"
Mẹ bảo thứ mấy mẹ về vậy ba?"
"Ai mà biết, ai mà quan tâm tới."
"Ba, tối nay ra ngoài ăn hay ba nấu vậy?"
"Sinh con đẻ cái, nuôi nó tới giờ, mà nó đòi mình nấu nó ăn, hay ra ngoài ăn. Sao con không đề nghị con sẽ nấu cho ba một bữa nhỉ?"
Hai ngày nay, ba tôi cứ như ai cầm cây chọc vào người, gặp ai cũng cáu gắt, gặp ai cũng bắt bẻ, quở trách. Tôi, anh trai, nhân viên công ty, thậm chí là các chiến hữu của ông cũng không thoát. Chuyện có gì lớn lao đâu, mẹ tôi đi công tác một mình, chuyện có thế thôi.
"Mẹ, bao lâu nữa mẹ về, ba sắp lật nhà lên rồi, ông nói ông không tìm thấy hộ chiếu." tôi than vãn.
"Mẹ, mẹ đem hộ chiếu ba theo làm gì, chi bằng mẹ đóng gói gửi ba về quê cho đỡ khổ tụi con." Anh tôi cũng phải lên tiếng, sắp tức nước vỡ bờ rồi.
"Mẹ sợ ba con vượt biên, tụi con chịu đựng ba thêm 2 ngày, mẹ còn gặp vài người bạn. Nhớ ăn uống đầy đủ, anh hai không về muộn nha con, con út không có bạn bè suốt ngày, ở nhà với ba nha." Mẹ tôi dặn dò như vậy, có quá đáng không chứ, ba tôi có phải trẻ nhỏ gì đâu.
"Con nghĩ là con có công tác 2 ngày." Anh trai mà cũng buông xuôi, khẩu đại bác đang phát hỏa trong nhà thật đáng sợ mà.
"Con út, kho thịt cho ba ăn, mua mỡ mỡ tí, đừng nói ba là mẹ cho ăn nghe chưa. Mẹ mua được nhiều thứ hay lắm, về cho hai đứa."
Cuộc điện thoại ngắn gọn, con phải chăm sóc cho ba, ba thích ăn thịt kho có thêm mỡ, anh trai phải về sớm để cùng em gánh vác ông chú khó ở. Coi mà tức không cơ chứ!
Tôi dùng ánh mắt thán phục nhìn anh tôi, người ta nói anh trai tôi mang trí tuệ của mẹ là rất đúng. Nếu tôi mang gen đu bám, dễ phát cáu, ngẫu hứng của bố, thì anh lại mang nét lạnh lùng, trí thông minh và có chút thâm hiểm của mẹ nha.
Mẹ tôi phải sang Thái vì công ty muốn mời một nhà thiết kế nội thất, ban đầu là ba mẹ cùng đi, nghe đâu ông ba già đã lên kế hoạch 'trăng mật lần thứ n' của họ. Nhưng trước đêm bay, ông bị mắc mưa trong lúc nghiệm thu một công trình, mưa đầu mùa không được tốt, ông liền sốt cao. Vậy nên, không có chuyến công tác kiêm 'hưởng tuần trăng mật' với mẹ. Sáng hôm sau, khi đã hạ sốt, ông liền sốc vì biết mẹ đã bay đến nơi.
Hai ngày nay ông rất dễ nổi cáu, con người đã quá 50 thì sẽ bắt đầu dựa vào tình cảm của gia đình, của người thân mà làm niềm vui, vậy mà hai con không làm ông vui được. Tôi cũng thương ông, bề ngoài như ông rất thờ ơ với con cái, nhưng anh em chúng tôi không chưa bao giờ chịu oan ức chuyện gì. Chỉ cần thấy anh trai không thèm dắt xe xuống gara mà để trên sân là ông biết có chuyện không ổn. Còn tôi, quá 3 ngày mà không đòi mua gì, thì chắc là đang bị sang chấn tâm lí, mặc dù có đòi cũng không được mua, nhưng tôi không thể nhịn được.
Thương ông, tôi xuống bếp kho cho ông nồi thịt kho. Mẹ nói kho phần có mỡ một tí, lấy nồi xứ kho mới ngon. Tôi cũng chăm chỉ lắm, làm thêm cho ông món 'luộc', bù đắp cho trái tim của ông. Trưa ba ăn cơm ngon miệng hơn, ông cũng còn mang vẻ ấm ức gì lắm, nhưng thấy thịt ba chỉ kho tiêu là liền cười. Tôi thắc mắc lắm, ba có bao giờ ăn nhiều thịt mỡ vậy đâu?
"Ba, con có thấy ba ăn thịt mỡ đâu, sao giờ vui vậy ạ?" thắc mắc là hỏi, tôi không thể bỏ được cái tật – cái miệng hại cái thân thì đây chứ đâu.
Ba liếc nhìn tôi một cái, lại cắn thêm miếng thịt, nghiền ngẫm gì đó, cắn thêm một miếng thịt rồi gật gật đầu.
"Nồi này mẹ kêu kho phải không? Đừng nghĩ như vậy là vuốt giận được ta. Về đi, ba sẽ bắt mẹ con đi sang cô Ba, nghỉ dưỡng 2 tuần."
Tôi đỡ trán, cái gì vậy nè, câu hỏi của tôi có rồi, còn câu trả lời cứ lệch nhịp đi đâu đấy. Ai mà không biết ba cưng vợ, chắc gì sẽ đưa sang cô Ba, không sợ người ta cướp vợ ông để bầu bạn sao?
Cô Ba đã định cư ở Úc hơn 20 năm rồi, tôi gặp cô được 1 – 2 lần gì đó, một là khi quá bé, không nhớ được, 1 lần là năm 12 tuổi, tôi được ba mẹ đưa đi du lịch. Mẹ với cô Ba rất hợp nhau, nói chuyện suốt một ngày cũng không hết câu chuyện.
Trở lại với ba, tôi thấy ông có vẻ rất thích thịt ba chỉ, ông ăn rất vui, ăn nhiều hơn hẳn. Ông không còn bận tâm là tôi nêm nếm mặn ngọt ra sao, ăn được thịt mở là vui. Cấp dưới mà thấy dáng vẻ của ông hiện tại, có thể không ngậm được mồm chắc.
"Ba, ba thích ăn có thể nói mẹ nấu mà, hoặc ra nhà hàng ăn, nhịn chi mà cả chục năm vậy?" thật là chục năm trở lại đây, ông không ăn thịt mỡ nữa.
Ông kiêng rất nhiều thứ, mẹ sẽ nấu cho anh em chúng tôi những món mang hàm lượng dinh dưỡng cao vì cả hai còn đang trong giai đoạn phát triển, nhưng luôn nấu kèm những món thanh đạm cho ông. Về phần ông, tôi chưa từng thấy ông phản đối bao giờ, ăn uống đều theo một chương trình có sẵn từ mẹ.
"Nhìn món này là biết mẹ muốn dỗ ngọt ba, con pha thêm trà cho ba, mẹ không cho ba bỏ trà đâu." Ba nói với anh mắt sáng lắm, ông như người chiến thắng một trận game, hiện tại đang tận thượng chiến công của mình. Trà mẹ chọn giúp ông ổn định lượng lưu thông máu huyết, ông luôn tự giác pha uống.
Ông nhìn tôi rồi bỏ đôi đũa xuống, có vẻ vui lắm, lần đầu tiên ông kể một câu chuyện mà mắt ông lại sáng lên như thế.
"Có một lần ba bị ngất lúc đang xem công trường, nhiều người cũng hoảng hốt đến xem, nhưng cái chớp mắt cuối cùng của ba đã đưa về mẹ con. Mẹ con đứng rất xa ba, cái chớp mắt cuối cùng ba đã thấy mẹ khụyụ xuống, mọi thấy tối đi, âm thang xung quanh không còn rõ nữa."
Ba ngừng lại, uống miếng trà, bàn tay cầm ly trà của ông có chút rung rung, làm nước trong ly cũng sóng lên. Ông như đang một lần nữa đối mặt với cảm xúc lúc trước, điều gì đó đang nghẹn ở trong ông.
"Bác sĩ nói ba có nguy cơ về tim và máu, chế độ ăn không đều, có quá nhiều chất béo, nếu không thay đổi, ba có thể sẽ có thêm nhiều lần ngất xỉu như thế, thậm chí là đột quỵ. Ba còn nhớ lúc đó, ba đã thấy mẹ con khóc, lần đầu ba thấy mẹ con khóc. Lúc sinh hai đứa có khóc tu tu thế đâu chứ. Nó làm cho ba biết, đấy không phải là mạng sống của ba nữa, mà là tất cả của mẹ con."
Nghe xong tôi như nghẹn, nghẹn vì nước mắt. Nghe ông bà nói mẹ tôi đi sinh chẳng giống người ta. Bà cắn chặt hai hàm răng, tự nghiến chứ không la ó. Bác sĩ nói bà phải thở đều, thì chắc chắn bà sẽ không thở dồn dập. Lần đầu thấy con là bao bà mẹ phải bật khóc, vậy mà mẹ tôi dỗ dỗ rồi cho bú thôi, bà còn cười đến nổi thay tã lót nệm (mấy cô mới sinh thường sẽ có chút mất kiểm soát nửa thân dưới).
Nếu ba yêu mẹ một cách cẩu lương anh em chúng tôi, thì mẹ lại xem ba như sinh mạng của mình. Nếu buộc phải thấy ông bệnh tật, bà sẽ phát điên lên mất. Tình cảm của ba mẹ tôi, anh em chúng tôi làm sao hiểu hết được. Chỉ có người uống mới biết nước ấm lạnh ra sao, ta không thể phán xét theo mặt mà ta nhìn thấy, tình yêu của họ, cảm xúc của họ, hạnh phúc của họ, chỉ họ mới có thể cảm nhận mà thôi.