật Diệp Mộ Sanh chính là nghĩ cách để y không tiếp tục uống bia.

    "Tốt lắm, chúng ta đều không uống." Diệp Mộ Sanh lúc này mới vừa lòng nói.

    Kỳ thật hắn vốn là muốn uống chút rượu sau đó giả bộ bị sặc, do đó làm Chu Lạc Ly ngoan ngoãn không uống rượu. Chẳng qua Diệp Mộ Sanh không nghĩ tới chính là, hắn vô pháp vượt qua sự kiện kia, thật sự bị sặc rồi.

    #Editor không biết tác giả muốn ghi là bia hay rượu, nên cứ thống nhất là theo nguyên bản, không sửa, ai có thắc mắc không chấp nhận khiếu nại. Cảm ơn.
     
    Ánh Phượng Thiên thích bài này.
    Chỉnh sửa cuối: 31 Tháng một 2021
  10. Cố Vô Tình Winter Forest

    Bài viết:
    15
    Chương 29: Ôn nhu phúc hắc thụ & hậm hực hắc đạo công (27)

    Bấm để xem
    Đóng lại
    Diệp Mộ Sanh liếc liếc mắt Chu Lạc Ly một cái, sau đó từ trong túi lấy ra di động, mở khóa, đưa tới trước mặt y: "Này.."

    "Cái gì?" Chu Lạc Ly nhìn di động, lại nhìn Diệp Mộ Sanh đang mỉm cười, nhíu nhíu mày vẻ mặt nghi hoặc.

    "Cậu đã trễ thế này còn không về nhà, mẹ cậu gọi điện thoại cho cậu không được, đành phải gọi điện thoại cho tôi. Tôi sợ dì lo lắng, liền nói dối nói chúng ta vừa đánh bóng rổ xong, trở về rồi, máy cậu hết pin, đang ở nhà tôi tắm rửa. Bây giờ cậu gọi điện thoại cho dì đi, đừng để bà quá lo lắng." Diệp Mộ Sanh giải thích.

    Nhận di động Diệp Mộ Sanh đưa, Chu Lạc Ly đối diện với tầm mắt ôn nhu của hắn, cảm kích nói: "Cảm ơn.."

    "Giữa chúng ta không cần phải nói cảm ơn." Diệp Mộ Sanh đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Chu Lạc Ly mỉm cười.

    Nghe Diệp Mộ Sanh nói xong lời này, tức khắc một cỗ tình cảm không biết tên dũng mãnh xông vào trong lòng Chu Lạc Ly. Đôi mắt y rũ xuống, nắm chặt di động, click mở chọn số chuẩn bị gọi điện thoại cho mẹ.

    Mà Diệp Mộ Sanh lại đi nhặt những chai bia còn lại trên mặt đất sắp xếp chỉnh tề đặt trong rương. Khi nhặt một chai bia cuối cùng lên, Diệp Mộ Sanh nhìn trong tay còn chai bia còn thừa một nửa, đôi mắt rũ xuống, lông mi dài rậm run nhè nhẹ, không biết nghĩ đến cái gì.

    Sau khi nói chuyện điện thoại xong, đang muốn đem điện thoại trả Diệp Mộ Sanh, lại phát hiện hắn cầm chai bia ngẩn người, Chu Lạc Ly không khỏi nhíu mày lo lắng nói: "Cậu làm sao vậy?"

    "Không có việc gì." Bị âm thanh của Chu Lạc Ly kéo về hiện thực, Diệp Mộ Sanh câu môi cười cười, sau đó đem chai bia bỏ nốt vào trong rương.

    Tuy rằng Diệp Mộ Sanh luôn mồm cười nói không có việc gì, nhưng Chu Lạc Ly vẫn cảm giác không thích hợp, liền cho rằng Diệp Mộ Sanh vì việc sặc rượu vừa rồi mà rối rắm. Vì thế liền đi qua đưa tay đặt lên đầu Diệp Mộ Sanh.

    Diệp Mộ Sanh ngẩn người, nhìn chằm chằm y chớp chớp mắt, nhóc con này muốn làm gì?

    "Người không biết uống rượu có rất nhiều, không có việc gì, ngoan." Chu Lạc Ly nhẹ nhàng sờ sờ đầu Diệp Mộ Sanh. Ừm, cảm xúc không tồi, thực mềm.

    Chu Lạc Ly mặt không cảm xúc, lại làm động tác sờ đầu ôn nhu như vậy, nháy mắt tâm tình Diệp Mộ Sanh tốt lên rất nhiều, không tự chủ được bật cười: "..."

    "Cậu cười cái gì?" Chu Lạc Ly thu hồi tay nhíu mày. Y làm gì tốt để hắn cười như vậy sao?

    "Không có gì. Đúng rồi, tôi nói với dì hôm nay cậu ngủ ở nhà tôi đấy." Diệp Mộ Sanh lắc lắc đầu nói.

    "Ừ. Điện thoại cậu này." Chu Lạc Ly gật đầu, sau đó cầm di động trong tay đưa cho Diệp Mộ Sanh.

    Cầm di động bỏ vào trong túi, Diệp Mộ Sanh liền bê cái rương đầy chai bia chuẩn bị đứng lên, môi mỏng tràn ra ý cười nhu hòa nói: "Đi thôi, chúng ta về nhà."

    "Được." Chu Lạc Ly gật gật đầu, sau đó duỗi tay chủ động tiếp nhận cái rương còn ở trong tay Diệp Mộ Sanh.

    "Để tôi cầm mấy chai đi, quá nặng." Vốn dĩ Diệp Mộ Sanh muốn Chu Lạc Ly đem cái rương đưa cho hắn, nhưng nghĩ nghĩ Diệp Mộ Sanh trực tiếp từ trong rương lấy ra mấy chai bia ôm vào trong ngực.

    Sau khi hai người rời đi mộ địa vẫn luôn ôm rương đi về phía trước, thẳng đến khi đi đến bên cạnh một cái thùng rác, lúc này Diệp Mộ Sanh mới dừng bước.

    Diệp Mộ Sanh chuẩn bị đem bia ném đi, lại đối diện với ánh mắt cực kỳ không muốn của Chu Lạc Ly, Diệp Mộ Sanh nhướng mày khẽ cười nói: "Này, cậu vẫn còn muốn uống sao?"

    ".. Ném đi." Chu Lạc Ly đang muốn nói muốn, nhưng sau khi nghĩ đến Diệp Mộ Sanh liền đem chữ 'muốn' nuốt xuống, sau đó cầm bia trong tay từng cái từng cái ném vào thùng rác.

    "Tốt, đứa trẻ ngoan. Uống rượu đối thân thể không tốt, chờ về nhà tôi làm cho cậu đồ ăn ngon." Nói xong Diệp Mộ Sanh liền nhìn thấy khóe miệng y khẽ giương lên, con ngươi ảm đạm hiện lên một tia sáng.
     
    Ánh Phượng Thiên thích bài này.
Trả lời qua Facebook
Đang tải...