Vào buổi sáng sớm thức dậy, những tia nắng len lỏi qua những bức màn của căn phòng và chiếu thẳng vào khuôn mặt đang ngủ say trong căn phòng đó, làm cho đường nét trên khuôn mặt ấy vốn đã tinh tế rồi, nay lại càng thêm sắc sảo hơn. Chiếc đồng hồ hình nhân vật anime yêu thích của anh để trên thành giường kêu lên bằng giọng của seiyuu: "Dậy đi! Taiga - kun, trời sáng rồi! Dậy đi!", cái chiếc đồng hồ ấy lặp đi lặp lại đúng một câu nói cho đến khi anh thức dậy tắt nó. Taiga ra khỏi giường, ngáp một cái thật to, lê dép xoành xoạch vào nhà tắm làm vệ sinh cá nhân, xong hết rồi thì đi xuống lầu. Đang đi xuống cầu thang thì anh ngửi được mùi đồ ăn thơm lừng trong nhà bếp, thế là anh tỉnh ngủ và chạy như bay xuống dưới đó.
Khi anh đi vào nhà bếp thì thấy tất cả thành viên B. Fly đều tập trung ở đây, Yves đang thưởng thức ly cà phê, thấy Taiga thì mỉm cười dịu dàng chào buổi sáng với anh, còn Xi Yang thì ngẩng mặt lên nhìn anh một lát rồi sau đó là quay trở lại với công việc đọc báo của mình. Taiga nhìn cái cảnh này mà mãn nguyện mỉm cười trong lòng và nghĩ thầm rằng:
- Cảm giác giống như là một
gia đình nhỏ hạnh phúc vậy! Nhìn Yves - san và Xi Yang giống như cha và con ghê! Còn Ken - chan nữa, như là người mẹ đang nấu bữa sáng cho gia đình vậy?
Taiga đang hí hửng nhìn Kenneth, dáng đứng và phong thái khi anh nấu ăn mới thanh lịch làm sao? Cái thần thái ấy khiến cho anh giống như là quản gia Sebastian (*) vậy, nhìn quyến rũ chết đi được. Nhưng mà.. hình như có cái gì đó không đúng ở đây, cứ tưởng là Taiga nhìn nhầm nên anh liền tự bộp vào hai má của mình, lấy tay dụi mắt liên tục và kết quả vẫn là Kenneth đứng trước mặt của anh. Thế là người anh đóng băng tại chỗ, một phút sau thì mở miệng ra hỏi:
- Ano, Ken - chan! Cậu.. đang làm gì đó?
Nghe tiếng hỏi của Taiga, Kenneth vừa khuấy đồ ăn vừa xoay lưng trả lời:
- Ô, cậu dậy rồi à! Ngồi xuống đi! Tớ đang làm cà ri Ấn Độ, tớ nấu sắp xong rồi!
Taiga nghe điều đó mà câm lặng, đứng hình tại chỗ tập hai, còn Yves vừa húp một ngụm cà phê xong thì mỉm cười lên tiếng:
- Đây là lần đầu tiên anh thấy Kenneth nấu ăn đấy! Bữa nay em ấy muốn trổ tài nấu nướng cho bọn anh xem nên anh háo hức muốn được nếm thử món ăn của cậu ấy quá đi!
- Phải đó! Cà ri thơm nức mũi như vậy, chắc là tuyệt lắm! - Xi Yang bồi tiếp câu nữa.
Nhưng Taiga thì không nghĩ như bọn họ, anh liền xộc thẳng đến chỗ của Kenneth, giật cái muỗng từ tay Kenneth, vội vàng giấu hết tất cả dụng cụ nấu ăn trong sự bàng hoàng của ba người. Sau đó thì anh nói với Kenneth bằng với giọng ra lệnh:
- Ai cho cậu nấu ăn? Tớ biết cậu nấu ngon rồi nên không cần nấu đâu, dăm ba công việc nhảm nhí này cứ để tớ làm! Giờ thì cầm cái tờ giấy này mà ra mua tất cả nguyên liệu ở trong đây đi, hôm nay tớ sẽ làm cả đống muffin cho cậu ăn hết luôn!
- Nhưng mà..
- Không nhưng nhị gì cả, đi ngay!
Taiga nhẫn tâm đá Kenneth ra ngoài cửa và khóa cái cạch, sau đó thì phi vào nhà bếp, cầm cái nồi cà ri đổ hết vào bồn rửa, Yves và Xi Yang thấy vậy thì lên tiếng trong sự bàng hoàng tột độ:
- Anh/Em đang làm gì đó? Sao lại đổ hết cà ri đi vậy?
Đổ hết sạch bóng rồi thì Taiga nhìn hai người với vẻ mặt trầm trọng:
- Xém chút nữa là có hai cái mạng anh dũng ra đi rồi!
- Hả?
Cả hai đều ngơ ra không hiểu, Taiga nhìn họ mà chợt nhớ ra, đúng rồi, họ vẫn chưa biết điều này, nên anh liền ra hiệu cho hai người ngồi xuống và anh bắt đầu nói với họ:
- Đúng rồi, hai người vẫn chưa biết điều này nên tôi sẽ kể cho hai người về một câu chuyện vô cùng tàn khốc xảy ra vào năm năm trước!
- Câu chuyện gì?
Hai người họ tò mò và chăm chú lắng tai nghe, còn Taiga thì liên tưởng đến nó vào năm năm trước, cũng vào chính cái bếp này, đã xảy ra một câu chuyện đau thương. Năm năm trước:
- À rế, thơm quá đi! Cậu đang làm gì đó, Ken - chan?
- Tớ đang làm cà ri, cậu ngồi vào bàn ăn đợi tí đi! Tớ làm sắp xong rồi!
Taiga nghe điều đó mà mừng hớn hở, dọn đĩa muỗng sẵn ra và háo hức chờ đợi, lúc đó anh cũng như Yves và Xi Yang, vẫn không biết điều kinh khủng đang chuẩn bị đến với mình, và thế là Kenneth mang nồi cà ri ra, múc vào từng dĩa. Cà ri thơm nức mũi như vậy thì ai mà kiềm được nên anh liền lấy muỗng múc lên và cho vào miệng mình, cứ tưởng nó sẽ ngon nhưng anh liền điếng người ngay tức khắc. Taiga cảm nhận hương vị lạ đang xộc thẳng vào não của mình, một hương vị trộn lẫn rất nhiều thứ kì lạ mà trước đây anh chưa bao giờ nếm thử. Hương vị ấy, không biết tả như thế nào nhưng nó như đang xé nát ý thức của anh vậy. Thế là anh không chịu nổi và theo quán tính là sẽ phun ra ngay nhưng với ánh mắt lấp la lánh của người làm ra nó đang nhìn anh với câu hỏi hiện rõ trên trán: "Có ngon không? Có ngon không?". Taiga nhìn ánh mắt tràn đầy hi vọng ấy mà mạnh mẽ kiềm nén, vì không muốn Kenneth thất vọng nên anh cố nuốt hết chúng xuống họng, nước mắt anh tự chảy xuống thành một hàng và trả lời trong đau đớn:
- Ngon.. lắm! Ngon.. lắm! Ngon.. muốn rớt nước mắt luôn!
Thế là ngày hôm đó, Taiga ôm nhà vệ sinh trong 24 tiếng liền và phải cấp cứu chữa trị bệnh tiêu chảy cấp tính. Quay lại với thực tại, bây giờ Taiga nghĩ lại còn rùng mình ám ảnh kinh khủng nữa đây, còn hai người kia nghe mà cũng có cảm giác sờ sợ, thấy họ vậy nên anh liền hỏi họ:
- Giờ hai người còn dám ăn cà ri nó làm nữa không?
Hai người họ liền lắc đầu nguầy nguậy, và ngay lúc đó, Kenneth quay trở về với một đống nguyên liệu làm bánh, anh đi vào bếp, không thấy nồi cà ri đâu nên anh quay ra hỏi ba người:
- Ủa, nồi cà ri đâu rồi?
Yves và Xi Yang quay ra nhìn Taiga, còn anh thì lúng túng trả lời:
- À.. ờ.. ha ha, bọn tớ.. bọn tớ ăn hết rồi! Xin.. xin lỗi nhé, tại nó ngon quá! Đúng không hai người!
- À.. à.. đúng đúng, bọn anh ăn hết rồi! Công nhận cà ri của em làm ngon thật đấy! - Yves miễn cưỡng.
- Phải, phải, anh làm ngon lắm, ngon quá nên bọn em quên để phần lại cho anh luôn! - Xi Yang cười trừ.
Kenneth nhìn chằm chằm vào họ mà ngờ vực, bọn họ đứng đó mà đổ mồ hôi hột, cứ tưởng chừng là bị phát hiện nhưng Kenneth liền mỉm cười tỏa nắng:
- Thật sao, cà ri của tôi làm ngon lắm ư? May quá, tôi còn sợ là không vừa miệng đấy! Không sao đâu, mọi người thấy ngon là tôi vui rồi! Vậy mai mốt tôi làm cà ri cho mọi người ăn tiếp nhé!
- Một đầu bếp siêu việt như cậu không cần cái nhà bếp nhỏ xíu này đâu, một mình tớ là được rồi!
Taiga hoảng hồn phản bác quyết liệt, dù Kenneth có hơi khó chịu đấy nhưng nghĩ đến mọi người khen nức nở cà ri của mình thì anh liền vui vẻ trở lại. Và thế là Kenneth sẽ chẳng bao giờ biết được mình nấu ăn tệ đến cỡ nào.
(*) Sebastian: Quản gia trong bộ anime "Hắc quản gia".