Thời điểm tôi tỉnh giấc là do có tiếng động lạ từ cửa ra vào truyền đến.
Nhưng tôi vẫn còn đang mớ ngủ, cho nên không quá để ý. Thế là lúc sau, tôi lại lăn quay ra ngủ, vừa ngủ vừa ôm cái gối ôm mà tôi hay ôm vào lòng.
Đừng nghĩ tôi là trẻ con, gối ôm của tôi chỉ có một người, đó chính là ông chồng siêu cấp đẹp trai của tôi.
Nhưng mà..
Hình như cơ của chồng tôi bị thu nhỏ lại, sờ vào có chút mềm mại hơn thường ngày.
Rồi bỗng, trong đầu tôi xẹt qua một tia mơ hồ.
Hình như..
Hình như ông chồng của tôi đi công tác rồi mà?
Anh ấy bảo rằng phải đến tuần sau mới về được, cho nên anh ấy không thể ở đây ngay lúc này.
Vậy thì..
Vậy thì tôi đang ôm ai đây?
Lúc này tôi mới hoàng hồn!
Nhưng còn chưa kịp cử động, cửa phòng chợt bị đạp tung ra, tiếng động lớn đến mức cả tôi lẫn "gối ôm" tôi đang ôm mở to mắt và trợn đến muốn lòi tròng!
Luồng sát khí quen thuộc truyền đến, tôi khẽ nuốt một ngụm nước bọt, hoàn toàn không có gan nhìn vào ai kia đang sắp bốc hỏa.
"Em tự do nhỉ?"
".. Cái.. Cái đó.. Chồng à, mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu."
Mặc dù không dám đối diện với ánh mắt có thể giết người của chồng tôi, nhưng tôi vẫn phải cố nhìn vào đôi mắt ấy.
Vì tôi biết rõ, tôi không làm sai gì cả, tất cả chỉ là ngoài ý muốn.
Đó là những gì tôi muốn nói thông qua ánh mắt của mình.
Thế mà.
Chồng tôi chỉ cười lạnh một tiếng, tiếng cười này có chút quen thuộc, đó là điệu cười mà chồng tôi vẫn luôn dùng trong lúc bàn chuyện với đối tác làm ăn.
Nụ cười đó..
Là nụ cười khinh miệt.
Lã nụ cười ẩn ý, tôi quá hiểu rõ lòng em.
Hiểu được điều này khiến lòng tôi chạnh đi.
Xem ra còn không cần tôi giải thích, chồng tôi liền quy chụp cái mũ này cho tôi, thật sự tôi có chút tổn thương vì không được tin tưởng.
Thế nên, tôi thu hồi tầm mắt, không thèm nhìn anh ta nữa mà nhìn sang một góc khác.
Bầu không khí rất áp lực, tôi biết, nhưng tôi không muốn lên tiếng xin lỗi.
Chỉ là, sau khi nghĩ lại, dù gì nếu tôi ở trong trường hợp của chồng tôi, chắc chắn tôi cũng sẽ phát điên khi thấy anh ấy ở cùng người phụ nữ khác.
Mà tôi lại không có tính kiên định như anh, chắc chắn tôi sẽ ầm ĩ một trận rồi viết đơn ly hôn.
ĐƠN LY HÔN!
Nghĩ đến đây khiến trái tim tôi chợt thắt lại.
Tôi không muốn ly hôn.
Tôi cùng chồng tôi đã trải qua rất nhiều thăng trầm của cuộc đời, sao có thể nói buông là buông?
Thành công để giữ chân anh, tôi đã bỏ ra rất nhiều tình cảm của mình.
Có thể khiến một người ít nói như tôi thay đổi như thế, tôi thật sự không muốn mất anh.
Cho nên tôi hạ mình, xin lỗi anh, mong rằng anh sẽ cho tôi một cơ hội giải thích.
Ít nhất, ly hôn vì một lý do ngớ ngẩn như vậy, tôi không muốn.
"Em.. Em xin lỗi. Nhưng chuyện này em có thể giải thích!"
"..."
Anh đứng đó nhìn tôi một lúc lâu.
Sau đó thì quay lưng và bước ra khỏi nhà.
Hành động này khiến tôi ngã khuỵu.
Sau đó, không quản bộ dáng của mình bây giờ lôi thôi ra sao, tôi cũng cố chạy theo sau anh.
Nhưng vừa đến kịp, anh đã lên xe, chuẩn bị rời đi.
Gắng chịu cơn đau từ bàn chân truyền đến, tôi đuổi theo.
Nhưng chiếc xe đã mất hút.
Thật ra chiếc xe có chạy chậm lại, nhưng tôi cứ đứng trơ ra như người mất hồn cho đến khi chiếc xe mất bóng.
Bởi vì.. tôi nhìn thấy một cảnh mà tôi chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ nhìn thấy.
Tôi run lập cập ngã bịch xuống đất, hai tay ôm đầu cào cấu đau đến không chịu được.
Nhưng lúc sau, cảm thấy trên vai có một bàn tay, tôi thấy cậu bạn của tôi đang ra vẻ hối lỗi nhìn tôi, sau đó thì an ủi tôi.
Thấy thê, tôi cũng dần bình tĩnh lại mớ cảm xúc hỗn độn.
Đúng vậy, có lẽ tôi đã nhìn nhầm.
Mong là như vậy.
* * *
Sau ngày đó, cậu bạn đầu ổ quạ của tôi dọn ra khỏi nhà tôi, chồng tôi vẫn như cũ ở lại nhà, và điều này khiến tôi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.
Ít nhất, tôi cũng có thể tìm cách giải thích cho anh.
Nhưng anh không thèm ngó ngàng đến tôi. Đến ngủ cùng dời sang phòng khách, ăn ba bữa chẳng có bữa nào ăn chung, rồi mỗi lần khi tôi đánh bạo đi vào thư phòng của anh, anh lạnh lùng đuổi tôi ra ngoài.
Đã gần năm ngày, anh không chịu cho tôi giải thích.
Tôi tìm đủ mọi cách còn sót lại, từ nhắn tin, gọi điện trực tiếp đến ghi chú, nhưng ghi chú thì quá hời hợt, nhắn tin hay gọi điện thì số tôi đều trực tiếp bị chặn. Ngày qua ngày tôi thật sự rất mệt mỏi, vừa mệt mỏi còn bắt đầu lo sợ.
Sẽ ra sao nếu.. chồng tôi chỉ đang giả vờ ở chung với tôi?
Sẽ ra sao nếu.. ngày mai anh đưa cho tôi tờ đơn ly hôn?
Sẽ ra sao nếu.. trong khoảng thời gian này có một người khác.. khiến anh rung động?
Tôi bắt đầu mờ mịt.
Hầu như cả một ngày làm việc, tôi không thể suy nghĩ được gì cả. Đầu cứ mơ mơ màng màng, chẳng thể nào tập trung.
Cho đến khi..
"Mẫn Mẫn, câu chưa biết tin gì sao?"
"? Chuyện gì vậy Nghi Nghi?"
Tôi có chút mệt mỏi ngẩng đầu lên, nhưng không nhìn vào cô bạn cùng bộ phận với tôi, Chung Nghi.
Nhưng có lẽ vì bị phản ứng thiếu sức sống của tôi dọa sợ, Chung Nghi bắt đầu gật đầu, hơn nữa còn lẩm bẩm, "Vậy là đúng rồi sao?"
"Đúng cái gì?"
Tôi hỏi.
"Chồng cậu với cậu cãi nhau đúng không?"
Tôi gật đầu, hơn nữa còn có chút ngạc nhiên. Chẳng lẽ tôi dễ đoán như vậy sao?
"Chồng cậu hay về nhà trễ đúng không?"
Sắc mặt tôi dần chuyển sang xanh, nhưng tôi vẫn cố gật đầu.
"Chồng cậu bắt đầu lạnh nhạt với cậu đúng không?"
Sác mặt tôi đã trắng đến mức không còn một giọt máu, môi tôi run lập cập, thật lâu sâu mới gật nhẹ một cái.
"Vậy thì đúng rồi. Cậu sắp bị ra rìa rồi."
Chung Nghi thở dài vỗ vai tôi an ủi, còn tôi thì chết trân.
"Cậu.. cậu nói thế là ý gì?"
"Cậu không để ý sao? Vân tổng trở về nước rồi."
Bây giờ tôi mới triệt để chết lặng.
Vân tổng, Vân Như Lan, cái tên này là cái tên tôi sợ hãi nhất trong suốt mấy năm qua. Cho dù có cố quên nó bao nhiêu, tôi cũng không tài nào gạt bỏ nó được.
Người con gái tài sắc vẹn toàn này, là mối tình đầu của chồng tôi.
Tôi còn nghe nói, hai người này từng đến với nhau, nhưng vì biến cố mới xa cách, rồi dần nguội lạnh.
Chính vì cái tên ấy mà tôi từng có một khoảng thời gian khó khăn để chinh phục chồng tôi.
Không nghĩ đến, bông hồng trong lòng chồng tôi về rồi, tôi nên làm gì bây giờ?
Chẳng lẽ là vì tôi, cho nên chồng tôi và mối tình đầu mới có cơ hội gặp mặt và nối lại tình cũ?
Nghĩ đến đây đầu tôi quay cuồng.
Sau đó, còn quản được gì, tôi chạy thẳng đến phòng làm việc của chồng tôi.
Tôi muốn, rất muốn nghe anh xác nhận điều này.
Mặc kệ anh lạnh nhạt ra sao, mặc kệ anh khinh bỉ tôi ra sao, tôi cũng nhất quyết phải hỏi cho ra lẽ.
Nếu đây không phải sự thật, tôi mong có một cuộc nói chuyện nghiêm túc.
Nhưng nếu là thật..
Nếu là thật.. tôi có can đảm buông tay không?
* * *
Khi tôi đến nơi, tôi chỉ thấy thư ký là Tiểu Công đứng chặn tôi lại, nói rằng tôi không thể vào với lý do đang trong lúc họp với đối tác làm ăn.
Nhưng tôi nào nghe lọt tai.
Tôi đẩy cậu ta ra, chưa bao giờ tôi thấy mình mạnh như bây giờ, rồi xông thẳng vào phòng.
Lúc đó, tôi có cảm giác, tất cả những gì tôi tích tụ, đều như đê vỡ bờ.
Chồng tôi..
Để cho một cô gái khác ngồi lên đùi mình..
Hơn nữa..
Còn là Vân Như Lan.
* * *
Tôi không biết mình chạy bao lâu, cũng chẳng biết giày đã rơi chỗ nào, chỉ biết chạy và chạy, chạy đến mức không dám ngừng lại.
Đến lúc này, không còn gì có thể kiềm nén, tôi để mặc dòng nước mắt chảy xuôi hai má.
Cơn
mưa kéo đến, vừa hay, có thể che đi nước mắt của tôi.
Chưa bao giờ tôi thầm cảm ơn mưa như thế. Mưa chẳng có gì tốt ngoài ẩm và ướt, một điều duy nhất tốt chính là có thể giúp người che đi tâm sự.
Chạy không nổi nữa, tôi dừng lại xoa dịu lồng ngực đang đau nhói.
Đã bao lâu rồi tôi không có cảm giác này? Gần đây tôi rất hay bị đau tim, có lúc sẽ kéo dài vài giờ đồng hồ.
Sống quá an nhàn lại quên mất, tôi đã từng có lúc phải vật lộn với Tử Thần.
Cố gắng để bản thân có thể hít thở không khí, tôi tìm một góc hiên và dựa vào đó.
Bỗng một thân ảnh bay đến, thô bạo nắm lấy vai tôi.
Tôi đã mừng rỡ, dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi.
Nhưng khi nhận ra đó là ai, lòng tôi như bị kê một tảng đá, nặng đến không thể thở được.
"Tiểu Mẫn, sao em lại dầm mưa? Em quên bệnh tình của mình rồi sao? Mấy năm nay sống sung sướng qua giờ thì tự đi tìm ngược à? Đầu óc em có bệnh không? Lớn rồi sao mà vẫn cứ tùy hứng như con nít thế? Em có biết rằng cấy ghép tim cũng không có nghĩa em sẽ hoàn toàn bình phục để hành hạ bản thân như thế này!"
"Anh à, im.. một chút đi.. rất.. đau đầu.."
Sau đó, tôi ngất đi. Lúc ngất đi, trong mắt tôi chỉ còn sót lại bộ dáng lo lắng của ông anh ba tôi, người anh mồm miệng lẻo mép nhưng lại yêu thương tôi nhất trên đời, Trương Vỹ.