211
0
Lặng
BCmanga
AI.M
BCmanga
AI.M
Sáng thức giấc, căn phòng vẫn vậy
Không một đổi thay hay một tiếng người
Những bước chân quen đi qua ngày đã cũ
Không biết vì sao vẫn cứ lặp lại hoài
Mọi thứ vẫn thế chỉ là bên trong
có gì đó... không còn tồn tại
Tôi vẫn nói cười giữa bao người trông xa lạ
Lòng lặng thinh, chẳng một ai thực sự ở đây
Có khoảng trống không cần lý do
Cũng đủ kéo dài một ngày... rất lâu
Không buồn vì ai, không vì điều gì
Tôi đứng yên, không thuộc về đâu
Có cảm giác không thể gọi tên
Không thể giữ lại, cũng chẳng thể quên
Chỉ là buồn thôi...
chẳng là gì cả...
Nếu một ngày nào đó mọi thứ biến mất
Tôi vẫn ở đây, trong một khoảng lặng
không bắt đầu, cũng chẳng về sau.
Không cần ai biết, không cần ai hiểu
Cảm giác này... tự đến rồi đi.
Tôi vẫn nói cười giữa bao người trông xa lạ
Lòng lặng thinh, chẳng một ai thực sự ở đây
Có khoảng trống không cần lý do
Cũng đủ kéo dài một ngày... rất lâu
Không buồn vì ai, không vì điều gì
Tôi đứng yên, không thuộc về đâu
Có cảm giác không thể gọi tên
Không thể giữ lại, cũng chẳng thể quên
Tôi vẫn nói cười giữa bao người trông xa lạ
Lòng lặng thinh, chẳng một ai thực sự ở đây
Có khoảng trống không cần lý do
Cũng đủ kéo dài một ngày... rất lâu
Không buồn vì ai, không vì điều gì
Tôi đứng yên, không thuộc về đâu
Có cảm giác không thể gọi tên
Không thể giữ lại, cũng chẳng thể quên.
Chỉ là buồn thôi...
chẳng là gì cả...
Không một đổi thay hay một tiếng người
Những bước chân quen đi qua ngày đã cũ
Không biết vì sao vẫn cứ lặp lại hoài
Mọi thứ vẫn thế chỉ là bên trong
có gì đó... không còn tồn tại
Tôi vẫn nói cười giữa bao người trông xa lạ
Lòng lặng thinh, chẳng một ai thực sự ở đây
Có khoảng trống không cần lý do
Cũng đủ kéo dài một ngày... rất lâu
Không buồn vì ai, không vì điều gì
Tôi đứng yên, không thuộc về đâu
Có cảm giác không thể gọi tên
Không thể giữ lại, cũng chẳng thể quên
Chỉ là buồn thôi...
chẳng là gì cả...
Nếu một ngày nào đó mọi thứ biến mất
Tôi vẫn ở đây, trong một khoảng lặng
không bắt đầu, cũng chẳng về sau.
Không cần ai biết, không cần ai hiểu
Cảm giác này... tự đến rồi đi.
Tôi vẫn nói cười giữa bao người trông xa lạ
Lòng lặng thinh, chẳng một ai thực sự ở đây
Có khoảng trống không cần lý do
Cũng đủ kéo dài một ngày... rất lâu
Không buồn vì ai, không vì điều gì
Tôi đứng yên, không thuộc về đâu
Có cảm giác không thể gọi tên
Không thể giữ lại, cũng chẳng thể quên
Tôi vẫn nói cười giữa bao người trông xa lạ
Lòng lặng thinh, chẳng một ai thực sự ở đây
Có khoảng trống không cần lý do
Cũng đủ kéo dài một ngày... rất lâu
Không buồn vì ai, không vì điều gì
Tôi đứng yên, không thuộc về đâu
Có cảm giác không thể gọi tên
Không thể giữ lại, cũng chẳng thể quên.
Chỉ là buồn thôi...
chẳng là gì cả...

