Sáng thứ Bảy, thư viện thành phố vốn dĩ là nơi tôn nghiêm dành cho tri thức, nay bỗng chốc trở thành "chiến trường" ngầm của lớp 11A2.
Trà đến sớm mười phút, chọn một chiếc bàn dài khuất sau những kệ sách lịch sử dày cộp, hy vọng không gian yên tĩnh này sẽ giúp cô và Bảo tập trung giải quyết đống bài tập giải tích đang hành hạ cả hai. Nhưng cô đã lầm, và có lẽ cô đã quá coi thường trí thông minh của cái gọi là "liên minh độc thân" lớp mình.
Vừa mới đặt cuốn sách giáo khoa xuống bàn, một bóng đen đã lù lù xuất hiện từ phía sau kệ sách.
"Ơ kìa, trùng hợp thế Trà! Cậu cũng đi học nhóm à?"
Nam cười hì hì, trên tay cầm cuốn "Lịch sử thế giới cổ trung đại" dày như cái thớt nhưng lại cầm ngược. Theo sau cậu ta là một đoàn quân gồm ba, bốn đứa con trai khác, đứa nào đứa nấy mặt mày hớn hở, tay chân lóng ngóng như thể vừa tìm thấy kho báu.
Trà đơ người mất vài giây, môi khẽ máy động:
"Nam.. Sao các cậu lại ở đây?"
Nam thản nhiên kéo ghế ngồi đối diện với Trà, dõng dạc tuyên bố:
"Thì đi học chứ còn gì nữa! Sắp thi rồi, bọn tớ lo cho tương lai của mình lắm. Đúng không anh em?"
Cả hội gật đầu lia lịa như máy, dù đứa thì cầm
truyện tranh giấu dưới vở, đứa thì đang cầm ngược bút chì. Đúng lúc đó, Bảo bước vào. Cậu nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, chân mày khẽ giật giật. Bảo không nói một lời, lẳng lặng tiến đến, đặt cái cặp cái "bịch" xuống cạnh Trà rồi ngồi sụp xuống, đôi mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào Nam.
Bảo khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp:
"Sách cầm ngược kìa ông tướng. Lịch sử thế giới cổ đại bây giờ học bằng cách trồng cây chuối à?"
Nam giật mình xoay lại cuốn sách, mặt dày đáp trả:
"Tớ đang tập nhìn mọi thứ ở một góc độ khác để kích thích tư duy sáng tạo thôi. Mà Bảo này, cậu ngồi sát Trà thế? Thư viện rộng mà, giãn cách ra cho nó thoáng."
Bảo không thèm để ý đến lời mỉa mai của Nam. Cậu mở vở, viết một dòng chữ to tướng rồi đẩy sang phía Trà: "Kệ bọn nó, tớ chỉ dạy cậu thôi."
Trà nhìn dòng chữ, rồi lại nhìn cái vẻ mặt "mình là nạn nhân" của đám bạn, không nhịn được mà bật cười khúc khích. Cô mở tập bài tập Giải tích, bắt đầu loay hoay với những con số đạo hàm nhức óc.
"Câu này làm thế nào nhỉ? Tớ tính mãi mà nó cứ ra kết quả âm."
Trà khẽ nhăn mặt, đưa ngòi bút chỉ vào một phương trình dài dằng dặc. Bảo xích lại gần hơn, hơi thở của cậu gần đến mức Trà có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh mát.
"Để tớ xem. Chỗ này cậu chưa đổi dấu khi chuyển vế này. Nhìn nhé, công thức là f′ (x) =limΔx→0Δxf (x+Δx) −f (x). "
Bảo cầm lấy cây bút từ tay Trà, bàn tay hai người vô tình chạm nhẹ vào nhau khiến Trà thoáng giật mình. Cậu chậm rãi giảng giải, từng nét chữ thanh mảnh hiện lên trên trang giấy trắng. Mọi thứ sẽ thật hoàn hảo và lãng mạn nếu như không có một cái đầu bù xù chen ngang vào giữa hai người.
"Ôi trời ơi! Đạo hàm à? Bảo ơi, chỗ này tớ cũng không hiểu, giảng lại cho tớ với!"
Nam gào lên một cách kịch tính, khiến bác thủ thư đứng gần đó phải "Suỵt" một tiếng đầy đe dọa.
Bảo thở hắt ra một hơi, đẩy cái đầu của Nam ra xa bằng một ngón tay.
"Về chỗ cũ đi. Cậu học khối C mà, thi Giải tích làm cái gì?"
Nam mếu máo, bộ dạng như bị phụ tình:
"Tình bạn mười năm không bằng một người yêu mới có mấy ngày sao? Tớ đau lòng quá Bảo ơi!"
Cả hội phía sau bắt đầu phụ họa, đứa thì làm bộ lau nước mắt, đứa thì lấy sách che mặt cười nắc nẻ. Không khí thư viện vốn im lìm nay trở nên náo nhiệt một cách kỳ lạ. Trà cảm thấy vừa buồn cười vừa bất lực. Cô biết chắc chắn hôm nay sẽ chẳng học được chữ nào ra hồn, nhưng cảm giác có Bảo ở cạnh, che chắn cho cô trước những trò đùa tinh quái của đám bạn, lại khiến cô thấy ấm áp vô cùng.
Tiết học nhóm cứ thế trôi qua trong sự giằng co giữa một bên là "học thật" và một bên là "phá đám". Mỗi khi Bảo định nắm tay Trà dưới gầm bàn, y như rằng sẽ có một cái bút chì của đứa nào đó "vô tình" rơi xuống ngay chỗ hai người. Mỗi khi Bảo ghé sát tai Trà định nói thầm điều gì đó, Nam lại ho lên sặc sụa như thể vừa nuốt phải dị vật.
"Thôi được rồi, không học nổi với các cậu!"
Trà quyết định đầu hàng, cô đóng sách lại, nhìn cả hội với ánh mắt đầy "nguy hiểm".
"Nói đi, các cậu muốn gì thì mới chịu để yên cho bọn tớ?"
Cả hội mắt sáng rực như bắt được vàng, đồng thanh đáp:
"Trà sữa! Loại size L, đầy đủ topping!"
Bảo nhìn sang Trà, thấy cô đang cười bất lực, cậu cũng đành đầu hàng trước sự "mặt dày" của đồng bọn. Cậu đứng dậy, rút ví ra rồi ném cho Nam một tờ tiền.
"Cầm lấy rồi đi nhanh cho khuất mắt tớ. Mua xong thì cấm đứa nào được quay lại đây trong vòng hai tiếng nữa, rõ chưa?"
Nam bắt lấy tờ tiền bằng một động tác chuyên nghiệp của thủ môn, nhảy cẫng lên sung sướng:
"Rõ thưa đại ca! Đi thôi anh em, chúng ta phải để cho đôi lứa có không gian riêng để.. Giải đạo hàm chứ!"
Cả đám rút chạy nhanh như một cơn gió, trả lại sự yên tĩnh hiếm hoi cho góc bàn cuối thư viện. Trà thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào ghế.
"Cuối cùng cũng đi hết rồi. Cậu hào phóng quá nhỉ?"
Bảo ngồi lại vị trí, lần này cậu không xích lại gần bằng lời nói nữa mà trực tiếp nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Trà, đan những ngón tay mình vào tay cô một cách chắc chắn.
"Không hào phóng thì làm sao đuổi được mấy cái bóng đèn nghìn oát ấy đi. Cậu có mệt không?"
Trà lắc đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn Bảo:
"Không mệt, tớ thấy vui mà. Nhưng mà Bảo này, cậu nói thật đi, cậu thích tớ từ bao giờ thế?"
Bảo hơi khựng lại, đôi mắt cậu nhìn thẳng vào mắt Trà, sâu thẳm và chân thành. Cậu không trả lời ngay mà chậm rãi mở cuốn vở vẽ trong cặp ra, lật đến trang cuối cùng. Đó không phải là bức tranh sân trường hôm nọ, mà là một bức phác họa bằng chì đen.
Trong tranh là hình ảnh một cô gái đang đứng dưới mưa, che một nửa chiếc ô cho một con mèo nhỏ bên đường, mặc kệ một bên vai áo của mình đã ướt sũng.
"Cậu còn nhớ chiều mưa tháng Chín năm ngoái không?"
Trà ngẩn người. Đó là ngày cô nhặt được con mèo hoang ở sau cổng trường. Cô cứ ngỡ lúc đó chẳng có ai nhìn thấy mình, nhưng hóa ra, từ lúc đó, đã có một người lặng lẽ đứng từ xa, khắc ghi hình ảnh ấy vào tận sâu trong lòng.
"Tớ không thích cậu vì cậu là 'bạch nguyệt quang' của ai đó. Tớ thích cậu vì cậu là chính cậu, là cô gái có trái tim ấm áp nhất mà tớ từng gặp."
Giọng nói của Bảo nhẹ tênh nhưng lại nặng trĩu chân tình. Giữa không gian tĩnh lặng của thư viện, mùi giấy cũ hòa quyện với mùi nắng hanh hao qua kẽ lá, Trà cảm thấy trái tim mình như vừa tan chảy. Cô không nói gì, chỉ khẽ tựa đầu vào vai Bảo, cảm nhận sự bình yên len lỏi qua từng kẽ tóc.
Thanh xuân của họ, có lẽ không cần những lời tuyên ngôn rầm rộ, chỉ cần những khoảnh khắc giản đơn như thế này: Có một người hiểu mình, có một người vì mình mà kiên nhẫn, và có một người sẵn sàng cùng mình đi qua những ngày tháng rực rỡ nhất của tuổi học trò.
Ngoài kia, tiếng ve bắt đầu râm ran hơn, báo hiệu một mùa hè đầy ắp những kỷ niệm sắp sửa bắt đầu. Và Trà biết, dù bài tập có khó đến đâu, dù đám bạn có quấy rầy thế nào, chỉ cần có Bảo ở bên, mọi thử thách đều trở thành những mẩu chuyện vui trong cuốn nhật ký thanh xuân của cô.