122 ❤︎ Bài viết: 39 Tìm chủ đề
1070 2
Cảm nhận về bài thơ "Vội Vàng" của nhà thơ Xuân Diệu

Tác giả: YenOanh099


"Xuân Diệu say đắm tình yêu, say đắm cảnh trời, sống vội vàng, sống cuống quýt". Đó là nhận định của Hoài Thanh về "Ông hoàng thơ tình" Xuân Diệu - một nhà thơ với niềm khát khao nồng nàn, mãnh liệt với mùa xuân, với tình yêu và tuổi trẻ. Nhà thơ ấy ham sống đến cuồng nhiệt lại ý thức được sự trôi chảy của thời gian và sự ngắn ngủi của đời người, cho nên ông đã chọn cho mình một cách sống vội vàng, sống cuống quýt, chớt lấy từng khoảnh khắc của đời người để tận hưởng hết thảy. Điều này được thể hiện rõ nét qua bài thơ "Vội Vàng".

"Vội Vàng" được in trong tập "Thơ Thơ" (1938) - tập thơ đầu tay của Xuân Diệu và là bài thơ tiêu biểu nhất của ông trước cách mạng tháng tám.

Mở đầu bài thơ là bốn câu thơ ngũ ngôn bộc lộ cái "Tôi" Xuân Diệu một cách rõ ràng và đầy mãnh liệt:

"Tôi muốn tắt nắng đi

Cho màu đừng nhạt mất

Tôi muốn buộc gió lại

Cho hương đừng bay đi."

Những ước muốn kỳ lạ, ngông cuồng, chứa đựng sự phi lý lại gây ấn tượng và lôi cuốn người đọc. Tác giả dùng điệp ngữ "Tôi muốn", không dùng đại từ "Ta" mà dùng "Tôi" như khẳng định mình, khẳng định khao khát tước đoạt quyền uy của tạo hóa, nắm giữ và cản lại sự trôi chảy của thời gian. Xuân Diệu muốn "Tắt nắng" để màu đừng nhạt mất, muốn "Buộc gió" cho hương đừng bay đi. Ước muốn này thật kỳ lạ, không tưởng nhưng lại là một khát khao vô cùng mãnh liệt, chân thành của thi nhân, muốn lưu giữ lại khoảnh khắc đẹp đẽ của thiên nhiên mùa xuân vĩnh viễn bên mình. Từ đó, thể hiện nỗi sợ hãi của ông trước sự trôi đi nhanh chóng của thời gian, muốn núi kéo thời gian, muốn tận hưởng mãi hương vị của cuộc sống. Nhưng tất cả đều chỉ là những ảo tưởng viển vông không thể thực hiện được.

Xuân Diệu biết những ước muốn của mình là nghịch lý nhưng vẫn luôn khát vọng theo đuổi, bởi vì cuộc sống này, thiên nhiên này thật sự rất đẹp. Qua bàn tay tài hoa của Xuân Diệu, một bước tranh thiên nhiên tràn đầy màu sắc được vẽ nên:

"Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Này đây lá của cành tơ phơ phất

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi

Mỗi buổi sớm, thần vui hằng gõ cửa

Tháng giêng ngon như một cặp môi gần."

Hình ảnh đẹp đẽ, tươi non, trẻ trung của cảnh vật quen thuộc qua con mắt yêu đời của nhà thơ đã cuốn ta lạc vào thiên đường nơi mặt đất. Nơi thiên đường ấy là khu vườn thơ mộng có các cặp "Ong bướm" đang cùng nhau hưởng thụ "Tuần tháng mật", có sắc "Hoa của đồng nội xanh rì", có "lá của cành tơ phơ phất" lại còn vang lên khúc nhạc lãng mạn khiến người ta như lâng lâng theo những điệu khiêu vũ, từ từ đi vào cõi si mê của tình ái "Của yến anh này đây khúc tình si".

Với cảm xúc mãnh liệt kết hợp với nhịp thơ nhanh, mạnh, gấp thể hiện sự ngạc nhiên vui sướng đến tột cùng. Thêm vào đó là điệp ngữ "Này đây" như trình bày, mời gọi cùng thưởng thức và cũng là lời giục giã, cuống quýt, vội vàng tận hưởng cuộc sống.

Cuộc sống mà đối với Xuân Diệu lúc nào cũng tràn đầy niềm vui, niềm vui đến hằng ngày, niềm vui như một vị thần lương thiện ngày nào cũng đến gõ cửa từng nhà "Mỗi buổi sớm, thần vui hằng gõ cửa".

Và khi "Ánh sáng chớp hàng mi", mặt trời chiếu xuống những tia nắng ấm áp, từ từ ôm trùm lấy không gian, mở ra tháng đầu tiên của mùa xuân "Tháng giêng ngon như một cặp môi gần".

Mùa xuân lại đến mang theo hơi thở tươi mới, khiến lòng người xao xuyến, rung động. "Tháng giêng ngon" với "Cặp môi gần" là cách so sánh mới mẻ, độc đáo, rất riêng của Xuân Diệu làm ta liên tưởng đến sự căng mộng, ấm nóng, ngọt ngào, gợi lên vẻ đẹp quyến rũ, lôi cuốn của mùa xuân.

Cách liệt kê hàng loạt vẻ đẹp của thiên nhiên mùa xuân bằng đại từ chỉ trỏ, điệp từ "Này đây" làm cho thế giới, qua từng góc nhìn cụ thể, lần lượt hiện ra trước mắt đầy sống động. Tưởng như Xuân Diệu đang nắm lấy tay ta, dắt ta đi và mời ta thưởng thức vẻ đẹp ngây ngất của khu vườn ái tình mùa xuân.

Quả thật, có một cuộc sống đẹp đẽ để sống, có những màu sắc tuyệt diệu để ngắm nhìn thì sẽ tuyệt vời, sẽ sung sướng biết bao!

Nhưng trong sự vui vẻ lại có sự thấp thỏm lo âu về thời gian. Những nốt nhạc đang cao vút bỗng nhiên thấp xuống như những câu thơ của Xuân Diệu:

"Tôi sung sướng. Nhưng vội vàng một nửa"

Câu thơ bị ngắt làm hai, tâm trạng tác giả đang tràn đầy sự mâu thuẫn, nhưng đồng thời người đọc vẫn thấy được trong đó một sự thống nhất. Cuộc sống đối với Xuân Diệu luôn tràn ngập niềm vui nhưng cũng thật ngắn ngủi. Xuân Diệu vừa cảm thấy sung sướng vừa ý thức được bản thân phải vội vàng tận hưởng những đều đẹp đẽ nhất của đời người. Vậy nên:

"Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân"

Phải sống cao độ, sống gấp, sống để tận hưởng. Bởi vì:

"Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già"

Cảm nhận mới mẻ về thời gian của Xuân Diệu xuất phát từ sự ý thức về thời gian và lòng ham muốn tận hưởng. Ở đây, người ta thường tiếc những gì đã qua, đã không còn, đã trở thành quá khứ. Nhưng với sự nhạy cảm lạ lùng của mình, Xuân Diệu tiếc ngay khi chúng vẫn còn. Ông tiếc mùa xuân khi mùa xuân đang còn và cả khi mùa xuân mới đến. Nhà thơ nhận ra rằng thời gian đi rất nhanh và không bao giờ dừng lại để đợi chờ bất kỳ ai, cái gì đến rồi cũng sẽ đi, non trẻ, thắm tươi rồi sẽ già nua, tàn úa và con người cũng vậy. Đối với Xuân Diệu:

"Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất"

Câu thơ khiến người đọc rơi vào trầm tư, có cái gì đó thật buồn bã giống như tâm trạng của nhà thơ khi phát hiện một sự thật phũ phàng: Thời gian là sự tuần hoàn vĩnh cửu nhưng thời gian của con người thì không tuần hoàn, khi thời gian bước đi sẽ kéo theo sự trôi qua của mùa xuân và tuổi trẻ.

Mà tuổi trẻ qua đi, đời người cũng mất đi vài phần ý nghĩa.

Xuân Diệu quan niệm "Mà xuân hết, nghĩa là tôi cũng mất". Vì vậy, mới tiếc nuối, ngậm ngùi:

"Lòng tôi rộng nhưng lượng trời cứ chật

Không cho dài thời trẻ của nhân gian."

Lòng người rộng như vậy mà tại sao lượng trời lại quá chật?

Con người là hữu hạn giữa thời gian vô hạn. Trong dãy vô hạn ấy, trong vòng tuần hoàn ấy, con người thật nhỏ bé, nhỏ bé đến đáng thương.

Dù biết rằng mùa xuân của cuộc đời là bất tận, xuân đi rồi xuân đến, còn mùa xuân và tuổi trẻ của con người khi đi qua sẽ không bao giờ trở lại. Một ngày nào đó con người cũng sẽ không còn. Nhưng vẫn không khỏi xót xa:

"Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời."

Mùa xuân đẹp và quý giá khi con người có thể biết được, hưởng được mùa xuân ấy. Con người muốn tận hưởng mãi hương vị của cuộc sống nhưng thời gian của đời người lại có hạn, cho nên "Bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời".

Tất cả là cảm nhận về thời gian của con người. Vậy còn thiên nhiên cảm nhận như thế nào về thời gian?

Quan niệm về thời gian của xuân Diệu khiến ông khi nhìn cảnh vật đâu đâu cũng đều thấy nỗi buồn chia li:

"Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi

Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt

Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc

Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?

Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi

Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?"

Thi nhân lúc này mang nỗi tiếc nuối trong tâm mà tưởng tượng ra hết thảy. Cảnh vật đều ám ảnh sự chia li, kể cả sông núi là những vật vô tri, vô giác mà cũng được nhân hóa như những con người mang nỗi buồn li biệt. Nếu mở đầu, tác giả đưa ta vào một thế giới vui tươi, tràn đầy âm thanh và màu sắc với nhịp thơ sôi nổi, say mê thắm thiết thì đến đây lại lắng xuống, ngậm ngùi và buồn bã đến xót xa. Tất cả gần như mất hết ý vị chỉ còn đọng lại những nỗi chia li, mất mác. Thi nhân lắng lòng mình cảm nhận từng âm thanh một: Đó là tiếng than thầm của sông núi, là tiếng thì thào khe khẽ của cơn gió xinh trong những tán lá, là tiếng chim đang rộn ràng ca hát đột ngột lại im lặng không hát nữa. Dường như mỗi sự vật trong vũ trụ cũng đang từng phút, từng giây ngậm ngùi chia li cuộc đời của mình. Xuân Diệu khéo léo sử dụng nghệ thuật nhân hóa, lấy tự nhiên để nói lên nỗi lòng của con người với một tâm trạng lo lắng, buồn bã, tiếc nuối khi xuân qua.

Để rồi ông đau đớn kêu lên:

"Chẳng bao giờ, ôi! Chẳng bao giờ nữa."

Làm gì khi con người không thể chống lại thời gian, không có khả năng khiến thời gian ngừng lại?

Vậy chỉ còn cách là hãy sống cao độ giây phút của tuổi xuân.

Sống là phải vội vàng, phải hối hả, phải thật say đắm, thật mãnh liệt để thu về nhiều nhất những điều đẹp đẽ, quý giá của cuộc đời. Xuân Diệu giục giã:

"Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm"

Và:

"Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;

Ta muốn riếc mây đưa và gió lượn,

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng

Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,

Cho no nê thanh sắc của thời tưoi;

- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!"

Nếu ở những phần trên của bản tuyên ngôn về "Lẽ sống vội vàng" với những lý lẽ đầy thuyết phục được đưa ra, thì phần cuối bài thơ chính là hành động cuồng nhiệt, cuống quýt của nhân vật "Tôi". Giọng thơ cũng theo đó mà bất ngờ thay đổi: Từ buồn bã đến vui tươi, cuồng nhiệt. Hành động đầu tiên cũng là hành động mãnh liệt nhất của Xuân Diệu chính là "Ta muốn ôm". "Ôm" là một động từ diễn tả hành động vòng tay qua để giữ sát vào lòng, vào người mình. Điệp ngữ "Ta muốn" lặp đi lặp lại nhiều lần gắn liền với những động từ mạnh theo cấp độ tăng dần: "Ôm - riếc - say - thâu - cắn" gợi liên tưởng đến những động thái yêu đương điên cuồng, mãnh liệt.

Xuân Diệu yêu mãnh liệt, yêu nồng nàn. Xuân Diệu muốn ôm trọn, muốn chiếm hữu hết thảy. Ông ôm cả sự sống đang trong độ mơn mởn, tươi non vào lòng, rồi riếc thật chặt mây đưa và gió lượn, lại cùng say trong cánh bướm với tình yêu và đắm mình vào để thâu trong một cái hôn nhiều.

"Và non nước, và cây, và cỏ rạng".

Từ "Và" được lặp lại ba lần nhằm nói lên sự dâng trào cảm xúc của Xuân Diệu, nó nồng nhiệt, nó ào ạt đến mức cuống cuồng như muốn ôm hết cả vũ trụ, cả mùa xuân vào lòng mình. Khiến những ham muốn của ông như dòng thác lũ dạt dào cuộn chảy.

Thi nhân vồ vập tận hưởng đến "Chếnh choáng", "Đã đầy", "No nê". Điệp từ "Cho" lặp lại tương ứng với những trạng thái hưởng thụ tăng dần giống như Xuân Diệu đang ngây ngất men say.

Trong men say ấy, cảm xúc của Xuân Diệu lên đến đỉnh điểm khiến thi nhân sung sướng đế độ "Muốn cắn" :

"- Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!"

Từ "Cắn" làm cho câu thơ độc đáo, mới lạ. Khiến ta cũng đắm chìm, cũng rạo rực trong nguồn cảm xúc tột cùng của Xuân Diệu.

Bài thơ "Vội vàng" là lời giục giã hãy sống mãnh liệt, sống hết mình, hãy quý trọng từ giây từng phút của cuộc đời, đó còn là lời truyền tải của tác giả về quan niệm sống tự giác, tích cực phát huy hết giá trị bản ngã hiện đại và thể hiện cái "Tôi" cá nhân. Với tác giả, sống vội vàng không phải là cách sống vội, qua loa (tiêu cực) như thông thường mà là cách sống biết cống hiến, biết tận hưởng.
 
Last edited by a moderator:
1,668 ❤︎ Bài viết: 2019 Tìm chủ đề
Văn mẫu tổng hợp cho bạn tham khảo:

Bài 1 – Cảm nhận chung về bài thơ Vội vàng​


Bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc bởi tình yêu cuộc sống mãnh liệt và khát vọng sống hết mình của nhà thơ. Ngay từ những câu thơ đầu, Xuân Diệu đã bộc lộ những ước muốn tưởng như không thể thực hiện được: Muốn giữ ánh nắng, muốn níu hương thơm của cuộc đời. Những ước muốn có phần táo bạo ấy xuất phát từ một tình yêu tha thiết đối với thế giới xung quanh. Dưới con mắt của nhà thơ, cuộc sống hiện ra như một khu vườn mùa xuân tràn đầy màu sắc, ánh sáng, âm thanh và tình yêu. Ong bướm, hoa lá, đồng nội, chim muông đều mang vẻ đẹp căng tràn sức sống. Đặc biệt, Xuân Diệu cảm nhận thiên nhiên bằng một tâm hồn trẻ trung, say mê, khiến cảnh vật dường như cũng có tình, có tuổi trẻ và biết rung động.

Nhưng càng yêu cuộc sống, nhà thơ càng lo sợ trước sự trôi chảy của thời gian. Xuân Diệu nhận ra rằng tuổi trẻ không tồn tại mãi mãi, mùa xuân rồi cũng qua đi và con người không thể sống lại những năm tháng đã mất. Chính vì thế, phía sau niềm vui trước vẻ đẹp của cuộc đời là một nỗi buồn, một sự tiếc nuối đầy ám ảnh. Nhà thơ không chấp nhận thái độ sống thờ ơ hay chậm chạp mà muốn tận hưởng từng khoảnh khắc đang có. Đến cuối bài thơ, cảm xúc dâng lên mạnh mẽ thành một lời giục giã sống nhanh hơn, sâu sắc hơn và mãnh liệt hơn. Em đặc biệt ấn tượng với cách Xuân Diệu muốn ôm trọn cả sự sống vào lòng như sợ rằng chỉ một phút chậm trễ thôi, vẻ đẹp ấy sẽ tan biến. Qua bài thơ, em hiểu rằng "vội vàng" không phải là sống hấp tấp hay ích kỉ mà là biết quý trọng thời gian, tuổi trẻ và những điều tốt đẹp của cuộc đời. Vội vàng vì thế không chỉ thể hiện một cái tôi yêu đời mãnh liệt của Xuân Diệu mà còn gửi đến người đọc lời nhắc nhở ý nghĩa: Hãy sống hết mình khi tuổi trẻ và những điều ta yêu quý vẫn còn ở bên ta.

Bài 2 – Cảm nhận về tình yêu cuộc sống của Xuân Diệu​


Điều khiến em yêu thích nhất khi đọc Vội vàng là tình yêu cuộc sống nồng nhiệt và say mê của Xuân Diệu. Với nhà thơ, cuộc đời không phải là một nơi buồn tẻ mà giống như một bữa tiệc lớn với vô vàn vẻ đẹp đang chờ con người tận hưởng. Mùa xuân hiện lên với những hình ảnh tươi mới của ong bướm, hoa lá, đồng xanh, tiếng chim và ánh sáng. Tất cả đều trẻ trung, mềm mại và tràn đầy sức sống. Qua cách cảm nhận ấy, em có cảm giác Xuân Diệu không chỉ nhìn thiên nhiên bằng mắt mà còn cảm nhận bằng tất cả giác quan và bằng cả trái tim đang yêu. Mỗi cảnh vật đều trở nên gần gũi, quyến rũ và đáng quý.

Tình yêu cuộc đời của Xuân Diệu còn thể hiện qua ước muốn giữ lại những gì đẹp nhất. Nhà thơ muốn níu giữ ánh sáng, hương thơm và mùa xuân vì hiểu rằng vẻ đẹp ấy không tồn tại mãi mãi. Chính sự hữu hạn khiến cuộc sống trở nên quý giá hơn. Nếu con người được sống mãi, có lẽ chúng ta sẽ không biết trân trọng một buổi sáng đẹp, một mùa xuân xanh hay những ngày tuổi trẻ. Xuân Diệu nhận ra điều đó nên luôn có cảm giác vừa sung sướng vừa lo âu. Nhà thơ yêu càng nhiều thì càng sợ mất mát, càng say mê tuổi trẻ thì càng sợ thời gian trôi qua. Vì thế, cuối bài thơ là một khát vọng sống mãnh liệt đến cuồng nhiệt. Nhà thơ muốn mở rộng tâm hồn để đón nhận mọi vẻ đẹp của thế giới, muốn sống trọn vẹn với từng phút giây đang có. Đọc Vội vàng, em cảm thấy mình cũng được truyền thêm tình yêu đối với cuộc sống. Bài thơ giúp em nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi không phải điều gì xa xôi mà chính là thiên nhiên, tuổi trẻ, tình yêu và những phút giây bình dị ta đang có. Điều quan trọng là phải biết nhận ra và trân trọng chúng trước khi thời gian mang tất cả đi xa.

Bài 3 – Cảm nhận về vẻ đẹp mùa xuân trong Vội vàng​


Đọc Vội vàng, em đặc biệt ấn tượng với bức tranh mùa xuân rực rỡ và tràn đầy sức sống được Xuân Diệu tạo nên. Mùa xuân trong thơ ông không tĩnh lặng mà luôn chuyển động, sinh sôi và chan chứa niềm vui. Nhà thơ nhìn thấy những cánh bướm, những bông hoa, những cánh đồng xanh, những chiếc lá non và nghe được tiếng chim vui vẻ giữa thiên nhiên. Tất cả hòa vào nhau tạo nên một thế giới trẻ trung, đầy ánh sáng và màu sắc. Qua cách miêu tả của Xuân Diệu, mùa xuân không còn là một khái niệm về thời tiết mà trở thành biểu tượng của tuổi trẻ, tình yêu và sự sống.

Em thích nhất ở bức tranh ấy là cảm giác mọi thứ đều đang ở độ đẹp nhất. Hoa vừa nở, cây vừa xanh, ánh sáng vừa trong trẻo và lòng người cũng vừa tràn đầy khát vọng. Nhà thơ dường như muốn người đọc nhìn cuộc sống bằng đôi mắt của một người đang yêu, để thấy cảnh vật nào cũng đáng say mê. Xuân Diệu còn lấy vẻ đẹp con người làm chuẩn mực để cảm nhận thiên nhiên, khiến mùa xuân trở nên gần gũi và có sức quyến rũ đặc biệt. Tuy nhiên, vẻ đẹp ấy càng rực rỡ bao nhiêu thì nỗi lo lắng của nhà thơ lại càng lớn bấy nhiêu. Xuân Diệu hiểu rằng mùa xuân rồi sẽ qua, hoa rồi sẽ tàn và tuổi trẻ con người cũng không thể kéo dài mãi. Chính vì vậy, ông muốn tận hưởng mùa xuân ngay khi nó đang hiện hữu. Qua Vội vàng, em không chỉ cảm nhận được tài năng quan sát tinh tế của Xuân Diệu mà còn hiểu thêm một điều: Vẻ đẹp của cuộc sống quý giá chính vì nó không tồn tại vĩnh viễn. Bài thơ khiến em biết yêu hơn những mùa xuân đang có và trân trọng từng khoảnh khắc của tuổi trẻ.

Bài 4 – Cảm nhận về quan niệm thời gian trong Vội vàng​


Vội vàng khiến em suy nghĩ nhiều nhất về thời gian và sự ngắn ngủi của tuổi trẻ. Nếu ở phần đầu bài thơ, Xuân Diệu say sưa trước một thế giới đẹp như thiên đường thì càng về sau, cảm xúc ấy càng pha lẫn lo âu và tiếc nuối. Nhà thơ nhận ra rằng thời gian luôn vận động về phía trước và một khi đã trôi qua thì không thể trở lại. Mùa xuân của đất trời có thể quay về mỗi năm nhưng mùa xuân của đời người chỉ đến một lần. Chính sự khác biệt ấy khiến Xuân Diệu cảm thấy tiếc nuối ngay cả khi mùa xuân vẫn đang hiện diện.

Quan niệm về thời gian của Xuân Diệu làm em cảm nhận rõ hơn giá trị của tuổi trẻ. Con người thường nghĩ mình còn nhiều thời gian nên dễ trì hoãn những điều muốn làm, dễ để những ngày tháng trôi qua một cách vô nghĩa. Nhưng nhà thơ lại nhìn thấy trong từng phút giây sự mất mát đang âm thầm diễn ra. Mỗi ngày qua đi là một phần tuổi trẻ không thể lấy lại. Bởi vậy, nỗi buồn trong Vội vàng không phải là sự bi quan mà lại trở thành nguyên nhân khiến nhà thơ càng yêu cuộc sống hơn. Xuân Diệu không chọn cách than thở trước thời gian mà lựa chọn sống mãnh liệt hơn để chống lại sự hữu hạn của đời người. Ông muốn tận hưởng từng vẻ đẹp, từng niềm vui và từng rung động khi còn có thể. Em cảm thấy đây là một quan niệm sống rất tích cực. Chúng ta không thể ngăn thời gian trôi nhưng có thể quyết định cách mình sử dụng thời gian. Vội vàng vì thế giúp em hiểu rằng điều đáng sợ không phải là tuổi trẻ qua đi mà là để tuổi trẻ qua đi trong sự thờ ơ và tiếc nuối.

Bài 5 – Cảm nhận về khát vọng sống mãnh liệt​


Vội vàng là tiếng nói của một tâm hồn luôn khát khao sống, khát khao yêu và muốn tận hưởng cuộc đời đến tận cùng. Qua bài thơ, em cảm nhận Xuân Diệu giống như một con người luôn dang rộng vòng tay trước thế giới, muốn đón lấy từng ánh sáng, màu sắc, hương thơm và âm thanh của cuộc sống. Những điều rất bình thường trong thiên nhiên qua cảm nhận của nhà thơ bỗng trở nên quý giá và hấp dẫn. Đó là bởi Xuân Diệu nhìn thế giới bằng một trái tim đang say mê sự sống.

Khát vọng ấy càng trở nên mạnh mẽ khi nhà thơ ý thức được thời gian hữu hạn. Ông biết tuổi trẻ sẽ qua đi nên không muốn lãng phí bất cứ phút giây nào. Đặc biệt ở phần cuối, nhịp thơ trở nên gấp gáp, dồn dập như chính nhịp đập của một trái tim đang muốn sống nhanh hơn, sâu hơn và nhiều hơn. Hàng loạt động từ mạnh được sử dụng khiến em hình dung nhà thơ đang cố gắng ôm cả thế giới vào lòng. Đó không phải một ham muốn ích kỉ mà là biểu hiện của lòng yêu đời đến mãnh liệt. Xuân Diệu muốn hòa mình vào thiên nhiên, tình yêu và tuổi trẻ để tận hưởng trọn vẹn ý nghĩa của sự tồn tại. Điều đó khiến em rất đồng cảm. Cuộc đời của mỗi người đều có giới hạn, vì vậy thay vì để thời gian trôi qua trong tiếc nuối, chúng ta cần học cách sống có mục đích, biết yêu thương và trân trọng hiện tại. Vội vàng giúp em nhận ra rằng một cuộc đời ý nghĩa không nhất thiết phải dài mà quan trọng là ta đã sống sâu sắc đến mức nào trong những năm tháng mình có.

Bài 6 – Cảm nhận về cái tôi Xuân Diệu​


Qua Vội vàng, em cảm nhận được một cái tôi Xuân Diệu rất mới mẻ, mạnh mẽ và đầy cá tính. Ngay từ đầu bài thơ, nhà thơ đã bộc lộ những mong muốn táo bạo, dường như muốn can thiệp vào cả quy luật của thiên nhiên để giữ lại những gì mình yêu quý. Đó là một cái tôi không giấu mình mà trực tiếp nói lên mong muốn, cảm xúc và khát vọng cá nhân. Điều này khiến bài thơ có một nguồn năng lượng trẻ trung và khác biệt.

Cái tôi ấy còn thể hiện trong cách Xuân Diệu nhìn thế giới. Thiên nhiên không xa xôi, lạnh lẽo mà gần gũi với con người, đặc biệt là với tuổi trẻ và tình yêu. Nhà thơ không tìm hạnh phúc ở một thế giới huyền bí nào mà nhận ra thiên đường ngay trên mặt đất. Đó có thể là một buổi sáng đẹp, một khu vườn đầy hoa hay một khoảnh khắc tình yêu. Nhưng chính vì yêu cuộc sống hiện tại nên cái tôi Xuân Diệu cũng nhạy cảm vô cùng trước thời gian. Nhà thơ lo sợ tuổi trẻ qua nhanh, sợ những gì đẹp đẽ sẽ biến mất. Từ đó xuất hiện một thái độ sống gấp gáp nhưng đầy ý nghĩa: Phải sống thật nhiều khi còn có thể. Em cảm thấy cái tôi trong Vội vàng vừa say mê vừa lo âu, vừa hạnh phúc vừa tiếc nuối. Chính những cảm xúc tưởng như đối lập ấy lại khiến hình tượng người thi sĩ trở nên chân thực. Qua bài thơ, em hiểu vì sao Xuân Diệu được xem là một nhà thơ luôn tha thiết với cuộc đời. Ông không đứng ngoài để ngắm thế giới mà muốn hòa mình vào thế giới, yêu từng phút giây và sống bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ.

Bài 7 – Cảm nhận về tuổi trẻ trong Vội vàng​


Vội vàng khiến em cảm nhận sâu sắc rằng tuổi trẻ là một trong những món quà đẹp nhất mà cuộc đời dành cho mỗi người. Trong bài thơ, Xuân Diệu luôn nhìn sự sống ở trạng thái trẻ trung nhất: Hoa đang nở, lá đang xanh, chim đang hót và tình yêu đang bắt đầu. Những hình ảnh ấy khiến cả thế giới mang dáng vẻ của tuổi xuân. Nhà thơ say mê trước vẻ đẹp đó vì ông hiểu rằng tuổi trẻ chính là khoảng thời gian con người có nhiều sức sống, ước mơ và khát vọng nhất.

Thế nhưng điều làm Xuân Diệu băn khoăn là tuổi trẻ không kéo dài mãi mãi. Thời gian của thiên nhiên có thể tuần hoàn nhưng thời gian của con người lại một đi không trở lại. Khi tuổi xuân qua đi, con người dù có mong muốn cũng không thể trở lại chính mình của những năm tháng trước. Sự ý thức ấy làm giọng thơ trở nên tiếc nuối, thậm chí có phần hoảng hốt. Nhưng em không cảm thấy bài thơ bi quan. Trái lại, nỗi lo mất tuổi trẻ đã biến thành động lực để Xuân Diệu sống mạnh mẽ hơn. Nhà thơ muốn yêu khi còn có thể yêu, muốn tận hưởng vẻ đẹp khi nó còn đang hiện hữu. Qua đó, em nhận ra rằng tuổi trẻ không chỉ được tính bằng số tuổi mà còn nằm ở cách con người sống. Một người trẻ nhưng sống thờ ơ, không ước mơ và không biết trân trọng thời gian thì tuổi trẻ cũng dễ trôi qua vô nghĩa. Vội vàng đã nhắc em phải biết quý những ngày tháng hiện tại, dám học hỏi, trải nghiệm và sống nhiệt thành để sau này không phải tiếc nuối vì đã bỏ lỡ tuổi xuân.

Bài 8 – Cảm nhận về sự giao hòa giữa thiên nhiên và con người​


Một trong những điều làm em ấn tượng khi đọc Vội vàng là thiên nhiên và con người luôn gắn bó mật thiết với nhau. Trong cảm nhận của Xuân Diệu, thiên nhiên không phải một bức tranh đứng yên mà tràn đầy hơi thở của tuổi trẻ và tình yêu. Hoa lá, ong bướm, chim muông, ánh sáng đều mang dáng vẻ tươi mới, quyến rũ. Nhà thơ nhìn thiên nhiên bằng những rung động rất gần với cảm xúc của con người, vì vậy cảnh vật cũng trở nên có hồn và đầy sức sống.

Xuân Diệu dường như không muốn đứng ngoài để ngắm cảnh mà muốn hòa mình vào cảnh vật. Ông muốn tận hưởng hương thơm, ánh sáng và màu sắc bằng tất cả giác quan. Đến cuối bài thơ, khát vọng hòa nhập ấy trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nhà thơ muốn ôm lấy cả mùa xuân, cả sự sống và tuổi trẻ. Qua đó, em cảm nhận được một quan niệm rất đẹp: Con người chính là một phần của cuộc đời và chỉ thật sự hạnh phúc khi biết mở lòng với thế giới xung quanh. Tuy nhiên, sự giao hòa ấy cũng khiến Xuân Diệu nhận thức rõ hơn về sự mong manh của vẻ đẹp. Hoa có thể tàn, mùa xuân sẽ qua và tuổi trẻ cũng dần rời xa con người. Vì vậy, nhà thơ càng muốn sống trọn vẹn với hiện tại. Đọc Vội vàng, em thấy thiên nhiên xung quanh mình cũng trở nên đáng quý hơn. Một buổi sáng đẹp, một hàng cây xanh hay một cơn gió mát đều là những điều bình dị nhưng nếu biết cảm nhận, chúng có thể đem đến cho con người niềm vui. Bài thơ đã giúp em hiểu rằng biết yêu thiên nhiên cũng chính là biết yêu cuộc sống.

Bài 9 – Cảm nhận về nỗi lo thời gian trôi​


Vội vàng không chỉ là một bài thơ tràn đầy niềm vui mà còn chứa đựng nỗi lo lắng sâu sắc trước bước đi của thời gian. Xuân Diệu nhìn thấy thế giới đang ở độ đẹp nhất nhưng ngay trong lúc say mê, ông đã nghĩ đến ngày vẻ đẹp ấy mất đi. Chính điều đó làm cảm xúc của bài thơ luôn có sự đan xen giữa vui và buồn, hạnh phúc và tiếc nuối. Nhà thơ càng yêu mùa xuân thì càng sợ mùa xuân qua, càng quý tuổi trẻ thì càng lo tuổi trẻ mất.

Em thấy nỗi lo ấy rất gần với tâm lí của con người. Đôi khi chúng ta chỉ thực sự hiểu giá trị của một điều khi nhận ra nó không tồn tại mãi mãi. Xuân Diệu ý thức rất rõ quy luật đó nên cảm nhận thời gian bằng một tâm trạng đặc biệt nhạy cảm. Nhà thơ không chấp nhận suy nghĩ rằng mùa xuân năm nay qua thì mùa xuân năm sau sẽ trở lại, bởi mùa xuân của thiên nhiên trở lại nhưng tuổi trẻ của con người thì không. Mỗi năm đi qua, chúng ta đã khác trước. Tuy nhiên, Xuân Diệu không đầu hàng thời gian. Ông lựa chọn tận hưởng cuộc sống nhiều hơn, biến nỗi lo thành khát vọng sống. Theo em, đây chính là giá trị tích cực của bài thơ. Con người không thể chiến thắng thời gian bằng cách ngăn nó trôi, nhưng có thể chiến thắng bằng cách làm cho mỗi ngày của mình trở nên có ý nghĩa. Vội vàng nhắc em đừng trì hoãn những việc tốt đẹp, đừng để yêu thương quá muộn và cũng đừng để những ước mơ mãi chỉ nằm trong suy nghĩ.

Bài 10 – Cảm nhận về quan niệm sống tích cực​


Sau khi đọc Vội vàng, điều đọng lại trong em sâu sắc nhất là một quan niệm sống tích cực: Hãy biết quý trọng hiện tại và sống hết mình với những gì đang có. Xuân Diệu yêu cuộc đời đến mức muốn giữ lại những vẻ đẹp của thiên nhiên. Ông nhận ra quanh mình là một thế giới đầy sức sống với mùa xuân, hoa lá, ánh sáng và tình yêu. Điều đáng quý là nhà thơ không coi cuộc đời này chỉ là nơi tạm bợ mà xem chính cuộc sống hiện tại là điều đáng nâng niu nhất.

Tuy nhiên, Xuân Diệu cũng hiểu rằng tất cả đều có giới hạn. Tuổi trẻ sẽ qua, mùa xuân sẽ hết và con người không thể quay ngược thời gian. Chính ý thức đó khiến ông muốn sống vội vàng. Nhưng theo em, sự vội vàng ấy không có nghĩa là sống hấp tấp hay bất chấp. Đó là sống chủ động, sống có ý thức và không để những ngày tháng quý giá trôi đi một cách vô ích. Nhà thơ muốn tận hưởng những điều tốt đẹp, muốn yêu nhiều hơn và cảm nhận cuộc sống sâu sắc hơn. Quan niệm này vẫn rất có ý nghĩa với con người hôm nay. Trong cuộc sống bận rộn, đôi khi chúng ta dành quá nhiều thời gian cho những điều không quan trọng mà quên quan tâm đến gia đình, bạn bè, sức khỏe hay những ước mơ của chính mình. Vội vàng nhắc em phải biết cân nhắc điều gì thực sự đáng quý. Tuổi trẻ không kéo dài mãi, vì thế mỗi ngày đều nên được sống bằng sự cố gắng, lòng yêu thương và niềm vui. Với em, đó chính là thông điệp đẹp nhất mà Xuân Diệu gửi gắm qua bài thơ.

Bài 11 – Cảm nhận về nghệ thuật và cảm xúc trong Vội vàng​


Vội vàng hấp dẫn em không chỉ bởi nội dung mà còn bởi cách Xuân Diệu thể hiện cảm xúc vô cùng đặc biệt. Bài thơ có sự thay đổi linh hoạt về nhịp điệu. Khi nhà thơ say mê trước cảnh sắc mùa xuân, lời thơ trở nên tươi vui và đầy hứng khởi. Khi suy nghĩ về thời gian, giọng thơ chậm lại, mang theo nỗi tiếc nuối. Đến phần cuối, nhịp thơ lại nhanh và mạnh, tạo cảm giác như cảm xúc đang dâng lên thành một dòng thác không thể kìm giữ.

Xuân Diệu còn sử dụng nhiều hình ảnh giàu sức gợi khiến mùa xuân hiện ra sinh động trước mắt người đọc. Thiên nhiên trong thơ ông không chỉ có màu sắc mà còn có âm thanh, hương thơm và cảm giác. Nhờ đó, người đọc có thể cảm nhận vẻ đẹp bằng nhiều giác quan khác nhau. Em cũng ấn tượng với cách tác giả sử dụng những động từ mạnh ở cuối bài để diễn tả khát vọng sống. Cảm xúc không còn là sự ngắm nhìn từ xa mà trở thành mong muốn được ôm lấy, hòa nhập và tận hưởng cuộc đời. Chính nghệ thuật biểu đạt mạnh mẽ ấy khiến tư tưởng của bài thơ không khô khan mà trở thành một nguồn cảm xúc có sức truyền sang người đọc. Qua Vội vàng, em nhận thấy Xuân Diệu là một thi sĩ có tâm hồn vô cùng nhạy cảm. Ông có khả năng phát hiện vẻ đẹp ở những điều quen thuộc và biến chúng thành những hình ảnh đầy sức quyến rũ. Bài thơ vì thế vừa có chiều sâu suy tưởng vừa tràn đầy sức sống, khiến người đọc sau nhiều năm vẫn có thể tìm thấy trong đó những rung động gần gũi với chính mình.

Bài 12 – Cảm nhận sâu sắc về thông điệp của Vội vàng​


Vội vàng của Xuân Diệu khiến em nhận ra một điều tưởng như đơn giản nhưng không phải lúc nào con người cũng nhớ: Cuộc đời rất đẹp nhưng cũng rất ngắn. Nhà thơ nhìn cuộc sống bằng đôi mắt say mê nên nhận ra ở đâu cũng có những điều đáng yêu. Thiên nhiên tràn ngập màu sắc, hương thơm và âm thanh; mùa xuân mang sức sống trẻ trung; tình yêu khiến cuộc đời trở nên ngọt ngào. Trước tất cả những vẻ đẹp ấy, Xuân Diệu không hề thờ ơ mà muốn giữ lại từng khoảnh khắc.

Nhưng chính lúc hạnh phúc nhất, nhà thơ lại nhận thấy thời gian đang lặng lẽ trôi. Sự sống càng đẹp thì sự mất mát càng khiến con người tiếc nuối. Xuân Diệu hiểu tuổi trẻ của con người chỉ có một lần, vì vậy ông muốn sống thật trọn vẹn trước khi những năm tháng ấy đi qua. Em rất thích tinh thần ấy bởi nó không khuyên con người sợ hãi trước sự hữu hạn mà khuyến khích chúng ta sống có ý nghĩa hơn. Mỗi người đều không biết chính xác mình có bao nhiêu thời gian, nhưng ai cũng có thể lựa chọn cách sử dụng ngày hôm nay. Ta có thể yêu thương người thân nhiều hơn, cố gắng cho ước mơ nhiều hơn, học hỏi thêm những điều mới và biết vui với những điều giản dị quanh mình. Theo em, đó mới chính là ý nghĩa sâu xa của hai chữ "vội vàng". Đó là sự vội vàng của một trái tim biết quý cuộc sống chứ không phải sự vội vàng của một người sống thiếu suy nghĩ. Bài thơ đã giúp em hiểu rằng thời gian quý giá nhất không phải ngày mai hay một ngày nào đó trong tương lai, mà chính là phút giây hiện tại. Vì vậy, Vội vàng không chỉ là tiếng lòng riêng của Xuân Diệu mà còn là lời nhắn gửi đầy sức sống đến mỗi người: Hãy sống sao cho khi tuổi trẻ qua đi, chúng ta có thể nhớ lại mà không phải nuối tiếc.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back