Bạn được hi88ocom mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.

Vua Biển

Close enough to remember, far enough to be silent
2,285 ❤︎ Bài viết: 5513 Tìm chủ đề
91 0
Khoảng dừng giữa hai thế giới

Tác giả: Hải Vương


Thể loại: Truyện ngắn

Bài dự thi: Cuộc Thi Nét Bút Tuổi Xanh: Tuần Thứ 14-15-16/2026.

Chủ đề: TÌNH YÊU GIỮA NHỮNG THẾ GIỚI TỰ THÂN


55368475132_b44fd3915f_o.png

Có những người sinh ra trong một thời đại mà việc dựa vào ai đó trở thành một lựa chọn xa xỉ. Họ không thiếu tình cảm. Họ thiếu thời gian. Và thiếu cả khả năng tin rằng việc yếu đi trước một người khác không phải là thất bại.

Hoàng - kỹ sư vận hành điện gió ngoài khơi. Công việc của anh nằm giữa biển, nơi con người chỉ là một chi tiết nhỏ trong hệ thống khổng lồ gồm gió, thép và những cảnh báo không bao giờ ngủ. Ở đó, mọi thứ đều được đo bằng độ ổn định. Không ai hỏi cảm xúc. Chỉ hỏi kết quả.

Uyên - trưởng nhóm truyền thông cho một tập đoàn năng lượng tái tạo. Cô sống trong những cuộc họp nối nhau, những bản kế hoạch chỉnh sửa liên tục và những câu chữ phải chính xác đến mức không được phép mang theo sự mơ hồ. Cô học cách trả lời nhanh, nghĩ gọn và không để bất kỳ dao động cá nhân nào lọt vào tiến trình công việc.

Họ gặp nhau trong một buổi họp dự án. Không có ấn tượng đặc biệt nào được ghi nhận ngay lúc đó. Chỉ là hai người ngồi ở hai phía khác nhau của cùng một bàn dài, cùng nhìn vào một hệ thống mà họ đang cố làm cho nó vận hành tốt hơn. Khi một kỹ sư nói rằng truyền thông chỉ là phần phụ, Uyên không phản ứng ngay. Cô đợi câu nói kết thúc rồi mới đáp, giọng đều và lạnh:

"Không ai đầu tư vào thứ họ không tin là nên tồn tại."

Câu nói không nhằm thuyết phục. Nó giống một kết luận hơn là một tranh luận. Hoàng nhìn cô lâu hơn một nhịp so với mức cần thiết. Không phải vì đồng tình. Mà vì anh nhận ra có một người khác cũng đang nói về hệ thống bằng sự nghiêm túc giống cách anh sống với nó.

Sau buổi họp, họ không nói chuyện. Nhưng một thứ gì đó đã bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo cũ của cả hai. Ban đầu là những tin nhắn rời rạc.

"Anh đang ngoài khơi."

"Em vừa họp xong."

"Sóng yếu."

"Sài Gòn hôm nay mưa."

Không mở đầu. Không kết thúc. Không có nhu cầu phải duy trì một câu chuyện trọn vẹn. Chúng tồn tại như những tín hiệu kiểm tra sự hiện diện của nhau hơn là giao tiếp. Hoàng không quen gọi tên cảm xúc. Anh quen xử lý sự cố. Trên giàn điện gió, mọi vấn đề đều có quy trình. Kể cả khi cơ thể mệt, anh vẫn tiếp tục làm việc theo đúng trình tự. Cái "ổn" trở thành phản xạ. Cho đến một lần hệ thống báo lỗi nhỏ ngoài khơi. Không nguy hiểm, nhưng đủ để anh phải leo lên kiểm tra trong điều kiện gió mạnh. Sau nhiều giờ liên tục, cơ thể anh bắt đầu phản ứng chậm hơn bình thường. Một khoảnh khắc rất ngắn, anh phải bám vào khung kim loại để giữ thăng bằng.

"Anh ổn không?" đồng nghiệp hỏi.

"Ổn."

Ngay lập tức, như một phản xạ đã được lập trình. Nhưng lần này, chữ "ổn" không còn nguyên vẹn như trước.

Tối đó, Uyên gọi. Không vì lý do công việc. Chỉ là một cuộc gọi xuất hiện giữa khoảng trống hiếm hoi của cả hai.

"Anh có đang ổn không?" cô hỏi.

Hoàng im lặng một lúc lâu. Câu hỏi này không nằm trong hệ thống quen thuộc của anh. Nó không yêu cầu xử lý. Nó yêu cầu sự thật.

"Hơi mệt."

Chỉ hai chữ. Không giải thích thêm. Ở đầu dây bên kia, Uyên không phản ứng ngay. Chỉ có một khoảng dừng như thể cô vừa nghe thấy điều gì đó đáng lẽ đã phải được nói từ lâu.

"Anh có thể đừng lúc nào cũng tỏ ra mình ổn được không?"

Hoàng không trả lời. Không phải vì không có câu trả lời. Mà vì anh chưa từng cho phép mình nghĩ theo hướng đó.

Sau đó không lâu, Uyên được điều động ra Hà Nội trong hai năm. Một quyết định được gọi là "cơ hội phát triển". Nhưng với cô, nó giống một sự dịch chuyển hơn là một lựa chọn. Hoàng không giữ lại. Anh chỉ nhắn:

"Cơ hội tốt, chúc mừng em."

Không thêm bất kỳ dấu hiệu nào của cảm xúc. Và chính sự ngắn gọn đó khiến khoảng cách giữa họ không bắt đầu bằng rời đi, mà bằng việc mỗi người tiếp tục sống như cũ trong khi đứng ở hai nơi khác nhau.

Thời gian sau đó không có biến cố rõ ràng. Chỉ có sự thưa dần. Tin nhắn ít đi. Cuộc gọi ngắn hơn. Có ngày không liên lạc. Nhưng không ai dừng lại. Không phải vì cố chấp. Mà vì cả hai đều chưa tìm ra cách kết thúc một thứ vốn chưa từng được gọi tên đầy đủ.

Một đêm, Hoàng gọi. Không có lý do.

"Chúng ta đang sống như thể không có quyền dừng lại."

"Em cũng thấy vậy."

Không ai giải thích thêm. Vì cả hai đều hiểu: Đây không còn là lựa chọn cá nhân nữa, mà là cách họ đã được định hình để tồn tại.

Sau đó, Hoàng gặp một sự cố nhỏ khác ngoài khơi. Khi hệ thống ổn định lại, anh không lập tức quay về trạng thái cũ. Anh dừng lại rất lâu trước khi nói:

"Hơi mệt."

Không phải để báo động. Mà là để xác nhận một điều đơn giản: Anh đang không ổn.

Ở đầu dây bên kia, Uyên không cố sửa chữa điều đó. Cô chỉ nói:

"Em ở đây."

Không phải như một giải pháp. Mà như một sự tồn tại song song. Họ không thay đổi công việc. Không ai rời bỏ hệ thống mình đang sống. Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng chờ con người học xong cách yêu.

Hai năm trôi qua nhanh hơn cả những gì họ từng tưởng. Hoàng vẫn ở ngoài khơi. Những tua-bin vẫn quay giữa biển như chưa từng biết đến sự tồn tại của bất kỳ ai. Hệ thống vẫn cần được vận hành. Những cảnh báo vẫn vang lên đúng giờ. Công việc không quan tâm người đứng trước nó đang mang theo điều gì trong lòng. Uyên cũng vậy. Những dự án mới nối tiếp những dự án cũ. Những chuyến công tác dài hơn. Những cuộc họp nhiều hơn. Cô dần quen với bầu trời Hà Nội, giống như ngày trước từng quen với những cơn mưa Sài Gòn. Tin nhắn giữa họ ngày một thưa. Không phải vì hết yêu. Mà vì cả hai đều nghĩ người kia đang quá bận để mình trở thành một gánh nặng. Có những ngày, Hoàng mở khung trò chuyện, gõ vài chữ rồi lại xóa. Uyên cũng nhiều lần cầm điện thoại thật lâu. Rồi đặt xuống. Họ đều chờ một thời điểm thích hợp. Chỉ là thời điểm ấy không bao giờ đến.

Một buổi sáng cuối đông, Hoàng trở về đất liền sau gần một tháng ngoài biển. Anh mở điện thoại. Dòng thông báo đầu tiên là một tấm thiệp điện tử.

"Trân trọng kính mời.."

Tên Uyên nằm ngay giữa tấm thiệp. Không có lời giải thích nào. Cũng không cần. Anh nhìn màn hình rất lâu. Rồi lặng lẽ khóa lại. Ngoài cửa kính, gió vẫn thổi. Giống hệt những cơn gió ngoài khơi. Chỉ khác là lần này, anh không còn biết phải sửa chữa điều gì. Nửa năm sau, họ tình cờ gặp lại trong một hội nghị về năng lượng. Vẫn là một chiếc bàn dài. Vẫn là những bản báo cáo. Vẫn là những con người đang cố làm cho hệ thống vận hành tốt hơn. Chỉ khác là lần này, giữa họ đã tồn tại một khoảng cách không thể đo bằng kilômét. Khi cuộc họp kết thúc, Hoàng bước đến.

"Em khỏe không?"

Uyên mỉm cười.

"Em ổn."

Hai chữ ấy rất nhẹ. Nhẹ đến mức Hoàng nhận ra đó chính là hai chữ anh từng dùng để che giấu mọi điều. Anh muốn nói rất nhiều. Rằng anh đã từng định giữ cô lại. Rằng anh đã từng muốn sống chậm hơn. Rằng rất nhiều lần anh chỉ cần cô hỏi thêm một câu nữa. Nhưng cuối cùng, anh chỉ gật đầu.

"Ừ."

Rồi cả hai đi về hai hướng khác nhau. Không ai ngoảnh lại. Không phải vì đã hết thương. Mà vì đôi khi, trưởng thành là chấp nhận có những người sẽ mãi ở trong ký ức với phiên bản đẹp nhất của họ.

Nhiều năm sau, Hoàng vẫn làm việc giữa biển. Uyên vẫn ở trong những tòa nhà kính của thành phố. Ở hai thế giới khác nhau. Có những đêm, đứng trên giàn điện gió, Hoàng nhìn hàng trăm cánh quạt quay trong bóng tối. Anh chợt nhớ đến câu nói ngày nào của Uyên:

"Không ai đầu tư vào thứ họ không tin là nên tồn tại."

Đến lúc ấy anh mới hiểu. Tình yêu cũng giống như một hệ thống. Nó không sụp đổ chỉ vì một cơn bão. Nó tan vỡ bởi quá nhiều lần người ta nghĩ rằng ngày mai vẫn còn đủ thời gian để nói điều mình muốn nói. Có những người bước vào cuộc đời nhau không phải để cùng đi đến cuối con đường. Họ xuất hiện chỉ để dạy đối phương một điều mà không cuốn sách nào có thể dạy được: Rằng mạnh mẽ không phải lúc nào cũng là một phẩm chất. Đôi khi, chính việc luôn cố tỏ ra mình ổn mới là điều khiến con người đánh mất những gì quan trọng nhất. Giữa hai thế giới, cuối cùng vẫn tồn tại một khoảng dừng. Chỉ tiếc rằng, khi cả hai đủ can đảm để nhìn lại nó, họ đã đứng ở hai đầu của cuộc đời.

* * *

P/s: Có những khoảng dừng không phải là kết thúc, mà là những điều chưa kịp nói.
 
Chỉnh sửa cuối:

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back