"Không phải chàng định tắm uyên ương với ta đấy chứ?" Nàng nhìn động tác của hắn mặt không đổi sắc truy vấn.
"Nàng rất thông minh." Hắn nhìn vẻ mặt bình tĩnh của nàng cười khen ngợi.
Khuôn mặt đó tươi cười nhìn nàng như đang tán thưởng. Nàng chỉ thấy âm mưu trong nụ cười chứ làm gì đơn thuần như vậy.
Hắn đi đến chỗ nàng. Hôn nàng thật sâu. Tay bắt đầu không thành thật mà sờ xoạng khắp người nàng. Nàng khó chịu Ưm một tiếng nào ngờ lại kích thích con mãnh thú ngủ yên trong hắn thức giấc. Hắn hôn khắp người nàng. Mỗi chỗ môi hắn đi qua đều để lại cho da nàng một trái dâu tây. Từng tiếng rên dâm dục vang lên. Hắn bắt đầu tiến vào bên trong nàng.
* * *
Nàng mệt mỏi nhắm mắt tùy hắn mặc y phục. Hắn bế nàng vào bàn dùng bữa. Nàng ngồi im nhìn bàn ăn mình đã cất công làm cả buổi chiều rồi chán nản. Hắn thì ăn ngon lành. Thấy nàng có vẻ ngao ngán hắn liền đúc nàng mấy đũa thức ăn. Sau khi hắn ăn xong, nàng cũng chẳng động đũa. Thấy vậy, hắn để nàng ngồi trên đùi mình, bồi nàng ăn. Hắn đúc cái gì nàng ăn cái đó. Hai người cứ như vậy mà ăn xong. Nàng mệt mỏi trèo lên giường ngủ. Hắn thì đi xử lí chính sự.
Ngồi trong thư phòng hắn không khỏi nhớ đến nàng. Mỗi khi như vậy, hắn lại cười. Nhớ đến bữa cơm chiều nay ăn rất ngon, hắn gọi đầu bếp của phủ lên khen thưởng. Ai ngờ đầu bếp lại nói cơm chiều là do vương phi chuẩn bị. Hắn hơi bất ngờ nhưng lại nhanh chóng bình tĩnh. Phu nhân của hắn luôn giỏi như vậy.
Nàng ngủ đến tối mới dậy. Lúc dậy nàng phát hiện mình đang trong vòng tay của hắn. Cựa quậy mình thoát khỏi nó. Hắn cũng bị nhất cử nhất động của nàng gọi dậy.
Giả vờ như mình vẫn ngủ. Nàng cũng không biết hắn đã thức. Bước xuống giường, nàng vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của hắn.
"Ta với chàng một đời phu thê bình thường vẫn được. Tại sao chàng lại quấy rối tim ta? Ta lỡ
yêu chàng rồi. Liệu chàng có hay? Nếu chàng biết có chịu trách nhiệm với ta không?"
Nàng tự lầm bầm lầu bầu với mình. Nói xong, nàng cười đau khổ. Dù sao ta cũng không phải nữ nhân được ông trời định cho chàng.
* * *
Ở thiên cung
Thượng đế: "Hắt xì. Ai lại nhắc tới ta sao?"
* * *
Hắn nghe hết tất cả nhưng vẫn giả vờ. Quả thực, hắn không biết đối mặt với nàng như thế nào? Hắn biết, hắn cũng yêu nàng nhưng tại sao nàng lại bi thương như vậy?
Đợi khi nàng rời đi, hắn mới mở mắt ra. Nhìn trần nhà suy nghĩ lung tung. Chẳng lẽ nàng không biết tâm ý của hắn? Hắn có nên thổ lộ với nàng không? Hắn đã làm tổn thương nàng sao?
Hai người cứ thế qua một đêm. Hắn nằm gác tay lên tráng suy tư. Nàng bên ngoài ngắm trăng ngày rằm. Mỗi người một suy nghĩ, một hoàn cảnh cứ thế hết buổi tối.
Sáng hôm sau, hạ nhân trong phủ thấy vương gia và vương phi có vẻ không được khoẻ. Mọi người thấy hắn và nàng tiều tụy rõ rệt. Chẳng lẽ họ cãi vã với nhau sao? Mỗi người một suy nghĩ nhưng lại không dám nói ra.
Tú Lan thì khác, nàng rất lo lắng cho Kiều Huệ. Nàng rất muốn hỏi xem chuyện gì xảy ra. Nghĩ là làm, nàng hỏi thẳng Kiều Huệ. Nghe chính miệng tiểu thư nói không có gì. Nàng nhẹ nhõm đi không ít. Nhưng vẫn lo lắng như cũ.
Sau khi thượng triều, hắn liền đến Tri âm các của nàng. Hắn quyết định rồi. Hắn muốn bày tỏ với nàng. Nghĩ như vậy nên hắn càng bước nhanh hơn. Như muốn ngay lập tức phi đến chỗ nàng vậy.
Nàng nào biết có người muốn gặp mình như vậy. Vẫn ngồi đàn như thường ngày nhưng hôm nay tiếng đàn lại có vẻ ưu thương hơn. Nàng nặng trĩu tâm sự không biết phải bày tỏ với ai đành giao cho tiếng đàn gửi gắm thay vậy. Mặc dù người nàng muốn gửi gắm chưa chắc đã nhận.
Đang tập trung cao độ, nàng bị quấy nhiễu bởi hắn. "Thần thiếp tham kiến vương gia." Ngừng đàn, nàng hành lễ với hắn.
"Ái phi không cần đa lễ." Hắn kéo tay nàng ngồi vào bàn.
Không biết vương tìm thiếp đây là có chuyện gì ạ? Khuôn mặt đầy vẻ nghi vấn nhìn hắn.
"Hôm nay ta đến tìm nàng là muốn kể cho nàng một câu chuyện. Không biết ái phi có nguyện ý nghe ta kể hay không?" Hắn nhìn nàng với vẻ mặt nghiêm túc cực độ.
"Vương gia nguyện ý kể là thần thiếp đã vui rồi." Nàng dời tầm mắt khỏi người hắn an nhiên trả lời.
"Nàng nói vậy ta kể đây."
Chất giọng của hắn rất tốt. Trầm ổn đều đều mà kể chuyện.
Khi xưa ở một đất nước nọ, có một vị vương gia khôi ngô, tuấn tú. Hắn được cho là ứng cử viên sáng giá cho chiếc ghế thái tử. Từ khi còn rất nhỏ, hắn đã được học các mưu kế, cách tranh đoạt hoàng vị, cách vô dục vô cầu như thế nào. Hắn có một vị vương phi đã được ban hôn từ nhỏ. Lúc đầu khi gặp nàng hắn chỉ thấy nàng thật thú vị. Đợi đến khi cưới nàng về, hắn bắt đầu thích nàng. Nàng không giống những nữ nhân khác hắn từng gặp. Bởi vì nàng là chính mình nên mới khác biệt. Nàng dịu dàng, nàng lương thiện, nàng thông minh, tất cả của nàng đều tốt.
Nàng nghiêm túc nghe hắn kể chuyện. Mặc dù cảm thấy rất khó hiểu. Tại sao hắn lại rãnh rỗi kể nó cho nàng nhưng nàng vẫn cố nhịn xuống mà nghe tiếp.
Cho đến một ngày, nàng tự thì thầm với bản thân. Hắn chỉ vô tình mà nghe thấy thôi. Nàng nói nàng yêu hắn. Nàng hỏi hắn có chịu trách nhiệm với nàng không? Nhưng nàng chưa từng hỏi trước mặt hắn. Hắn suy nghĩ rất nhiều mới quyết định bày tỏ tấm lòng mình với nàng. Nàng biết hắn yêu nàng. Hai người cứ thế mà vĩnh kết đồng tâm, bách niên giai lão. Nàng sinh con cho hắn. Sống trọn cuộc đời hạnh phúc với hắn. Từ một người vô dục vô cầu, hắn lột xác thành người có mong muốn, có dục vọng. Dục vọng với nàng, mong muốn hạnh phúc với nàng đều khiến hắn thay đổi.
Hết
Kể hết câu chuyện, hắn nhìn nàng. Nàng cũng nhìn hắn. "'Nàng' trong truyện rất hạnh phúc có phải không?" Hắn mặt không đổi sắc nhìn nàng.
"Rất hạnh phúc." Nàng cũng thuận theo mà trả lời.
"Vậy vương phi của ta có đồng ý làm" nàng "trong truyện viết nên chuyện tình với Bát vương gia là ta không?" Hắn nhìn nàng đầy nhu tình mật ý, trong khoảnh khắc này trong con ngươi kia chỉ có mình hình bóng nàng.
Đầu nàng bây giờ nổ tung. Hắn tỏ tình với nàng phải không? Hắn cũng yêu nàng phải không?
"Nàng không đồng ý sao?" Hắn thấy nàng thất thần vài giây không khỏi thất vọng. Vẻ mặt từ vui vẻ xụ xuống như muốn khóc vậy.
Thấy hắn như vậy nàng vội vàng phản bác.
"Không phải, ta.. ta không có ý.." Chưa kịp nói hết câu hắn đã chặn miệng nàng. Hắn hôn nàng.
Nụ hôn của hạnh phúc luôn khác. Nó ngọt như mật ông mà kẹo như đường mạch nha.