Bạn được Luongkhoxaxua mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
3 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
52 0
Âm dương khế ước

Thể loại: Kinh dị, Huyền ảo

Tác giả: Đào Tộc​

Giới thiệu:

Sau cái chết bí ẩn của ông nội, Trần Minh trở về ngôi làng Đông Hà để chịu tang. Tại đây, cậu nhận được một chiếc chuông đồng cổ, một khế ước nhuốm máu và những tin nhắn kỳ lạ được gửi từ số điện thoại của người đã khuất.

Khi những hiện tượng tâm linh liên tiếp xảy ra, Minh dần phát hiện ra một bí mật bị chôn giấu suốt hơn hai mươi năm: Ngôi làng Đông Hà không hề bình thường. Dưới dòng sông đen, bên trong căn phòng bị phong ấn và dưới đáy chiếc giếng cổ đang ẩn chứa những thứ đáng sợ vượt xa trí tưởng tượng của con người.

Từ một sinh viên bình thường, Minh bị cuốn vào cuộc hành trình khám phá ranh giới giữa âm và dương, nơi mỗi bí mật được hé lộ đều kéo theo những nỗi kinh hoàng mới.

Link góp ý:
 
3 ❤︎ Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Chương 1: Tin dữ

Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa buổi chiều oi bức.

Trần Minh đang ngồi trong thư viện trường đại học, trước mặt là chồng tài liệu chuẩn bị cho kỳ thi cuối kỳ. Cậu khẽ nhíu mày khi nhìn thấy dãy số lạ hiện lên trên màn hình.

"A lô?"

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó là giọng nói khàn đặc của một người đàn ông lớn tuổi.

"Có phải Minh không?"

"Vâng, cháu đây."

"Chú là trưởng thôn Đông Hà."

Nghe đến ba chữ "Đông Hà", Minh bất giác ngồi thẳng người.

Đó là tên ngôi làng nơi cậu sinh ra.

Cũng là nơi cậu đã rời đi gần mười năm trước.

"Có chuyện gì vậy chú?"

Người đàn ông ngập ngừng.

"Ông nội cháu mất rồi."

Bàn tay Minh siết chặt chiếc điện thoại.

Mọi âm thanh trong thư viện dường như biến mất.

Chỉ còn tiếng ù ù vang lên bên tai.

"Mất.. Khi nào ạ?"

"Đêm qua."

Minh không biết mình đã cúp máy từ lúc nào.

Cậu ngồi bất động rất lâu.

Ông nội là người thân duy nhất còn lại của cậu.

Cha mẹ Minh mất trong một vụ tai nạn giao thông khi cậu mới tám tuổi.

Từ đó đến năm mười hai tuổi, cậu được ông nội nuôi dưỡng ở quê.

Sau này vì việc học, Minh chuyển lên thành phố sống cùng họ hàng xa.

Những năm gần đây, việc học và cuộc sống bận rộn khiến cậu ít khi trở về.

Lần cuối cùng hai ông cháu gặp nhau đã là hơn một năm trước.

Hôm đó ông nội chỉ ngồi lặng lẽ bên hiên nhà.

Mái tóc bạc trắng bay trong gió.

Trước lúc Minh rời đi, ông từng nói một câu rất kỳ lạ.

"Nếu một ngày nào đó ông mất, nhất định phải về."

Minh khi ấy chỉ cười.

"Ông nói gì xui vậy?"

Ông cụ không cười.

Ánh mắt già nua nhìn về phía dòng sông cuối làng.

"Nhớ kỹ lời ông."

Khi ấy Minh không hiểu.

Bây giờ nghĩ lại, trong lòng cậu bỗng dâng lên cảm giác khó tả.

Giống như ông đã biết trước điều gì đó.

Buổi tối.

Cơn mưa đầu mùa bất ngờ đổ xuống thành phố.

Minh kéo vali bước ra khỏi khu ký túc xá.

Những giọt nước lạnh buốt rơi trên vai áo.

Một chiếc xe khách chạy tuyến đêm đang đợi ở bến.

Đông Hà nằm sâu trong vùng quê hẻo lánh.

Muốn về đó phải đi xe gần sáu tiếng đồng hồ.

Minh tìm được ghế của mình ở cuối xe.

Hành khách không nhiều.

Phần lớn đều đã ngủ.

Xe từ từ lăn bánh.

Ánh đèn thành phố dần lùi xa phía sau.

Ngoài cửa kính chỉ còn bóng tối dày đặc.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt.

Minh dựa đầu vào cửa sổ.

Trong lòng nặng trĩu.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại trong túi rung lên.

Một tin nhắn vừa được gửi đến.

Người gửi: Ông Nội.

Minh giật mình.

Tim đập mạnh.

Bàn tay run run mở màn hình.

Dòng tin nhắn hiện ra.

"Đừng mở căn phòng phía sau."

Minh chết lặng.

Ông nội đã mất từ đêm qua.

Vậy ai là người gửi tin nhắn này?

Cậu lập tức gọi lại.

Thuê bao không liên lạc được.

Minh nhìn thời gian gửi.

23 giờ 47 phút.

Chính là thời điểm hiện tại.

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Cậu vội vàng kiểm tra lại.

Đúng là số điện thoại của ông nội.

Không thể nhầm được.

Bỗng nhiên.

Chiếc xe thắng gấp.

Két!

Tiếng phanh chói tai vang lên giữa màn đêm.

Hành khách giật mình tỉnh giấc.

Tài xế mở cửa xe.

Bên ngoài mưa như trút nước.

Một bóng người đứng giữa đường.

Đó là một ông lão mặc áo mưa màu đen.

Khuôn mặt bị bóng tối che khuất.

Ông ta chậm rãi bước lên xe.

Ngay khoảnh khắc người đó đi ngang qua.

Minh bất giác ngẩng đầu nhìn.

Không hiểu vì sao.

Cậu cảm thấy người này rất quen.

Giống như đã từng gặp ở đâu đó.

Nhưng không thể nhớ nổi.

Ông lão đi thẳng xuống cuối xe.

Ngồi vào hàng ghế phía sau Minh.

Từ lúc đó.

Minh luôn có cảm giác như có ai đang nhìn mình.

Mưa bên ngoài vẫn rơi không ngừng.

Con đường về quê ngày càng tối hơn.

Mà Minh không hề biết rằng..

Chuyến trở về lần này sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời cậu.

Và mọi bí mật bị chôn giấu suốt hai mươi năm ở làng Đông Hà đang chờ đợi cậu phía trước.
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back