Những dòng tin nhắn của tôi với em ngày càng dài hơn, tôi như đã có thể chạm được vào tim em một chút. Có 1 sự thay đổi kì lạ trong cách nói chuyện của tôi với em, em bắt tôi gọi em là "chị" tôi phải xưng là "em". Tôi thấy em trẻ con, tôi
yêu em của lúc này, tôi và em đi đâu cũng có nhau, nhiều người nghĩ tôi với em là người yêu, đúng thật, tôi với em có 1 sự giống nhau đến kì lạ, có những bộ quần áo, cả 2 đều mua riêng, không ai hẹn trước nhưng khi gặp nhau thì nhận ra cùng mặc theo 1 set. Mỗi lần có người hỏi tôi với em là người yêu à, tôi không biết phải trả lời sao, thì em đã trả lời hộ tôi "Không ạ, chỉ là bạn thôi ạ".
Điều đó dù đúng đi nữa nhưng vẫn khiến tôi hơi chạnh lòng. Có một hôm, khi chúng tôi đang đi ăn, tôi gặp lại Linh, cô ấy vẫn như trong kí ức của tôi, vẫn luôn kiêu sa, đẹp 1 cách quý phái, không cần mặc những bộ đồ gợi cảm nhưng cũng đã đủ khiến tôi thơ thẩn. Tuy nhiên, đó là tôi của trước kia, còn bây giờ, tôi với Linh đơn thuần chỉ là bạn. Cô ấy nhìn thấy tôi đang đi cùng với em, có lẽ có chút bất ngờ khiến Linh chững lại một chút. Linh tiến đến gần đến chúng tôi, tôi vội kéo em đi chỗ khác nhưng chưa kịp thì Linh gọi tên tôi:
- Nhật! Mày đi đâu thế?
Tôi không muốn em nhìn thấy cảnh này nên cứ giả vờ không nghe mà cứ đi tiếp, em thì nghe thấy có người gọi tên tôi nên quay lại, em kéo tôi lại bảo:
- Có người gọi mày kìa. Trả lời đi không bị coi là chảnh đó.
Linh chạy đến vỗ vai tôi:
- Làm gì mà tránh tao thế, đi uống nước không, tao bao.
Cách nói chuyện quen thuộc của Linh khiến tôi nhớ về ngày xưa, tôi nhận ra, Linh đã thay đổi phong cách. Cô ấy trước kia để tóc dài, mượt, mùi xả đặc biệt chỉ duy nhất Linh có. Nhưng bây giờ, tóc Linh đã cắt ngắn, nhuộm nâu, làm xoăn hơn. Linh bây giờ đã trở nên mạnh mẽ hơn, quyến rũ hơn trước. Tôi chỉ cười ngượng ngùng, rồi cũng đồng ý, ngồi trong Starbucks, tay tôi cầm cốc cà phê, cốc cà phê nóng mà lòng tôi lại quá lạnh. Em hỏi Linh:
- Bạn là gì của Nhật nhỉ? Là người yêu à?
- Không, mình với Nhật là bạn thời cấp 2. Dù Nhật cũng đã từng thích mình và tỏ tình nhưng mình với Nhật chỉ là bạn.
Em không nói gì nữa, chỉ ồ rồi cả buổi hôm đó em chỉ nghe tôi và Linh kể những chuyện về thời cấp 2. Sau hơn 1 tiếng nghe tôi và Linh thao thao bất tuyệt, hình như em đã rất cáu giận, đẩy ghế rồi về trước. Tôi chưa hiểu ý của em, nên cũng về cùng em. Linh chỉ chào tạm biệt 2 đứa rồi ngồi lại quán đợi bạn đến. Bình thường, khi đi chung, 2 đứa sẽ nói chuyện với nhau rất nhiều, nhưng hôm nay em không nói câu gì với tôi. Tôi không hiểu lắm, chỉ hỏi em:
- Mày sao đấy, đi ăn không tao mời.
Em không nói không rằng, chạy về nhà luôn. Tôi chưa hiểu cái mô tê gì, tối đó, tôi nhắn tin cho em thì em seen không reply, tôi thấy thật sự hoang mang, gọi điện em không trả lời, sang nhà em, em không tiếp. Đang định liều mình trèo rào vào nhà em, thì em mở cửa. Đôi mắt của em vẫn còn sung và đỏ, hình như em vừa khóc. Một cảm giác bất an xuất hiện trong lòng tôi.
- Chúng ta đừng gặp nhau nữa, tao với mày coi như chưa từng quen nhau. Hãy nhà Linh mà gọi cô ấy đi, đừng gọi tao. Giọng của em như vỡ vụn trong nước mắt. Tôi không hiểu lắm. Ngậm ngùi đi sang nhà Đạt để kể cho nó nghe chuyện hôm nay. Đạt ra vẻ cao nhân tri thức, tay thì vuốt râu, tay thì vỗ trán. Nó cứ vuốt râu mãi dù không có tí nào.
"Mày ngu quá, ngu quá" Nó cứ vỗ vỗ trán rồi nói tôi như vậy, tôi cầm cái cốc nhựa ném vào đầu nó.
"Tao ngu cái gì" Tôi đang định cầm cái lego để đáp tiếp thì nó nói 1 câu làm tôi sững sờ
"Chứng tỏ 'em' cũng thích mày rồi, chẳng có đứa con gái nào thèm đi ghen như vậy nếu không có tình cảm đâu" Nó lại giả vờ vuốt râu nữa.
Nghe câu nói đó, lòng tôi cứ thấp thỏm, vui vẻ không ngừng. Tôi quyết định mình sẽ phải xin lỗi em bằng mọi giá, không cần liêm sỉ nữa.
Ngày hôm sau, tôi mua cho em rất nhiều trà sữa- món mà em thích nhất. Vẫn như những lần trước, tôi nhắn tin em seen không rep, tôi gọi điện thì em không bắt máy, tôi đến nhà thì không em từ chối không tiếp. Tôi chỉ biết cố thủ ở ngoài, tôi đứng từ 6 giờ sáng đến 11 giờ trưa, khi sắp nản chí để về thì em bước ra. Nhưng em bước ra không một mình, đó là một người con trai có vẻ lớn hơn tôi 2, 3 tuổi. Nhìn anh ta, tôi có thể cảm nhận được sự thành công của một người tự lập nghiệp từ sớm. Bộ vest lịch lãm, đồng hồ rolex, thắt lưng Armani. Chỉ 1 từ "Sang". Tôi nghĩ thế mà lòng thầm buồn. Tôi ngậm ngùi quay về, qua nhà thằng Đạt, tôi ném cho nó mấy cốc trà sữa rồi đi về nhà tôi. Cả tối hôm đó, tôi ngồi chơi game không ăn không uống, tôi đang chơi Horizon Zero Dawn- tựa game mà tôi thích nhất nhưng tâm trí tôi không thể tập trung được. Trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ tới em và anh ta. Tôi ở lì trong phòng suốt 2 ngày, không ăn, chỉ uống 1 chút nước, cuối cùng ngất vì kiệt sức. Tỉnh dậy trong bệnh viện, tôi cảm giác cuộc sống thật buồn chán. Nhìn những bệnh nhân đang tập thể dục, tôi cảm thấy, họ thật đáng thương. Rồi tôi thấy mình phải hưởng thụ cuộc sống này, không thể vì một người con gái mà mình lại buồn rầu như vậy. Tôi phải luôn trân trọng cuộc sống, như những bệnh nhân kia. Tầm 10 phút sau, cô y tá trẻ vào kiểm tra tôi, rồi thông báo có người đến thăm tôi. Trong một khoảnh khắc, tôi đã mong đó là em. Nhưng khi thấy đôi giày Vans quen thuộc, tôi biết đó là Linh. Linh đến thăm tôi, cầm cho tôi một bình cà phê sữa. Linh vẫn như hồi tôi còn học với cậu, vẫn luôn ghi nhớ sở thích người khác. Cà phê sữa, tôi từng nói tôi không bao giờ uống cà phê, chỉ tại tôi không muốn nhớ về Linh. Cầm cốc cà phê trong tay, tình cảm đã nguội từ lâu, nay lại được châm mồi, cháy lại như ngày nào. Trong lúc đó tôi thấy thật sự hoang mang, tôi nên yêu ai? Em hay Linh?
Linh ngồi xuống cạnh tôi "Lụy ghê nhỉ? Nào nào, Nhật đâu có yếu đuối như này đúng không? Mày thích tao 3 năm, vậy mà khi tao từ chối, mày vẫn còn cười mà? Sao bây giờ lại ủy mị đến mức vào viện thế này?"
Những câu hỏi đó như những vết dao, găm thật mạnh, thật sâu vào vết thương đã rỉ máu suốt bao năm nay. Uống 1 ngụm cà phê, tâm trí tôi thấy thoải mái hơn, vị ngọt của sữa pha trộn với vị đắng của cà phê, những kí ức đó lại hiện về. Chúng tôi ngồi nói chuyện rất lâu, cho đến khi mẹ tôi lên viện. Mẹ tôi vẫn còn nhớ em "Cháu là.. là cái Linh đúng không? Nhật trước khi suốt ngày nói về cháu. Nó còn xin tiền cô để làm socola cho cháu đó!"
"Haizzz, mẹ ơi là mẹ, chuyện đấy cách đây 2 năm rồi". Câu chuyện đáng buồn đó là một trong những kỉ niệm tôi không bao giờ quên. Khi làm socola để tặng cho Linh năm lớp 9, tôi đã làm nổ một cái nồi và vỡ 6 cái bát, từ đó, mẹ tôi cấm tôi tự nấu ăn.
Linh cười "Thôi cháu xin phép, cháu về ạ". Tôi muốn Linh ở lại lâu lâu một chút nhưng lại ngại nên đành để Linh về. Tôi mở điện thoại, em vẫn không nhắn tin tới, tôi đăng story, em xem nhưng vẫn không nói gì.
"Chắc end rồi.". Tôi nghĩ như vậy, tôi và em, đã lần cuối nói chuyện được hơn một tuần. Nghĩ lại cảnh em với người con trai đó, tôi lại buồn, tôi chỉ muốn đi ngủ, không muốn nói chuyện với ai, có lẽ ngoài trừ Linh. Linh hiểu tôi rất rõ. Tôi nói với mẹ rằng tôi muốn đi ngủ một chút, mẹ cũng đồng ý. Chìm vào giấc ngủ rất nhanh, trong giấc mơ, tôi thấy hình bóng quen thuộc, đó là em nhưng sao em lại đi như vậy, em đang đi cùng với người con trai đó, bộ váy cưới trắng muốt, xe rolls Royce vàng thật lãng mạn. Tôi đuổi theo, gào lên nhưng em không nghe thấy. Trong giấc mơ đó, bầu trời phía em sao mà xanh đến vậy, còn tôi tại sao tôi phải chịu cơn mưa chứ.
Tôi tỉnh dậy, đã giữa đêm, trời lộng gió, những ngôi sao sáng rực bầu trời, thật giống trong những bộ anime tôi từng xem. Mở điện thoại, em vẫn không nhắn, chỉ có Linh và những người bạn nhắn tin hỏi thăm. Nhìn lên bàn, tôi thấy có một bát cháo, vẫn còn hơi nóng, chẳng lẽ Linh lại biết tôi đã quen ăn đêm. Ăn hết bát cháo, tôi lấy cái máy chơi game mà thằng bạn thân "không chịu nổi" Đạt để lại. Tôi chỉ chơi được 30 phút, rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ. Ngày hôm sau, Linh lại đến thăm tôi, vẫn cốc cà phê sữa quen thuộc. "Cảm ơn vì bát cháo nhé! Làm phiền mày rồi.". Tôi cảm ơn Linh, Linh hơi bất ngờ rồi chỉ cười, tôi thấy hơi lạ nhưng cũng bỏ qua. Ngày hôm nay, tôi đã có một quyết định quan trọng.
"Làm người yêu tao nhé! Linh, tao biết, cách đây 1 năm, tao đã bị từ chối nhưng thật sự tao vẫn chưa quên được mày, liệu tao có thêm một cơ hội được không?"
Linh sững sờ một chút, rồi cô ấy cúi mặt xuống, mái tóc xoăn che đi đôi mắt của Linh, khiến tôi không thể đọc được cảm xúc của cô ấy.
"Cách đây 1 năm, tao từ chối, là do tao nghĩ, mỗi đứa một trường khác nhau, rất ít có cơ hội để gần gũi với nhau, với cả, hồi đó, mày được rất nhiều đứa con gái khác thích, rồi xin facebook, tao thấy hơi khó chịu rồi từ chối mày. Chứ thực ra, EM ĐÃ LUÔN THÍCH ANH, YÊU ANH, TRONG MỘT NĂM QUA, EM CHƯA BAO GIỜ NGỪNG YÊU ANH!"
Câu trả lời thật sự vượt quá mong đợi của tôi. Tôi ôm chầm lấy Linh "Anh yêu em".
Ở ngoài của, hình như có bóng của cô y tá, tôi nghĩ cô y tá đó hơi ngại khi thấy cảnh này, nên tránh đi.
Tôi với Linh chính thức hẹn hò, chúng tôi public lên facebook nhận được rất nhiều sự quan tâm nhưng tôi muốn thấy em nói gì đó, hơn một tháng kể từ ngày đó, tôi với em vẫn chưa nói một lời nào. Nhưng em cũng chỉ like giống bao người bạn khác của tôi. "Bây giờ có người yêu rồi, mình phải quan tâm tới người yêu mình chứ, quan tâm gì một người đã không còn hi vọng. NgườI ta đã có mối, lại còn hơn mình rất nhiều.". Rồi tôi hẹn Linh đi chơi. Tôi có thể khẳng định, tâm trí tôi đã hoàn toàn dành cho Linh, nhưng trong tim tôi, vẫn còn trống 1 khoảng, tình yêu cho Linh chưa đủ để lấp nó nhưng tôi cũng không biết khoảng trống đó là gì.
Linh với tôi hàng ngày sau khi đi học, đều cùng nhau đi chơi, khi thì sang nhà em ăn cơm, khi khác thì lại sang nhà tôi phụ giúp mẹ. Mẹ tôi có vẻ rất quý Linh. Một hôm, Linh và mẹ tôi đang nấu cơm, có người gọi cửa đến đưa đồ, tôi ra mở.
"Bác ơi, Nhật có nhà không ạ? Cháu đến đưa cháo cho Nhật.". Một giọng quen thuộc khiến tim tôi dường như ngừng đập trong chốc lát. Đó là em. Tôi cảm thấy sợ hãi, tôi không dám mở cửa, chỉ sợ em thấy tôi lúc này.
"Cháu đến mang cháo cho Nhật ạ! Lần trước thấy Nhật ăn nhiều như vậy, cháu vui lắm!". Vẫn là giọng em. Em biến mất suốt hai tháng nay, vậy tại sao? Những bát cháo trong thời gian ở bệnh viện là do em làm cho tôi? Hóa ra, em vẫn luôn ở gần tôi, nhưng tôi đã quá vô tâm. Tôi đã nghĩ em có tình yêu, không quan tâm tới tôi nữa. Tôi đã sai, tôi đã sai rồi.
"Mày với Linh đang yêu nhau à!" Đó không phải là một câu hỏi, tôi biết. "Được rồi mà, không sao, tao với mày vẫn là bạn mà.".
Tôi đã khóc, tôi muốn ngừng lại thời gian ngay lúc đó. Quay lại trong nhà, nhìn Linh, tim tôi càng đau. Linh và em, cả hai đều rất tuyệt vời và tôi đều yêu cả hai. Cảm giác thật sự khó khăn với mình. Tôi muốn mình ngất đi ngay lúc này.
"Tao về đây.". Giọng em rất nhẹ nhàng, thật khẽ khàng. "Tại sao, tại sao?" tôi hỏi em "Không sao đâu, cứ yêu đi".
Trời lại nắng hơn, gió ngừng hẳn. Tôi đi vào nhà, như người mất hồn, tôi đổ sụp xuống chiếc ghế sofa. "Anh à, sao vậy anh, sắp ăn cơm rồi đó, heo lười ạ!" Linh trêu tôi, cầm tay Linh, tôi nhìn thẳng vào Linh. Rồi như có một lực vô hình nào đó, đẩy tôi ôm Linh chặt hơn. Lúc này, tôi đang trở nên yếu đuối nhất, nếu không có ai cho tôi dựa vào, tôi sẽ gục ngã.
"Ôm nhau thắm thiết thế nhỉ? Tao ôm cùng được không đấy?" Thằng Đạt phá tan bầu không khí làng mạn đó. Tự dưng tôi muốn sút nó ra khỏi nhà tôi đến thế cơ chứ.
"Riêng mày, thì ôm tường thôi". Linh lạnh lùng nói "Cột điện đầu ngõ kìa, hình như còn đang hở điện, ra đấy mà ôm."
Cả lũ cùng nhìn nhau cười, thằng Đạt vỗ vai hỏi tôi "Thế còn?". Tôi hiểu nó đang nói tới chuyện gì. Tôi ra hiệu cho nó đừng nói nữa. May là tôi với nó học cùng nhau quá lâu, nên chỉ cần ánh mắt cũng hiểu nhau. Mẹ tôi mời cả hai ở lại ăn cơm, trong bữa cơm, thỉnh thoảng tôi lại nhìn ra cửa, ngỡ rằng em vẫn còn ở bên ngoài.
Ăn xong, Linh với tôi cùng đi xem phim, trong rạp phim, chúng tôi có nụ hôn đầu tiên. Tôi ôm Linh thật chặt, mong rằng Linh có thể lấp khoảng trống trong tim tôi. Một tháng tiếp theo, tâm trí tôi gần như chỉ có Linh, tôi nghĩ tôi đã sắp quên em.
Thằng trời đánh Đạt hàng ngày vẫn qua nhà tôi chơi game, ăn ké đồ của mẹ tôi, Linh vẫn đi chơi với tôi, chúng tôi đi ăn, đi xem phim cùng nhau. Tôi mong những ngày tháng này sẽ trải qua bình yên như vậy. Nhưng đó là trong suy nghĩ của tôi, chứ thực tế, tôi vẫn chưa thể quên em, tâm trí tôi lúc nào cũng nhớ tới cảnh lần đầu tôi gặp em, tim tôi lại đau quặn khi nhìn em khóc, lại thấy vui khi nhớ tới em cười. Nhiều đêm, tôi đã nghĩ tới việc chia tay Linh, để có thể yêu em. Tôi biết làm như vậy chỉ biến tôi thành một thằng khốn như những gì tôi đã nói với người yêu cũ của em. Linh thật sự rất tốt với tôi và cũng không thể phủ nhận được rằng tôi cũng có tình cảm với cô ấy. Nhưng hình bóng em vẫn ở trong tôi, đã khắc vào trong tâm trí này. Tôi vẫn cố gắng duy trì tình yêu với Linh, tuy nhiên, nhiều lúc tôi đã ngỡ, người đi cạnh tôi không phải Linh mà là em.
Những ngày sau đó vẫn bình thường, tuy nhiên, vào một buổi chiều thu lạnh, lá vàng rơi đầy trên những con phố ở Hải Phòng. Gió thổi khiến đôi tay tôi lạnh buốt. Linh hẹn tôi ra quán cà phê.
"Mình chia tay nhé anh!". Linh nói với một giọng trầm buồn, tôi rất bất ngờ "Tại sao?"
"Không phải em hết yêu anh, hay em ghét anh gì đâu. Em hiểu, anh cũng yêu em nhưng có lẽ, tim anh, chỉ có cô ấy mới có thể làm ấm nó được thôi". Linh đang nhắc tới em. Lúc này, chính thức tôi đã trở thành một thằng khốn. Tôi đã khiến người con gái yêu tôi phải đau, chỉ tại tôi quá ích kỷ, tôi quá dễ thay đổi mới khiến người con gái tốt như Linh bị đau.
Tôi im lặng, không phải vì tôi không biết nói gì, mà là do, tôi không có quyền nói. Tôi đã làm Linh buồn, một người con gái yêu tôi thật lòng, dù ngoài kia có bao nhiêu người tỏ tình, Linh vẫn chọn tôi, một người con gái như vậy, lại chọn một thằng tồi như tôi để yêu. "Em muốn ôm anh một lần được không?" Linh hỏi vậy sau khi chúng tôi ra khỏi quán. Với một người con gái hết lòng yêu tôi, nghĩ tới thời gian Linh ở bệnh viện thăm tôi, tới khoảng thời gian yêu nhau, Linh đã phải chịu nhiều khổ cực, một người con gái quá hoàn hảo, yêu một thằng con trai có quá nhiều khuyết điểm như tôi một cách thật lòng, thì một cái ôm chả thấm tháp chút gì.
Ôm Linh, mùi xả trên tóc cô ấy phảng phất quanh không khí. "Cảm ơn em nhé!". Tôi chỉ có thể nói như vậy, bởi Linh đã làm cho tôi quá nhiều. Tối đó, thằng Đạt gọi tôi đi uống rượu, đến quán thì nó cũng đã say, khi vừa thấy tôi, nó đã chạy đến túm lấy cổ áo, mùi rượu nồng nặc từ người nó cộng thêm sự tức giận, tôi hiểu, Đạt cũng yêu Linh.
"Sao mày dám làm thế với Linh, mày biết Linh yêu mày như thế nào không? Mà mày lúc nào cũng để tâm trí vào nó, còn Linh thì sao hả? Mày biết cái hôm sau khi từ chối mày, Linh đã khóc nhiều như thế nào không hả? Sao vậy Nhật, mày không thể nói gì à? Mày cũng đã thích Linh ba năm trời đó!". Giọng Đạt khàn đi, nó hét lên như một con sói, tôi thật sự khốn nạn mà.
"Đúng vậy, tao biết tao khốn nạn, hoàn toàn không phải tao không yêu Linh. Nhưng nếu yêu Linh mà cứ nghĩ về 'em', tao chỉ khiến Linh càng buồn hơn thôi, vì vậy, chia tay là tốt nhất."
Nhận trọn cú đấm từ bạn, máu mũi tôi chảy ra rất nhiều, nhưng tôi không giận, tôi xứng đáng bị như vậy. "Nếu như mày yêu Linh, thì chạy đi tìm cô ấy đi, thay tao đi, thay tao yêu Linh, tao không thể làm được nhưng mày sẽ được.". Nghe vậy, Đạt thả tôi ra, nó chạy ra cửa, trước khi bước chân ra khỏi quán bar nó có nói
"Nếu mày yêu 'em' mà mày còn như vậy, thì đừng trách tao không nể tình bạn thân đấy!".
Lần đầu tiên tôi hiểu Đạt thực sự là người như thế nào. Lấy giấy lau máu trên mũi đi, tôi gọi một cốc tequila, lần đầu tiên, tôi uống rượu, cảm giác thật sự thoải mái, tôi hiểu tại sao người ta lại hay uống rượu giải sầu. "Mình đi sai đường rồi nhỉ?".