Tổ trạch Giang gia không lớn lắm, bởi nhiều thế hệ Giang gia con cháu đều thưa thớt. Tuy nhiên, tổ trạch Giang gia lúc cường thịnh nhất ngày trước, cũng trải qua tu sửa tỉ mỉ: Xà nhà từng phòng dùng đều là gỗ Nam Liêu tốt nhất, gia cụ, vật trang trí đều là gỗ Hồng Toan. Hơn nữa, vài món trong đó còn khắc hoa cúc lê, những gia cụ này ở nông thôn là thập phần hiếm thấy.
Điêu Đại Muội thường xuyên cung cấp thịt cho tửu quán, tiệm ăn và các gia đình giàu có, cũng có cơ hội gặp qua vài thứ tốt, bởi vậy khi bước vào chính phòng Giang, liền có chút câu nệ.
"Ngươi nói ngươi cầu thân nữ nhi của ta cho Lăng Đông?"
Giang Bảo Tông là một nam nhân văn nhã. Mặc dù mấy năm nay bởi biến cố gia đình, lại thường xuyên nhọc lòng thân thể nữ nhi, gương mặt hằn không ít nếp nhăn, nhưng vẫn không thể che lấp vẻ ngoài xuất sắc cùng khí chất lỗi lạc của hắn.
Nữ nhi chính là nghịch lân của Giang Bảo Tông. Phàm là chuyện liên lụy tới nữ nhi, hắn đều rất khó bảo trì bình tĩnh.
Giờ phút này Giang Bảo Tông cau chặt mặt mày, hắn thật sự không rõ nguyên nhân Điêu Đại Muội vì Hoắc Lẫm Đông cầu thú khuê nữ nhà hắn.
"Đúng vậy."
Bà mối mập mạp ngồi ở bên kia, mở miệng đáp.
Điêu Đại Muội thực sự không thể nói là đẹp. Vóc người nàng cao ráo cường tráng, vì hàng năm bôn ba trong mưa trong gió, làn da cũng không trắng nõn tinh tế như cô nương nhà khác. Mắt nàng nhỏ, môi lại dày, gò má có không ít tàn nhang. Đặt nàng cạnh chồng nàng, Hoắc An thì càng phụ trợ sự văn nhã tuấn tú của chồng nàng.
Điêu Đại Muội hít sâu một hơi, gật gật đầu thật mạnh.
Tình huống nhà nàng cùng nhà người khác không giống nhau. Vì Điêu gia chỉ có một nữ nhi duy nhất là nàng, nên năm đó lập nữ hộ, trên danh nghĩa Điêu Đại Muội mới là gia chủ Điêu gia. Bởi vậy hôm nay tới cửa cầu thân, mặc dù Hoắc An cũng tới cùng, nhưng mở miệng trao đổi vẫn là Điêu Đại Muội.
"Chúng ta ở cùng một thôn, Điêu Đại Muội ta làm người thế nào, Giang phu tử hẳn cũng rõ rang. Nếu A Vũ gả đến nhà chúng ta, ta bảo đảm nàng không chịu một chút ủy khuất nào, ta sẽ xem nàng như thân sinh khuê nữ của chính mình."
Điêu Đại Muội rất sợ Giang Bảo Tông không đồng ý, liền vội vàng mà chứng minh thiệt tình của chính mình.
Nhân phẩm Đại Muội, Giang Bảo Tông vẫn tin được. Tuy nói mấy bà tử trong thôn thường xuyên phỏng đoán sự thật tình của nàng đối đối với cháu trai Hoắc Lẫm Đông, nhưng Giang Bảo Tông là tiên sinh của Hoắc Lẫm Đông, học sinh của mình ở nhà tốt xấu thế nào, hắn vẫn có thể nhận thấy được. Hoắc Lẫm Đông tuy rằng lớn lên gầy yếu một chút, nhưng cũng không giống như ở nhà chịu ủy khuất.
"Nhà của chúng ta tuy rằng là đồ tể, xét ra dòng dõi không đủ xứng đôi cùng A Vũ, nhưng ta cùng Hoắc An đã sớm nghĩ kỹ rồi, sẽ vẫn cho Lẫm Đông đi học. Thân thể hắn cũng không thích hợp làm việc nặng, nếu hắn không đi học, chúng ta cũng sẽ nghĩ cách đưa hắn đi tửu, quán tiệm ăn làm trướng phòng tiên sinh. Tương lai cũng sẽ vì hắn đặt mua gia nghiệp, tuyệt đối sẽ không bạc đãi A Vũ."
Của cải Điêu gia cũng rất dày, xét đến cùng với tay nghề đôn heo tổ truyền của Điêu gia cũng là nhất hạng. Cái gọi là đôn heo chính là thuật thiến heo, giúp heo đực bỏ đi bộ phận sinh dục, giúp heo mẹ bỏ đi buồng trứng, thiến heo giúp heo không có mùi lạ, thể trọng tăng trưởng cũng tốt hơn.
Tay nghềnày không phải mỗi người đều có, nếu có tay nghề cũng không tinh thông giống Điêu gia. Bởi vậy phụ cận làng trên xóm dưới chỉ cần dưỡng heo, dưỡng thịt heo mà không phải lợn giống, đều sẽ thỉnh Điêu Đại Muội tới cửa hỗ trợ. Thiến một đầu heo Điêu Đại Muội có thể được mười lăm đến hai mươi văn thù lao, hơn nữa doanh thu ngày thường giết heo bán thịt, Điêu gia mấy thế hệ tích cóp, của cải chưa chắc kém hơn Giang gia lúc bạc nhược.
Thế nên Điêu Đại Muội rất tự tin mà hứa hẹn sẽ giúp Hoắc Lẫm Đông đặt mua gia nghiệp. Có thể thấy được nàng là thiệt tình đem cháu ngoại trai của trượng phu mà như dưỡng thân nhi tử chính mình.
"Không phải là ta không tin được ngươi, cũng không phải là ta không thích hài tử Lẫm Đông này, chỉ là tình huống A Vũ nhà ta có đặc thù, các ngươi hẳn là nghe nói qua, A Vũ đã có hôn ước."
Giang Bảo Tông tự nhiên xem khuê nữ nhà mình rất tốt, nhưng hắn trong lòng rõ ràng, đối với người khác, A Vũ cũng không phải tức phụ hoàn mỹ. Nữ nhi ngoan ngoãn xinh đẹp nhà hắn, ở trong mắt những người đó, có lẽ còn kém hơn cô nương nhà bần cùng có bộ dáng bình thường nhưng thân thể khoẻ mạnh.
Điêu Đại Muội tới cửa làm cho hắn thật bất ngờ. Hoắc Lẫm Đông là học sinh của hắn, lần khoa cử này, đối phương cũng muốn tham gia, Giang Bảo Tông xem xét, trừ bỏ Lâm Bình Xuân có hi vọng khảo trúng tú tài, còn có Hoắc Lẫm Đông thiên tư cao. Hơn nữa Giang Bảo Tông có cảm giác, đối phương có lẽ còn ẩn dấu thực lực, không hoàn toàn biểu hiện ra tài hoa thực sự củahắn.
Như vậy, một người ngày xưa cùng Giang gia không có ân tình tới lui gì, vì điều gì bỗng nhiên yêu cầu cưới nữ nhi nhà hắn đây?
Giang Bảo Tông không nghĩ ra, bất quá hắn cũng không có nghĩ nhiều, hắn đã sớm nhận định Lâm Bình Xuân là con rể.
"A Vũ năm nay đã mười bốn, cô nương trong thôn, mười hai mười ba tuổi cũng đã đính hôn, Giang gia cùng Lâm gia đã nghị thân nhiều năm, cũng không thấy Lâm Từ thị thỉnh bà mối tới cửa trao đổi canh thiếp. Nói câu không thỏa đáng, Lâm gia đối với việc hôn nhân này thật sự là cam tâm tình nguyện sao?"
Điêu Đại Muội thật không thích nhìn quả phụ Lâm gia kia. Dân thôn Bình Hương cũng tính là giàu có, người thường mười ngày nửa tháng liền đi mua thịt heo của nàng ăn, nhưng cũng không ăn thịt quá thường xuyên.
Thế nhưng, Từ quả phụ Lâm gia kia là ngoại lệ, rõ ràng là quả phụ, trong nhà cũng chỉ có ba mẫu đất cằn cho thuê, lại lâu lâu đi nhà nàng mua thịt. Khi mua, còn mua thịt ba chỉ mắc nhất, nói là phải cho nhi tử nhà nàng bổ thân thể đọc sách.
Điều kiện Lâm gia như thế nào mà Từ quả phụ lại có thể ăn xài phung phí như vậy. Chính mình dưỡng hài tử, còn không phải dựa vào sự giúp đỡ của Giang gia.
Điêu Đại Muội cảm thấy, làm người vẫn nên có lương tâm. Lâm gia nếu đã không muốn hôn ước này thì không nên tiếp nhận sự giúp đỡ của Giang gia như một điều tất nhiên. Nếu chân chính biết ơn, Lâm gia nên sớm đợi lúc Giang Vũ mười một, mười hai tuổi mà thỉnh bà mối tới cửa, chính thức hạ việc hôn nhân này, không cho hôn ước từ bé trở thành trà dư tửu hậu, làm trò cười cho người khác.
Xét đến cùng vẫn là Lâm gia không bỏ được sự giúp đỡ của Giang gia, nhưng lại không nghĩ muốn con dâu Giang Vũ này thôi. Loại nhân phẩm này, Điêu Đại Muội nàng tuyệt đối chướng mắt.
Nàng vì cháu ngoại trai Hoắc Lẫm Đông cầu thân Giang gia A Vũ cũng là có tư tâm. Nhưng ai có thể không có tư tâm đâu. Điêu Đại Muội có thể bảo đảm tương lai xem Giang Vũ như thân sinh nữ nhi mà đối đãi, mặc dù Hoắc Lẫm Đông tương lai có thể không thích thê tử này, nhưng cũng bảo đảm nàng áo cơm vô ưu, sinh hoạt tự tại giống như thời điểm chưa lấy chồng vậy.
Nghĩ vậy, biểu tình Điêu Đại Muội trấn định rất nhiều, so với Lâm gia tri nhân tri diện bất tri tâm, nàng tự nhận nhà mình mới là lựa chọn tốt nhất của Giang Bảo Tông.
"Lâm gia.. là thật tâm.."
Lời nói này, chính Giang Bảo Tông cũng cảm thấy chột dạ.
Nam nữ có khác, hắn cùng Từ quả phụ chung đụng không nhiều, hai người mỗi tháng chỉ lui tới khi đưa trợ cấp cho bà tử trong nhà. Thực ra, nhiều năm như vậy, Lâm gia không có tới cửa xác định việc hôn nhân, hắn cũng minh bạch, có lẽ Từ quả phụ không cam tâm tình nguyện. Chỉ sợ một khi Lâm Bình Xuân thi đậu tú tài, thi đậu cử nhân, Từ quả phụ sẽ càng thêm không cam lòng.
Nhưng Giang Bảo Tông đánh cuộc chính là nhân phẩm Lâm Bình Xuân, hắn tự mình giáo dưỡng hài tử không phải dạy ra loại vong ân phụ nghĩa, nên hắn hậu đãi mẫu tử bọn họ gấp bội, chính là hy vọng tương lai Lâm Bình Xuân xem ân tình ngày xưa, mặc dù thăng chức nhanh, cũng đừng cô phụ nữ nhi hắn.
"Giang phu tử, ta cũng ăn ngay nói thật, Lẫm Đông nhà của chúng ta thân thể không tốt, không lâu trước đây chúng ta gặp Viên Minh đại sư tại Ngọc Phật Tự. Viên Minh đại sư nói, chỉ có cưới cô nương mệnh cách này, mới có thể phù hộ Lẫm Đông bỉ cực thái lai. Mà mệnh cách A Vũ, chính là miệng cách Viên Minh đại sư nhắc tới."
Ngọc Phật Tự ở địa phương này thập phần nổi danh, Viên Minh đại sư đi xa trở về thành cao tăng đắc đạo, được mọi người tôn sùng.
Điêu Đại Muội nguyên bản không tin điều này, ai biết Viên Minh đại sư cư nhiên nói trúng thân thế lai lịch cháu ngoại trai, lời đối phương nói nàng liền không thể không tin.
Cháu ngoại trai nàng thân thế nhấp nhô, khi còn nhỏ chịu không ít đau khổ. Mấy năm nay mặc dù bọn họ dụng tâm chiếu cố, cũng không thể trở về hài đồng thiên chân hoạt bát ngày xưa. Trong lòng hài tử kia luôn cất giấu rất nhiều muộn phiền, Điêu Đại Muội thật lo lắng hắn sẽ ứng câu nói kia của đại sư, tuệ cực tất thương. (Tuệ cực tất thương: Người quá thông minh ắt sẽ bị tổn thương)
Đại sư nói, trong cuộc đời cháu ngoại trai sẽ có ba lần đại kiếp nạn, hai lần đại kiếp nạn trước tuy rằng vượt qua, nhưng lại làm thương tổn thân thể hắn, khiến hắn hàng năm sinh bệnh. Đại kiếp cuối cùng là tử kiếp, nếu không qua được, khả năng hắn sống không quá hai mươi tuổi.
Mệnh cách Giang Vũ chính là phúc tinh của cháu ngoại trai nàng, một đường sinh cơ là ở trên người Giang Vũ, nên đây là nguyên nhân Điêu Đại Muội vì cháu ngoại trai liền cầu thân cùng Giang Vũ.
"Bởi vì đó là điều Viên Minh đại sư nói, nên chúng ta tuyệt đối không bạc đãi A Vũ, ai dám khi dễ A Vũ, trước nhìn xem đao chém heo của ta có đồng ý hay không."
Điêu Đại Muội thiếu điều muốn thề độc, sự thật tình của nàng, Giang Bảo Tông xác thật cũng xem ở trong mắt.
"Chuyện này ta còn phải ngẫm lại."
Về chung thân đại sự nữ nhi, Giang Bảo Tông như thế nào sẽ qua loa quyết định. Huống chi Điêu Đại Muội vừa mới chọc đến vấn đề, hiện tại hắn càng muốn biết thái độ Lâm gia.
Nữ nhi đã không còn nhỏ, nếu Lâm gia không phải cam tâm tình nguyện cưới nàng, Giang Bảo Tông còn có thể lựa chọn Phương gia, Từ gia..
A Vũ chính là nữ nhi hắn thương yêu nhất, hắn muốn thay nàng thu xếp chu toàn.
Điêu Đại Muội biết, hôm nay là không có khả năng đạt được kết quả, nhưng nàng tin tưởng, thời gian dài, Giang gia nhất định sẽ nhận ra thành ý của bọn họ.
Điêu gia người trước nguời sau vừa rời đi, Giang Bảo Tông gọi tới một bà tử làm việc trong nhà: "A Vũ còn ngủ trưa sao?"
Nhắc tới nữ nhi, biểu tình Giang Bảo Tông nhu hòa rất nhiều.
"Mới vừa rồi Tam nương tử của Miêu gia cùng A Vũ ra cửa, phỏng chừng là đi chơi?"
Miêu tam nương trong miệng bà tử ở tại cách vách Giang gia, năm nay mới bảy tuổi, cùng Giang Vũ mười bốn tuổi chơi chung không tồi. Tuy rằng đa phần do Giang Bảo Tông vì nữ nhi chuẩn bị điểm tâm, bánh mứt.
Giang Bảo Tông hy vọng nữ nhi có thể có thêm bằng hữu, nên không ngăn trở nữ nhi cùng tiểu cô nương trong thôn chơi đùa. Vả lại, hắn xem như cũng hiểu tận gốc rễ Miêu gia, bởi vậy khi nghe được bà tử nói cũng không nghĩ nhiều, ngược lại đi xử lý chuyện quan trọng.
* * *
Giang Vũ ngồi ở bờ sông, trong tay cầm hai khối mứt.
Thời điểm ra cửa, Đinh bà bà đưa nàng một túi tràn đầy đồ ăn vặt, chỉ là vừa đến bờ sông, đã bị Miêu tam nương lấy hết. Ít ra đối phương còn có lương tâm, để lại cho nàng hai khối, sau đó đem đồ ăn vặt này phân cho những đồng bạn ở đây. Một đám người bỏ lại Giang Vũ ở bờ sông mà ra chỗ khác chơi. Bọn họ cũng không lo lắng Giang Vũ xảy ra chuyện, bọn họ biết Giang Vũ tuy rằng là tiểu ngốc tử, nhưng rất ngoan, rất nghe lời. Chỉ cần ngon
ngọt với nàng, nàng liền ngoan ngoãn bất động ngồi đợi cả buổi trưa. Đến khi bọn họ chơi thống khoái, lại đến bờ sông mang nàng về nhà. Trong mắt Giang bá bá hào phóng, chính là bọn họ bồi tiểu ngốc tử chơi một ngày, đến lúc đó lại có thể được ăn thật nhiều đồ ăn ngon.
Tầm mắt Giang Vũ nhìn cá con dưới đáy hồ, nhưng suy nghĩ lại vẩn vơ nơi khác.
Tất cả mọi người gọi nàng là Giang Vũ, nhưng nàng nhớ rõ chính mình cũng không kêu tên này. Nàng tựa hồ nhớ rõ có người gọi nàng là A Vũ, nhưng rốt cuộc là ai gọi nàng, nàng lại không nhớ rõ.
Mọi người đều gọi nàng là tiểu ngốc tử, suy nghĩ của Giang Vũ luôn rất chậm, giống như nàng là Giang Vũ nhưng cũng là A Vũ, nàng tự hỏi nửa tháng, cũng không suy nghĩ ra.
Thời điểm Hoắc Lẫm Đông đi đến bờ sông, liền nhìn thấy một búi sơ song kế. Tiểu cô nương ngọc tuyết đáng yêu ngồi trên tảng đá trơn nhẵn, tay trái cầm một quả hoàng đào, tay phải cầm một khối sơn tra, đôi mắt tròn xoe mà nhìn ngắm đàn cá con bơi lội dưới sông. Bộ dáng vừa ngốc vừa đáng yêu.
Đây là mệnh định tức phụ của mình mà Viên Minh đại sư đã nhắc tới?
Tâm tình Hoắc Lẫm Đông có chút ác liệt, dưới sự xúc động hắn liền làm ra một hành động vô cùng mất mặt vô cùng ấu trĩ. Hắn.. đoạt đi khối mứt sơn tra trong tay tiểu cô nương kia. Tiểu cô nương chậm rãi quay đầu, hắn nhanh tay đem sơn tra phóng tới trong miệng mình, từng ngụm từng ngụm nuốt xuống.
Ăn ngon, đây là phản ứng đầu tiên của Hoắc Lẫm Đông, cũng không biết tiểu nha đầu trước mắt này là như thế nào nhìn mình đem miếng mứt to như vậy một ngụm nuốt xuống.
Giang Vũ tuy rằng không rõ chính mình là ai, nhưng nàng lại rất thích cha của thân thể này mỗi ngày vì nàng chuẩn bị đồ ăn vặt. Chỉ tiếc, đồ nàng có thể ăn cũng không nhiều, bởi vậy mỗi ngày Giang Vũ đều sẽ thập phần quý trọng hai mảnh mứt Miêu tam nương để lại cho nàng. Ăn mứt, ăn mứt, nàng luôn muốn há cái miệng nhỏ mà ăn luôn chúng nó.
Hiện tại tay phải không còn gì, Giang Vũ ngơ ngác bần thần mà nhìn tay phải, đại não trì độn còn không kịp phản ứng.
"Muội chính là Giang gia A Vũ hả?"
Xem tiểu nha đầu không có phản ứng, tâm tình Hoắc Lẫm Đông vui sướng không ít. Chỉ cần nàng vẫn luôn ngoan như vậy, cưới nàng làm tiểu tức phụ cũng không có gì không tốt.
Bên bờ sông lộng gió, dải lụa cột lấy búi tóc Giang Vũ theo gió bay múa, thường xẹt qua gương mặt trắng nõn của nàng, Hoắc Lẫm Đông tay ngứa ngáy, duỗi tay muốn giúp nàng cố định dải lụa không nghe lời kia một chút.
Lúc này thần kinh trì độn của Giang Vũ mới phản ứng lại. Sơn tra yêu quý của mình bị đoạt mất rồi, cảm xúc khổ sở kỳ quái nảy lên trong lòng, đôi mắt Giang Vũ mở to trừng trừng, hốc mắt chậm rãi phiếm hồng, có một chút hơi ẩm mờ mịt.
Hoắc Lẫm Đông không biết ý tưởng chân thật của nàng, nhìn chóp mũi phiếm hồng của nữ hài, chỉ có hai cái ý niệm.
Hắn đem dải lụa bay múa kẹp đến sau tai tiểu nữ hài, động tác thật có chút càn rỡ!
Nguyên lai bé ngốc cũng sẽ thẹn thùng sao?