1,079 ❤︎ Bài viết: 371 Tìm chủ đề
785 1
Tuổi trẻ khiến chúng ta tiếc nuối điều gì?

Phải chăng vì thanh xuân quá đẹp, quá rực rỡ mà chúng ta chỉ mong nó kéo dài mãi mãi? Có lẽ vì thế mà Xuân Diệu tiếc nuối trời đất khi tuổi thanh xuân không bao giờ ngọt ngào nữa. Với những bài thơ đầy cảm xúc mãnh liệt, Vội vàng Xuân Diệu có thể nói thể hiện cái tôi rất riêng và những suy ngẫm tinh tế về thời gian, tuổi trẻ, tình yêu và sức sống mãnh liệt.

Nếu thơ xưa ưa chuộng vẻ đẹp thanh khiết trong hương vị, giản dị về màu sắc, vẻ đẹp thiên về sự hài hòa, cân đối, giản dị, cổ điển thì ở Xuân Diệu, vẻ đẹp phải đậm màu, thơm ngát, nên tâm hồn bài thơ ấy đã táo bạo khao khát được đến với nó. "Tắt nắng ép gió". Đó cũng chính là mong muốn gìn giữ vẻ đẹp và hương thơm cho thế giới này. Hình ảnh tiếp theo của thiên nhiên được thể hiện trong thơ Xuân Diệu là một bữa tiệc trần thế lộng lẫy, rực rỡ, đầy âm thanh và màu sắc:

53369517607_43a9c3ab86_o.jpg


"Của ong bướm này đây tuần tháng mật

Này đây hoa của đồng nội xanh rì

Của yến anh này đây khúc tình si

Và này đây ánh sáng chớp hàng mi

Tháng Giêng ngon như một cặp môi gần"

Rõ ràng, nếu trước Xuân Diệu, Nguyễn Du từng ví cuộc đời như một cuộc đua, huyện Thanh Quan ví nó như một nhà hát thì những nhà thơ như Thế Lữ trong phong trào Thơ mới cũng chán ngấy cái đẹp. Nước mắt trần thế mà tìm về nguồn thơ nơi xứ sở thần tiên xa xôi huyền ảo. Nhưng khi đến với Xuân Diệu, anh thấy cuộc đời vẫn tươi đẹp, vẫn rực rỡ như bức tranh mùa xuân quyến rũ với đủ màu "xanh", âm thanh rộn ràng.. Bằng cách đó, "Xuân Diệu đốt cháy khung cảnh chốn thần tiên và đưa mọi người về hạ giới", để trân trọng hơn vẻ đẹp của bức tranh trần gian, để đắm mình trong niềm đam mê và bản tình ca của chính thế giới trần gian này. Đặc biệt chú ý đến câu so sánh "Tháng giêng ngon như một cặp môi" của Xuân Diệu, sự so sánh kết hợp với ẩn dụ chuyển hóa tình cảm khiến bài thơ trở nên táo bạo hơn, tháng giêng non trẻ tươi tắn, tràn đầy sức sống. Đó là lý do tại sao nó rất quyến rũ. Sự so sánh đó cũng phần nào bộc lộ cho chúng ta cái hồn của thơ Xuân Diệu. Đôi mắt Xuân Diệu nhìn thế giới như đôi mắt kẻ si tình, "đôi mắt xanh dịu dàng", như muốn yêu tất cả. Thế giới con người này. Đồng thời, chúng ta cũng thấy ở Xuân Diệu có điều gì mới mẻ: Ông không lấy thiên nhiên làm điểm tựa để so sánh với con người như trong thơ thời Trung cổ mà trái lại, thiên nhiên được so sánh với con người, con người là chuẩn mực. Mực để so sánh với thiên nhiên. Vì thế, bài thơ tuy ngắn nhưng phác họa được những dòng chữ cho chúng ta thấy sự mới mẻ, đổi mới trong tâm hồn thơ Xuân Diệu.

Chảy cùng dòng cảm xúc ấy, bởi cuộc đời này đẹp như vườn xuân, đầy mời gọi, hấp dẫn, nhà thơ cũng có phần tiếc nuối khi chứng kiến thời gian trôi qua, nhất là thời gian trôi qua. Cuộc sống con người, tuổi trẻ:

"Xuân đương tới nghĩa là xuân đương qua

Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn

Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại!

Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi

Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời".

Trong thơ ca thời trung cổ, người xưa quan niệm thời gian có tính tuần hoàn nên không cảm thấy vội vã, lo lắng trước dòng chảy của thiên nhiên, trời đất và cuộc sống con người. Nhưng trong thơ Mới, cụ thể là trong Rush, chúng ta thấy rõ Xuân Diệu nhìn thấy thời gian trôi qua và tuổi trẻ trôi qua trên con người, mà tuổi thanh xuân là tuổi đẹp nhất, quý giá nhất nên trở nên tiếc nuối, tiếc nuối. Sự chia ly diễn ra trong hầu hết vạn vật, sự ra đi của thời gian với con người, của thời gian với chính thời gian, sự chia ly nhuốm màu cảnh vật "năm tháng thấm đẫm hương vị chia ly, sông núi lặng thầm than thở". Chia tay, đàn chim rộn ràng bỗng ngừng hót. Nhưng cũng từ góc nhìn mới về quan niệm thời gian trong bài thơ này, chúng ta thấy một Xuân Diệu đầy "vội vàng", thấy rõ "tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại" nên lao vào đó. Chạy đua với thời gian, cuộc sống tràn đầy từng khoảnh khắc để tận hưởng trọn vẹn và cống hiến, bốc đồng và vô tư:

"

Mau đi thôi! Mùa chưa ngả chiều hôm

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn

Ta muốn riết mây đưa và gió lượn

Ta muốn say cánh bướm với tình yêu

Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều

Và non nước, và cây, và cỏ rạng

Cho chếnh choáng mùi thơm cho đã đầy ánh sáng

Cho no nê thanh sắc của thời tươi

Hỡi xuân hồng ta muốn cắn vào người

"

Câu "Anh muốn ôm" đứng giữa bài thơ đầy tham lam, như thể hiện nỗi khao khát được ôm trọn vẹn, trọn vẹn, để lấp đầy cuộc sống tràn ngập sắc màu của thế giới ngoài kia. Những động từ mạnh mẽ "ôm, bóp, uống, cắn, cắn" khắc họa một cách mãnh liệt tâm hồn thơ cuồng nhiệt, vội vã của Xuân Diệu. Sóng ngôn từ đan xen, giao thoa và song song với nhau thành những làn sóng mãi mãi ập vào tâm hồn người đọc. Chúng ta có thể cảm nhận được nguồn sống, sức sống đang đập trong trái tim thơ của ông: "Sức sống như máu căng lên trong lộc loài nai, như những mầm non háo hức bước ra khỏi thân cây, ngoạm sự sống để là êm nỗi khát thèm". Đúng như Hoài Thanh từng nhận xét: Thơ Xuân Diệu là nguồn sống dồi dào chưa từng thấy ở xứ lạnh này. Ở những câu thơ cuối, ta thấy Xuân Diệu như con ong hút nhụy tỏa ra mùi mật ngọt ngào say đắm, và chúng ta thấy nhà thơ như một người tình trong cơn say.

Vội vàng là một bài thơ rất Xuân Diệu, Xuân Diệu ở trong sự hối hả, sôi nổi, điên cuồng thôi thúc của nhà thơ hãy sống và tận hưởng cuộc sống. Đôi mắt xanh dịu dàng của Xuân Diệu nhìn thế giới một cách trìu mến, lời nói của Xuân Diệu như thấm nhuần toàn bộ đời sống thơ, trái tim thơ, nhịp điệu thơ vào đó.
 
Last edited by a moderator:
1,666 ❤︎ Bài viết: 2013 Tìm chủ đề

Viết đoạn văn cảm nhận về bài thơ vội vàng


Bài 1​


Bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu để lại trong em nhiều ấn tượng bởi tình yêu cuộc sống mãnh liệt và tha thiết của nhà thơ. Ngay từ đầu bài thơ, Xuân Diệu đã thể hiện những ước muốn rất táo bạo như muốn giữ lại ánh sáng, hương thơm và vẻ đẹp của thiên nhiên. Qua cảm nhận của ông, mùa xuân hiện lên thật rực rỡ với hoa lá, ong bướm, đồng xanh và tiếng chim vui tươi. Mọi cảnh vật đều trẻ trung, căng tràn sức sống và khiến con người muốn hòa mình vào đó. Nhưng càng yêu cuộc đời, nhà thơ càng lo sợ trước sự trôi chảy của thời gian. Ông hiểu rằng mùa xuân rồi sẽ qua, tuổi trẻ cũng không thể tồn tại mãi mãi. Chính vì thế, Xuân Diệu muốn sống hết mình, tận hưởng từng khoảnh khắc đẹp đẽ của hiện tại. Qua bài thơ, em hiểu rằng mỗi người cần biết quý trọng thời gian, tuổi trẻ và những điều tốt đẹp đang có trong cuộc sống.

Bài 2​


Đọc Vội vàng, em cảm nhận được một tâm hồn Xuân Diệu luôn say mê trước vẻ đẹp của cuộc đời. Trong mắt nhà thơ, cuộc sống giống như một khu vườn mùa xuân đầy màu sắc, âm thanh và hương thơm. Từ ong bướm, hoa lá đến ánh sáng và tiếng chim đều hiện lên thật tươi mới, quyến rũ. Xuân Diệu không chỉ ngắm nhìn thiên nhiên mà còn muốn tận hưởng nó bằng tất cả các giác quan. Tuy nhiên, niềm vui ấy luôn đi kèm với nỗi lo âu khi nhà thơ nhận ra thời gian không ngừng trôi. Tuổi trẻ của con người chỉ đến một lần nên nếu không biết trân trọng, chúng ta sẽ dễ dàng để những năm tháng đẹp nhất trôi qua vô nghĩa. Vì vậy, nhà thơ luôn muốn sống nhanh hơn, sâu sắc hơn và mãnh liệt hơn. Bài thơ khiến em thêm yêu cuộc sống và tự nhắc mình phải biết tận dụng thời gian để làm những điều có ý nghĩa.

Bài 3​


Vội vàng khiến em suy nghĩ nhiều về giá trị của tuổi trẻ và thời gian. Xuân Diệu nhận ra rằng mùa xuân của đất trời có thể trở lại, nhưng mùa xuân của đời người thì chỉ có một lần. Chính vì thế, ông luôn cảm thấy tiếc nuối khi nghĩ đến sự trôi đi của những năm tháng tuổi trẻ. Tuy vậy, bài thơ không khiến em cảm thấy bi quan mà ngược lại còn truyền đến một tinh thần sống rất tích cực. Nhà thơ muốn tận hưởng thiên nhiên, tình yêu và mọi vẻ đẹp của cuộc đời khi chúng vẫn còn hiện hữu. Đặc biệt, ở phần cuối bài thơ, cảm xúc trở nên mạnh mẽ và dồn dập như một lời giục giã con người hãy sống hết mình. Theo em, sự "vội vàng" của Xuân Diệu không phải là sống hấp tấp mà là biết quý từng phút giây. Qua bài thơ, em hiểu rằng điều đáng tiếc nhất không phải là tuổi trẻ qua đi mà là chúng ta đã để tuổi trẻ trôi qua mà không sống thật ý nghĩa.

Bài 4​


Em rất ấn tượng với bức tranh mùa xuân trong bài thơ Vội vàng của Xuân Diệu. Thiên nhiên hiện lên tràn đầy sức sống với những hình ảnh tươi đẹp của hoa lá, chim muông và ánh sáng. Dưới cái nhìn của nhà thơ, mọi thứ trong cuộc sống đều đang ở độ đẹp nhất, trẻ trung nhất và đáng yêu nhất. Qua đó, em cảm nhận được một Xuân Diệu vô cùng yêu đời và say mê sự sống. Nhà thơ muốn giữ lại những vẻ đẹp ấy vì ông hiểu rằng chúng rất mong manh và không thể tồn tại mãi. Khi nghĩ đến thời gian trôi nhanh, giọng thơ cũng chuyển từ vui tươi sang tiếc nuối, lo âu. Chính nỗi lo ấy đã làm cho khát vọng sống của Xuân Diệu càng trở nên mãnh liệt hơn. Bài thơ giúp em nhận ra rằng hạnh phúc có thể nằm ngay trong những điều bình dị quanh mình, chỉ cần chúng ta biết mở lòng để cảm nhận và trân trọng.

Bài 5​


Bài thơ Vội vàng khiến em yêu thích bởi quan niệm sống trẻ trung và đầy nhiệt huyết của Xuân Diệu. Nhà thơ xem cuộc đời hiện tại là một thế giới vô cùng đẹp đẽ, nơi có mùa xuân, tình yêu và những niềm vui gần gũi. Ông muốn tận hưởng mọi vẻ đẹp ấy bằng tất cả sự say mê của mình. Nhưng Xuân Diệu cũng rất nhạy cảm trước sự hữu hạn của con người. Ông hiểu rằng thời gian không chờ đợi ai và tuổi trẻ một khi đã qua sẽ không thể quay trở lại. Vì vậy, nhà thơ không muốn lãng phí bất cứ khoảnh khắc nào của cuộc đời. Ông muốn sống thật mạnh mẽ, yêu thật nhiều và cảm nhận thật sâu sắc những gì đang có. Qua Vội vàng, em hiểu rằng mỗi người nên biết quý trọng hiện tại, bởi chỉ khi biết sống trọn vẹn với hôm nay, chúng ta mới có thể hạn chế những tiếc nuối về sau.

Bài 6​


Sau khi đọc Vội vàng, điều làm em ấn tượng nhất là khát vọng sống mãnh liệt của Xuân Diệu. Nhà thơ không đứng ngoài để ngắm nhìn cuộc đời mà luôn muốn hòa mình vào thiên nhiên, tình yêu và tuổi trẻ. Mỗi cảnh vật trong bài thơ đều hiện lên đầy sức sống, khiến người đọc cũng cảm nhận được niềm say mê của tác giả. Thế nhưng ẩn sau niềm vui ấy là nỗi buồn trước sự trôi chảy của thời gian. Xuân Diệu hiểu rằng con người không thể níu giữ tuổi trẻ mãi mãi nên càng muốn tận hưởng từng khoảnh khắc hiện tại. Những cảm xúc mạnh mẽ ở cuối bài thơ cho thấy một tâm hồn luôn khao khát sống đến tận cùng. Em rất đồng tình với lời nhắn nhủ ấy, bởi thời gian của mỗi người đều có giới hạn. Vội vàng giúp em hiểu rằng hãy sống tích cực, biết yêu thương, cố gắng và trân trọng những điều quý giá trước khi chúng trở thành kỉ niệm.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back