Bạn được Tinich1908 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
19762 132
Tên truyện: Sủng thê vạn vạn tuế: Yêu nghiệt tà quân nghịch thiên phi

Tác giả: Y Nỉ Yêu Nhiêu

Editor: Phong Hà

Thể loại: Xuyên không, Ngôn tình, Cổ đại, Nữ cường, Dị giới

Tình trạng bản gốc: Hoàn thành

Văn án:

bL3EwNT.jpg

Phượng gia đích nữ trời sinh phế vật, bị ép gả cho ngốc tử xung hỉ.

Đến khi nàng - đệ nhất sát thủ thế kỷ 21 xuyên qua, thiên địa gió nổi mây phun. Nàng lãnh tâm lãnh tình nhưng lại đối với hắn buông bỏ đề phòng.

Vốn tưởng là cừu non nhưng không ngờ đó chỉ là ngụy trang của của lão sói xám!

Link thảo luận: [Thảo luận - Góp ý] - Các Truyện Edit Của Phong Hà
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 1: Được Đón Về Phủ

Vân Thiên đại lục, kinh đô Thiên Khải quốc.

Mưa vừa mới tạnh, con đường nhỏ ở ngoại ô kinh thành đầy bùn lầy.

Một chiếc xe ngựa đơn giản lăn bánh qua khúc lầy lội, hướng về phía bắc.

Bên trong xe ngựa, mơ hồ vang lên hai giọng nữ đầy phẫn nộ-

"Thật là quá đáng, sáu năm trước bọn họ đuổi tiểu thư ra khỏi Phượng gia, giờ có chuyện mới nhớ tới người."

"Vả lại, tin từ Phong Nguyệt Lâu cho biết, họ đón tiểu thư về để thay thế một tiểu thư khác của Phượng gia, gả cho một tên ngốc để xung hỉ!"

"Chúng ta không nên trở về, Phượng gia đối đãi với người như vậy, tại sao tiểu thư còn phải lo lắng cho sống chết của bọn họ?"

"Người Phượng gia thật đáng bị trừng phạt!"

Hai giọng điệu đồng tình ấy, xuất phát từ hai cô nương xinh đẹp.

Cả hai đều trang điểm như nha hoàn, tóc vấn đơn giản.

Các nàng ngồi hai bên, trên mặt đầy vẻ căm phẫn.

Hai người còn định nói thêm gì đó, thiếu nữ đang tựa vào một bên nhắm mắt dưỡng thần cuối cùng khẽ mở mắt.

Nàng mặc một bộ y phục trắng đơn giản, mái tóc đen buông thả, chỉ dùng một cây trâm cài đơn giản vấn lên.

Nàng nhẹ nghiêng người tựa vào thành xe, chân mày như mày núi xa, đôi mắt lấp lánh, trên gương mặt tuyệt sắc hiện lên vài phần châm biếm. "Bình tĩnh, chẳng phải chỉ về Phượng phủ thôi sao? Vả lại, suốt ngày ở Phong Nguyệt Lâu có gì thú vị? Đổi môi trường một chút có sao đâu?"

"Nhưng chúng nô tỳ thấy không đáng thay tiểu thư! Bọn người ngoài kia cứ gọi tiểu thư là phế vật và xấu xí.." Tử Lan lẩm bẩm.

Phế vật xấu xí?

Nếu tiểu thư của nàng là phế vật và xấu xí, thì chẳng ai là thiên tài mỹ nữ.

"Bọn họ muốn nói gì thì nói, dù sao miệng cũng là của họ, có nói rách cả miệng, ta cũng không mất miếng thịt nào."

Phượng Sở Ca tùy ý vén một lọn tóc, lười biếng nói.

Tử Lan và Bích La nghe vậy, cả hai đều nhếch môi.

Tiểu thư nhà họ từ khi nào trở nên dịu dàng như vậy?

Trước đây chỉ cần ai dám bôi nhọ tiểu thư, lần nào tiểu thư chẳng khiến đối phương chết một cách có tiết tấu?

Thấy Phượng Sở Ca không nói nữa, hai tỳ nữ cũng yên lặng.

Phượng Sở Ca tựa vào xe, nhìn cảnh vật bên ngoài qua rèm cửa, không khỏi khẽ nheo mắt.

Sáu năm rồi..

Nàng xuyên không đến Vân Thiên đại lục đã sáu năm rồi.

Sáu năm trước, lúc Phượng Sở Ca mới mười tuổi, vì trong cơ thể không có chút linh lực nào, trở thành nỗi nhục của cả Phượng gia, cuối cùng bị trục xuất khỏi gia môn, tự sinh tự diệt.

Và bây giờ, vì Phượng gia đắc tội với một gia tộc lớn khác là Vân gia, Vân gia gây áp lực yêu cầu Phượng gia gả một tiểu thư đến để xung hỉ với tên ngốc nhà họ, Phượng gia mới nhớ đến Phượng Sở Ca..

Nghĩ đến điều này, Phượng Sở Ca khẽ chặc lưỡi.

Thật đúng là đáng buồn.

Ai ngờ được, một tiểu thư Phượng gia danh giá lại sa sút đến mức này.

Và điều mỉa mai nhất chính là vị tiểu thư thực sự của Phượng gia, Phượng Sở Ca đã chết từ lâu sau khi bị đuổi ra khỏi nhà năm mười tuổi. Hiện tại trong thân thể này, là linh hồn của một sát thủ hàng đầu thế kỷ hai mươi mốt.

Xe ngựa tiếp tục đi về phía trước.

Đột nhiên, Lục Trúc đang lái xe đột ngột kéo dây cương lại, chiếc xe không có sự chuẩn bị, đột ngột dừng lại.

"Có chuyện gì vậy?" Tử Lan va vào thành xe, đau đớn kêu lên.

"Tiểu thư, có một đứa trẻ ở đây."

Phượng Sở Ca vén rèm xe nhìn ra. Quả nhiên, phía trước có một bóng dáng nhỏ bé nằm trên mặt đất.

Thật nguy hiểm, đứa trẻ này chỉ cách ngựa có vài phân, nếu ngựa tiến thêm một bước, có lẽ đã giẫm lên người nó rồi.
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 2: Nàng Ta Muốn Chết

Thật là nguy hiểm, đứa trẻ này chỉ cách con ngựa vài phân, nếu ngựa tiến thêm một bước, có lẽ đã giẫm lên người nó rồi.

Phượng Sở Ca bước xuống xe ngựa, nhìn đứa trẻ trên mặt đất.

Đứa trẻ nhắm chặt mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt. Hàng mi dài khẽ rủ, che khuất đôi mắt.

Rõ ràng là một đứa trẻ năm, sáu tuổi, nhưng lại khoác lên mình một chiếc áo choàng đen, viền vàng rộng lớn của người lớn.

Chiếc áo choàng ấy càng làm nổi bật vẻ gầy gò yếu ớt của cậu bé.

"Tiểu thư, đứa trẻ này.." Lục Trúc cảm thấy đứa trẻ này có điều gì đó kỳ lạ.

Rõ ràng khi nãy nàng lái xe không thấy bóng dáng ai. Nhưng chỉ trong chớp mắt, đứa trẻ đã xuất hiện ở đây.

Phượng Sở Ca bước lên một bước, cảm nhận khí tức mong manh như sợi tơ của nó, liền bế thằng bé lên tay, từ trong tay áo lấy ra một viên đan dược cho nó uống, rồi nói, "Cứu người trước, chuyện khác để sau hẵng nói."

Gần chạng vạng, cuối cùng cũng tới Phượng gia.

Phượng gia quả không hổ danh là một trong tứ đại gia tộc của Thiên Khải quốc, bên trong đình đài lầu các, giả sơn hiểm trở, khắp nơi đều được trang trí rất sang trọng.

Vào phủ, có tỳ nữ ra đón.

Phượng Sở Ca theo sau nàng ta, đi qua nhiều khúc quanh, cuối cùng dừng bước ở một tiểu viện phía nam.

Đây là một sân vườn cũ kỹ, cỏ dại mọc đầy, căn nhà từ lâu đã không có ai ở, mạng nhện giăng khắp nơi.

"Chúng ta sẽ ở đây sao?" Tử Lan nhìn quanh cảnh, cau mày hỏi.

Nha hoàn dẫn đường nhìn nhóm người Phượng Sở Ca, cười lạnh, "Trong phủ người đông, nào còn chỗ trống cho người không liên quan? Cho các ngươi ở đây đã là tốt lắm rồi."

Tử Lan và Bích La nghe thấy, tức giận đến phát điên.

Rõ ràng là họ muốn tiểu thư quay về, giờ lại đối xử như vậy! Thực sự quá đáng lắm rồi!

"Tiểu thư dù sao cũng là con gái dòng chính của Phượng gia, ngươi là nô tài, lại dám có thái độ thế này với tiểu thư?"

Ả nha hoàn không ngờ đối phương còn dám lên mặt với mình, tức giận nói, "Chẳng phải chỉ là phế vật bị đuổi khỏi gia tộc thôi sao, kiêu ngạo cái gì? Thật nghĩ mình là tiểu thư của Phượng gia à? Nếu không phải vì nhị tiểu thư không muốn gả vào Vân gia, ngươi nghĩ ngươi có cơ hội trở về? Chỉ là phế vật thôi, nếu là ta, ta đã đâm đầu vào cột chết quách rồi, sao còn trơ mặt sống như vậy. Hừ! Sống cũng chỉ làm mất mặt, chẳng thà chết sớm cho rồi!"

Trên mặt nàng ta đầy vẻ khinh bỉ.

Phượng Sở Ca đứng một bên, tay ôm đứa trẻ vừa cứu về.

Nàng đưa tay thăm dò khí tức của cậu bé. Tốt, sau khi cho nó uống đan dược, thân thể nó không còn lạnh như trước.

Nghe lời cô tỳ nữ nói, nàng nhếch môi cười nhạt, "Tử Lan, ngươi nghe thấy không? Nàng ta.. muốn chết đấy."

Tử Lan nghe thấy lời Phượng Sở Ca nói, ánh mắt lấp lánh. Thân thủ nhanh nhẹn, chỉ trong chớp mắt, đã khống chế ả tỳ nữ đó.

"Ngươi.. ngươi muốn làm gì?" Nàng ta vừa mới kịp phản ứng, đã thấy mình bị Tử Lan khống chế, tay bị bắt về phía sau.

"Không phải ngươi muốn đâm đầu chết sao? Ta giúp ngươi chứ sao nữa." Tử Lan chớp mắt, đưa tay, đẩy mạnh nàng ta về phía cây cột bên cạnh.

"Phịch!"

Một âm thanh dữ dội vang lên.

Bây giờ Tử Lan đã đạt đến cảnh giới Đại Linh Sư. Và cú đánh vừa rồi, nàng dùng đến năm phần lực.

Cô tỳ nữ chưa kịp kêu lên, thì đã gục xuống tắt thở.

Không khí phảng phất mùi máu tanh.

Phượng Sở Ca nhìn người nằm trên đất, liếc qua Tử Lan, "Lần sau nhớ nhẹ tay, ngươi xem, cây cột sắp bị ngươi làm hỏng rồi, làm hỏng vật công là không đạo đức đâu."
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 3: Có người? Vậy thì đuổi ra!

Ba thị nữ phía sau đều co rúm lại.

Thì ra trong mắt tiểu thư, mạng của nha hoàn kia còn không đáng giá bằng cây cột này!

"Tiểu thư, bây giờ chúng ta ở đâu? Không phải thật sự phải ở cái nơi rách nát này chứ?"

Phượng Sở Ca nhẹ nhàng nhướng mày, "Theo ta---"

Quanh co vòng vèo khúc chiết một hồi, rốt cuộc họ đến một nơi.

Trước mắt là lầu các bốn phía có nước bao quanh, khung cảnh rất thanh nhã.

Phượng Sở Ca chỉ vào ba chữ "Lâm Thủy Các" : "Ở đây đi."

"Thế nhưng bên trong có người rồi.."

"Có người? Vậy thì đuổi ra ngoài! Đồ Phượng Sở Ca ta muốn, không ai giành được!" Nàng nói câu này, đáy mắt hiện lên chút hàn ý.

Lâm Thủy Các này là khi mẫu thân của Phượng Sở Ca, công chúa Kiến Đức, gả vào Phượng phủ, hoàng đế đã lệnh người đặc biệt xây dựng tặng cho mẫu thân nàng. Nhưng sau khi công chúa Kiến Đức qua đời, Lâm Thủy Các bị nhị phu nhân chiếm đoạt.

Lúc đó, Phượng Sở Ca mới bảy tuổi.

Sau khi công chúa Kiến Đức qua đời, phụ thân Phượng Triều Dương đối với hành động của nhị phu nhân, chỉ nhắm mắt làm ngơ.

Chính vì vậy, từ sau bảy tuổi, nàng luôn bị nhị phu nhân và con gái bà ta bắt nạt.

Cho đến khi lên mười, bị đuổi khỏi Phượng phủ một cách triệt để..

Phượng Sở Ca đứng tại chỗ, những ký ức trong đầu lần lượt kéo về.

Ngay khi nàng xuyên không vào thân thể này, Phượng Sở Ca đã thề, nhất định phải giành lại tất cả những gì thuộc về thân thể này!

Nàng nhẹ nhàng nhếch môi, "Chúng ta vào thôi."

Trong Lâm Thủy Các, Phượng Thanh Uyển và Phượng Thiển Tuyết đang chơi cờ.

"Tỷ tỷ đừng lo lắng nữa, phụ thân đã nói, sẽ đón phế vật kia về để gả cho thằng ngốc của Vân gia. Hôm nay chắc cũng sắp về tới nhà rồi nhỉ." Hoàng y nữ tử rực rỡ cười nói.

Bên cạnh, lam y nữ tử nghe vậy, khẽ cười, nụ cười ấy càng khiến khuôn mặt tinh xảo của nàng thêm phần cuốn hút không thể rời mắt. Nàng mím môi, khẽ cười nói: "Phế vật đó, đến thời điểm then chốt cũng có thể phát huy chút tác dụng.."

Hai người đang nói chuyện thì thì một tỳ nữ vội vã đi vào.

"Nhị tiểu thư, tam tiểu thư, bên ngoài.. bên ngoài cái đồ vô dụng kia tới rồi." Dưới ảnh hưởng của Phượng Thanh Uyển và Phượng Thiển Tuyết, tỳ nữ đã thốt lên hai chữ "phế vật".

Hai người đang chơi cờ nghe thấy, nhìn nhau, cùng cười.

"Mới nhắc tới nàng ta thì nàng ta liền trở về? Thế mà nàng cũng thật dám đến đây tìm chúng ta? Chúng ta ra ngoài xem."

Khi Phượng Sở Ca rời khỏi Phượng gia, đã bị nhị phu nhân và con gái bà ta bắt nạt suốt ba năm.

Trong ba năm đó, nàng bị hành hạ đến mức không còn hình người, thêm vào tuổi còn nhỏ, lúc đó không thể nhìn rõ dung mạo thật sự của nàng.

Bên ngoài đều đồn rằng Phượng Sở Ca xấu xí vô cùng. Vì vậy, khi Phượng Thanh Uyển và Phượng Thiển Tuyết nhìn thấy thiếu nữ tuyệt sắc đứng bên ngoài, lập tức bất ngờ.

Người ta đều đồn, Phượng gia có hai điều đặc biệt.

Một là tam tiểu thư Phượng Thanh Uyển thiên tài xinh đẹp, còn hai là phế vật xấu xí Phượng Sở Ca.

Vốn tự nhận mình xinh đẹp nhưng khi nhìn thấy dung mại của Phượng Sở Ca, ánh mắt Phượng Thanh Uyển tràn đầy ghen tỵ!

Rõ ràng, dung mạo của Phượng Sở Ca không hề thua kém nàng!

Phượng Thiển Tuyết là người đầu tiên định thần lại. Nàng đánh giá Phượng Sở Ca. Không ngờ, sáu năm không gặp, Phượng Sở Ca lại có thể lột xác đến mức này!

Ánh mắt thoáng qua chút ghen tỵ. Ngay sau đó, Phượng Thiển Tuyết liền cười.

Đẹp thì sao chứ? Cuối cùng vẫn chỉ là một phế vật!

Ở đại lục Vân Thiên này, những người không có linh lực không thể tu luyện, mãi mãi chỉ có thể bị người ta khinh thường!
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 4: Các Ngươi Có Thể Cút Rồi

"Ồ, phế vật, nhiều năm không gặp, ngươi cũng có chút dáng vẻ con người rồi đấy.." Phượng Thiển Tuyết cười lạnh. "Tuy nhiên.. chỉ dựa vào vẻ ngoài thì không đủ, người không thể tu luyện thì mãi mãi cũng chỉ là đồ bỏ đi."

"Xem ra ngươi có hiểu biết rất sâu sắc về 'phế vật'. Có lẽ, ngươi chính là loại này rồi." Phượng Sở Ca cười nhạt đáp.

Phượng Thiển Tuyết không ngờ Phượng Sở Ca lại dám đáp trả.

Trong ký ức của nàng, Phượng Sở Ca trước đây nhát gan như chuột, bao giờ dám đối đầu với các nàng!

"Phế vật, ngươi dám nói ta không phải người?"

"Ngươi nói là gì thì là đó." Phượng Sở Ca ngẩng đầu lên, nhìn vào trong các lầu, mặt không biểu cảm tiếp tục nói: "Hai người các ngươi đã giúp ta trông coi Lâm Thủy Các nhiều năm qua, giờ ta đã trở về, không cần phiền các ngươi nữa, dọn dẹp đồ đạc rồi đi nhanh đi."

"Ngươi nói cái gì?" Nghe Phượng Sở Ca nói, Phượng Thiển Tuyết ngớ người, rồi nhận ra rằng Phượng Sở Ca đang đuổi các nàng đi, liền hét lên.

"Thật đúng là 'phế vật', ngay cả lời người nói cũng không hiểu. Ta nói.. các ngươi, có thể cút rồi!" Phượng Sở Ca kéo dài giọng, giọng nói đầy ý lạnh lùng.

Phượng Thiển Tuyết và Phượng Thanh Uyển đứng tại chỗ, nhìn nhau không tin nổi.

Đồ vô dụng này, dám nói chuyện với các nàng như vậy?

Thật là ngang ngược!

"Phượng Sở Ca, ngươi nghĩ ngươi là ai? Có gì mà phải khiến chúng ta đi.."

Phượng Thiển Tuyết cười lạnh.

Chỉ là chưa kịp nói hết, Phượng Sở Ca đã nheo mắt lại, đôi môi đỏ khẽ mở: "Đuổi đi!"

Tử Lan, Bích La, Lục Trúc sớm đã không ưa gì hai người này.

Thêm vào đó, những tin tức điều tra về Phượng phủ từ Phong Nguyệt Lâu càng khiến bọn họ muốn đánh chết hai người này.

Nghe lệnh của Phượng Sở Ca, ba người lập tức lao lên phía trước.

Trong số họ, Tử Lan là Đại Linh Sư, Bích La và Lục Trúc dù không bằng Tử Lan, nhưng cũng đã đạt tới Linh Sư.

Tại Vân Thiên đại lục, linh lực vi tôn.

Người tu luyện dựa theo linh lực chia thành: Linh Giả, Linh Sĩ, Linh Sư, Linh Tông, Linh Tướng, Linh Tôn, Linh Quân, Linh Thánh. Trong đó, mỗi cấp bậc lại chia thành sơ cấp, trung cấp, cao cấp, và cuối cùng là đại cảnh địa.

Phượng Thiển Tuyết là thiên tài của Phượng gia, hiện chỉ mới mười tám tuổi đã đạt tới cảnh giới Đại Linh Sĩ.

Ngày thường, nàng luôn tự hào về tài năng tu luyện của mình, nhưng lúc này, khi nhìn thấy khí thế của Tử Lan, mắt Phượng Thiển Tuyết co rút mạnh.

Tử Lan bọn họ không thèm quan tâm đến suy nghĩ của Phượng Thanh Uyển và Phượng Thiển Tuyết, chỉ xông lên đối đầu với họ.

Chỉ là Đại Linh Sĩ và Linh Sĩ trung cấp như Phượng Thiển Tuyết và Phượng Thanh Uyển sao có thể là đối thủ của bọn họ. Chỉ trong chốc lát đã bị đánh cho tứ tán, mọi hình tượng đều mất sạch.

Tên nha hoàn đứng bên rất có mắt nhìn, thấy tình hình không ổn, liền lén chạy ra ngoài..

Phượng Sở Ca nhìn thấy nha hoàn chạy ra ngoài báo tin nhưng không ngăn cản.

Người càng đông.. càng náo nhiệt mà..

Nhân lúc họ đánh nhau, Phượng Sở Ca nhanh chóng vào Lâm Thủy Các, tìm một phòng trống yên tĩnh, đặt đứa trẻ nằm xuống giường..

Sau khi mọi việc hoàn tất, nàng quay người, rời khỏi nơi đây.

Phượng Sở Ca không nhìn thấy ngay sau khi nàng quay đi, đứa trẻ nằm trên giường bỗng mở mắt.

Đôi mắt trên khuôn mặt trắng gần như trong suốt kia, trong khoảnh khắc ấy, thoáng qua một tia sáng màu tím..
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 5: Đánh Người Chuyên Đánh Vào Mặt

Khi Phượng Sở Ca bước ra ngoài, tình hình cuộc chiến đã trở nên vô cùng căng thẳng.

Tử Lan bọn họ quả thật là không ra tay thì thôi, đã ra tay thì nhất định sẽ đánh cho đối phương kêu cha gọi mẹ.

Lúc này, Phượng Thanh Uyển và Phượng Thiển Tuyết đâu còn giữ được dáng vẻ xinh đẹp như trước?

Y phục của cả hai đã bị xé rách, tóc tai cũng xõa tung trên đầu, trông vô cùng nhếch nhác.

Tử Lan bọn họ không vội giết đối phương, chỉ như mèo vờn chuột, chậm rãi trêu đùa các nàng.

Phượng Sở Ca dựa vào một bên, nhìn Phượng Thanh Uyển và Phượng Thiển Tuyết, cong môi, cười..

Phượng Thanh Uyển, Phượng Thiển Tuyết, đây mới chỉ là bắt đầu thôi!

Trước kia, các người đã ức hiếp thân thể này nhiều hơn thế rất nhiều!

* * *

Từ xa, bỗng truyền đến những bước chân gấp gáp.

Tiếng bước chân có phần ồn ào, lộn xộn. Rất hiển nhiên không chỉ có một người đến.

Phượng Sở Ca đứng thẳng người, trong mắt lộ ra chút chế nhạo, nhìn về hướng phát ra âm thanh.

Rất nhanh, vài bóng người xuất hiện trong tầm mắt, dẫn đầu là một nam một nữ.

Người đàn ông trung niên mặc trường bào màu xanh, trên khuôn mặt chữ điền có vài phần nghiêm khắc.

Người phụ nữ trung niên bên cạnh mặc y phục hào hoa, tuy tuổi đã cao nhưng vẫn không che giấu được nét đẹp thời trẻ.

Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn ở đây, Phượng Triều Dương và nhị phu nhân đều bất ngờ.

"Dừng tay! Tất cả dừng tay cho ta! Đây là đang làm gì vậy?" Thấy dáng vẻ thảm hại của hai con gái, Phượng Triều Dương giận dữ hét lên.

Chỉ là, đám người Tử Lan chỉ nghe lệnh của Phượng Sở Ca.

Cuộc chiến trước mắt càng lúc càng kịch liệt.

Phượng Thanh Uyển và Phượng Thiển Tuyết càng lúc càng nhếch nhác..

Phượng Triều Dương cuối cùng cũng nhớ lại lời của nha hoàn báo cáo trước đó, ánh mắt quét quanh một lượt, cuối cùng rơi vào nữ tử áo trắng đang đứng xem trò vui.

"Phượng Sở Ca! Rốt cuộc ngươi muốn làm gì? Vừa trở về đã sinh ra lắm chuyện như vậy! Ta nói cho ngươi biết, nếu ngươi không muốn trở về, thì cút ra ngoài cho ta!"

Phượng Triều Dương tức đến mức râu dựng đứng, hai tay run rẩy chỉ vào Phượng Sở Ca, đủ thấy sự phẫn nộ của ông ta.

Phượng Sở Ca khẽ rũ mắt khi nghe thấy lời ông ta nói, cuối cùng ngẩng lên.

"Phượng gia chủ.. ngài nói rất đúng, ta thật sự không muốn trở về."

Đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào mắt Phượng Triều Dương.

Trong mắt, lạnh lùng bốn bề, khiến Phượng Triều Dương giật mình!

Vừa rồi không nhìn kỹ Phượng Sở Ca, giờ mới thấy dung mạo của nàng, trong lòng chấn động!

Không thể ngờ tới đồ vô dụng xấu xí năm nào, lại trở nên tuyệt sắc nhường này!

Nếu biết trước nàng sẽ trưởng thành như vậy, ông tuyệt đối sẽ không hứa với Phượng Thanh Uyển và Phượng Thiển Tuyết gả Phượng Sở Ca cho thằng ngốc kia. Có gương mặt này, dù là phế vật, giá trị cũng không chỉ là gả cho tên ngốc sắp chết của Vân gia!

Phượng Sở Ca không biết suy nghĩ của Phượng Triều Dương, nhưng nhìn ánh mắt thường xuyên lóe lên ý đồ không tốt của ông ta, liền biết ông ta không có ý tốt.

Cuộc chiến bên cạnh vẫn tiếp tục, Phượng Sở Ca nhoẻn cười, khẽ nói: "Dừng!"

Tử Lan bọn họ còn muốn tiếp tục đánh nhưng nghe lệnh của Phượng Sở Ca đành dừng tay.

"Cha! Người phải làm chủ cho chúng con! Cái phế vật này dám đối xử với chúng con như vậy! Còn muốn đuổi chúng con ra khỏi Lâm Thủy Các! Cha mẹ nhất định phải dạy dỗ cái đồ vô dụng này thật tốt."

Phượng Thanh Uyển khóc lóc đi lên. Vì trận chiến vừa rồi, mặt nàng chỗ đỏ chỗ sưng.

Đúng vậy, Tử Lan bọn họ cố tình làm thế!

Trước đó Phượng Sở Ca đã ra lệnh, không được đánh chết đánh tàn. Vì vậy, Tử Lan bọn họ chỉ đánh vào mặt Phượng Thanh Uyển và Phượng Thiển Tuyết.

Người ta nói đánh người đừng đánh vào mặt, nhưng các nàng thì lại không!
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 6: Giành Lại Tất Cả

Quả thật các nàng nhìn hai tỷ muội kia không thuận mắt.

Hừ! Trước đây dám tung tin đồn bên ngoài rằng tiểu thư của nhà mình là quái vật xấu xí, vậy thì các nàng sẽ khiến họ trở thành quái vật xấu xí thực sự!

Phượng Thanh Uyển và Phượng Thiển Tuyết khóc lóc nhào vào nhị phu nhân.

Nhị phu nhân nhìn hai đứa con gái bảo bối của mình bị hành hạ thành ra thế này, đau lòng không chịu nổi.

"Lão gia, ông nhất định phải làm chủ cho chúng.. Nàng ta vừa trở về đã biến phủ của chúng ta thành thế này, sau này còn ra thể thống gì?"

Vừa nói, nhị phu nhân vừa nhìn Phượng Sở Ca một cách hằn học.

Trong mắt nhị phu nhân, Phượng Sở Ca như một cái xương cá mắc trong cổ họng, lúc nào cũng muốn nhổ ra.

Bởi vì Phượng Sở Ca là con gái do công chúa Kiến Đức sinh ra, cũng là đích nữ chân chính. Sự tồn tại của Phượng Sở Ca luôn nhắc nhở nhị phu nhân rằng bà chỉ là một thiếp thất, và những đứa con bà sinh ra chỉ là con thứ mà thôi.

Năm đó, công chúa Kiến Đức được hoàng đế ban hôn gả cho Phượng Triều Dương. Cũng chính vì vậy, sau khi công chúa qua đời, Phượng Triều Dương không thể không nâng nhị phu nhân lên làm chính thất.

Dù trong phủ chỉ có nhị phu nhân là nữ chủ nhân, nhưng bà ta mãi mãi chỉ là thiếp..

Càng nghĩ, nhị phu nhân càng hận Phượng Sở Ca thấu xương.

Nhiều năm qua, nhị phu nhân luôn tìm cách hãm hại Phượng Sở Ca, nhưng không ngờ hết lần này đến lần khác đều để nàng thoát.

Nhìn hai đứa con của mình thành ra thế này, nhị phu nhân nước mắt giàn dụa, "Lão gia.. ông nhìn xem, nếu trên khuôn mặt như hoa như ngọc của Thanh Uyển mà để lại vết nào không thể xóa đi thì làm sao đây? Bây giờ, Tam Vương gia đang có hứng thú với Thanh Uyển, nếu vì lý do gì mà bị trì hoãn thì biết làm sao đây?"

Sắc mặt Phượng Triều Dương trở nên lạnh lùng.

"Phượng Sở Ca, hoặc trở về viện của ngươi, hoặc là cút ra khỏi Phượng phủ của ta!" Phượng Triều Dương chỉ vào viện hoang phế trước đó đã lệnh nha hoàn dẫn nàng tới!

"Phượng gia chủ, bây giờ ta không phải đang ở viện của mình sao?" Phượng Sở Ca khoanh tay trước ngực, dựa vào cây cột bên cạnh thản nhiên nói.

"Viện của ngươi? Ngươi quên rồi sao, sáu năm trước, ngươi đã bị đuổi khỏi Phượng gia của ta!"

"Không cần Phượng gia chủ nhắc nhở, chỉ là.." viện này là mẫu thân ta để lại cho ta, để các ngươi dùng cũng đã đủ lâu rồi, giờ là lúc phải trả lại. "

Lời vừa dứt, sắc mặt nhị phu nhân và mọi người đều thay đổi. Phượng Triều Dương cũng không ngờ người từng nhát gan yếu đuối dù bị bắt nạt cũng không dám lên tiếng, giờ lại trở nên táo bạo đến vậy!

" Phượng Sở Ca, ngươi quả thật đã có bản lĩnh rồi! Dám nghịch ý ta! "Phượng Triều Dương tức giận đến mức râu dựng ngược.

" Ta không hề nghịch ý Phượng gia chủ, ta chỉ đơn giản là giành lại những gì thuộc về mình mà thôi. Như lời Phượng gia chủ vừa nói, ta đã bị đuổi khỏi Phượng gia, đã không còn là người của Phượng gia, các ngươi cũng không cần giữ lại đồ của ta nữa. "

Phượng Sở Ca nói, xoay người nhìn lên căn lầu, nở nụ cười nhẹ:" Căn lầu này là mẫu thân ta để lại cho ta. Ngoài ra, những sính lễ mà mẫu thân ta mang theo khi xưa, các ngươi cũng chuẩn bị sẵn sàng, lát nữa ta sẽ mang đi.. "

Phượng Sở Ca vừa nói, tầm nhìn bỗng dừng lại ở tay nhị phu nhân.

Chiếc vòng tay bằng ngọc trong suốt kia chẳng phải là của công chúa Kiến Đức đem theo từ hoàng cung sao?

Đôi mắt Phượng Sở Ca lóe sáng, đột nhiên nhảy lên phía trước.

" Á!"Một tiếng thét kinh hãi vang lên.

Nhị phu nhân không dám tin nhìn vào tay mình.

Vừa rồi bà chỉ cảm thấy tay đau nhói, sau đó phát hiện chiếc vòng yêu thích nhất của mình đã biến mất..

Và chiếc vòng đó, hiện giờ, đang được Phượng Sở Ca nghịch ngợm trong tay..
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 7: Hỗn Chiến

Tốc độ của nàng rất nhanh, gần như không ai nhận ra nàng đã hành động như thế nào.

Ngoại trừ Tử Lan, Bích La, Lục Trúc, ai ai cũng trợn mắt kinh ngạc.

Tốc độ như vậy là điều mà một kẻ vô dụng có thể có sao?

Nhị phu nhân không chú ý đến những điều khác, chỉ chăm chăm nhìn chiếc vòng tay trong tay của Phượng Sở Ca, lòng đau xót không thôi.

Đúng vào lúc này, Phượng Sở Ca như phát hiện ra điều gì đó, khẽ "ồ" lên, rồi lại bay người tới trước, trực tiếp rút ra một cây trâm cài tóc từ trên đầu nhị phu nhân. "Cây trâm này, hình như cũng là sính lễ của mẫu thân."

Cây trâm được rút ra, tóc mất đi sự trói buộc, xõa xuống.

Nhị phu nhân đứng nhìn Phượng Sở Ca, hận không thể giết chết nàng!

Phượng Sở Ca lại như không để ý, chỉ lắc lắc những món đồ trong tay: "Cảm ơn phu nhân đã giúp ta giữ gìn những thứ này trong những năm qua.. Yên tâm, lát nữa ta sẽ kiểm điểm từng món, lấy hết những gì thuộc về ta, không làm phiền phu nhân và hai vị tiểu thư phải giữ giúp nữa. À, về những món mà các ngươi làm mất hoặc làm hỏng, yên tâm, ta sẽ làm một danh sách, các ngươi cứ bồi thường đầy đủ là được."

Những lời này khiến ba mẹ con họ nghe mà chỉ muốn ói máu.

Phượng Triều Dương dò xét kỹ Phượng Sở Ca, sau khi xác định không thể cảm nhận được chút sức mạnh của nàng nào mới dẹp bỏ ý định của mình.

Khoảnh khắc vừa rồi, Phượng Triều Dương nghĩ rằng, Phượng Sở Ca đã có thể tu luyện linh lực trở lại.

Nhưng.. ông vẫn không cảm nhận được chút nào sức mạnh của nàng.

Không cảm nhận được sức mạnh của đối phương chỉ có hai khả năng.

Một là Phượng Sở Ca thực sự không thể tu tập linh lực. Hai là, sức mạnh của Phượng Sở Ca vượt xa ông.

Hiện tại, Phượng Triều Dương đã là Trung cấp Linh Tông.

Ông tin chắc dù thế nào đi nữa, sức mạnh của Phượng Sở Ca cũng không thể vượt qua Trung cấp Linh Tông.

Như vậy, ông đã hoàn toàn yên tâm.

"Phượng Sở Ca ta nhìn rõ rồi, hôm nay ngươi đến đây chỉ để quấy rối thôi!"

"Sao ta lại quấy rối chứ? Phượng gia thật sự đánh giá ta cao quá rồi. Đã nói rồi, hôm nay bản cô nương đến là để lấy lại những gì thuộc về mình!"

Phượng Sở Ca chẳng buồn để mắt đến Phượng Triều Dương, dáng vẻ thản nhiên của nàng một lần nữa kích thích mạnh mẽ ông.

Phượng Triều Dương ông thực sự không thể chịu nổi nữa.

"Phượng Sở Ca, ngươi đúng là đồ vô dụng phản nghịch. Hôm nay ta sẽ trừ khử ngươi để trừ hại cho dân!" Nói xong, quanh thân Phượng Triều Dương bỗng nổi lên một luồng khí thế mạnh mẽ.

Thấy Phượng Triều Dương định ra tay, Tử Lan bọn họ lập tức tiến lên.

Dù biết với sức mạnh của tiểu thư đối phó với Phượng Triều Dương không có gì phải lo ngại. Nhưng hiện tại, sức mạnh của tiểu thư chưa nên lộ ra quá dễ dàng.

Lộ ra rồi thì không còn thú vị nữa.

Ba người cùng xông lên công kích..

Trong lúc họ đang giao chiến, Phượng Sở Ca vươn tay, từ ngón tay truyền ra một lượng linh lực theo hướng khí thế của Tử Lan mà trộn vào.

"Bùm!" Một tiếng nổ mạnh vang lên, khí thế của Tử Lan va chạm thẳng với Phượng Triều Dương, ngay lập tức bùng nổ ra ánh lửa vô tận. Phượng Triều Dương cũng bị đánh lùi hai bước..

Bên này đang chiến đấu, bên kia, Phượng Sở Ca thản nhiên xem diễn.

Đột nhiên, nàng cảm nhận được động tĩnh phía sau..

Người phía sau gần như dồn hết tám phần lực lượng tấn công nàng.

Khóe môi cong lên lạnh lùng, ngay khi người đó sắp đánh tới nàng, quanh thân Phượng Sở Ca bỗng dưng xuất hiện một chiếc khiên bảo vệ.

"Ầm!"

"Á!"

Phượng Thanh Uyển từ phía sau tấn công tới. Lúc này, toàn bộ công kích đều bị phản lại.

Chiếc khiên bảo vệ hình vòng cung lại hòa tan sức mạnh mà nàng ta phát tán ra.

Hướng đi rất chính xác, toàn bộ sức mạnh đó không lệch một chút nào, đánh thẳng vào mặt Phượng Thanh Uyển..
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 8: Tứ Tiểu Thư Khí Phách

Tiếng kêu thét vang lên giữa không trung.

Cũng chính vào lúc này, trong không khí bắt đầu phảng phất mùi máu tanh.

Phượng Thanh Uyển chỉ cảm thấy khuôn mặt đau đớn không chịu nổi, đưa tay lên lau thì phát hiện đầy máu tươi, nàng hoảng sợ hét lên-

"Á! Mặt của ta!"

Nghe tiếng của nàng, nhị phu nhân và Phượng Triều Dương đều quay lại nhìn.

Và chỉ một cái nhìn này khiến họ không khỏi hít vào một hơi lạnh.

Toàn bộ khuôn mặt Phượng Thanh Uyển như bị nổ tung, máu me be bét, gần như không thể nhận ra ngũ quan của nàng.

Máu tươi không ngừng chảy xuống.

Nhìn thấy máu, Phượng Thanh Uyển cuối cùng không chịu nổi, cả người liền ngất đi.

"Phượng Sở Ca, ngươi thật là quá đáng, hôm nay ta phải liều mạng với ngươi!"

Nhị phu nhân thực sự không thể chịu nổi khi thấy con gái mình bị một phế vật làm cho ra nông nỗi này, liền giơ tay định xông tới.

Bà ta không có thực lực cao, chỉ ở cấp Đại Linh Giả.

Nhưng trong mắt bà, với thực lực này cũng đủ để giết một phế vật.

Bà nhảy lên, lao vào Phượng Sở Ca..

Những năm qua, thân thể nhị phu nhân đã phát tướng.

Bà loạng choạng di chuyển thân hình nặng nề của mình, lao thẳng đến Phượng Sở Ca.

Ngay khi bà gần chạm vào, nàng chỉ khẽ dịch chuyển bước chân.

Thân hình chỉ khẽ lóe lên, đã rời khỏi vị trí ban đầu.

Nhị phu nhân vồ hụt, đồng thời sau lưng bà truyền đến một cảm giác áp bức mạnh mẽ khiến bà phải thay đổi tư thế.

Như vậy-

Nhị phu nhân cứ thế lao người xuống, mặt hướng về đất ngã mạnh xuống. Cho đến khi "bụp" một tiếng, nhị phu nhân nằm bẹp trên mặt đất trong tư thế ngã sấp mặt.

"Ôi, cái eo của ta.." Bà đau đớn xoa xoa eo mình, miệng không ngừng rên rỉ.

Tình huống lúc này thực sự quá hỗn loạn.

Phượng Triều Dương cuối cùng cũng dừng tay, đỡ nhị phu nhân và Phượng Thiển Tuyết đã sợ đứng ngây ra một bên.

"Còn đứng đấy làm gì, mau đưa phu nhân và các tiểu thư về phòng đi!" Phượng Triều Dương liếc nhìn đám hạ nhân không xa, quát lớn.

Tình huống hôm nay thực sự quá đặc biệt, đám hạ nhân cũng không dám chậm trễ, lập tức tiến lên đỡ những người nằm dưới đất lên.

Khi đỡ nhị phu nhân dậy, vài tên tỳ nữ nhịn cười đến nỗi mặt đỏ lên.

Nhị phu nhân thường ngày luôn ra vẻ bề trên, vì bị rút trâm cài và ngã xuống đất, tóc tai rối bù.

Và vừa nãy ngã xuống đất, bà lại vấp vào răng của mình.

Trên mặt đất, những chiếc răng rơi rụng lăn lóc chẳng phải là của nhị phu nhân sao?

Đám hạ nhân càng không dám đưa bà trở lại Lâm Thủy Các.

Vừa rồi khí thế của Phượng Sở Ca như vậy, trong lòng mọi người thầm nghĩ, Lâm Thủy Các hôm nay sẽ đổi chủ rồi.

Tuy nhiên, phải công nhận hôm nay Tứ Tiểu Thư năm xưa thực sự rất khí phách!

Đám hạ nhân lúng túng không biết đưa nhị phu nhân và mọi người đi đâu. Phượng Triều Dương nheo mắt, nhìn Lâm Thủy Các sau đó lắc đầu.

Nghĩ đến lúc đánh nhau với Tử Lan vừa rồi, thấy được sức mạnh mạnh mẽ kia, Phượng Triều Dương mới hiểu, hôm nay Phượng Sở Ca hống hách như vậy là do nàng có sự hỗ trợ của cao thủ bên cạnh!

Có cao thủ bên cạnh, ông cũng không thể xung đột trực tiếp với Phượng Sở Ca, nếu không chịu thiệt chỉ có mình.

Ông quyết định tạm thời cho đám hạ nhân đưa nhị phu nhân và ba mẹ con về lại viện của mình.

Cuối cùng thì ba mẹ con nhị phu nhân cũng bị đưa đi.

Phượng Triều Dương lạnh lùng nhìn Phượng Sở Ca-

"Phượng Sở Ca, ngươi đợi đấy.. Chuyện hôm nay, sau này ta nhất định sẽ tính sổ với ngươi."
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 9: Bột Ngứa

Phượng Triều Dương giận dữ rời đi--

Dù Phượng Triều Dương là gia chủ của Phượng gia, nhưng thực lực của ông không phải là cao nhất trong gia tộc.

Phượng gia trở thành một trong tứ đại gia tộc của Thiên Khải là nhờ có thế lực bí ẩn phía sau chống đỡ.

Không chỉ Phượng gia như vậy, mà ba gia tộc khác là Vân gia, Thủy gia, Dung gia cũng đều thế.

Gia tộc cạnh tranh chính là nhờ vào thế lực hậu thuẫn của mình.

Tuy nhiên, chuyện xấu gia đình thế này, Phượng Triều Dương không dám mặt dày mày dạn đi tìm thế lực sau lưng.

Hơn nữa, ông không thể để Phượng Sở Ca chết. Hiện tại giữ nàng lại, ít nhất cũng có một lợi ích, đó là thay thế hai con gái khác của ông gả cho tên ngốc bệnh hoạn của Vân gia.

* * *

Sau khi đám người đó rời đi, không còn một nha hoàn, nô tài nào dám nán lại.

Tứ tiểu thư vừa mới trở về đã khiến cả Phượng phủ náo loạn. Ai biết nàng còn có thể làm ra chuyện gì nữa.

Vì vậy.. muốn bảo vệ mạng sống thì tránh xa Lâm Thủy Các.

Khắp bốn phía yên tĩnh không một tiếng động. Tử Lan và những người khác nghĩ lại những cảnh vừa rồi, không nhịn được cười "hahaha".

"Haha.. tiểu thư, vừa nãy sắc mặt của Phượng Triều Dương thật là thú vị."

"Còn mặt của Phượng Thanh Uyển coi như xong. Hừ, ai bảo cô ta dám đánh lén tiểu thư của chúng ta!" Bích La nói theo.

Lúc này, Lục Trúc vốn luôn im lặng bỗng nhiên trầm ngâm, nàng mấp máy môi như muốn nói gì đó..

"Lục Trúc, ngươi muốn nói gì?" Tử Lan phát hiện ra sự khác thường của Lục Trúc bèn hỏi.

Lục Trúc lúc này mới nhẹ nhàng mở miệng: "Vừa rồi ta đã tát Phượng Thiển Tuyết vài cái, tiện thể rắc lên mặt nàng ta chút bột ngứa.."

Bột ngứa..

Bột ngứa..

Bên cạnh, Tử Lan, Bích La, thậm chí là Phượng Sở Ca đều khẽ giật giật khóe môi.

Không ngờ, thường ngày Lục Trúc nhìn không hiện sơn lộ thủy, giờ lại có chiêu này!

Bột ngứa vừa lên, không nói cái khác, chỉ riêng mặt Phượng Thiển Tuyết, trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ để lại sẹo.

"Haha! Lục Trúc, ngươi thật là có tài đấy, không ngờ bình thường trông ngươi hiền lành, hóa ra lại trầm mặc mà bạo dạn, chiêu này hay lắm." Tử Lan vỗ vai Lục Trúc, nói.

Lục Trúc hơi rũ mắt: "Ai bảo nàng ta làm hại tiểu thư của chúng ta? Làm hại tiểu thư của chúng ta, ta nhất định không để cô ta sống yên ổn được!"

Phượng Sở Ca nhìn ba người trước mặt, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên vài đường cong ấm áp.

Sáu năm trước, khi nàng xuyên không vào, nàng được một người bí ẩn nhận nuôi.

Ban đầu, nàng thực sự không thể tu luyện linh lực, nhưng người đó là một luyện dược sư, không chỉ phát hiện nàng bị độc từ khi còn trong bụng mẹ làm tắc nghẽn kinh mạch mà còn giúp nàng giải độc, sau đó nhận nàng làm con gái nuôi.

Cho đến bây giờ, Phượng Sở Ca vẫn không biết người bí ẩn đó rốt cuộc là ai.

Và trong suốt thời gian này, chính là ba người này luôn phục vụ nàng, cùng nàng tu luyện, cùng nàng trưởng thành.

Ba người này đối với nàng mà nói, không phải thân nhân mà hơn cả thân nhân.

"Ồ, tiểu thư, đứa trẻ trước đó đâu rồi?" Lục Trúc đột nhiên nhớ đến đứa trẻ kỳ quái đó.

"Ta đã đưa nó vào phòng trong. Đứa trẻ đó khí tức yếu ớt, không biết khi nào mới tỉnh lại."

"Thuốc của tiểu thư không có tác dụng sao?"

Phượng Sở Ca lắc đầu. Những loại thuốc đó thật sự không có tác dụng lớn.

Thấy Phượng Sở Ca lắc đầu, mấy người bên cạnh đều im lặng.

Ngay cả một luyện dược sư trung cấp cũng không thể cứu được. Có lẽ đứa trẻ đó thực sự đã bệnh đến trạng thái vô phương cứu chữa rồi..
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 10: Từ Nay, Gọi Ngươi Là A Trần~

"Đang nghĩ gì vậy? Đứa trẻ đó không sao đâu." Phượng Sở Ca nhướng mày, nhận thấy sắc mặt của mấy người bên cạnh, nói.

"Nữ nhân, ta không phải là trẻ con." Ngay lúc đó, một giọng nói vang lên từ phía xa.

Rõ ràng giọng nói non nớt như của một đứa trẻ, nhưng lúc này lại mang theo vẻ lạnh lùng và chín chắn không thuộc về trẻ con.

Và đứa trẻ mặc áo choàng màu đen thêu kim tuyến kia đang đứng cách đó không xa.

Phượng Sở Ca thề nàng chưa bao giờ thấy đứa trẻ nào đáng yêu như vậy.

Khuôn mặt của nó hơi tròn trịa, mang theo vài phần mũm mĩm trẻ con. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đó là đôi mắt tròn xoe.

Hàng mi dài nhẹ nhàng rủ xuống, khiến đôi mắt trông càng lớn và tròn.

Chỉ là, rõ ràng đôi mắt ngây thơ của trẻ con lại ánh lên vẻ chín chắn không thuộc về tuổi nhỏ.

Cậu bé khoanh tay trước ngực, dựa vào một bên, trên người mặc chiếc áo choàng đen dài không vừa, lỏng lẻo.

Bộ dáng này, như thể đứa trẻ đang mặc trộm quần áo của người lớn, vốn dĩ nên rất hài hước, nhưng với dáng đứng này, đôi mắt hơi nghiêng, lại khiến người ta cảm nhận được một khí thế đặc biệt như đang nhìn xuống cả thiên hạ.

Chỉ trong chốc lát Phượng Sở Ca sững sờ, ba người bên cạnh cũng nhìn nhau không nói gì.

Phượng Sở Ca thật không kiềm chế nổi, bật cười-

"Ngươi là con nhà ai, sao diễn xuất trời sinh lại tốt như vậy." Vừa nói, Phượng Sở Ca vừa véo má cậu bé: "Ái chà, khuôn mặt này, thật là dễ thương."

Phượng Sở Ca bẩm sinh không thể cưỡng lại được sự dễ thương của trẻ con, dù kiếp trước nàng là sát thủ cũng vậy.

Cậu nhóc trước mặt thực sự quá buồn cười. Rõ ràng là một đứa trẻ, cứ phải giả làm người lớn.

Cái dáng vẻ giả vờ chín chắn đó khiến Phượng Sở Ca không nhịn được, cúi đầu xuống hôn lên mặt cậu bé một cái.

"Nào, để tỷ tỷ hôn nào!"

Sắc mặt đứa trẻ trong lòng thay đổi liên tục, từ trắng sang đỏ, rồi từ đỏ chuyển sang đen.

"Nữ nhân, ngươi thả ta ra!"

"Không không, phải gọi là tỷ tỷ!" Phượng Sở Ca cười.

Mặt cậu bé đen xì: "Đồ nữ nhân thối, ngươi thả ta ra! Mau thả ta ra! Nước miếng của ngươi bẩn chết đi được!"

"Không được gọi nữ nhân, phải gọi tỷ tỷ!"

"Không!" Cậu bé tức giận quay mặt đi.

"Nhóc con, thật là bất lịch sự! Trẻ con vô lễ, nên bị phạt!" Nói rồi, đánh nhẹ vào mông cậu bé hai cái.

Mặt cậu bé lại biến sắc..

Nhìn thấy bộ dạng này của cậu, Phượng Sở Ca lại cười khúc khích.

Đứa trẻ này thực sự quá thú vị..

"Nhóc đáng yêu, ngươi tên là gì?"

"Hừ!" Cậu bé quay đầu đi, không thèm để ý.

"Mau nói cho ta biết ngươi tên gì, nói rồi ta cho ngươi kẹo."

"Những thứ trẻ con ăn, ta không cần." Cậu bé tiếp tục quay đi..

"Nói như thể ngươi không phải trẻ con vậy, tâm trí trưởng thành quá sớm thật không tốt!" Phượng Sở Ca lắc đầu nhẹ.

"Ta nói rồi ta không phải trẻ con!"

"Vậy tốt, ngươi nói cho ta biết ngươi tên gì, nhà ở đâu, phụ mẫu tên gì, ta sẽ đưa ngươi về."

Cậu bé bỗng nhiên im lặng, toàn thân toát ra vẻ u sầu.

Cảm giác lạnh lẽo đó, Phượng Sở Ca rất quen thuộc.

Trước đây khi nàng mới nhập vào thân thể này, trong xương cốt của thân thể này tràn đầy cảm giác đó.

Nghĩ lại lúc trước thấy đứa trẻ này ở nơi hoang vu, Phượng Sở Ca cho rằng chắc đứa trẻ này cũng bị gia đình bỏ rơi.

Nàng giơ tay, ôm lấy cậu bé. "Yên tâm, từ nay không ai có thể bắt nạt ngươi. Có tỷ tỷ ở đây, đừng sợ."

Cậu bé được Phượng Sở Ca ôm vào lòng, trong mắt thoáng qua một tia sáng tím..

"Trần, ta tên là Trần.."

"Vậy từ nay gọi ngươi là A Trần!"
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 11: Ngươi Cũng Xuyên Không Tới?

A Trần..

Đôi mắt cậu bé khẽ lóe sáng.

Chưa từng có ai dám gọi cậu như vậy, cũng chưa từng có ai dám vô tư đối xử với cậu như thế này.

Nữ nhân này, là người đầu tiên!

A Trần đứng yên tại chỗ, thần sắc trên mặt cậu khẽ biến đổi.

"Nữ nhân phải nên hiền hòa một chút." A Trần bỗng nhiên thở dài. "Lần sau đừng có bạo lực quá, quá đẫm máu.."

Phượng Sở Ca ngạc nhiên. "Ngươi đã thấy chuyện vừa rồi rồi sao?"

A Trần rất nghiêm túc gật đầu.

Phượng Sở Ca nghe vậy, xoa đầu cậu, "Tội lỗi~~không để lại bóng đen tâm lý cho ngươi chứ, A Trần bảo bối.."

A Trần bảo bối..

A Trần nhếch mép, trên trán hiện lên một vệt đen.

Tử Lan, Bích La và Lục Trúc đứng bên cạnh đã sững sờ tại chỗ.

Các nàng chưa bao giờ thấy tiểu thư của mình có mặt bốc đồng như hôm nay.

Cảm giác..

Hôm nay hành động của tiểu thư giống như đang trêu chọc đứa trẻ tên A Trần này vậy?

Nhìn vẻ mặt của Phượng Sở Ca, Tử Lan thực sự muốn gào lên-

Tiểu thư, liêm sỉ của người đâu?

Từ sau chuyện hôm đó, Phượng Sở Ca bọn họ an tâm ở lại trong Lâm Thủy Các.

Không còn ai dám dễ dàng đến đây quấy rầy họ.

Nhị phu nhân cùng hai con gái, hai người bị trọng thương, một người bị rắc bột ngứa lên mặt, ba người đều ở trong phòng dưỡng thương, không thể đến đây.

Phượng Triều Dương thì e ngại thực lực của Tử Lan, không dám đến.

Còn đám hạ nhân thì thực sự đã sợ hãi Phượng Sở Ca và bọn họ.

Phượng Sở Ca và mọi người thì thoải mái tận hưởng sự yên tĩnh.

Trong Lâm Thủy Các, Phượng Sở Ca tìm một phòng đặc biệt để luyện dược.

Hôm nay, khi Phượng Sở Ca đang bận rộn luyện dược trong phòng, cửa đột nhiên bị đẩy ra, A Trần bước vào.

Nhìn vào bày biện bên trong, A Trần ngạc nhiên. Đồng thời, giọng nói của cậu còn lộ ra vài phần vui vẻ.

"Nữ nhân, ngươi là luyện dược sư trung cấp?"

"Đúng vậy, thế nào, tỷ tỷ lợi hại chứ?" Phượng Sở Ca quay lại, chỉ thấy A Trần với thân hình nhỏ bé đứng ở cửa, nháy mắt, cười nói.

"Ừm, cũng được."

"Cũng được? Ngươi, nhóc con hiểu luyện dược sư là gì không?"

"Tất nhiên là ta biết rồi." A Trần khẽ rủ mắt, "Luyện dược sư là nghề khan hiếm nhất trên đại lục Vân Thiên. Một luyện dược sư từ trung cấp trở lên có thể giúp một người giảm bớt năm mươi năm tu luyện.." A Trần nói, trong mắt lóe lên vài phần u tối như đang do dự điều gì.

"Không tệ đâu, biết nhiều thế." Phượng Sở Ca đánh giá A Trần.

Nếu không phải thân thể A Trần thế này, Phượng Sở Ca gần như nghi ngờ, A Trần ít nhất đã mười bảy, mười tám tuổi rồi.

Đột nhiên, trong lòng Phượng Sở Ca lóe lên một ý nghĩ..

Đứa trẻ này cũng không phải xuyên không tới như mình chứ?

"A Trần à, ngươi có phải xuyên tới không?"

"Xuyên?" Đôi mắt to của A Trần lộ ra vài phần nghi hoặc.

Bộ dạng đó không giống giả vờ, Phượng Sở Ca vẫy tay: "Không có gì, chỉ hỏi thế thôi."

"Ồ." A Trần gật đầu. Một lúc lâu sau, cậu cụp mắt xuống, che giấu vài phần khác lạ trong ánh mắt: "Nữ nhân, ngươi là luyện dược sư có thể giúp ta một việc không?"

"Việc gì?"

"Ta muốn luyện một loại thuốc."

"Ừ?"

"Nguyên liệu thuốc này hơi khó lấy, lần lượt là Xuyên Ô, Thiên Ly Dịch, Bách Chuyển Thủy, Linh Chi Ngàn Năm, Băng Tằm Huyết."

"Nhóc con, ngươi định luyện thuốc đó để làm gì?" Phượng Sở Ca nhìn dược liệu mà A Trần nói, hỏi.
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 12: Lớn Lên Cưới Vợ

Những dược liệu này ngoại trừ Xuyên Ô, mỗi loại đều cực kỳ khó lấy và vô cùng quý giá.

Điều quan trọng hơn là sao một đứa trẻ lại biết những thứ này?

Phượng Sở Ca cẩn thận quan sát A Trần, chỉ cảm thấy càng tiếp xúc, nghi vấn trên người cậu càng nhiều.

"Chế tạo dược liệu có thể lớn lên." A Trần nhắm mắt lại, hồi lâu mới mở miệng.

"Phụt!" Phượng Sở Ca vốn thấy khát nước, nâng cốc nước lên định uống. Nghe thấy lời A Trần nói, liền kinh ngạc phun ra.

"Sao vậy?" A Trần liếc nhìn Phượng Sở Ca, trên mặt vẫn là vẻ mặt lạnh lùng.

"Nhóc con, ngươi gấp gáp lớn lên để làm gì? Gấp gáp cưới vợ à?"

"Cũng không phải cưới ngươi." A Trần bĩu môi. Người phụ nữ không dịu dàng như vậy, không muốn cưới.

"Ngươi mới bao nhiêu tuổi chứ nghĩ đến chuyện cưới vợ, ngươi có muốn cưới ta ta cũng không lấy ngươi đâu, trừ khi ngươi thật sự lớn lên đột ngột ta mới xem xét!" Phượng Sở Ca nhướng mày, đùa giỡn nói.

A Trần nhìn Phượng Sở Ca, trong mắt đột nhiên lóe lên vài tia sáng..

Ánh mắt cậu khẽ dao động, sau đó mở miệng. "Vậy ngươi có muốn ta lớn lên không?"

Phượng Sở Ca ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt A Trần: "A Trần bảo bối, những dược liệu này không có tác dụng làm lớn lên đâu, nhiều nhất chỉ có thể giải độc chút thôi."

"Không cần, ta chỉ cần thuốc đó!" A Trần lại cố chấp. "Ngươi không giúp ta làm, ta sẽ tự đi tìm."

"Ờ.." Phượng Sở Ca không ngờ A Trần lại bướng bỉnh như vậy, thực sự có chút không lý giải nổi, sao tâm trí của đứa trẻ này lại chín chắn đến thế. Tâm trí của A Trần không đơn giản chỉ có thể dùng từ "trưởng thành sớm" để miêu tả.

Nhìn vẻ kiên định trên khuôn mặt cậu, Phượng Sở Ca khẽ cười lắc đầu. "Tốt thôi, nếu ngươi muốn, ta sẽ giúp ngươi tìm. Ai bảo ngươi là A Trần bảo bối của ta."

Nói xong, Phượng Sở Ca bóp má A Trần một lần nữa.

Sắc mặt A Trần hơi thay đổi, cậu định nói điều gì đó nhưng lại cảm thấy bên ngoài có chút động tĩnh.

"Nữ nhân, bên ngoài có người đến!"

Phượng Sở Ca tập trung tinh thần, thực sự phát hiện ra ngoài kia có chút động tĩnh nhẹ.

Thực lực của người đến dường như rất cao, cố tình ẩn giấu sức mạnh của mình.

Nếu không tập trung tinh thần lắng nghe, hoàn toàn không thể phát hiện.

Theo tiếng bước chân càng lúc càng gần, Phượng Sở Ca như nhận ra sát ý trên người đối phương.

Mày khẽ nhíu lại, Phượng Sở Ca quay người dặn dò A Trần: "Ngươi ở trong này đừng ra ngoài, lát nữa ta sẽ vào tìm ngươi."

Nói xong, liền đi ra ngoài.

A Trần đứng tại chỗ, ánh mắt khẽ lay động, hồi lâu nhẹ nhàng thở ra một tiếng: "Nữ nhân ngốc nghếch."

Rồi nhấc chân, đi theo..

Bên ngoài Lâm Thủy Các, Tử Lan và những người khác đã đứng đợi.

Khi Phượng Sở Ca đi ra, liền thấy một nam tử mặc cẩm bào màu đen tiến tới.

Nam tử mặc cẩm bào hoa lệ, tóc mềm mượt nằm phục trên lưng, ngũ quan tuấn tú rõ nét, hết sức cứng cỏi.

Không thể phủ nhận đây là một mỹ nam tử.

Chỉ là lúc này, gương mặt tuấn tú ấy lại lộ ra vô tận phẫn nộ, trong mắt càng tràn đầy sát ý.

"Phượng Sở Ca, ra đây cho bổn vương!" Giọng nói của hắn mang theo tám phần linh lực, âm thanh trầm thấp, thẳng thừng xuyên qua Lâm Thủy Các.

Phượng Sở Ca từ trong Lâm Thủy Các bước ra.

Vừa ra ngoài liền đối diện với ánh mắt đầy giận dữ của Hách Liên Cẩn Ngọc.

Hách Liên Cẩn Ngọc quay đầu nhìn Phượng Sở Ca, khi nhìn thấy người mặc bạch đẹp tựa tranh vẽ thì khẽ sững sờ.

Trong trí nhớ của Hách Liên Cẩn Ngọc hắn, Phượng Sở Ca không phải như thế này..

"Ngươi tìm ta?" Phượng Sở Ca nhướng mày nhìn Hách Liên Cẩn Ngọc, lên tiếng.
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 13: Vương Gia Tự Luyến

Vì dung mạo của Phượng Sở Ca, Hách Liên Cẩn Ngọc ngẩn ngơ trong giây lát.

Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, hắn hồi phục lại tinh thần.

Nghĩ đến việc Phượng Sở Ca chỉ là một phế vật, ánh mắt Hách Liên Cẩn Ngọc lại tràn ngập vẻ khinh miệt.

"Uyển Nhi đã làm gì đắc tội với ngươi mà ngươi lại hãm hại nàng đến như vậy?"

Phượng Sở Ca nhướng mày: "Sao? Không ai nói với ngươi sao?"

"Ngươi vừa trở về Uyển Nhi đã xảy ra chuyện. Không phải ngươi thì còn ai vào đây?" Hách Liên Cẩn Ngọc nhìn Phượng Sở Ca với ánh mắt căm ghét. "Phượng Sở Ca, ta nói cho ngươi biết, ta có tình cảm với Uyển Nhi. Kể cả không có Uyển Nhi, ta cũng không bao giờ cưới ngươi.."

Nghe những lời của Hách Liên Cẩn Ngọc, Phượng Sở Ca gật đầu.

Chờ một chút..

Nàng đột nhiên nhận ra điều gì..

Người này không phải nghĩ rằng nàng muốn loại bỏ Phượng Thanh Uyển để sau đó kết hôn với hắn chứ?

Phượng Sở Ca không nhịn được khẽ giật giật khóe môi.

Hắn rốt cuộc lấy đâu ra sự tự tin mà lại nghĩ như vậy!

Nàng có nên nói cho hắn biết rằng đến bây giờ, nàng còn chưa biết tên hắn không?

"Phượng Sở Ca, ngươi.." Hách Liên Cẩn Ngọc còn định tiếp tục nói, Phượng Sở Ca cuối cùng không nhịn được lên tiếng-

"Ơ.. xin lỗi, thưa ngài, ngài là ai?"

Trong nháy mắt, sắc mặt Hách Liên Cẩn Ngọc chuyển sang xanh xám.

Bên cạnh, Tử Lan và hai người khác phải nhịn cười.

"Phượng Sở Ca, ngươi đừng giả vờ không biết bổn vương!" Hách Liên Cẩn Ngọc hét lên giận dữ.

Phượng Sở Ca nhướng mày: "Ta thật không quen biết ngươi, chỉ biết ngươi là một vị vương gia, không rõ ngươi là vị vương gia nào."

Hách Liên Cẩn Ngọc trong lòng bỗng sinh ra vài phần thất bại, đột nhiên nhớ ra điều gì, liền cười lạnh: "Phượng Sở Ca, đừng tưởng rằng dùng cách này có thể thu hút sự chú ý của bổn vương. Bổn vương nói cho ngươi biết, vô dụng thôi, bổn vương không thể nào cưới kể phế vật như ngươi được!"

Phượng Sở Ca thực sự cảm thấy bất lực.

Ánh mắt nàng đột nhiên lướt qua A Trần đứng bên cửa.

Quay người, kéo A Trần từ phía sau cửa ra-

"Vị vương gia này, ngài có thể hoàn toàn yên tâm, dù ta có gả cho hắn, cũng không bao giờ gả cho ngài. Không cần lo lắng những chuyện không đâu này, lo lắng quá sẽ giảm thọ đấy.."

Câu này rõ ràng đến không thể rõ hơn.

Ngay lập tức, sắc mặt Hách Liên Cẩn Ngọc thay đổi hoàn toàn.

Hắn kinh ngạc nhìn Phượng Sở Ca.

Nàng không nhận ra hắn sao?

Sao có thể?

Hồi nhỏ, bọn họ từng chơi cùng nhau. Theo lý thuyết, Phượng Sở Ca nên là biểu muội của hắn. Khi họ còn nhỏ, mẫu hậu từng cùng cô cô, tức công chúa Kiến Đức định ra hôn ước cho họ..

Lúc nhỏ, Phượng Sở Ca quả thực rất đáng yêu. Nhưng từ khi Công chúa Kiến Đức qua đời, Phượng Sở Ca ngày càng trở nên yếu đuối, thậm chí mãi đến mười tuổi vẫn không thể tu tập linh lực, cuối cùng bị Phượng gia đuổi ra ngoài.

Với những điều này, Hách Liên Cẩn Ngọc chỉ cảm thấy tiếc nuối.

Và năm nay, Phượng Sở Ca vừa tròn mười sáu tuổi, vừa đúng độ tuổi cập kê, cũng là năm mà mẫu hậu và cô cô định sẵn họ sẽ thành thân.

Vì vậy, khi nghe nói Phượng Sở Ca trở về và Phượng Thanh Uyển bị thương, Hách Liên Cẩn Ngọc lập tức xâu chuỗi mọi việc lại với nhau..

Chỉ là không ngờ, tất cả chỉ là do hắn tự tưởng tượng..

Trong nháy mắt, lòng Hách Liên Cẩn Ngọc sinh ra một chút mất mát.

Phượng Sở Ca không để ý đến thái độ của Hách Liên Cẩn Ngọc, chỉ nhạt nhẽo nói: "Vị vương gia này, có vẻ ngài đến vì chuyện của Phượng Thanh Uyển. Ngài thật sự nghĩ.. ta, một phế vật vô dụng, có thể làm hại được Phượng Thanh Uyển sao?"
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 14: A Trần Lớn Lên Nhất Định Đẹp Hơn Mỹ Nam Đệ Nhất

"Tất nhiên ngươi cũng có thể hỏi bất kỳ ai trong Phượng phủ về chi tiết sự việc. Ta nghĩ sau khi vương gia hỏi xong, chắc sẽ không còn đến tìm ta tính sổ đâu."

Lúc trước, chính là Phượng Thanh Uyển định đánh lén nàng, kết quả lại bị linh lực của chính mình phản lại, cuối cùng tự hủy dung nhan!

Điều này tất cả mọi người ở đó đều thấy rõ mồn một.

Hách Liên Cẩn Ngọc đứng tại chỗ, lông mày nhíu chặt. Hồi lâu, hắn nhìn sâu vào Phượng Sở Ca. "Được, nếu ta phát hiện ra chuyện của Uyển Nhi có liên quan đến ngươi, ta nhất định không bỏ qua cho ngươi!"

* * *

Cuối cùng, Hách Liên Cẩn Ngọc cũng rời đi, bốn phía yên tĩnh trở lại.

Phượng Sở Ca nhìn theo hướng của Hách Liên Cẩn Ngọc. Hồi lâu mới thốt ra một câu: "Ba người các ngươi có ai quen với người vừa rồi không?"

"Tiểu thư.. người thật sự không nhận ra hắn à?" Tử Lan ngạc nhiên hỏi.

"Ta phải biết hắn sao?"

"Hắn là Hách Liên Cẩn Ngọc, xếp thứ năm trong bảng xếp hạng mỹ nam của đại lục.. Hách Liên Cẩn Ngọc đúng là một mỹ nam, nhưng gu thẩm mỹ thực sự quá kém. Sao lại thích Phượng Thanh Uyển chứ?" Tử Lan ban đầu kinh ngạc, sau đó tiếc nuối thở dài.

"Mỹ nam, ta thấy cũng chỉ vậy thôi." Phượng Sở Ca nhếch môi.

"Đúng thế, hắn thực sự chưa phải là đẹp nhất. Tiểu thư, nghe nói trong bảng xếp hạng mỹ nam, hai người đứng đầu còn đẹp hơn cả phụ nữ đẹp nhất. Từng có cô gái vì nhìn thấy người đứng đầu mà tim đập quá nhanh rồi chết." Bích La phụ họa bên cạnh.

"Có cần phóng đại vậy không?"

"Tất nhiên rồi.. nếu không sao là mỹ nam đệ nhất của đại lục được. Tuy nhiên, người đứng đầu vì sống trong Thiên Địa Phủ, ít người thấy qua, không biết hắn trông như thế nào."

"Thiên Địa Phủ?" Phượng Sở Ca hơi ngạc nhiên.

Thiên Địa Phủ là một tồn tại vượt lên trên tất cả các quốc gia trên đại lục.

Nghe nói, mỗi gia tộc hàng năm đều chọn ra đệ tử xuất sắc để tham gia cuộc thi ba năm một lần, người thắng có cơ hội vào Thiên Địa Phủ.

Còn trong Thiên Địa Phủ có gì, không ai biết, chỉ biết người trong Thiên Địa Phủ có thực lực đặc biệt mạnh mẽ.

Một người bất kỳ của Thiên Địa Phủ cũng có thể dễ dàng bóp chết người khác trên đại lục Vân Thiên..

"Người đứng đầu tên là gì?"

"Người đứng đầu tên là Đế Tuyệt Trần."

"Đế Tuyệt Trần.." Phượng Sở Ca nhẹ nhàng lẩm nhẩm tên này, quả là một cái tên hay.

"Đúng vậy, là Đế Tuyệt Trần.. Thật muốn gặp thử Đế Tuyệt Trần trông như thế nào, chỉ cần nhìn một lần, Tử Lan cũng yên tâm rồi." Tử Lan nói.

Phượng Sở Ca khẽ đảo mắt, "Hai người khi nào trở nên mê trai đến vậy, toàn nghĩ đến mỹ nam. Thật là không có tiền đồ!"

Quay đầu nhìn về phía A Trần, Phượng Sở Ca nhướng mày: "Các ngươi muốn xem mỹ nam, ở đây có sẵn một người. A Trần bảo bối của chúng ta lớn lên nhất định không kém gì Đế Tuyệt Trần đâu."

Bích La nghe vậy, nhìn A Trần: "Trong tên cũng có chữ Trần, nhưng hắn không phải Đế Tuyệt Trần.."

Phượng Sở Ca khẽ mỉm cười, tiến lên bóp má A Trần. "A Trần lớn lên nhất định đẹp hơn cả mỹ nam đệ nhất!"

"Vậy đợi ta lớn lên rồi, ta cho phép ngươi gả cho ta." A Trần không chống cự, chỉ ngước mắt lên nhìn Phượng Sở Ca, nói.

Phượng Sở Ca khẽ nhếch môi, cười đùa: "Vậy ngươi phải nhanh chóng lớn lên đấy."

Nói xong, nàng quay đầu nhìn hai người vẫn đang mê đắm không xa, giơ tay: "Được rồi, đừng mơ mộng nữa, đi thôi, vào nhà đi."

Tử Lan và mọi người vào nhà.

A Trần đứng tại chỗ, thần sắc trên mặt không ngừng biến đổi.

Cuối cùng, cậu nhếch môi, trên mặt hiện lên một nụ cười đầy ý vị..
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 15: Vân Gia Ép Hôn

Bóng đêm từ từ buông xuống.

Một bóng đen lướt qua không trung Phượng gia, đi thẳng hướng Lâm Thủy Các.

Cho đến khi đáp xuống một căn phòng trong Lâm Thủy Các..

"Tiểu thư, người có gì phân phó?" Thanh Liên mặc một bộ y phục đêm màu đen, nhìn cây nhìn cây hương Phong Nguyệt trên bàn chưa cháy hết, hỏi.

Hương Phong Nguyệt này là một loại hương liệu do chính Phượng Sở Ca chế tạo ra. Chỉ cần thắp lên, trong vòng trăm dặm, người của Phong Nguyệt Lâu có thể cảm giác và đến ngay.

Phượng Sở Ca lấy ra một tờ danh sách đưa cho Thanh Liên.

"Ngươi đi thăm dò những dược liệu trên đó giúp ta. Nếu có manh mối gì, lập tức báo cho ta."

Thanh Liên nhận lấy tờ danh sách, khi nhìn thấy dược liệu trên đó liền kinh ngạc.

"Tiểu thư, những dược liệu này thực sự không dễ tìm."

"Ta biết, ngươi cố gắng tìm là được." Đây là tâm nguyện của A Trần, một đứa trẻ nhỏ nhắn hiếm khi có một nguyện vọng, nàng phải thỏa mãn cậu. Mặc dù có lẽ, dựa vào những dược liệu này để lớn lên ngay lập tức không thực tế lắm, nhưng nàng không muốn làm A Trần thất vọng.

"À, tiểu thư, theo báo cáo của gián điệp, vài ngày tới Trân Bảo Các sẽ đấu giá một số dược liệu quý hiếm. Lúc đó tiểu thư có thể đến xem."

"Trân Bảo Các.." Phượng Sở Ca khẽ nheo mắt: "Được, ta biết rồi."

Sáng hôm sau, cả Phượng gia đặc biệt náo nhiệt.

Phượng Sở Ca vừa mới dậy, Bích La và mấy người đã đi tới..

"Tiểu thư, ngươi đoán xem ở ngoài có chuyện gì?"

"Chuyện gì vậy?"

"Người của Vân gia đến ép hôn, tên ngốc của Vân gia gần như không ổn rồi. Vân gia nhất định bắt Phượng gia ngày mai phải gả con gái qua."

"Mau vậy?" Phượng Sở Ca nhếch môi.

"Đúng thế, bên ngoài đang náo loạn lắm." Tử Lan thở dài: "Tiểu thư, người nói đến tình trạng này rồi, đám người Phượng gia chắc sẽ không dám gây khó dễ cho tiểu thư nữa đâu. Hôm đó, Phượng Triều Dương còn miệng nói rằng tiểu thư không phải là người của Phượng gia, miệng lưỡi bảo tiểu thư cút đi, giờ chắc không còn mặt mũi quay lại nói gì với tiểu thư nữa đâu."

"Điều này khó nói." Phượng Sở Ca chỉ nhếch môi cười.

Thực sự khó nói, Phượng Triều Dương chuyện gì cũng có thể làm, ai biết ông ta có giở trò gì không!

Lục Trúc khẽ nhướng mày "Tiểu thư, ta ra ngoài xem thử, biết đâu có được tin tức gì. Trước đó trên đường, ta đã thấy Phượng Thiển Tuyết đi về hướng viện chính của Phượng Triều Dương."

"Mau mau, Lục Trúc mau đi, ta cũng đi qua chỗ Phượng Thanh Uyển xem sao." Tử Lan vẫy tay, ra hiệu cho Lục Trúc nhanh chóng đi.

Hai người nhìn nhau một cái rồi cùng rời đi, hướng về mục tiêu của mình..

Quả thật như Lục Trúc đã nói, ngay khi người của Vân gia đến ép hôn, Phượng Triều Dương đã triệu tập Phượng Thiển Tuyết.

Ngày đó, họ đã công khai xung đột với Phượng Sở Ca. Rõ ràng là Phượng Sở Ca bây giờ không còn là người dễ bị kiểm soát như trước đây, việc muốn nàng đồng ý thay mặt gả cho tên ngốc đó, hoàn toàn là điều không thể.

Nhưng mà..

Sở dĩ nhị thiếu gia của Vân gia tên ngốc đó bệnh nặng, hoàn toàn là do con trai duy nhất của Phượng Triều Dương, Phượng Viễn Hàng, trong một bữa tiệc đã vô tình đẩy hắn rơi xuống hồ.

Sau khi được kéo từ dưới nước lên, tên ngốc đó vẫn luôn bệnh tật.

Mặc dù nhị thiếu gia của Vân gia ngốc nghếch nhưng mẹ hắn là chủ mẫu của Vân gia, võ lực đã sớm đạt tới cảnh giới Đại Linh Tông, trong Vân gia có địa vị rất cao.
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 16: Mưu Kế Của Phượng Thiển Tuyết

Phượng gia tự gây ra họa, tự nhiên phải do Phượng gia gánh vác.

Yêu cầu của Vân gia cũng không cao, chỉ cần Phượng gia gả một đứa con gái sang để xung hỉ, chuyện này sẽ bỏ qua.

Nhưng người tinh mắt đều thấy rõ, tên ngốc đó không sống được lâu. Một khi gả qua, chỉ sợ sau này sẽ phải góa bụa đến già.

Vậy ai còn muốn gả?

Huống hồ là hai tiểu thư luôn sống trong nhung lụa của Phượng gia.

Phượng Thiển Tuyết được Phượng Triều Dương triệu tập, vừa vào cửa đã thấy ông lo lắng nhìn nàng.

"Thiển Nhi à.. con hãy cứu lấy Phượng gia chúng ta."

"Cha, có chuyện gì vậy?"

"Hiện giờ bắt phế vật đó gả cho tên ngốc kia là không thể rồi, còn muội muội của con là Uyển Nhi giờ lại thành ra như vậy, người thích hợp gả cho Vân gia chỉ còn mỗi con.."

Phượng Thiển Tuyết nghe xong, lập tức kinh ngạc lùi lại.

"Cha, cha đã nói không bắt con gả qua đó rồi cơ mà."

"Nhưng không còn cách nào khác.. Hiện giờ người thích hợp chỉ có con. Hơn nữa, con cũng nghe rồi đấy, người Vân gia yêu cầu ngày mai phải thành thân."

Ánh mắt Phượng Triều Dương cũng đầy bất lực. "Cha cũng hết cách rồi, Phượng gia chúng ta không đắc tội nổi với Vân gia đâu."

"Không được, con không gả." Phượng Thiển Tuyết lắc đầu lia lịa: "Cha, hãy để phế vật kia gả đi, phế vật đó không phải vẫn ổn sao? Sao không để nó gả?"

"Ta với nàng ta đã trở mặt như vậy, làm sao nàng có thể đồng ý lời ta nữa?"

Phượng Thiển Tuyết sờ lên mặt mình.

Trên mặt vẫn còn chút vết sẹo.

Từ hôm đó, mặt nàng ngứa ngáy không chịu được. May mà nàng nhịn được, nên mặt mới không bị hủy hoại.

Dù không rõ nguyên nhân cụ thể, nhưng Phượng Thiển Tuyết biết, chuyện này chắc chắn có liên quan đến phế vật Phượng Sở Ca!

Nghĩ đến điều này, trong mắt Phượng Thiển Tuyết lóe lên ác độc. "Cha, ai nói chỉ cần cô ta đồng ý là được, gia tộc chúng ta không phải có một luyện dược sư sơ cấp sao? Tìm hắn lấy chút dược khó giải, ép cô ta uống, không gả thì không cho giải dược. Hoặc.. dùng thuốc mê làm cô ta bất tỉnh, rồi ném lên kiệu hoa chẳng phải xong sao?"

Phượng Thiển Tuyết nói, cười một cách âm u.

Cách này không quá ổn. Nhưng lúc này dường như cũng không còn cách nào tốt hơn.

Phượng Triều Dương suy nghĩ một lúc, cuối cùng cũng gật đầu. "Được, cứ làm thế đi."

Bên ngoài, Lục Trúc cố nín hơi, thu hết những lời bọn họ vào tai.

Nghe đến luyện dược sư sơ cấp, Lục Trúc khẽ cười lạnh.

Dựa vào một luyện dược sư sơ cấp nho nhỏ, cũng muốn đối phó với tiểu thư nhà mình sao?

Đúng là mơ giữa ban ngày!

Khi Phượng Thiển Tuyết chuẩn bị ra ngoài, Lục Trúc nhanh chóng rời đi..

Khoảng gần trưa, người Vân gia cuối cùng cũng bỏ đi, dường như đã thỏa thuận ổn thỏa.

Phượng phủ lại rơi vào một không khí náo nhiệt khác.

Lồng đèn đỏ, lụa đỏ treo cao, thực sự có cảm giác đang gả con gái.

Dù thế nào cũng phải làm gì đó cho người ngoài thấy, nếu không sẽ bị nắm thóp.

Người Phượng gia thật đông, chỉ nửa ngày đã chuẩn bị mọi thứ đầy đủ.

Trời dần tối lại.

Ngay khi trời hoàn toàn tối lại, bên ngoài Lâm Thủy Các đột nhiên bùng lên một trận hỏa hoạn lớn.

Trận hỏa hoạn này đến rất nhanh, thậm chí có nguy cơ lan ra các nơi khác.

Người trong Phượng phủ hoang mang lo sợ, trong giây lát..
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 17: Lấy Gậy Ông Đập Lưng Ông

Tất cả mọi người đổ xô đến cứu hỏa.

Ba nha hoàn bên cạnh Phượng Sở Ca cũng không ngoại lệ..

Phượng Sở Ca thì không ra ngoài, chỉ tựa vào giường, lặng lẽ chờ đợi điều gì đó.

Bên ngoài, đột nhiên có một bóng người lướt qua.

Người đến nhanh như chớp, chỉ thoáng hiện một cái, theo thế từ bên cửa sổ bắn vào bên trong một làn sương mù đậm đặc.

Phượng Sở Ca tựa vào giường, khi phát hiện làn sương mù này là gì, nàng khẽ nhướng môi cười.

"Loại thuốc mê đơn giản như thế này cũng muốn dùng để đối phó với ta? Tiểu thư ta đã không chơi thứ này từ bốn năm trước rồi!"

Nàng không làm gì khác, chỉ ứng biến theo giả vờ ngất đi.

Người bên ngoài cảm thấy thời điểm đã tới liền đẩy cửa vào, nhấc Phượng Sở Ca lên, từ trên không trung đi tới một nơi..

Trong một căn phòng của viện chính Phượng gia, Phượng Sở Ca ngất xỉu trên ghế, Phượng Thiển Tuyết nhìn người trên ghế, cười lạnh.

"Phượng Sở Ca à Phượng Sở Ca.. cuối cùng ngươi vẫn phải gả cho tên ngốc đó không phải sao? Phế vật cũng chỉ là phế vật.. Ngoài điều này ra, ngươi còn có giá trị gì khác?"

"Tuy nhiên, Phượng Sở Ca, ngươi yên tâm. Hôm nay ta sẽ trang điểm cho ngươi thật đẹp. Sau đêm tân hôn, người cưới ngươi sẽ là một xác chết, ngươi cứ ôm xác chồng mà sống tiếp nhé.."

Nghĩ đến ngày tháng thê thảm của Phượng Sở Ca sau này, trong lòng Phượng Thiển Tuyết càng thêm khoan khoái.

Nàng mở hộp phấn, định trang điểm cho Phượng Sở Ca, nhưng hoàn toàn không nhận ra người trên ghế, lông mày khẽ động.

Phượng Sở Ca đột ngột mở mắt, đôi mắt sâu thẳm, lóe lên vài tia sáng lạnh.

Nàng nhảy lên, từ ghế phóng tới, một nhát đao tay chém xuống, khiến Phượng Thiển Tuyết ngã ngửa ra đất.

Phượng Sở Ca đứng lên nhìn người ngã dưới đất, vỗ vỗ tay-

"Phượng Thiển Tuyết, kế này ngươi không thử thì thật là phí."

Phượng Sở Ca từ trong ngực lấy ra một viên thuốc, ném thẳng vào miệng Phượng Thiển Tuyết.

Xong xuôi, nàng lại vỗ tay. Bên ngoài, Tử Lan và Bích La đẩy cửa bước vào.

"Hai người, hãy trang điểm cho cô ta thật đẹp.. tốt nhất là trang điểm kiểu nửa đêm có thể dọa chết người.."

Tử Lan và Bích La nhận lệnh, một người thay Phượng Thiển Tuyết mặc áo cưới đỏ chói, người kia thì trang điểm cho Phượng Thiển Tuyết.

Chưa đầy nửa nén nhang, mọi việc đã hoàn tất..

Sau khi hoàn thành, Phượng Sở Ca cùng các nàng rời khỏi đây. Chỉ để lại cô gái mặc áo cưới đỏ, ngồi tựa vào ghế, không động đậy.

Sáng hôm sau, khi trời sắp sáng.

Phượng Triều Dương dẫn theo hai hạ nhân tới, đưa người trong phòng này lên kiệu hoa. Trong suốt quá trình thậm chí không nhìn gương mặt dưới tấm khăn voan một lần nào.

Phượng Triều Dương không phải không muốn nhìn, mà là không dám nhìn.

Ông sợ khi thấy lại gương mặt của Phượng Sở Ca, sẽ nhớ đến sự hung hãn của nàng và lo sợ sự trả thù của nàng sau này.

Cuối cùng, người mặc áo cưới đỏ thắm bị đưa lên kiệu hoa, đi thẳng về hướng Vân gia.

Kiệu hoa rời đi, trong Phượng gia, một đám người vẫn đang thổi kèn trống.

Phượng Triều Dương nhìn cảnh này, tâm trạng vui vẻ.

Tính toán giờ lành, có lẽ giờ này kiệu đã đến Vân gia rồi.

"Hôm nay, Phượng gia chủ gả con gái nên tâm trạng thật tốt. Tiếc là ta ngủ quên một chút, không kịp chứng kiến sự náo nhiệt." Ngay khi Phượng Triều Dương đang thầm đắc ý, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói trong trẻo.

Khi giọng nói đó vang lên, nụ cười trên mặt Phượng Triều Dương đều đông cứng lại.
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 18: Phượng Triều Dương Kinh Ngạc

Ông ta quay lại, không thể tin nổi nhìn Phượng Sở Ca phía sau.

"Sao ngươi lại ở đây?"

"Không ở đây thì ở đâu? Chẳng lẽ Phượng gia chủ lớn tuổi rồi không nhớ nổi, nghĩ rằng hôm nay là ngày ta xuất giá sao?" Phượng Sở Ca cười chế giễu.

Ý tứ trong lời nói rõ ràng là Phượng Sở Ca sớm biết hết mọi chuyện diễn ra hôm nay. Mà nàng còn cố tình dùng điều đó để nói móc.

Sắc mặt Phượng Triều Dương lập tức trở nên tái nhợt.

Người xuất giá không phải là nàng.. vậy thì chỉ có thể là..

Ông ta vội vã chạy đến phòng Phượng Thiển Tuyết, nhưng không thấy bóng dáng Phượng Thiển Tuyết đâu.

"Tất cả là do ngươi làm phải không?" Phượng Triều Dương trừng mắt nhìn Phượng Sở Ca, dường như muốn nhìn thấu nàng.

Phượng Sở Ca khẽ nhếch môi: "Một phế vật như ta có thể làm được gì, Phượng gia chủ thực sự đánh giá quá cao ta rồi. Ồ, Phượng gia chủ, sao sắc mặt ông lại khó coi thế. Hôm nay không phải là ngày gả con gái à? Đối phương còn là Vân gia, gia tộc lớn nhất Thiên Khải đấy, sao ngài lại không vui thế?"

Phượng Triều Dương nắm chặt tay, nhảy bổ lên phía trước.

Ông thực sự không thể chịu nổi nữa.

Từ khi Phượng Sở Ca trở về, Phượng Triều Dương cảm nhận rõ ràng, cả Phượng gia bắt đầu không yên ổn. Không chỉ vậy, ngay cả ông dường như cũng bị Phượng Sở Ca dễ dàng điều khiển trong lòng bàn tay.

Tất cả sự phẫn uất trong những ngày qua nháy mắt đều bộc phát ra.

Cú đánh của Phượng Triều Dương lần này thực sự có sức sát thương!

"Ta xem lần này ngươi còn chạy được không? Mấy nha hoàn của ngươi không có ở đây, hôm nay, ta sẽ giết phế vật này để trừ hại cho dân!"

"Giết ta?" Phượng Sở Ca khẽ ngước mắt lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn Phượng Triều Dương. Đôi môi đỏ khẽ mấp máy, cuối cùng Phượng Sở Ca thốt ra ba chữ.. "Ngươi, được không?"

Lời vừa dứt, thân hình Phượng Sở Ca đột nhiên lóe lên. Ngay lúc đó, xung quanh nàng bỗng xuất hiện một luồng khí thế vô cùng mạnh mẽ!

Hai luồng khí thế sắc bén va chạm vào nhau, chỉ nghe thấy giữa không trung một tiếng "bùm-" vang dội, nơi hai người đối đầu, sinh ra một vụ nổ đầy khói trắng.

Còn Phượng Triều Dương thì bị đánh bay ngược về sau, chân cào thành vệt sâu trên mặt đất.

Phượng Triều Dương ôm ngực vì cú va chạm vừa rồi quá mạnh khiến ngực ông đau đớn dữ dội.

Chỉ là đau lớn đến đâu cũng không bằng sự kinh ngạc của Phượng Triều Dương lúc này.

Ông ngẩng đầu lên nhìn Phượng Sở Ca..

"Ngươi.. ngươi không phải phế vật!"

"Ta là phế vật mà.. không phải các ngươi vẫn gọi ta thế sao? Nếu các ngươi thích gọi ta như thế, thì ta đành miễn cưỡng chấp nhận cái tên này thôi~Tên gọi cũng chỉ là tên gọi, không liên quan gì đến thực lực." Phượng Sở Ca vuốt lại lọn tóc rơi trước ngực, nói đùa.

Trong mắt Phượng Triều Dương lộ ra sự sợ hãi vô tận và hối hận.

Nàng đâu phải là phế vật?

Rõ ràng, thực lực của nàng vượt xa ông!

Thực lực hiện tại của Phượng Triều Dương là trung cấp Thánh Linh Sư, điều đó có nghĩa là.. thực lực của Phượng Sở Ca đã vượt xa Thánh Linh Sư!

Trên Thánh Linh Sư, chính là cảnh giới Linh Tông, thậm chí còn cao hơn..

Khi nhận ra điều này, Phượng Triều Dương hít một hơi thật sâu.

Thực lực như thế này nào phải phế vật?

Rõ ràng là thiên tài!

"Ngươi thực sự không phải phế vật! Không phải phế vật.." Phượng Triều Dương không biết nghĩ đến điều gì, bật cười.

"Sở Ca, con hãy về nhà đi. Lúc trước là cha sai, nếu con trở về, cha sẽ dành tất cả tài nguyên tốt nhất của Phượng gia cho con."
 
Chỉnh sửa cuối:
895 ❤︎ Bài viết: 157 Tìm chủ đề
Chương 19: Sở Ca, Trở Về Đi..

"Sở Ca, trở về đi, lúc trước là cha sai, nếu con trở về, cha sẽ dành tất cả tài nguyên tốt nhất của Phượng gia cho con."

Một thiên tài có thiên phú cao như vậy, nếu truyền ra ngoài, địa vị của Phượng gia ở Thiên Khải thậm chí cả đại lục chắc chắn sẽ được nâng cao.

Phượng Sở Ca biết rõ Phượng Triều Dương vô liêm sỉ, nhưng không ngờ ông ta lại vô liêm sỉ đến mức này.

Nếu nàng là phế vật thì muốn giết nàng.

Nếu không phải phế vật, thì cực lực lôi kéo nàng.

Loại người này chỉ có thể dùng một câu để hình dung, đó là-

Thiên hạ vô địch không biết xấu hổ.

Phượng Sở Ca cười lạnh nhìn Phượng Triều Dương. "Phượng gia chủ đang đùa gì vậy, ta đâu có cha?"

Ngay từ lúc Phượng Triều Dương đuổi nàng ra khỏi Phượng gia, Phượng Sở Ca nàng đã không còn chút quan hệ nào với Phượng gia này nữa.

Hiện giờ nàng quay về Phượng phủ chẳng qua là để đòi lại công lý cho thân xác này. Và sau đó lấy lại tất cả những gì thuộc về Phượng Sở Ca!

Nhất quyết không thể để người khác hưởng lợi!

Giờ đây, Phượng Triều Dương chẳng còn quản được gì nữa, chỉ tự trách bản thân mình lúc đó quá quyết liệt, đã đuổi Phượng Sở Ca ra ngoài.

Nhưng làm sao ông biết Phượng Sở Ca sau này sẽ trở thành thiên tài như hiện giờ?

Nếu biết trước, dù thế nào ông cũng không chọn con đường này.

"Sở Nhi, là cha sai, cha sẽ quỳ gối xin lỗi con!"

Phượng Sở Ca nhún vai.

"Quỳ gối xin lỗi miễn đi." Phượng Sở Ca vừa nói vừa lấy từ trong ngực ra một tờ giấy. "Thấy rồi chứ? Đây là những vật từ nhà mẹ đẻ của mẫu thân, giờ là lúc ta lấy lại rồi. Hai ngày sau, ta hy vọng tất cả vật này sẽ ở đây, nếu thiếu hay hỏng thì hãy đổi thành vàng bạc thật. Nếu hai ngày sau vẫn chưa đủ, ta đành nghĩ cách khác thôi.."

Phượng Sở Ca nói xong liền ném tờ giấy xuống chân ông. "Phượng Triều Dương, ông biết ta nói được làm được mà."

Nói xong, Phượng Sở Ca quay lưng rời đi..

Nhưng khi quay người, Phượng Sở Ca nghĩ đến điều gì đó, nàng nhướng mày cười: "Ồ đúng rồi, tối nay hoặc mai sáng Vân phủ sẽ càng náo nhiệt đấy. Chỉ sợ cũng làm cho Phượng phủ các ngươi náo nhiệt theo đấy. Phượng gia chủ hãy chuẩn bị đón nhận tất cả đi.."

Phượng Sở Ca khẽ nhếch môi không nói thêm gì nữa, sải bước hướng về Lâm Thủy Các..

Phượng Triều Dương cầm lấy tờ danh sách. Khi ông thấy từng món bảo vật trên đó liền hít một hơi lạnh.

Năm đó, công chúa Kiến Đức là người mà Hoàng đế yêu thương nhất. Khi hạ chỉ gả nàng vào Phượng phủ, Hoàng đế đã dùng một số tiền lớn để làm của hồi môn.

Nhưng công chúa Kiến Đức đã qua đời chín năm rồi.

Trong chín năm qua, trang sức đã bị nhị phu nhân và mấy bà ấy chia nhau, bạc thì đã bị ông chuyển đi dùng vào đủ mọi chỗ, đâu còn lại bao nhiêu.

Nghĩ đến lời Phượng Sở Ca nói phải trả lại tất cả số bạc trong hai ngày, nếu không nàng ta sẽ làm ra chuyện gì đó, lưng Phượng Triều Dương không khỏi toát ra từng đợt mồ hôi lạnh.

Phượng Triều Dương tin nàng nói được làm được.

Nàng có thể hủy dung nhan Phượng Thanh Uyển, có thể đánh nhị phu nhân, còn có thể trói Phượng Thiển Tuyết lên kiệu hoa, còn có chuyện nào nàng không dám làm?

Những vật phẩm trong danh sách đó đổi thành bạc ước chừng phải đến vài triệu lượng bạc.

Phượng Triều Dương thực sự không kham nổi những thứ này..

Ông đứng nguyên tại chỗ, cầm tờ giấy trên tay run rẩy không ngừng.
 
Chỉnh sửa cuối:
Chia sẻ bài viết
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

Back