Trước khi trở về hoàng cung, tôi đã mất ba ngày trời lênh đênh trên biển.
Trong khi Rosaline và Rayen đang tung tăng vui chơi trên boong tàu, tôi "được" tham gia một đợt "đặc huấn cấp cao" cho trận cung đấu sắp tới. Trong căn phòng lớn nhất với hệ thống máy tính
hiện đại, William vừa trưng ra bộ mặt nhăn như khỉ thường ngày của mình vừa chỉ vào màn hình chiếu cỡ lớn.
- Đọc xong tài liệu, cô thấy họ như thế nào?
- Perfect, đẹp không góc chết.
Tôi vừa nhìn hình chụp năm vị vương phi vừa tấm tắc khen.
- Cô biết tôi không hỏi câu đó.
Mặt William đã bước vào giai đoạn văn vẹo đầu tiên.
- Thì anh hỏi tôi thấy thế nào mà.
Vâng, thời gian uống thuốc an thần của William chính thức bắt đầu. Không hiểu sao, mỗi lần nhìn thấy kiểu mặt mày nhăn nhó của anh ta, tôi càng muốn tìm cách khiến William nổi điên lên.
Khi thấy anh ta sắp không bình tĩnh nổi nữa, tôi mới tiến lại gần an ủi:
- Anh đừng lo, sơ yếu lí lịch của các chị em tôi đã thuộc nằm lòng rồi, bây giờ anh hỏi họ có bao nhiều cọng lông chân tôi cũng trả lời được.
William giống như sắp biến thành quỷ vương.
- Khi kết hôn với ngài Richard, cô có nghiêm túc không vậy? Cô tính chỉ dựa dẫm vào Richard để sống trong cái hang sói đó hả?
Cuối cùng cũng lòi ra là lo cho quốc vương thân yêu, tôi cười thầm.
William đã đi theo Richard rất lâu rồi, từ khi tôi chưa ra đời nữa. Nhiều lúc tôi nghĩ rằng anh ta mới là anh trai thực thụ của Richard, chứ không phải Dirizk. Cũng chính anh ta là người đã cho tên tiểu hoàng tử hai mươi năm trước đi nhà xí liên tục khi hắn dám cười vào mặt Richard.
William luôn làm hết sức mình với vị trí trợ lý, thậm chí anh ta còn dám trái lệnh Richard. Nhưng Richard không bao giờ để bụng cả, vì anh ấy biết William luôn làm điều tốt nhất cho mình.
Khi mới gặp anh ta, tôi cũng chào hỏi thân thiện lắm. Nhưng William đã trưng ngay cái bộ mặt nhăn nhó rồi. Từ đó tới giờ, anh ta suốt ngày tiếp tục thể hiện sự hối hận đến tận xương tủy khi không ngăn cản richard đến vịnh Ranga và gặp tôi lần đầu tiên. Kèm theo đó, William còn gửi tặng tôi vị trí thứ hai trong những điều anh ta hối hận nhất cuộc đời.
Nên tôi làm sao có thể cho William một gương mặt tươi cười được.
* * *
- Hiện nay, không chỉ nhà vua mà ngay cả người dân bình thường cũng có những mục đích kết hôn giống nhau. Có thể chia làm ba loại chính: Kết hôn vì tình yêu, kết hôn vì con cái và kết hôn vì lợi ích.
William cuối cùng đã lấy lại bình tĩnh sau khi uống ba cốc nước liền:
- Cha Maya là trùm buôn vũ khí, gia tộc Tana và Tara trong lĩnh vực hàng hải, cha Jannica là trùm bất động sản. Nên tôi không nói chắc cô cũng có thể đoán được ngài Richard xem họ là gì rồi.
- Vậy tại sao cái thai của Jannica biến mất?
Lần này thì William không hề tỏ ra khó chịu một xíu nào. Chỉ cần chú ý một chút, tôi có thể thấy rõ cơ cổ của anh ta đang giật giật.
Sau một thời gian im lặng, William lật qua lật lại tập tài liệu trên tay và nói:
- Điều này đúng là bất ngờ thật.
Dứt lời, anh ta liền quay lưng về phía tôi. Chết tiệt, đây là lần thứ hai anh ta đánh trống lảng vụ này. Tất cả mọi người đều biết việc cái thai của Jannica biến mất không thể là tự nhiên được. Tôi biết có rất nhiều chuyện đã xảy ra sau sáu năm và tôi vẫn còn thời gian để tìm hiểu. Nhưng tôi rất sợ, sợ rằng khi Jannica sảy thai, Richard không thể thoát khỏi liên quan. Anh ấy luôn hoàn thành mọi lời hứa. Và lời hứa với tôi..
Tôi vừa muốn nghe câu trả lời, vừa muốn trốn tránh nó. William cũng biết điều đó, nên anh ta biết dù anh ta chỉ ậm ừ cho qua, tôi cũng sẽ không đủ dũng khí để hỏi tiếp.
- Cô phải hiểu một điều rằng, với ngài ấy, các vị vương phi chỉ là đại diện cho gia tộc họ mà thôi. Hai bên có cùng lợi ích thì sống cùng nhau, không còn mang lại lợi ích thì ai đi đường đó, không phải không thể ly hôn giống ngày xưa nữa. Nên cô không cần phải lo lắng thái độ của ngài ấy để thay đổi cách cư xử với họ. Những gì cô cần làm đó là sống thật tốt, bảo vệ bản thân, nuôi dạy hoàng tử Rayen và công chúa Rosaline là được.
- Tôi thì chẳng thấy đơn giản chút nào. Cho dù muốn bỏ nhưng nghĩ tới cha vợ cũ có mấy chục tấn bom trong tay là cũng đủ để Richard toát mồ hôi rồi.
- Với Maya, hiện tại cô không cần lo lắng, vương phi sẽ không ảnh hưởng đến cô và Richard đâu.
- Vì người cô ấy yêu là anh trai của Richard sao?
- Đúng vậy.
Bây giờ thì William có vẻ tự tin hơn nhiều lúc bị hỏi về Victoria rồi.
Chỉ là, bằng trực giác phụ nữ của mình, tôi vẫn không tin là một công chúa như Maya chịu để mình chỉ là một, ờ, theo ngôn ngữ hiện đại, một người vợ lẽ dù cho cô ấy đến từ một tiểu quốc Trung Đông theo chế độ đa thê.
Maya cần điều gì ở Richard - một người mà cô ấy không yêu?
- Vậy Tara và Tana thì sao?
- Với họ.
Gương mặt William khó chịu cực độ:
- Cô cứ mặc kệ họ. Chỉ là.. Cô tuyệt đối không được tin những gì họ nói.
- Tại sao?
Lần này đến lượt William nhìn tôi:
- Dù họ chỉ mới hai mươi tuổi, nhưng họ không phải là những người tốt đẹp gì đâu.
* * *
- Ngài Richard có nhờ tôi đưa cái này cho cô.
William đưa tôi một thùng carton nhỏ sau khi kết thúc ba ngày "đặc huấn".
- Đây là những điểm yếu của các vị vương phi mà Richard đã thu thập trong thời gian qua, cô có thể dùng nó khi cần thiết.
Nhìn thùng carton trong tay, tôi mới ngẩn ra. Tôi biết để tránh tai mắt nên suốt sáu năm qua Richard không thể liên lạc trực tiếp hay gửi đồ, và tôi cũng chưa bao giờ oán trách anh ấy cả.
- Sao vậy? Cô tưởng là đồ chơi ngài Richard hay mua cho cô sao?
- Không.
Tôi ngẩng đầu lên và cười toe toét:
- Chỉ là tôi cảm thấy may mắn vì có đồng minh mạnh nhất trên đời này thôi.