Bạn được An Lạc Ninh mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
An Lạc Ninh
Lượt thích
4

Tường nhà Hoạt động Bài đăng Thông tin

  • Tuổi học trò là độ tuổi tinh nghịch cũng là độ tuổi để cho ta phải phải suy nghĩ rất nhiều về những dự định, tương lai, mục tiêu mà ta hướng đến. Ở độ tuổi này để có được những suy nghĩ chín chắn chắc chắn là khó với một số bạn. Bởi có lẽ tuổi học trò chính là tuổi ta nổi loạn với những sự việc không vui không tốt cũng là độ tuổi vó những hoài bão cùng với đó là sự ngăn cấm của gia đình. Tuổi học trò qua đi làm ta thêm tiếc nuối khi nhớ lại. Có ai không muốn sống mãi với tuổi thanh xuân nhưng khi thời gian trôi qua, ta nhìn về sự vật hiện tượng ấy lại vừa cảm thấy vui mà cũng thấy buồn. Kỉ niệm đó sẽ mãi không quên trong lòng chúng ta bởi lứa tuổi học trò chính là lứa tuổi đẹp nhất để ta lưu giữ cũng là độ tuổi mà người người mong ước có được để được lưu giữ thanh xuân bởi họ có khi không được tận hưởng thanh xuân như bao người khác mà phải vất vả cam chịu trước số phận đưa đẩy. Chính vì vậy, tuổi học trò chính là nơi ta lưu giữ lại những kỉ niệm tuyệt vời nhất.
  • Đang tải…
  • Đang tải…
  • Đang tải…

Tìm thành viên

Nhật ký mới nhất

  • Vua Biển Nghi Phuc Vua Biển wrote on Nghi Phuc's profile.
    Cảm ơn bạn đã ủng hộ truyện của mình ạ, chúc bạn buổi tối vui vẻ!
  • Tôi của những năm tháng ấy giờ đang ở đâu (p1)

    Tôi gặp lại cậu vào một buổi chiều không có gì đặc biệt.

    Trời không mưa, cũng chẳng nắng đẹp. Chỉ là một ngày trôi qua nhạt nhòa như bao ngày khác-những ngày mà tôi dành phần lớn thời gian để trì hoãn, lướt điện thoại, và tự hứa "mai sẽ bắt đầu lại".

    Cậu đứng đó, trước mặt tôi, gầy hơn một chút, ánh mắt sáng hơn rất nhiều.

    "Lâu rồi không gặp," cậu nói.

    Tôi nhìn cậu, hơi khựng lại. Tôi nhận ra ngay. Không cần giới thiệu. Không cần giải thích.

    Đó là tôi-của nhiều năm về trước.

    Cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, chống cằm nhìn tôi như đang quan sát một thứ gì đó xa lạ.

    "Dạo này cậu sao rồi?"

    Tôi cười gượng:

    "Ổn.. Chắc vậy."

    Cậu không hỏi thêm. Chỉ nhìn quanh căn phòng bừa bộn, màn hình máy tính vẫn còn mở dở một công việc chưa hoàn thành, và chiếc điện thoại đang sáng lên với những thông báo vô nghĩa.

    "Tớ nhớ cậu từng nói sẽ không sống kiểu này."

    Câu nói nhẹ như gió, nhưng đâm thẳng vào tôi.
  • Vua Biển Thanh Trắc Nguyễn Văn Vua Biển wrote on Thanh Trắc Nguyễn Văn's profile.
    Cảm ơn bạn đã like bài của mình. Chúc bạn một ngày tốt lành!
  • Thơ xàml ngày 1

    Cổ Nguyệt

    Con thuyền vượt sóng chẻ đều ánh trăng

    Đêm khuya tĩnh lặng, lấy đâu bóng người?

    Nhòe mắt nhìn sông thấy bóng trăng cười,

    Vương trên khóe mắt bóng hình cố nhân.

    Thời gian tựa như con nước xuôi dòng,

    Tà áo em, bóng hình ngày xưa trống,

    Chỉ còn vương lại chút hồn sương khói

    Một mảnh trăng xưa, cùng một mảnh lòng.

    Bạch quang cầu cho cây cỏ ngây tình,

    Mưa xuân đêm ấy, ta từng nơi đây

    Cảnh đẹp, không rượu mà người vẫn say

    Gió trời se lạnh, cùng người thưởng trăng

    Cảnh xưa, trăng cũ, hồn người còn đâu?

    Chỉ còn tiếng sóng, người mơ mộng gì?

    Mái tóc em dài, dòng sông nho nhỏ

    Ru người mãi ngàn năm, giấc mộng đó

    Trăng soi hồn người, một mảnh sứ vỡ

    Sóng nước vỗ về, thuyền trôi bỡ ngỡ

    Chợt nghe đâu đây hương hoa mới nở,

    Mầm xanh vừa nhú lối cũ ta về..
  • Back