- Xu
- 20
51
0
Thành phố mười hai giờ đêm vang lên tiếng còi xe khô khốc. Khải ngồi thẫn thờ trên lan can tầng thượng, nhìn xuống dòng người như những vệt sáng vô hồn. Ở tuổi hai mươi lăm, Khải có mọi thứ: Tiền tài, danh vọng và một vị trí giám đốc điều hành mà ai cũng mơ ước. Nhưng bên trong anh chỉ là một khoảng trống hoác. Anh đối xử với người thân bằng sự lạnh lùng, coi sự quan tâm của cha mẹ là phiền phức. Với Khải, cuộc sống chỉ là một cuộc đua săn lùng giá trị vật chất. Anh quên mất lần cuối cùng mình mỉm cười chân thật là khi nào. Sau một cơn đột quỵ bất ngờ do làm việc quá độ, Khải lịm đi. Khi mở mắt ra, anh không còn ở trong phòng cấp cứu. Anh đã rơi vào Vực Sâu Lãng Quên – một thế giới trong mơ được cai trị bởi gã phù thủy bóng đêm có tên là Malakar.
Thế giới này là một mê cung vô tận của những mảnh vỡ ký ức xám xịt. Malakar xuất hiện trước mặt Khải với nhân dạng một gã đàn ông mặc vest đen lịch lãm nhưng có ánh mắt rực lửa tàn độc. Hắn cười lớn, giọng nói vang vọng như sấm truyền: "Ngươi đã sống một cuộc đời vô nghĩa, chà đạp lên tình thân. Giờ đây, linh hồn ngươi thuộc về ta. Kẻ thân yêu nhất của ngươi đang bị giam cầm tại Tháp Tuyệt Vọng. Nếu không tìm thấy họ trước khi cát trong đồng hồ này cạn, ngươi sẽ tan biến mãi mãi."
Giữa lúc Khải đang hoang mang tột độ trước những bóng ma ký ức chực chờ nuốt chửng lấy mình, một đốm sáng xanh lam thuần khiết bỗng bay đến. Đốm sáng tụ lại thành hình một chú chim sáo nhỏ với bộ lông lấp lánh như bầu trời đêm starry. Đó là Elys, linh vật dẫn đường của những linh hồn bị lạc lối. Elys bay quanh Khải, cất giọng trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc: "Đừng sợ hãi! Ta là mảnh ghép cuối cùng của lòng trắc ẩn còn sót lại trong tâm hồn anh. Malakar sống bằng sự ích kỷ của anh, nhưng ta sẽ giúp anh tìm lại lối về. Hãy đi theo ta!"
Có Elys dẫn đường, Khải bắt đầu hành trình vượt qua hàng ngàn thử thách nghiệt ngã. Anh phải bước qua Cánh Đồng Gai Máu, nơi mỗi bước chân dẫm lên gai nhọn lại tái hiện mồn một những lần anh quát mắng mẹ. Tiếp đó, họ phải đối mặt với Dòng Sông Chỉ Trích, nơi những con quái vật bóng đêm dồn dập tấn công. Mỗi lần Khải kiệt sức muốn bỏ cuộc, Elys lại dang rộng đôi cánh, tỏa ra một vầng hào quang ấm áp để che chở cho anh khỏi những luồng chưởng lực hắc ám của lũ tay sai, đồng thời nhắc nhở anh về hơi ấm của gia đình.
Qua vạn dặm gian khổ, Khải cuối cùng cũng đặt chân đến đỉnh Tháp Tuyệt Vọng. Malakar đã đợi sẵn ở đó, tay lăm lăm thanh Kiếm Diệt Vọng rực lửa đen hắc ám. Hắn lao vào tấn công Khải bằng tất cả sự phẫn nộ. Khải lúc này không còn là một chàng trai văn phòng yếu ớt; tình yêu thương trỗi dậy đã giúp anh ngưng tụ năng lượng tâm linh thành một thanh Thánh Kiếm Tâm Nguyện chói lọi ánh sáng bạc.
Trận chiến diễn ra vô cùng kịch tính. Malakar vung kiếm tạo ra những đường chém xé toạc không gian, khiến đất đá xung quanh nổ tung thành trăm mảnh. Khải chật vật né tránh, liên tục dùng kiếm đỡ những đòn đánh sấm sét. Keng! Keng! Tiếng binh khí va vào nhau chát chúa. Malakar bất ngờ tung một luồng hắc khí cực mạnh đánh văng Khải ra góc tháp, máu rỉ ra từ khóe môi anh. Elys lập tức lao đến, dùng toàn bộ năng lượng của mình để tạo ra một chiếc khiên ánh sáng chắn trước mặt Khải, nhưng chiếc khiên nhanh chóng nứt vỡ dưới áp lực quá lớn của gã phù thủy.
Giữa ranh giới sinh tử, Malakar dừng tay, chỉ vào hai chiếc lồng kính đang treo lơ lửng trên vực thẳm: Một bên là cha mẹ anh đang kiệt sức, một bên là chiếc rương chứa chiếc vương quyền tối thượng của thế giới ảo ảnh – thứ có thể cho anh quyền lực vô hạn khi tỉnh dậy.
Malakar cười hiểm độc: "Chọn đi! Cứu lấy hai kẻ già nua vô dụng đó và chịu chết cùng chúng, hay lấy chiếc rương quyền lực để trở thành bá chủ?"
Khải nhìn cha mẹ trong lồng kính. Họ không oán trách anh, ánh mắt chỉ tràn ngập sự bao dung và tình yêu vô bờ bến. Elys thốt lên: "Khải, hãy lắng nghe trái tim mình!". Không một chút do dự, Khải quay lưng lại với chiếc rương. Anh dồn hết tàn lực còn lại, thét lớn một tiếng. Thanh Thánh Kiếm Tâm Nguyện trên tay anh bùng lên luồng ánh sáng chói lòa chưa từng có, hấp thụ cả năng lượng hy sinh của Elys. Khải lao thẳng về phía Malakar, tung ra chiêu thức "Tình Thân Vĩnh Cửu" – một nhát chém ánh sáng hình chữ thập xuyên thẳng qua lồng ngực gã phù thủy, đồng thời dùng chính thân mình làm đòn bẩy để đẩy hắn rơi xuống vực sâu lãng quên. Malakar thét lên kinh hoàng rồi tan biến vào hư không.
Chiếc lồng kính vỡ tan, Khải kịp lao đến nắm lấy tay cha mẹ trước khi cả tòa tháp sụp đổ hoàn toàn. Trong khoảnh khắc thế giới trong mơ tan rã, Khải ôm chặt lấy người thân, nước mắt rơi lã chã.
Tít.. Tít.. Tít..
Tiếng máy đo nhịp tim đều đặn kéo Khải trở về với thực tại. Anh từ từ mở mắt, ánh sáng trắng của phòng cấp cứu làm anh hơi chói. Cảm giác ấm áp ở bàn tay truyền đến. Bên cạnh giường bệnh, cha mẹ anh tóc đã bạc nửa đầu, gương mặt hốc hác, đôi mắt sưng mọng vì thức trắng đêm. Thấy Khải cử động, mẹ anh run rẩy, nước mắt lại chực trào ra:
* "Khải.. Con tỉnh rồi! Trời Phật ơi, con của mẹ tỉnh rồi!"
Cha anh đứng bên cạnh, bờ vai khẽ run lên, ông nắm chặt tay anh như sợ anh lại biến mất:
* "Tỉnh lại là tốt rồi con ơi.. Đừng tham công tiếc việc nữa, mạng sống của con mới là quan trọng nhất."
Khải nhìn hai người, cổ họng nghẹn đắng, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Anh cố gắng thốt lên từng tiếng nghẹn ngào:
* "Cha, mẹ.. Con xin lỗi.. Con sai rồi. Con cảm ơn cha mẹ vì đã luôn ở bên con."
Mẹ anh ôm chầm lấy anh, khóc nức nở:
* "Khốn khổ thân tôi, không sao rồi con, cả nhà mình lại ở bên nhau rồi."
Chuyến đi bão táp qua hàng ngàn thử thách trong mơ đã giúp Khải tìm thấy câu trả lời xương máu: Ý nghĩa của cuộc sống chẳng ở đâu xa xôi, nó không nằm ở tiền tài hay danh vọng phù phiếm, mà nằm ngay trong sự gắn kết, tình yêu thương và việc bảo vệ những người thân yêu của mình.
Thế giới này là một mê cung vô tận của những mảnh vỡ ký ức xám xịt. Malakar xuất hiện trước mặt Khải với nhân dạng một gã đàn ông mặc vest đen lịch lãm nhưng có ánh mắt rực lửa tàn độc. Hắn cười lớn, giọng nói vang vọng như sấm truyền: "Ngươi đã sống một cuộc đời vô nghĩa, chà đạp lên tình thân. Giờ đây, linh hồn ngươi thuộc về ta. Kẻ thân yêu nhất của ngươi đang bị giam cầm tại Tháp Tuyệt Vọng. Nếu không tìm thấy họ trước khi cát trong đồng hồ này cạn, ngươi sẽ tan biến mãi mãi."
Giữa lúc Khải đang hoang mang tột độ trước những bóng ma ký ức chực chờ nuốt chửng lấy mình, một đốm sáng xanh lam thuần khiết bỗng bay đến. Đốm sáng tụ lại thành hình một chú chim sáo nhỏ với bộ lông lấp lánh như bầu trời đêm starry. Đó là Elys, linh vật dẫn đường của những linh hồn bị lạc lối. Elys bay quanh Khải, cất giọng trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc: "Đừng sợ hãi! Ta là mảnh ghép cuối cùng của lòng trắc ẩn còn sót lại trong tâm hồn anh. Malakar sống bằng sự ích kỷ của anh, nhưng ta sẽ giúp anh tìm lại lối về. Hãy đi theo ta!"
Có Elys dẫn đường, Khải bắt đầu hành trình vượt qua hàng ngàn thử thách nghiệt ngã. Anh phải bước qua Cánh Đồng Gai Máu, nơi mỗi bước chân dẫm lên gai nhọn lại tái hiện mồn một những lần anh quát mắng mẹ. Tiếp đó, họ phải đối mặt với Dòng Sông Chỉ Trích, nơi những con quái vật bóng đêm dồn dập tấn công. Mỗi lần Khải kiệt sức muốn bỏ cuộc, Elys lại dang rộng đôi cánh, tỏa ra một vầng hào quang ấm áp để che chở cho anh khỏi những luồng chưởng lực hắc ám của lũ tay sai, đồng thời nhắc nhở anh về hơi ấm của gia đình.
Qua vạn dặm gian khổ, Khải cuối cùng cũng đặt chân đến đỉnh Tháp Tuyệt Vọng. Malakar đã đợi sẵn ở đó, tay lăm lăm thanh Kiếm Diệt Vọng rực lửa đen hắc ám. Hắn lao vào tấn công Khải bằng tất cả sự phẫn nộ. Khải lúc này không còn là một chàng trai văn phòng yếu ớt; tình yêu thương trỗi dậy đã giúp anh ngưng tụ năng lượng tâm linh thành một thanh Thánh Kiếm Tâm Nguyện chói lọi ánh sáng bạc.
Trận chiến diễn ra vô cùng kịch tính. Malakar vung kiếm tạo ra những đường chém xé toạc không gian, khiến đất đá xung quanh nổ tung thành trăm mảnh. Khải chật vật né tránh, liên tục dùng kiếm đỡ những đòn đánh sấm sét. Keng! Keng! Tiếng binh khí va vào nhau chát chúa. Malakar bất ngờ tung một luồng hắc khí cực mạnh đánh văng Khải ra góc tháp, máu rỉ ra từ khóe môi anh. Elys lập tức lao đến, dùng toàn bộ năng lượng của mình để tạo ra một chiếc khiên ánh sáng chắn trước mặt Khải, nhưng chiếc khiên nhanh chóng nứt vỡ dưới áp lực quá lớn của gã phù thủy.
Giữa ranh giới sinh tử, Malakar dừng tay, chỉ vào hai chiếc lồng kính đang treo lơ lửng trên vực thẳm: Một bên là cha mẹ anh đang kiệt sức, một bên là chiếc rương chứa chiếc vương quyền tối thượng của thế giới ảo ảnh – thứ có thể cho anh quyền lực vô hạn khi tỉnh dậy.
Malakar cười hiểm độc: "Chọn đi! Cứu lấy hai kẻ già nua vô dụng đó và chịu chết cùng chúng, hay lấy chiếc rương quyền lực để trở thành bá chủ?"
Khải nhìn cha mẹ trong lồng kính. Họ không oán trách anh, ánh mắt chỉ tràn ngập sự bao dung và tình yêu vô bờ bến. Elys thốt lên: "Khải, hãy lắng nghe trái tim mình!". Không một chút do dự, Khải quay lưng lại với chiếc rương. Anh dồn hết tàn lực còn lại, thét lớn một tiếng. Thanh Thánh Kiếm Tâm Nguyện trên tay anh bùng lên luồng ánh sáng chói lòa chưa từng có, hấp thụ cả năng lượng hy sinh của Elys. Khải lao thẳng về phía Malakar, tung ra chiêu thức "Tình Thân Vĩnh Cửu" – một nhát chém ánh sáng hình chữ thập xuyên thẳng qua lồng ngực gã phù thủy, đồng thời dùng chính thân mình làm đòn bẩy để đẩy hắn rơi xuống vực sâu lãng quên. Malakar thét lên kinh hoàng rồi tan biến vào hư không.
Chiếc lồng kính vỡ tan, Khải kịp lao đến nắm lấy tay cha mẹ trước khi cả tòa tháp sụp đổ hoàn toàn. Trong khoảnh khắc thế giới trong mơ tan rã, Khải ôm chặt lấy người thân, nước mắt rơi lã chã.
Tít.. Tít.. Tít..
Tiếng máy đo nhịp tim đều đặn kéo Khải trở về với thực tại. Anh từ từ mở mắt, ánh sáng trắng của phòng cấp cứu làm anh hơi chói. Cảm giác ấm áp ở bàn tay truyền đến. Bên cạnh giường bệnh, cha mẹ anh tóc đã bạc nửa đầu, gương mặt hốc hác, đôi mắt sưng mọng vì thức trắng đêm. Thấy Khải cử động, mẹ anh run rẩy, nước mắt lại chực trào ra:
* "Khải.. Con tỉnh rồi! Trời Phật ơi, con của mẹ tỉnh rồi!"
Cha anh đứng bên cạnh, bờ vai khẽ run lên, ông nắm chặt tay anh như sợ anh lại biến mất:
* "Tỉnh lại là tốt rồi con ơi.. Đừng tham công tiếc việc nữa, mạng sống của con mới là quan trọng nhất."
Khải nhìn hai người, cổ họng nghẹn đắng, những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Anh cố gắng thốt lên từng tiếng nghẹn ngào:
* "Cha, mẹ.. Con xin lỗi.. Con sai rồi. Con cảm ơn cha mẹ vì đã luôn ở bên con."
Mẹ anh ôm chầm lấy anh, khóc nức nở:
* "Khốn khổ thân tôi, không sao rồi con, cả nhà mình lại ở bên nhau rồi."
Chuyến đi bão táp qua hàng ngàn thử thách trong mơ đã giúp Khải tìm thấy câu trả lời xương máu: Ý nghĩa của cuộc sống chẳng ở đâu xa xôi, nó không nằm ở tiền tài hay danh vọng phù phiếm, mà nằm ngay trong sự gắn kết, tình yêu thương và việc bảo vệ những người thân yêu của mình.
