Bây giờ thì Hứa Khả đã hiểu nguyên do vì đâu rồi.
Người mình thích lại là người
yêu của ân nhân thì làm sao mà không bỏ cuộc cho được? Tào Minh này đúng là số chó đen ám rồi.
Rõ ràng là Tôn Kỷ đẹp hơn Tào Minh nhiều, nhưng con người đáng quý ở tấm lòng chứ không phải vẻ bề ngoài. So về phẩm hạnh, tiết tháo của Tào Minh bỏ xa Tôn Kỷ mấy con phố ấy chứ.
Cô khẽ lắc đầu thở dài, hai người này đứng cạnh nhau đúng là xứng đôi! Trời sinh một cặp.
Không đợi Tôn Kỷ trả lời, Tư Cầm cứ thế kéo ghế ngồi bên cạnh anh, cô ả còn không quên show ân ái đánh dấu chủ quyền của mình trước mặt Hứa Khả, hết khoác tay rồi lại dựa vai. Da thịt hai người lúc nào cũng phải dính lại với nhau mới yên ổn!
- Chào chị, em là Tư Cầm. Là bạn gái của A Kỷ!
Tư Cầm mỉm cười vui vẻ, đầu dựa vào vai Tôn Kỷ, giọng điệu nghe thì rất bình thường thế nhưng chữ "chị" lại được nhấn mạnh vô cùng tế nhị như ngầm nhắc nhở Hứa Khả đừng có mà trâu già gặm cỏ non. Cô ả tỏ ra bản thân như nữ chủ nhân tiếp khách của chồng mình, rất lịch sự.
Hứa Khả không phải mới lần đầu gặp cô ả thế nhưng lần nào gặp là thấy chướng mắt lần ấy. Phái nữ trên thế giới phải mất bao nhiêu thập kỉ mới có thể bước lên xã hội bình quyền? Cớ gì mà khi đã đòi lại được công bằng rồi lại ỷ lại vào đàn ông như vậy? Thật là một tiến hóa thiếu xót không phải sao?
Hứa Khả cười lạnh.
Thật muốn chọc tức cô ả để bù đắp cho Minh Minh!
- Tôi không có nhu cầu quen biết cô.
Nói rồi lại quay sang nhìn Tôn Kỷ, lúc này sắc mặt anh đã hiện lên mấy vạch đen xì. Đương nhiên là cô bạn gái Tư Cầm chẳng mảy may hay biết. Hứa Khả nhìn anh đầy ẩn ý, hơi cao giọng:
- Tối nay hẹn gặp cậu ở M. LAND.
Tôn Kỷ vừa nghe liền nhận ra sự bát quái trong lời nói của cô, thế nhưng anh vẫn rất phối hợp, đôi môi mềm cong lên hưởng ứng:
- Được, tôi đợi em.
Nhìn thấy một màn đưa đẩy tình tứ mập mờ của bạn trai với đàn chị khóa trên kiến Tư Cầm không thể nuốt trôi cục tức này. Vừa nãy chị ta cũng đã nghe rõ cô giới thiệu là bạn gái của Tôn Kỷ, thế nhưng vẫn mặt dày quyến rũ anh như vậy sao?
Tư Cầm hơi mím môi, kìm nén tức giận mà dịu giọng lay tay Tôn Kỷ:
- Kỷ, anh đã hứa tối nay ở cùng với người ta rồi cơ mà?
Tôn Kỷ nhìn lướt qua Hứa Khả rồi dừng ánh mắt trên khuân mặt hơi ửng hồng vì uất ức của Tư Cầm, lòng anh mềm lại. Nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu cô ta:
- Ngoan, anh sẽ bù đắp cho em sau.
Nhận được sự cưng chiều của Tôn Kỷ trước mặt Hứa Khả, trong lòng Tư Cầm nảy sinh một sự tự mãn vô cùng lớn, vì ngỡ Hứa Khả đối với Tôn Kỷ chẳng là thá gì thế nên cô ả càng được nước lấn tới, đôi mắt trong veo rơm rớm ánh nước:
- Kỷ, anh hết thương người ta rồi sao? Chẳng lẽ chị ấy còn quan trọng hơn cả em sao?
Hỏi xong câu này Tư Cầm hối hận đã muộn rồi.
Bởi lẽ từ khi cô ả xuất hiện ở đây Tôn Kỷ đã vô cùng nhẫn nại, sự nhẫn nại này là một đặc ân và cũng là giới hạn cuối cùng của anh. Đối với một người phụ nữ không hề quan tâm đến cảm xúc của anh, anh hoàn toàn không cần.
Hơn hết, khi Tư Cầm giới thiệu là bạn gái của mình, anh chỉ im lặng không hề lên tiếng. Trước đó hai người đã thỏa thuận với nhau quan hệ này chỉ dừng lại ở việc thỏa mãn đôi bên chứ không phải là yêu đương.
Đối với Tư Cầm, Tôn Kỷ đã có sự ưu ái rõ ràng rồi, có trách thì chỉ trách bản thân cô ta không biết trân trọng thôi.
- Đúng thế, cô ấy quan trọng hơn em.
Tôn Kỷ gỡ tay cô ả, để lại câu nói ấy rồi lạnh lùng dời đi.
- Mấy người kia có trật tự cho người khác đọc sách không hả? Còn để nhắc nhở lần nữa phiền đi ra ngoài.
Quản giáo Trương nhìn về phía Hứa Khả, nhắc nhở xong liền lắc đầu lẩm bẩm điều gì đấy.
Tư Cầm lại hoàn toàn không quan tâm đến mọi thứ xung quanh, cô ả trừng mắt nhìn Hứa Khả, vì quá kinh ngạc trước thái độ quyết liệt của Tôn Kỷ mà thẹn quá hóa giận, cô ả quát lớn:
- Đồ đàn bà lẳng lơ, chị đường đường là đàn chị của tôi thế mà lại có thể làm ra cái việc đáng khinh thường này. Xem như hôm nay tôi đã được mở rộng tầm mắt, hừ chị cứ đợi đấy rồi nhận lấy hậu quả của mình đi.
Hứa Khả trước thái độ quá kích động của Tư Cầm lại tỏ ra hoàn toàn bình thản đáp:
- Là bạn trai cô đến tìm tôi. Cô muốn thì về quản cậu ta kìa. Không đủ năng lực giữ người của mình thì đừng đem tội lỗi đổ lên đầu người khác.
Lời cần nói cũng đã nói xong, Hứa Khả mỉm cười bước đi.
Tầng không trên trời trong vắt không gợn mây, đôi mắt sâu thẳm của Tôn Kỷ bình lặng như mặt hồ tĩnh tại, từng ánh nhìn đều đặt lên thân ảnh của người con gái trước mặt. Anh chầm chậm lái xe theo sau cô, luôn giữ một khoảng cách nhất định để không bị phát hiện. Mãi đến khi Hứa Khả đã về đến nhà anh mới quay đầu xe dời đi.
- Ông nội, con về rồi.
Hứa Khả vừa về đến nhà liền chạy lại chỗ ông cụ đang ngồi uống trà ở vườn hoa. Cô ôm lấy cổ ông cụ, hôn một cái rõ kêu vào má rồi mỉm cười vui vẻ ngồi xuống cạnh ông.
- Ông lại ngồi một mình rồi, bác Tâm đâu rồi ạ?
Ông cụ nở nụ cười phúc hậu, nắm lấy tay cô từ tốn nói:
- Ngồi một mình mới yên tĩnh, lão Tâm ồn quá nên ông đuổi vào trong nhà.
Hứa Khả thở dài một cái, tỏ ý không hài lòng nói với ông:
- Bác Tâm ồn cái gì chứ, rõ ràng là ông kiếm cớ đuổi bác ấy đi mà.
Ông nội cô mắc bệnh đãng trí, quay trước quay sau là quên hết mọi chuyện. Mãi đến khoảng thời gian gần đây mới có chuyển biến tốt, ít nhất thì cũng không mau quên như trước nữa, tên của những người thân đã nhớ được ít nhiều rồi.
- À, Tiểu Ngôn có gọi điện về bảo hôm nay nó không ăn cơm ở nhà, nói là hai ông cháu ta cứ ăn trước đi.
Hứa Khả gật đầu đã hiểu, nhìn thấy trời đổi sắc, gió lạnh thổi đến liền đỡ ông nội vào nhà.
Vào đến phòng khách, ông cụ vỗ nhẹ tay Hứa Khả, ngập ngừng một lúc mới nói
- Khả Khả, ông muốn về viện dưỡng lão.
Hứa Khả đỡ ông ngồi xuống ghế, lo lắng hỏi:
- Sao thế ông? Ông không thích ở nhà sao? Hay có gì bất tiện ạ?
Ông cụ lắc đầu, cười khổ giải thích với cô:
- Ở nhà rất tốt. Nhưng ở trong kia ông còn mấy người bạn, không về nhanh họ sẽ quên ông mất.
Hứa Khả khẽ à một tiếng, cong cong khóe môi cười, ánh mắt nhìn ông nội dò xét.
- Ông để ý ai trong đấy rồi hả? Là bà Mễ đúng không?
Ông cụ không đáp chỉ tủm tỉm cười như đứa trẻ đang yêu, đôi mắt nhìn cô sáng lấp lánh hệt như mặt hồ những ngày thu, lăn tăn gợn sóng dịu dàng.
Tối, cô không hề có ý định sẽ đến chỗ hẹn Tôn Kỷ.
Còn về phần Tôn Kỷ, mặc dù hi vọng cô sẽ đến rất thấp thế nhưng anh vẫn đợi. Mãi đến khi nhà hàng đóng cửa anh mới lắc đầu cười khổ dời đi.
Cảm giác chờ đợi đúng là không tốt đẹp chút nào.