Y Lục cười chào lại:
"Hôm nay làm phiền cô Lâm qua chăm sóc Minh Lương rồi. Không biết nó có gây rắc rối gì cho cô không?"
Cô Lâm nói gì với
"Em không có nhé, hôm nay em rất ngoan" Y Minh Lương lập tức đáp lại. Mặt cô bé nhăn nhó vì dỗi anh trai. Phan Tường Lâm không nói gì chỉ mỉm cười, vuốt sau lưng cho Y Minh Lương tránh cô bị khó thở. Y Lục hơi liếc liếc qua cô em nhà mình, cởi áo khoác ngoài ra. Cô Lâm đứng dậy nhận áo rồi treo lên móc chỗ cuối giường. Cái này làm Y Lục rất kinh ngac. "
Cứ như một đôi vợ chồng già ở cùng nhau nhiều năm vậy." Cô Lâm thoáng đỏ mặt, lắc đầu thật mạnh.
Một bàn tay vươn qua, giọng Y Lục vang gần bên tai cô "Cô Lâm, cô sao thế mặt đỏ quá? Không lẽ cô bị sốt rồi?" Cô Lâm không khỏi cứng người trong giây lát rồi nhanh chóng giãy ra khỏi tay Y Lục, cầm chiếc hộp không chạy ra ngoài. Vừa chạy, Phan Tường Lâm vừa nói vọng vào nhà "Tôi về trước đây, tạm biệt. Y Minh Lương, ngày mai tôi lại đến nhớ những gì đã nói với nhau nhé"
Y Lục quay sang hương Y Minh Lương "Em và cô ấy nói gì vậy? Bí mật như thế." Y Minh Lương quay mặt sang phía ngược lại "Không nói cho anh biết đâu" Y Lục lắc đầu: "Vậy thì chịu thôi. Hôm nay để em nhịn một bữa nhé?" "Nhịn thì nhịn, sợ anh chắc. Cô Lâm có để sẵn mấy đồ cô nấu ở đấy rồi, em cũng không lo bị anh làm cho đói chết. Khụ khụ khụ.." Chưa nói hết, Y Minh Lương đã ho liên tục. Y Lục vội vã đi lấy thuốc và nước cho Y Minh Lương. Đưa cả hai cho em gái, Y Lục vỗ lưng cho Y Minh Lương dễ nuốt thuốc.
"Em xem em kìa, đã biết mình bị bệnh thế này còn nói nhiều, đã thế còn là lúc cô Lâm sang chẳng lẽ em định ho lên người cô ấy à" Y Lục thể không làm gì hơn là thở dài. Một
đêm tại nhà họ Y cú thế yên tĩnh qua một đêm.
Nhà cô Lâm thì không như vậy. Đèn bật cả đêm, cô nhớ về Y Lục, về cái chạm kia, về nhịp đập con tim mình. Một hồi cô lắc đầu, một hồi gật đầu, một hồi cười vui vẻ ôm gối lăn quanh chiếc giường đơ một người trong phòng ngủ, một hồi lại khóc một trận. Như một bà cô mắc bên về não và đầu óc. Cô đảo lộn tất cả mọi được xếp ngăn nắp trên giường. Rồi vô tình ngủ đi lúc nào không hay.
Hôm sau, cô còn chưa tỉnh ngủ đã lật đật dậy làm viêc nhà rồi chuẩn bị đồ ăn mang qua bên nhà họ Y. Vì sao cô lại sang nhà họ Y thay vì nên lớp. Là vì hôm nay được nghỉ lên lớp dù sao cũng chủ nhật. Cô mang đồ ăn vì sợ hôm nay đồ ăn Y Lục nấu cho Y Minh Lương ra cái thứ chất thứ axit hay chất độc. Không chỉ không làm con bé tốt lên được mà còn hại bệnh cô bé thêm nặng. Đến nhà họ Y thì đúng như cô nghĩ, Y lục đang ở chỗ bếp lò nấu thứ gì đó màu đen, sền sệt. Phan Tường Lâm nhanh chóng gõ cửa chào hỏi với hai anh em rồi giành lấy cái đũa mà Y Lục đang quấy thứ trong nồi.'Y Lục, anh đang nấu cái gì vậy hả? Nấu cái này có ăn được đâu. Nhìn ghê quá. "
" Cô Lâm đang nói gì thế? Cái này là nước giặt mà tôi định đổ đi thôi' Y Lục trả lời với cái mặt rất là vô tội
"Vậy đây là cái gì? Ban nãy tôi thấy anh quấy nó đấy" Cô Lâm giơ lên cây đũa vừa giành được từ tay Y Lục lên cho anh chàng này xem
"Cô nhầm rồi. Chẳng qua ban nãy tôi làm rớt cái thìa (muỗng) vào trong đó lên muốn vớt ra đi rửa lại thôi mà" Vẫn là cái mạt vô (số) tội ấy trả lời
"Nhưng nó sền sệt như thế này đâu có giống những gì anh nói" Phan Tường Lâm cho mình là chiếm lý nên vẫn muốn hỏi rõ ràng.
"Anh hai, ban nãy anh quên không tắt lửa đấy" Y Minh Lương vẫn nằm trên giường nói với cả hai người.
Đến lúc này cả hai mới biết mình hiểu ra. Y Lục xấu hổ cúi đầu, hai vành tai đỏ ửng. Phan Tường Lâm cũng ngượng không kém. Bầu không khí ngượng ngùng này lập tức tan đi mất khi bụng của Y Minh Lương phát ra tiếng kêu "ọc ọc ọc". Lúc này cả hai đều để ý đến cái bụng đang kêu rất to của cô bé. Cô bé đỏ mặt nói lí nhí "Em đói rồi". Bỏ qua xấu hổ, Phan Tường Lâm mang cái hộp đưng đồ ăn đến bên giường Y Minh Lương đang nằm, mở lắp hộp. Mùi thơm từ trong hộp bay, thơm nức mũi. Y Lục hít mũi mấy hơi thèm đến nhỏ rãi.
"Anh nhìn cái gì thế? Cái này là cho con bé không phải của anh. Của anh ở bên bên kia kìa." Phan Tường Lâm chỉ tay về phía cạnh bếp lò.
Y Lục nghe được nửa câu thì ỉu xìu như con cũn bự bị dính nước vậy, nghe xong thì lập tức quay "phắt" một cái về hướng cô Lâm chỉ. Quả thật có một cái hộp ở đó. Phan Tường Lâm nhìn Y Lục mà cứ nghĩ trên đầu và sau lưng mọc tai và đuôi chó. Dễ thương như con cún cô nuôi lúc nhỏ vậy.