Này anh bạn! Anh không bận chứ? Hãy ngồi xuống đây ăn một miếng bánh rồi nghe tôi kể một câu chuyện về tình yêu của một cô gái. Rồi cậu sẽ biết được thế nào là đau thương.
Có một cô gái đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời giống như một bông hoa nở rực rỡ. Cô ấy từng là một người không biết buồn chán là gì. Nhưng một ngày khi cô ấy động lòng trước một người con trai thì đó là lúc cô ấy bắt đầu chìm vào đau khổ.
Con gái vẫn là con gái. Dù mạnh mẽ đến cỡ nào nhưng tận sâu trong đáy lòng họ vẫn có một chút yếu đuối dành cho chính mình. Vẫn khóc đấy, vẫn
đau lòng đấy.
Cô ấy đã từng tin vào hai chữ được gọi là "tình yêu" nhưng chính chàng trai mà cô ấy yêu lại là chính là người phá vỡ. Người cô ấy tin tưởng nhất, yêu thương nhất lại chính là người làm cô đau lòng nhất. Là người làm cô tổn thương nhiều nhất.
Sau tất cả những thứ phải một mình chịu đựng cô ấy nghĩ rằng đã tìm được một người thương mình thật lòng. Một người đến để xoa dịu những vết thương lòng hằn sâu. Nhưng không, lại một lần nữa cô ấy lại phải chịu những đau đớn tột cùng.
Cô ấy đã từng khóc, khóc vì người mà cô ấy thương. Khóc nhiều lắm. Khóc đến nỗi nước mắt đã cạn, nụ cười đã tắt. Đã lâu lắm rồi tôi không còn nhìn thấy nụ cười xinh đẹp trước kia của cô ấy.
Cô ấy đã yêu một người như vậy đấy. Dốc hết chân tình để yêu người ta rồi sau cùng nhận lại chỉ toàn là đau thương. Giờ đây trái tim cô ấy đã nguội lạnh. Bản thân cô ấy từ lâu đã không cho phép mình rung động trước bất kì ai. Cô ấy không cố chấp, cũng không níu kéo nữa. Cô ấy chọn cho mình một con đường giải thoát đó là sống cùng cô đơn. Thà là cô đơn một mình còn hơn cố gắng tìm một thứ không bao giờ tồn tại.
Đối với cô ấy, hai chữ "Hạnh phúc" sao nó trở nên quá xa xỉ. Sau một mối tình khắc cốt ghi tâm bản thân đã tự nhủ sẽ không yêu thêm ai nữa, sẽ không để ai có cơ hội làm bản thân tổn thương thêm lần nữa.
Cô ấy sợ mình trở thành bản sao của những câu chuyện tình yêu thấm đẫm nước mắt. Sợ ngày hôm nay đang sống trong những ngày tháng hạnh phúc của tình yêu thì ngày mai lại phải học cách tự đi một mình. Sợ bắt đầu rồi lại kết thúc. Sợ bị tổn thương. Cô ấy sợ có một ngày phải học cách quên đi một người mà cô ấy giành tặng cho hai chữ "Tất cả". Sợ sau khi chia tay họ sẽ trở thàh thế giới của một ai khác còn mình thì mãi cứ đơn phương một người.
Cô ấy bây giờ đang rất hài lòng với bản thân mình ở hiện tại. Lạnh lùng, dở hơi và sẵn sàng bỏ rơi bất cứ thứ gì mình không cần tới.
Cô ấy đã yêu một cách ngu ngốc như thế đấy anh bạn ạ.
- Hóa ra sự kiên cường đều được đánh đổi bằng mọi tổn thương.