- Xu
- 752,576,311
Tràng giang
Bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài
H. C
Tặng Trần Khánh Giư
Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp,
Con thuyền xuôi mái nước song song.
Thuyền về nước lại, sầu trăm ngả;
Củi một cành khô lạc mấy dòng.
Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu,
Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều
Nắng xuống, trời lên sâu chót vót;
Sông dài, trời rộng, bến cô liêu.
Bèo giạt về đâu, hàng nối hàng;
Mênh mông không một chuyến đò ngang.
Không cầu gợi chút niềm thân mật,
Lặng lẽ bờ xanh tiếp bãi vàng.
Lớp lớp mây cao đùn núi bạc,
Chim nghiêng cánh nhỏ: Bóng chiều sa.
Lòng quê dợn dợn vời con nước,
Không khói hoàng hôn cũng nhớ nhà.
Huy Cận
Nguồn:
1. Tinh tuyển văn học Việt Nam (tập 7: Văn học giai đoạn 1900-1945 ), Trung tâm Khoa học xã hội và nhân văn quốc gia, NXB Khoa học xã hội, 2004
2. Hoài Thanh, Hoài Chân, Thi nhân Việt Nam, NXB Văn học, 2007
Cảm nhận bài thơ Tràng giang
Tràng giang đưa người đọc đến trước một không gian mênh mang đến mức con người dường như chỉ còn là một chấm nhỏ giữa trời nước. Sông vẫn chảy, thuyền vẫn trôi, mây vẫn bay, nhưng mọi thứ đều xa nhau, lặng lẽ và khó tìm thấy một sự gắn kết. Càng nhìn ra khoảng không rộng lớn, lòng người càng thấy trống trải. Nỗi buồn vì thế không dữ dội mà lan rất chậm, như những vòng sóng cứ nối nhau đi mãi trên mặt sông.
Ngay từ những hình ảnh đầu tiên đã có một cảm giác chia lìa. Con thuyền và dòng nước vốn phải đi cùng nhau lại dường như mỗi thứ một hướng. Giữa không gian ấy xuất hiện một cành củi khô bé nhỏ, trôi nổi không biết sẽ về đâu. Chỉ một chi tiết rất bình thường nhưng lại gợi lên thân phận cô độc của con người giữa cuộc đời rộng lớn: Nhỏ bé, bơ vơ và dường như không thể tự quyết định nơi mình sẽ dừng lại.
Càng về sau, cảnh vật càng vắng. Một cồn đất nhỏ, một phiên chợ đã tan, những hàng bèo trôi dạt, không cầu, không đò, không một dấu hiệu đủ gần gũi để nối con người với con người. Cái buồn của Huy Cận vì vậy không chỉ đến từ cảnh chiều trên sông mà còn từ sự thiếu vắng hơi ấm của cuộc sống. Thiên nhiên rất đẹp, nhưng vẻ đẹp ấy lại quá rộng, quá xa và quá im lặng.
Đến cuối, bức tranh bỗng trở nên hùng vĩ với mây cao, núi bạc, cánh chim và bóng chiều. Nhưng giữa cái lớn lao ấy, cánh chim càng trở nên nhỏ bé. Con người cũng vậy: Càng đứng trước trời đất vô tận càng cảm nhận sâu sắc sự hữu hạn và cô đơn của chính mình.
Và rồi tất cả cuối cùng trở về với một nỗi nhớ rất gần: Nhớ quê hương. Không cần một làn khói chiều gợi nhắc như trong thơ cổ, lòng nhà thơ tự nó đã dâng lên nỗi nhớ nhà. Sau tất cả những trời rộng, sông dài, mây cao, bến vắng, nơi trái tim muốn tìm về vẫn là một mái ấm, một quê hương có thể xoa dịu cảm giác bơ vơ giữa cuộc đời.
Last edited by a moderator: