"Mẹ, con về rồi!"
Tiểu Thất về đến nhà, thay dép lê đi vào trong, căn nhà lại im lặng giống hệt như thuở nó mới sinh ra, không có một sự sống nào.. Trừ mùi thơm của thức ăn.
"Mẹ và người yêu đi ra nhà hàng ăn rồi, ăn xong sẽ bận chút công việc, con ở nhà ngoan nhé! Thức ăn đã nấu sẵn trên bàn, trong tủ có hoa quả và sữa, tối mẹ về a, moa moa!"
Đọc mảnh giấy thôi mà cô đã liên tưởng tới khuôn mặt điệu đà thấy gớm kia của mẹ, không khỏi rùng mình một cái. Mặc kệ mấy người, show ân ái cho ai xem chứ? Bảo đi ra ngoài thì chết à? Lại còn nói "Đi ra nhà hàng ăn cơm"..
Hờ hờ, bố mẹ đúng thật là không có nhân tính mà!
Có điều cũng thật ngưỡng mộ
tình cảm của bố mẹ, không biết về sau, cuộc sống hôn nhân của cô có hạnh phúc như vậy không nữa?
Aigu, lo sớm làm gì chứ? Mình vẫn còn trẻ, mình vẫn muốn đi chơi!
Ăn xong bữa cơm, Tiểu Thất lăn lên giường, vào game.
"Không biết đại thần có online không?"
Hôm trước cô đã nhanh tay addfriend với ổng, không biết ổng đã chấp nhận chưa?
Vào kiểm tra, hóa ra từ hôm qua tới giờ ổng vẫn chưa online, Tiểu Thất chơi vài trận thì cũng cảm thấy chán, quăng điện thoại đi tìm Chu Công.
Không ngờ Chu Công cũng có bộ dáng cực đẹp trai nha, không hiểu sao bóng lưng kia càng nhìn càng quen mắt. Tiểu Thất như đám mây bay tới gần, du đãng quanh chàng thiếu niên, lại chợt nhận ra khuôn mặt ấy rất quen thuộc, quen thuộc vô cùng, hắn nhìn chăm chú vào cô, bàn tay như sắp chạm vào khuôn mặt cô..
Aaaaa, Đường Ninh, Đường Ninh, là Đường Ninh.
"Bốp!"
"Aigu.."
Tiểu Thất bị tát đau nên tỉnh lại, mở mắt ra đã thấy mẹ cô đứng trước mặt, hai tay chống nạng.
"Thất Thất, không ngờ nằm mơ cũng hóa chó được! Mẹ mới thò tay sờ trán thử xem, thế mà con lại cắn tay mẹ muốn gãy ra này! Miệng lại kêu liên tục" Đường Ninh, Đường Ninh ". Nói, Đường Ninh là ai?"
"À, tên kiếm hiệp con vừa nghĩ ra ấy mà."
Tiểu Thất bưng mặt đáp bừa, lực tay của mẹ cũng quá đáng lắm rồi, cắn có một tí mà vả muốn lệch hàm!
"Lần sau đừng vào phòng con đang ngủ nữa nhé! Mất công thương tật gì lại làm anh người yêu đau lòng."
Tiểu Thất gọi với ra ngoài, dù là mẹ con nhưng suốt ngày không khịa nhau thì không chịu được, nhất định phải khịa!
"Đại thần, anh online không?"
"Xin chào. Người bạn nhắn tin không online. Xin vui lòng quay lại vào lúc khác."
Tiểu Thất: "..."
Mặc dù biết là tin nhắn auto của hệ thống nhưng đọc sao giống tin nhắn của tiểu tam thế nhỉ?
Chơi game lâu rồi mà mãi không có ai chơi cùng, rủ Tịnh Tịnh thì bảo không có hứng thú, khó khăn lắm mới làm quen được một vị đại thần nhường này, Tiểu Thất cô quyết không buông tha!
Hình như.. Đại thần này có sở thích online vào buổi tối thì phải.
"Xin chào, cô là ai vậy?"
Aizza, cuối cùng cũng rep lại rồi!
"Chào anh, anh còn nhớ em chứ? Hôm trước anh cho em thuốc đó, nhớ không?"
"À, có chút ấn tượng."
"He he, em là Tiểu Thất, rất vui được quen anh."
"Tiểu Thất?"
"Đúng rồi. Kĩ năng của anh tốt như vậy, sau này cho em theo với nha."
"Cũng được."
"Vậy vào trận thôi."
Từ đó, mỗi tối Tiểu Thất đều cùng David Tim leo qua từng bảng xếp hạng một, công danh vô cùng hiển hách.
Đang cày game hăng say, tự nhiên máy nhảy ra một tin nhắn, Tiểu Thất cau mày gạt nhanh đi, lão nương sắp chết rồi, ai lại đúng giờ thế không biết?
Ơ? Đại thần out rồi sao?
Một lũ lang sói hổ báo như thế này, sao cô một mình gánh được? Mặc kệ, lão nương đây có chết cũng phải chết đẹp một chút!
Tiểu Thất xông lên phía trước, một mình bắn lại một đám người vây xung quanh, bởi vậy mới nói, lúc này đây tinh thần tổ đội mới được phát huy một cách mạnh mẽ nhất, chưa đầy năm phút sau thì cô đã nhe răng chết, không còn chút hơi thở.
"Ai da, đại thần đúng thật không nghĩa khí chút nào, rút mà không báo trước một tiếng."
Tiểu Thất vào tin nhắn, chợt nhìn thấy tên nick mà giật mình, âm thầm dụi mắt nhìn lại vẫn khiến tâm tình hốt hoảng.
Mẹ ơi Đường Ninh nhắn tin cho con!
Không có gì đặc biệt, chỉ là hướng dẫn đăng bài facebook tuyển sinh cho trường.
Tiểu Thất nhanh chóng soạn xuống một dòng chữ: "Vâng, em sẽ làm theo. Cảm ơn anh!"
Treo ở đây, ngồi chờ giây phút ổng xem tin nhắn và rep lại hí hí..
Có điều, năm phút, mười phút trôi qua.. Vẫn chưa có xem.
Tiểu Thất: "..."
Cô tốn thời gian canh cái này làm gì chứ?
Sao hôm nay lại có cảm giác cả thế giới bơ mình nhỉ?
Đến sáng hôm sau, chiếc điện thoại nằm im bất động mới tinh tinh một cái: "Xin lỗi em nha, tối qua phòng anh mất mạng."
"Không sao đâu anh." Kèm theo icon cười chảy nước mắt.
Hừ! Làm như mình chờ tin nhắn của ổng lắm í!
Mà thật ra.. Cũng hơi chờ.
Sáng nay được nghỉ ở nhà, ngoài ngồi làm bài tập thì cô còn một việc quan trọng nữa. Đó chính là cày lại thứ hạng đã rớt ngày hôm qua.
Nói đi nói lại thì vẫn là game.
Mới log in vào game, tin nhắn đã nhảy ra.
"Xin lỗi em nha, hôm qua phòng anh bị rớt mạng."
Cái này.. Sao giống Đường Ninh ghê ta?
"Không sao đâu đại thần, hôm nay chúng ta cày tiếp."
Tin nhắn mess lại nhảy tới: "Em đọc kĩ rồi đăng bài nhé! Có thể vào page của trường share lại bài tuyển sinh."
"Vâng anh Ninh."
Lại đến tin nhắn game: "Hôm nay em không phải đi học à? Online sớm thế?"
"Vâng, em được nghỉ buổi sáng."
Tin nhắn mess: "Em cũng share lại buổi văn nghệ của trường nhé!"
Tin nhắn game: "Sướng thế, vậy thì chúng ta vào game nhé!"
"Vâng đại thần."
"Vâng anh Ninh."
Tiểu Thất lau mồ hôi, nhắn tin với mỗi hai người thôi mà sao thấy loạn như cào cào thế này.
Mình nên nói thêm gì với anh Ninh đây nhỉ?
Tiểu Thất mở lại mess, mắt nhìn muốn ghim thẳng vào dòng chữ vừa gửi:
"Vâng đại thần."
Aaaaaaa, thôi chết rồi! Nhắn nhầm rồi hu hu hu. Đường Ninh lại còn xem rồi mới chết chứ! Chắc không phải anh ấy sẽ nghĩ mình gọi anh ấy là đại thần chứ? Trời ơi, mẹ ơi, thần linh ơi..
Tiểu Thất vội vàng gỡ tin nhắn, gửi lại một tin tiếp theo: "Xin lỗi anh, em nhắn lộn, cảm ơn anh chỉ bảo nhé!"
Nào ngờ giây tiếp theo, Đường Ninh gửi một nhãn dán cười vỡ bụng, anh ấy nhắn lại còn khiến cô ngạc nhiên hơn: "Tiểu Thất, biết ngay là em mà, đến cái ID cũng phải gắn chữ Tiểu Thất to chà bá."
"ID?" Cái gì ID?
"Trong game đó, anh với em hằng ngày hay dẫn nhau đi thích sát còn gì."
Tiểu Thất: "..."
Aaaaaaa, không phải chứ?
"Cái gì? Anh nói cái gì? Anh là David Tim?"
"Chính là tại hạ."
Tiểu Thất quăng điện thoại, úp mặt xuống gối, ngăn giọt nước mắt tưởng tượng của mình chảy ra.
Mẹ ơi, tình tiết này là của nam nữ chính trong truyện đó!
"Anh biết em lâu chưa?"
"Từ lúc em nhắn tin làm quen với anh."
"Lâu vậy rồi sao? Sao anh biết hay vậy?"
"Cũng không biết nữa, trực giác của anh nói là em."
Lại quăng điện thoại phát nữa, tim hồng bay lung tung.
"Em có phải người tặng táo cho anh vào mỗi sáng không?"
Tiểu Thất gửi đến một icon ngại ngùng.
"Chuyện này cũng bị anh phát hiện rồi."
Đường Ninh gửi đến một tấm ảnh chụp một hộp quà, lát sau lại nhắn một tin:
"Bây giờ em rảnh không? Ra ngoài anh có chuyện muốn nói."
"Chuyện gì vậy?"
"Muốn biết thì ra đây."
Kế tiếp anh gửi một bức ảnh khung cảnh nơi anh đang đứng.
Ấy, đây là trước cổng nhà mình mà.
Tiểu Thất vội vàng chạy xuống, đúng thật là bóng dáng cao ráo ấy đứng trước cổng, nhìn thấy cô liền mỉm cười như gió xuân, ôi mẹ ơi con sắp bị nụ cười của anh ấy dìm chết rồi!
"Anh.. Làm sao anh biết nhà em vậy?"
Đường Ninh cười ngại ngùng, chỉ tay sang bên cạnh: "Trùng hợp, anh trọ ở bên đối diện."
Chết rồi chết rồi, combo tình tiết mới sợ chứ? Hố sâu này sắp nuốt trọn cô rồi!
"À, anh vào nhà ngồi chơi."
Đường Ninh ngó vào trong, nhìn cô nói: "Trong nhà có ai không?"
"Không, không có ai, anh vào nhà ngồi chơi."
"Thế thì thôi, anh đứng ở đây một lúc rồi về, chỉ là có chuyện này muốn nói với em."
Mặt Tiểu Thất đã sớm đỏ như trái cà chua chín, nghĩ lại câu mời mọc anh vào nhà vừa rồi, cô ngốc chết đi được! Nhà không có ai mà dám dẫn trai vào nhà à? Aigu nhất cô rồi!
"Anh.. Muốn nói gì vậy?"
"Tiểu Thất, cho anh theo đuổi em được không?"
Tiểu Thất trợn mắt, há hốc miệng.
"Anh biết hành động này có chút đường đột, nhưng anh thật sự muốn theo đuổi em."
"Em.."
Tình huống này.. Phải giải quyết làm sao đây mẹ ơi! Rất muốn nhảy lên đồng ý nhưng vẫn phải giữ tiết tháo, ôi Tiểu Thất cô phải phản ứng làm sao đây?
"Không sao, em không cần phải trả lời vội, anh có thể chờ."
Tiểu Thất ngượng ngùng cười, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi cúi xuống, đỏ hồng như ánh chiều tà.
"Để anh còn xem anh có tình địch không nữa."
Tiểu Thất vội xua tay: "Anh nói gì kì vậy? Anh làm gì có tình địch chứ?"
Nói xong câu đó, Tiểu Thất mới giật mình phát hiện mình bị hớ, ngẩng lên nhìn Đường Ninh thì thấy anh ấy đang nhìn cô cười, bắt gặp ánh mắt đối phương liền cười phá lên.
"Vậy là.. Em đồng ý rồi?"
Tiểu Thất bĩu môi, lườm anh một cái: "Ai nói với anh? Em vẫn cần thời gian suy nghĩ."
"Được thôi."
Đường Ninh cười, đảo mắt vòng quanh một hồi, nói nhỏ vào tai Tiểu Thất: "Hôm qua có học muội hỏi bài anh, haizz, cũng muộn rồi, anh phải đi gặp em ấy đây."
"Anh.."
Tiểu Thất giơ tay chỉ vào anh, âm thầm nghiến răng: "Anh đợi đấy!"
Cô chạy vào trong nhà, mang ra một chồng sách dày.
"Em không hiểu, anh dạy em đi."
"Tuân lệnh, Tiểu Thất của anh."
Không ổn rồi, miệng người này sao mà ngọt như thế chứ?
Tiểu Thất cô cái gì cũng tầm thường, chỉ mỗi việc nhìn trúng được anh người yêu không tầm thường chút nào. Cũng may, may mà anh ấy cũng để ý đến cô, nếu chuyện tình của cô trắc trở nữa thì quả thực cô là thất bại của tạo hóa, dư thừa của xã hội. Các cụ nói quả không sai, gần mực thì đen, gần anh thì được yêu thương, từ khi quen với anh, thành tích học tập của cô tiến bộ rõ rệt, không hổ là đại thần của lòng cô.
"Anh, anh mãi mãi là đại thần trong lòng em."
Đường Ninh xoa đầu cô, nắm tay cô đi hết quãng đường dài.
"Anh, sau này ra trường, tình cảm của chúng ta vẫn vậy chứ?"
"Ngốc ạ. Anh ra trường đi làm, tối về nhớ em, còn thời gian quan tâm cô gái khác sao?"
"Em chỉ sợ.. Sợ khoảng cách sẽ giết chết mối tình này, anh biết đấy, yêu xa rất khó khăn.."
"Tiểu Thất, anh biết em đang lo cái gì, nhưng em hãy tin tưởng vào anh, lúc nào cần có thể gọi, anh sẵn sàng tới. Cố gắng học tập, đợi em ra trường."
Tiểu Thất mỉm cười, cùng anh tay đan tay: "Cùng nhau trở thành những người hoàn hảo nhất."
Trong ánh chiều tà, hình ảnh hai bạn trẻ cầm tay nhau thật khiến cho bầu không khí điểm tô vài phần lãng mạn. Chúng ta của sau này sẽ trở thành những người hoàn hảo nhất trong mắt đối phương, các bạn trẻ, cùng nhau cố gắng nỗ lực lên nhé!
Hình ảnh đó vô tình lọt vào ống kính của một người qua đường, cô ấy nhìn lại tác phẩm của mình, không khỏi lắc đầu cảm thán một câu: Tác phẩm như vậy là xong rồi!