- Thôi, tao trả mày đấy, tao bó tay!
Uyên chưa hiểu mô tê gì trước kiểu nói kỳ quặc của Trang. Nó vay mượn gì của mình à?
Nhìn cái mặt ngơ ngác của Uyên, Trang thở dài:
- Thì cái thằng bạn mày sửa máy tính cho tao ấy
- À, Huy
- Ừ
- Sao sao, bọn mày tiến triển đến đâu rồi?
Uyên trêu bạn, phóng đại lên chứ thực ra mới hôm trước Trang hỏi Uyên: "Nếu mày và nó không có gì thì để tao nhé"; nhanh lắm thì đôi bên cũng chỉ mới nói chuyện được một, hai lần.
Trang lườm một cái làm Uyên choáng. Ơ hay con bé này, hôm nay làm sao mà vừa đùa chưa được nửa câu đã sầm cái mặt, lại còn nghiêm túc thế kia!
- Mày ác quá mày ạ!
- Ơ hay con này, tao làm gì mày?
Uyên giãy nảy, càng lúc càng không hiểu con bạn mình ăn nhầm cái gì.
- Thì thằng Huy đấy
Ôi, Uyên muốn điên mất thôi, sao hôm nay con nhỏ này nhát gừng không chịu được. Uyên bắt đầu muốn đập cho nó một nhát.
- Mày làm sao cứ "thì thằng bạn mày" với "thì thằng Huy" mãi thế? Tóm lại mày muốn nói gì với tao? Hôm trước mày "xin phép", tao đã "thông qua" rồi còn gì. Hay mày nghĩ tao..
Trang ngắt lời:
- Không, tao không nói gì chuyện ấy. Ờ mà cũng chính là chuyện ấy!
- Hả?
- Hừm, nhưng mà không phải tao nghi ngờ gì mày, mà vấn đề là ở chuyện mày nghiễm nhiên "thông qua" ấy
Uyên càng nghe càng thấy rối rắm. Trang nói tiếp:
- Hôm trước, tao gửi kết bạn, chat với nó, mày biết nó nói gì không?
Nghe Trang hỏi thế, Uyên nhướng mày hóng hớt, ra chiều muốn nghe tiếp. Trang cũng không bắt Uyên đợi lâu mà kể luôn:
- Nó vừa biết tao là bạn cùng lớp với mày thì tuôn ra một tràng chẳng câu nào không có chữ "Uyên". Nào là: "Uyên bây giờ thế nào", "Uyên có người
yêu chưa", nào là: "Ấy quan tâm đến Uyên giúp tớ nhé", "Uyên thường không thể hiện ra ngoài", "Uyên dễ bị tổn thương", vân vân và mây mây. Nói tóm lại, chốt lại, là từ chuyện tao định làm quen với nó chuyển thành nó "gửi gắm" mày cho tao!
Nghe được một nửa Uyên đã đứng chết chân rồi, nửa còn lại những lời của Trang ong ong bên tai. Mấy năm rồi, Uyên không ngờ tình cảm của Huy dành cho Uyên vẫn..
Cái kiểu không thể hiện tình cảm của Huy (trước mặt Uyên), haizzz, chỉ khiến Huy tổn thương càng nhiều thôi. Uyên không muốn làm tổn thương Huy thêm, vì nếu đã không thể đáp lại tình cảm của người ta thì không nên tạo cho người ta cơ hội để hy vọng.
* * *
Nhưng thực tế thì việc Huy đưa đón Uyên đi thi hết tròn một vòng Hà Nội không gây nhiều cảm giác tội lỗi như Uyên tưởng. Bởi vì trong đầu Uyên còn bận nghĩ đến Phong. Phong dậy chưa, ăn sáng chưa, đi thi vấn đáp chưa, đã chuẩn bị kỹ chưa, thi có được không.. ồ, hôm qua Phong bị ho, lại còn hơi nong nóng nữa, không biết uống thuốc chưa, kiểu này là không uống đâu.. Thế là trong lúc mà trong đầu Uyên chạy qua hàng đống suy nghĩ mang chữ "Phong" kia, thì Huy có nói gì Uyên cũng làm sao mà "tiếp thu" được. Uyên lại đang mong đi qua hiệu thuốc để mua thuốc cho Phong. Kể ra Uyên cũng áy náy, không phải Uyên cố ý đi cùng một người mà chỉ nghĩ đến người khác; nhưng thực sự Phong cứ xuất hiện trong đầu Uyên.. Hôm trước gió to, Uyên an toàn đằng sau Phong.. và hôm sau có một người vừa sốt vừa ho..
* * *
Ừ thì Phong không dễ gì quên được Ngọc. Ừ thì Phong không dễ gì đến với Uyên.
Nhưng cuối cùng, chẳng phải Ngọc, chẳng phải Uyên, cũng chẳng phải Hạnh.
Nhưng cuối cùng, Phong thực sự thực lòng với ai?
Uyên cảm thấy ghê tởm. Từ hôm ấy, Uyên chẳng muốn vào facebook. Uyên sợ vô tình trên trang chủ lại hiện lên tấm ảnh đó - Phong và một người mà chẳng phải Ngọc, chẳng phải Uyên, cũng chẳng phải Hạnh. Uyên cảm thấy nghi ngờ chính bản thân mình. Rốt cuộc là Uyên mù hay điếc, ngu si hay mù quáng. Tại sao cho đến bây giờ, Uyên vẫn không nghĩ về Phong như những người khác nghĩ. Rốt cuộc thì Uyên có làm gì, đối với Phong cũng chỉ là con số 0.
* * *
- Anh biết rõ chuyện này?
Giọng Phong gay gắt, không còn vẻ thờ ơ, lãnh đạm như thường ngày vẫn thể hiện ở vương quốc gia đình này. Nghe thật chua chát, đối với Phong, từ khi bố ra nước ngoài, nó càng không thể là gia đình. Gia đình ư, chỉ là công cụ quyền lực của mẹ thâu tóm tất cả mà thôi.
- Đừng nói là anh chưa bảo mày chia tay nó!
Long trầm tĩnh nhả từng chữ.
- Em không nói chuyện đó!
Phong muốn bốc hỏa trên đầu. Đột nhiên, như có một cơn mưa đá đổ xuống đầu Phong. Trong tích tắc, Phong chợt hiểu rằng Long biết rõ Phong đang hỏi chuyện gì. Và câu trả lời của Long đã quá súc tích: Không chỉ biết rõ, mà còn biết từ lúc ấy.