Tôi nói với Lê Ôn: "Hôm nay để ta trả cho nhé huynh?" Kiếm cớ là vậy chứ thực chất tôi muốn nói chuyện với Tinh.
Lê Ôn hơi sửng sốt vì hắn biết giá cả ở đây không hề rẻ: "Thôi Ca để đấy ta trả cho, đừng ngại giữa ta và huynh có còn gì nữa đâu."
Nghe tới đây lòng tôi khó chịu cực kỳ, tôi muốn sau đêm nay sẽ không gặp lại hắn nữa. Khẽ nhíu mày nhìn Lê Ôn, mắt hắn đang dán chặt vào vật tôi mang bên hông.
"Kiếm Bông! Sao huynh có nó?" Hắn sửng sốt reo lên.
Cả đám buôn đồ cổ cũng trợn mắt hướng về. Tôi bất chợt giật mình khi nhìn thấy ánh mắt thèm thuồng của chúng.
Kiếm Bông là vật gia truyền gần một trăm năm nay của nhà họ Lang. Nó có thể coi là vật trấn bảo của gia đình. Tôi thường mang nó bên mình vì cha tôi dặn sẽ có lúc cần đến nó. Mặc dù tôi rất ghét, nhưng lời di huấn của tổ tiên không thể không nghe. Nó sắc bén đến nỗi, vô tình hay cố ý rất nhiều lần đâm tôi chảy máu. Một thanh kiếm rất đáng sợ.
Lê Ôn vuốt ve kiếm của tôi, hắn vốn là con nhà nòi về đồ cổ nên thấy liền vồ vập, hai mắt hắn sáng rực như lúc thấy cây súng của A Minh. Tôi hắng nhẹ để hắn giữ ý tứ một chút.
"Ta tưởng huynh bấy lâu nay chỉ thích súng to." Tôi hỏi để đánh lạc hướng hắn.
"Thật sự súng ta cũng thích nhưng ta thích kiếm hơn." Lê Ôn vẫn chung thủy không rời khỏi Kiếm Bông khiến tôi khó chịu vô cùng.
Hắn tiếp: "Nhìn thân kiếm này, vừa đen vừa xù xì đúng chất đồ cổ lâu năm, lưỡi kiếm sắc bén kỳ lạ, ở nó toát ra một luồng khí cổ quái. Rồi nhìn hai viên ngọc đính ở chuôi kiếm này. Ôi chao! Đời ta chưa thấy hai viên ngọc nào đẹp đến thế." Rồi hắn định le lưỡi liếm cây kiếm của tôi.
Tôi giật mình: "Xin huynh cẩn thận, có gì để ta lấy ra cho mượn xem sau, giờ đang có nhiều người ở đây, e không tiện. Vả lại đây là món đồ gia bảo. Huynh không nên tùy tiện đụng vào."
Hắn gãi đầu: "Xin lỗi Ca, tại cái máu trong ta về đồ cổ nó thế. Xin huynh lượng thứ."
Tôi thở phào ậm ừ cho qua.
Bỗng từ đâu một chiếc xe toàn thân phủ vàng xuất hiện trước quán. Một người cung kính ra cúi chào vừa hô to: "Hắc Mễ đại gia tới."
Tôi biết tập đoàn Hắc Mễ chuyên về phẫu thuật thẩm mỹ hoặc chuyển đổi giới tính, lớn và nổi tiếng nhất trên thế giới.
Bản thân chủ tịch tập đoàn cũng là một tên nam không ra nam, nữ không ra nữ, nhiều chuyện và hách dịch đến cùng cực.
Ở đây hắn chơi thân với A Minh nên được cung phụng như ông (bà) * hoàng. Hắn cũng nhiều lần chọc ghẹo Tinh nhưng nàng gần như không để ý.
* Tới giờ tôi vẫn chưa biết về giới tính của hắn.
Giọng hắn cứ eo éo vang lên, cử chỉ như một thằng bóng lộn thứ thiệt: "Bây đâu, trải thảm, giày ta mới mua."
Một đám gia nhân đi theo cúi rạp người, mỗi bước chân của gã được nâng bằng tấm thảm đẹp và đắt nhất.
Cái quần bó sát, hắn nhìn về phía tôi và Lê Ôn ra bộ hồ hởi nói: "A cậu chủ Lê Ôn đây sao, thật đẹp trai quá à." Mỗi câu nói đôi tay mảnh dẻ của lão cứ uốn lượn trong không khí khiến tôi buồn nôn không thể tả nổi.
Trời sinh Lê Ôn sao còn sinh Hắc Mễ, tôi thầm than, rồi liền xoay người né tránh, vì với vẻ đẹp của mình, tôi sợ hắn cũng như Lê Ôn theo đuổi không dứt.
"Chào Hắc Mễ tiền bối." Lê Ôn cũng ra mặt vui vẻ đón chào. Nhưng thật tâm hắn chán ghét gã vô cùng.
Hai người dành cho nhau cái ôm mà theo tôi là phản cảm nhất mà tôi từng chứng kiến. Xin phép không miêu tả kỹ để tránh xúc phạm người đọc.
Chỉ biết tay gã đang đặt trên mông Lê Ôn xoa tới xoa lui, như đang nâng niu thứ gì quý giá. Lê Ôn cũng không vừa, hắn bóp chặt mông Hắc Mễ cứ như đang nắm lấy món đồ cổ tỉ đô. Tôi lắc đầu ngao ngán thì lại nghe thấy Lê Ôn reo lên.
"Kiếm Bối, sao tiền bối lại có nó." Mắt Lê Ôn long lên, nhìn bộ dạng thèm chảy dãi mất cả thể diện, làm tôi ngao ngán thầm nghĩ: "Sao mình có thể là bạn thân với người này?"
Cây Kiếm Bối được dắt trước bụng Hắc Mễ, tay hắn như vô thức mân mê kiếm, vừa cất giọng tự hào nói: "Kiếm này ta cho người đặt mua ở khu đồ cổ nổi tiếng SoyTex, rồi phải dùng gần một nửa gia tài để phục chế lại đấy."
Lê Ôn thì dị hơn, hai mắt hắn dán vào kiếm, hai tay vô hồn như muốn nắm lấy. Miệng thì cứ há ra nói: "Tiền bối có thể cho ta chạm vào nó một chút không?"
Hắc Mễ giật mình che chắn cho kiếm của mình nói: "Không được đây là bùa hộ mệnh của ta, nó vô cùng quan trọng, bí mật của nó chắc nhà họ Lê của ngươi cũng biết. Làm sao có thể tùy tiện."
Nghe tới đó tôi tập trung quan sát kiếm của Hắc Mễ, nó màu trắng sáng, ngắn hơn kiếm của tôi, hai viên ngọc cũng nhỏ và dường như nó giống một chiếc chìa khóa hơn là kiếm.
Lê Ôn không đạt được mong muốn ngồi xuống thở dài. Tôi nắm lấy cơ hội hỏi: "Bí mật gì vậy huynh?"
Hắn vừa châm điếu thuốc vừa khẽ nói: "Cho huynh biết cũng không sao, miễn huynh đừng nói cho ai biết là được. Nó là chìa khóa mở kho báu tại hang động ngầm dưới chợ. Đây là nguyên nhân khiến ở đây tập trung nhiều người đến vậy. Rất nguy hiểm, nhưng cũng rất giá trị, nhà ta đã bỏ rất nhiều tiền nhưng không thể truy tìm tông tích của Kiếm Bối, nay lại trong tay tên kia thật là khó trăm bề."
Tôi giật mình thốt lên: "Kho báu sao? Vậy bấy lâu nay huynh ở đây là để tìm kho báu. Sao giờ huynh mới nói cho ta biết?"
Hắn ra dấu im lặng nói: "Huynh đừng hét toáng lên thế, mấy tên kia nghe được là chết cả lũ. Ta vì nghĩ cho sự an nguy của huynh nên mới không nói. Nó rất nguy hiểm, huynh không nên dính vào
truyện này. Ta rất quý huynh!"
Giờ tâm tôi không còn để ý đến những lời tán tỉnh của hắn nữa. Tôi nhớ đến cha có nói một câu khẩu quyết: "Khởi sự tại Bối - Thành sự tại Bông."
Đầu tôi giờ đang nghĩ đến cái kho báu mà theo Lê Ôn là rất giá trị. Tôi thầm nghĩ: "Cơ hội đổi đời đây rồi! Tinh chờ anh!"