Bạn được nhandz9999 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
971 ❤︎ Bài viết: 1638 Tìm chủ đề
Chương 15.1: Tim đập lạc nhịp

CHƯƠNG 15.1: TIM ĐẬP LẠC NHỊP - Người được ưu tiên


Sau buổi chiều dưới một chiếc ô, Mọi thứ giữa Khánh Vy và Khải Nguyên.. Không bỗng dưng thay đổi hoàn toàn. Chỉ là. Nó không còn giống trước nữa. Vẫn là bàn học cũ. Vẫn là lớp 11A1 với tiếng quạt trần quay đều, tiếng giảng bài quen thuộc, tiếng giấy kiểm tra truyền xuống mỗi đầu giờ. Vẫn là Khánh Vy hay chống cằm nhìn ra cửa sổ. Vẫn là Khải Nguyên luôn chỉnh tề, sạch sẽ, bài vở thẳng tắp đến đáng sợ. Nhưng ở đâu đó, Giữa những điều tưởng như không đổi, Có vài thứ đã âm thầm lệch khỏi quỹ đạo ban đầu. Ví dụ như,

"Khánh Vy."

".. Gì?"

"Bài tập."

"Biết rồi.."

"Đưa đây."

"..."

"..."

"Cậu kiểm tra bài giúp tớ thật à?"

"Không."

"..."

"Chấm điểm tử thần."

"khải nguyên!"

Ví dụ như, Mỗi sáng đến lớp, Trên bàn cô.. Đôi khi xuất hiện một hộp sữa. Hoặc bánh mì. Hoặc đơn giản là một tờ giấy note ngắn đến đáng ghét:

"Ăn sáng. Đừng than đau dạ dày."

Không ký tên. Nhưng nét chữ, Đẹp, gọn, lạnh lùng y như chủ nhân của nó. Khánh Vy từng thử hỏi:

"Cậu nghĩ tớ ngu đến mức không nhận ra chữ cậu à?"

Nguyên lật sách.

"Vậy thì đỡ phải hỏi."

"..."

"..."

"Cậu thừa nhận luôn?"

"ừ."

"..."

Tên này.. Dạo này thật sự hết cứu.

"Vy ơi.."

Linh Đan, bạn cùng bàn cũ kiêm chuyên gia hóng chuyện số một lớp, kéo ghế ngồi sát lại giờ ra chơi.

"Mày với Khải Nguyên.."

"Không có gì."

"Tao còn chưa hỏi."

"Thì tao trả lời trước."

"..."

Linh Đan nheo mắt.

"Thế hộp sữa sáng nay?"

"..."

"Bài tập chấm riêng?"

"..."

"Học nhóm cuối tuần?"

"..."

"Ô che mưa?"

"..."

Khánh Vy cứng họng. Bạn thân bật cười như bắt được vàng.

"Dương. Hoàng. Khánh. Vy."

"Im."

"Mày rung động rồi đúng không?"

"không."

"Thế đỏ mặt gì?"

"Tại nóng!"

"Quạt quay trên đầu kìa."

"..."

Đúng là, Cuộc đời này, Đáng sợ nhất không phải crush. Mà là bạn thân biết quá nhiều.

Khánh Vy không muốn thừa nhận. Thật đấy. Cô đã rất cố chấp. Rằng Khải Nguyên chỉ là bạn cùng bàn. Một người học giỏi. Khó gần. Đôi lúc bớt đáng ghét. Đôi lúc.. Hơi tốt. Rất đôi lúc. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Trái tim con người, Thường phản chủ trước khi lý trí kịp kiểm soát.

Ví dụ: Khi thấy cậu bị mấy bạn nữ lớp dưới chặn ở hành lang để hỏi bài, Cô thấy khó chịu. Khi nghe ai đó nói: "Khải Nguyên đẹp trai thật." Cô phản xạ: "Cũng bình thường." Dù chính mình từng đứng hình vì góc nghiêng người ta. Và đặc biệt, Khi cậu cười. Dù chỉ rất nhẹ. Cô sẽ quên mất mình định nói gì.

Hôm đó là tiết Thể dục. Nội dung: Chạy bền. Khánh Vy ghét nhất. Không phải ghét vận động. Mà ghét cảm giác chạy xong như muốn viết di chúc.

"Một vòng rưỡi sân. Chuẩn bị!"

Tiếng còi vang lên. Cả lớp bắt đầu chạy. Năm phút đầu, Ổn. Bảy phút, Bắt đầu thấy cuộc đời vô nghĩa. Mười phút, Khánh Vy chỉ muốn đầu thai.

"Thở đều."

Một giọng nói vang lên bên cạnh. Cô quay sang. Khải Nguyên.

".. Sao cậu vẫn ở đây?"

"Chạy."

"Tớ biết là chạy!"

"..."

"Ý là sao cậu chưa lên trước?"

Nguyên nhìn cô như nhìn học sinh cá biệt.

"Cậu sắp xỉu."

"Tớ không.."

"Thở."

"..."

"Bằng mũi."

"..."

"Đừng nói."

"..."

Cái cách cậu chạy chậm lại theo tốc độ của cô, Khiến Khánh Vy bỗng dưng.. Khó thở hơn bình thường. Không biết vì mệt. Hay vì thứ khác.

Về đích, Cô gần như gục.

"Chết mất.."

Một chai nước được đưa tới.

"Uống từ từ."

Khánh Vy nhận lấy, vẫn còn thở dốc.

"Cảm.. Ơn.."

"Yếu."

"Cậu.."

"Rõ."

"..."

"..."

"Biết vậy vẫn đưa nước?"

Nguyên nhún vai rất nhẹ.

"Không ai muốn bạn cùng bàn chết."

"..."

"Ít nhất.."

"?"

"Phiền."

Khánh Vy suýt ném chai nước vào mặt cậu. Suýt thôi.

Nhưng rồi, Một chuyện nhỏ xảy ra. Nhỏ đến mức chẳng ai để ý. Ngoại trừ cô. Lúc chuẩn bị vào lớp, Một bạn nữ khối dưới chạy tới.

"Anh Nguyên!"

"..."

"Em.. Em có thể đưa anh cái này không?"

Một phong thư. Màu hồng. Rất hồng. Khánh Vy đứng khựng. Não nói: Không liên quan. Tim nói: Liên quan cực mạnh. Nguyên nhìn phong thư. Rồi nhìn bạn nữ. Giọng vẫn lịch sự, nhưng rõ ràng:

"Xin lỗi."

"..."

"Anh không nhận."

Cô bé kia đỏ mặt, luống cuống chạy đi. Linh Đan đứng cạnh Khánh Vy thì thầm:

"Dữ."

Nhưng Khánh Vy.. Lại không hiểu sao thấy nhẹ cả người. Rất nhẹ. Nhẹ đến mức đáng nghi.

"Cậu vui à?"

Giọng Nguyên vang lên ngay bên cạnh.

"Hả?"

"Miệng."

"Sao?"

"Đang cười."

Khánh Vy lập tức đưa tay chạm môi. Chết. Thật.

"Không có!"

"Có."

"Tại.. Tại buồn cười."

"Gì buồn cười?"

"..."

".. Cậu."

"..."

"..."

"Khánh Vy."

"Gì?"

"Cậu dối tệ thật."

Buổi trưa hôm đó, Khánh Vy nằm úp mặt xuống bàn. Không ngủ. Chỉ là.. Tự kiểm điểm. Mình bị gì vậy? Vì sao thấy người ta từ chối thư tình, Lại vui? Vì sao chỉ một câu "thở đều" thôi, Cũng nhớ? Vì sao càng ngày.. Ánh mắt lại tự động tìm về phía người bên cạnh? Cô khẽ nghiêng đầu. Khải Nguyên đang làm bài. Nắng trưa xuyên qua khung cửa sổ, rơi lên vai áo trắng của cậu. Sạch. Yên. Rõ nét đến mức giống một khung hình đã được chọn sẵn để rung động. Đúng lúc đó, Nguyên không ngẩng lên, chỉ hỏi:

"Nhìn đủ chưa?"

"..."

"..."

"ai nhìn cậu?"

"ừ."

"..."

"Không đánh giá cao gu của cậu lắm."

"trần khải nguyên!"

Cậu khẽ cười. Rất nhẹ. Nhưng đủ khiến tim ai đó.. Lỡ một nhịp. Và lần này, Khánh Vy bắt đầu thấy sợ. Sợ nhất không phải là Khải Nguyên quá đáng ghét. Mà là, Người đáng ghét ấy.. Dường như đang trở thành ngoại lệ đầu tiên, Trong tất cả những nguyên tắc tuổi mười bảy cô từng đặt ra.
 
971 ❤︎ Bài viết: 1638 Tìm chủ đề
Chương 15.2: Tim đập lạc nhịp

CHƯƠNG 15.2: TIM ĐẬP LẠC NHỊP - Ngoại lệ


Tuổi mười bảy, Là độ tuổi rất kỳ lạ. Người ta có thể giải được phương trình bậc hai. Thuộc lòng công thức lượng giác. Viết cả trang văn phân tích nội tâm nhân vật. Nhưng lại hoàn toàn.. Bất lực trước một ánh mắt. Khánh Vy từng nghĩ, Mình là kiểu người đủ tỉnh táo. Ít nhất là trong chuyện tình cảm. Cô không tin mấy thứ như "thích từ cái nhìn đầu tiên." Cũng không thuộc nhóm chỉ vì ai đó học giỏi, đẹp trai hay nổi bật mà rung động. Bởi từ nhỏ, Cuộc sống của Khánh Vy vốn đã quá đủ đầy để cô không cần chạy theo bất kỳ ánh hào quang nào. Bố cô, Giám đốc điều hành của một công ty lớn. Là kiểu người xuất hiện trên bìa tạp chí kinh tế, điện thoại luôn đầy lịch họp, vest lúc nào cũng thẳng nếp hơn cả cảm xúc. Mẹ cô, Một bác sĩ nổi tiếng. Bận đến mức nhiều hôm Khánh Vy ngủ rồi bà mới về, sáng cô đi học thì bà đã rời nhà. Gia đình cô, Không thiếu tiền. Không thiếu danh tiếng. Chỉ là đôi khi.. Thiếu thời gian. Thế nên Khánh Vy lớn lên trong đủ đầy vật chất, Nhưng cũng đủ quen với việc tự mình xử lý cảm xúc. Cô không dễ dựa dẫm. Cũng không dễ đặt ai vào vị trí đặc biệt. Cho đến khi.. Khải Nguyên xuất hiện như một biến số quá khó giải.

Khải Nguyên cũng không giống bất kỳ ai cô từng gặp. Bố mẹ cậu đều là giảng viên đại học. Một người dạy Kinh tế. Một người dạy Văn học. Gia đình kiểu mẫu, nền nếp, tri thức. Không quá phô trương. Nhưng ở họ luôn có một loại khí chất rất riêng, Điềm tĩnh, chuẩn mực, và đáng tin. Có lẽ vì vậy, Khải Nguyên mang theo tất cả những điều đó. Cậu sống nguyên tắc. Kỷ luật. Thông minh. Và đôi khi, Khó hiểu đến phát bực. Buổi tối hôm đó, Khánh Vy ngồi trước bàn học, nhưng mười lăm phút vẫn chỉ dừng ở một bài Toán. Không phải vì khó. Mà vì đầu óc cô.. Hoàn toàn không nằm ở con số. Điện thoại sáng màn hình. Một tin nhắn.

Người gửi: Trần Khải Nguyên. Chỉ ba chữ:

"Làm bài chưa?"

Khánh Vy nhìn chằm chằm. Rồi nhìn giờ. 21: 47. Người này.. Ngoài đời đáng ghét chưa đủ, Lên tin nhắn cũng đáng ghét?

Cô gõ:

"Chưa. Sao?"

Seen. Ba giây.

"Tưởng thế."

"?"

"Vì cậu online 12 phút."

"..."

"Tớ nghỉ giải lao."

"Bằng cách đăng story?"

"..."

"..."

"cậu theo dõi tớ?"

Lần này, Mất hẳn mười giây mới trả lời.

"Vô tình thấy."

Khánh Vy nhìn dòng chữ đó. Rồi nhìn lại story mình vừa đăng.

Một tấm hình sách vở, góc bàn, ly sữa. Người bình thường nhìn vào sẽ thấy bàn học. Nhưng người không bình thường, Sẽ để ý cô online. Tim cô bỗng đập hơi sai.

"Ồ."

"Ồ gì?"

"Không gì."

"Khánh Vy."

"?"

"Đừng thức quá 12 giờ."

".. Sao?"

"Hôm nay cậu ngáp 17 lần."

"..."

Cô ngồi bật dậy.

"Cậu đếm?"

"ừ."

"Cậu rảnh quá à?"

"Không."

"Thế sao đếm?"

"Phiền."

"?"

"Nghe."

"..."

Khánh Vy ôm điện thoại. Mặt nóng lên rất vô lý. Tên này, Có biết cách mình quan tâm người khác nguy hiểm lắm không?

Hôm sau, Khánh Vy quyết định: Mình phải bình thường lại. Rất bình thường. Cực kỳ bình thường. Mục tiêu: Không nhìn Khải Nguyên quá năm lần mỗi tiết. Không để ý cậu đang nói chuyện với ai. Không tự diễn giải mọi hành động thành tín hiệu đáng ngờ. Kế hoạch nghe rất ổn. Cho đến khi..

"Khánh Vy."

".. Gì?"

"Bánh."

Một hộp bánh nhỏ đặt xuống.

"..."

"..."

"Chi vậy?"

"Căng-tin hết sữa."

"..."

"..."

"Cậu mua cho tớ?"

"Không."

"..."

"Thuận tay."

"Cậu thuận tay ghê nhỉ."

"ừ."

"..."

Kế hoạch bình thường, Vỡ trong ba phút.

Ra chơi tiết hai, Lớp 11A1 hỗn loạn như thường lệ. Người chép bài. Người ngủ. Người tụm năm tụm bảy. Khánh Linh kéo Khánh Vy ra hành lang.

"Thú thật đi."

"Gì?"

"Mày thích Khải Nguyên."

"Không."

"Nhìn mặt tao."

"Không."

"Mày sợ bị đọc vị à?"

"Tao bận."

"Bận thích người ta?"

"Khánh Linh!"

Bạn thân cười nham hiểm.

"Vy à."

"..."

"Người khác nhìn mày còn rõ hơn mày tự nhìn mày."

Câu đó, Làm cô khựng lại.

"Rõ gì?"

"Rõ là mỗi lần Khải Nguyên xuất hiện.."

"..."

"Mắt mày tự sáng."

Buổi chiều, Có bài kiểm tra nhanh môn Lý. Khánh Vy học không tệ. Nhưng đề hôm nay, Khó bất thường. Câu cuối cùng gần như đánh thẳng vào điểm yếu. Cô cắn bút. Nhíu mày. Thời gian còn ba phút. Chết thật. Ngay lúc đó, Một tờ nháp nhỏ bị đẩy sang. Khánh Vy sững người. Khải Nguyên không nhìn cô. Vẫn làm bài như không có gì.

Trong tờ giấy chỉ có duy nhất một dòng: "Đổi hệ quy chiếu."

Chỉ bốn chữ. Nhưng đủ kéo toàn bộ mạch suy nghĩ của cô về đúng hướng. Khánh Vy lập tức làm tiếp. Kịp giờ.

Khi nộp bài xong, Cô thì thầm:

"Cảm ơn."

Nguyên vẫn không ngẩng lên.

"Suýt trượt kiểu ngốc."

"Cậu bớt công kích lúc giúp người khác được không?"

"Không."

"..."

"..."

"Nhưng.." Lần này cậu dừng lại. ".. Làm được là tốt."

Một câu rất ngắn. Rất bình thường. Rất Khải Nguyên. Nhưng chẳng hiểu sao, Lại khiến phần ngực trái của Khánh Vy mềm xuống. Cô bắt đầu nhận ra, Điều đáng sợ nhất không phải là một người quá hoàn hảo. Mà là, Một người hiểu rõ bạn có thể làm được, Ngay cả khi chính bạn đang hoài nghi bản thân.

Chiều tan học, Khánh Vy xuống cầu thang chậm hơn thường lệ. Không phải vì mệt. Mà vì đang tự nghĩ ngợi linh tinh. Cho đến khi,

"Cẩn thận."

Một lực kéo nhẹ nơi cổ tay. Rất nhanh. Rất chắc. Cô loạng choạng lùi lại, Ngay trước khi một bạn nam chạy vụt qua, suýt va vào.

"Đi đứng kiểu gì vậy?"

Giọng Nguyên ngay bên cạnh. Không lớn. Nhưng lạnh. Bạn nam kia vội xin lỗi rồi đi mất. Khánh Vy vẫn chưa hoàn hồn. Cổ tay cô.. Vẫn còn cảm giác ấm.

"Cậu.."

"Đi mà không nhìn đường."

"..."

"Lần thứ hai rồi."

"Cậu nhớ cả cái đó?"

Nguyên buông tay. Rất tự nhiên. Như thể vừa rồi không có gì đáng nói.

"Ừ."

"..."

"Phiền."

Lại là chữ đó. Lúc nào cũng "phiền." Nhưng chính sự "phiền" ấy, Lại luôn xuất hiện đúng lúc nhất.

Tối hôm đó, Khánh Vy nằm trên giường. Trần nhà tối. Điện thoại sáng. Tin nhắn mới:

"Mai kiểm tra Toán."

"Biết."

"Ngủ sớm."

"Cậu là bố tớ à?"

".. Không."

"Thế quản?"

"..."

"?"

"Ngủ đi."

".. Cậu né câu hỏi?"

"ừ."

"..."

"..."

"Khải Nguyên."

"Gì?"

"Cậu.."

"?"

"Thật sự nghĩ tớ quan trọng đến mức phải để ý vậy sao?"

Seen. Lâu hơn mọi lần. Một phút. Hai phút. Rồi..

"Không biết."

Tim cô khựng.

Tin nhắn tiếp theo đến ngay sau đó.

"Chỉ là.."

"..."

"Không để ý không được."

Đêm đó, Khánh Vy mất ngủ. Lần đầu tiên trong đời, Không phải vì áp lực điểm số. Không phải vì kỳ vọng gia đình. Mà vì một người. Một người mang tên Khải Nguyên. Và cô bắt đầu hiểu, Có vài người xuất hiện.. Không cần quá ồn ào. Không cần nói thích. Chỉ cần từng chút một bước vào cuộc sống của bạn, Rồi âm thầm trở thành ngoại lệ. Mà đến khi nhận raBạn đã chẳng còn đường lui nữa.
 
971 ❤︎ Bài viết: 1638 Tìm chủ đề
Chương 16.1: Tin đồn trong khối 11

CHƯƠNG 16.1: TIN ĐỒN TRONG KHỐI 11 - Người đặc biệt


Tin đồn ở tuổi học trò, Là thứ lan nhanh hơn cả tốc độ truyền đề kiểm tra. Chỉ cần một ánh nhìn lâu hơn bình thường. Một lần đi chung. Một chai nước được đưa đúng lúc. Hoặc đơn giản, Là tên của hai người vô tình xuất hiện cạnh nhau quá nhiều. Thế là đủ.

Sáng thứ ba, Khánh Vy vừa bước vào lớp đã cảm thấy.. Có gì đó sai sai. Không phải kiểu sai rõ ràng. Mà là kiểu, Ai cũng đang nhìn mình, Nhưng khi mình quay lại, Họ lập tức giả vờ bận.

"..."

Cô đứng khựng ở cửa lớp ba giây. Linh từ cuối lớp lao tới nhanh như gió.

"Bình tĩnh."

"Gì?"

"Trước khi hoảng.."

"Tao chưa hoảng."

"Thế thì chuẩn bị."

"Khánh. Linh."

"Tin mày với Khải Nguyên đang yêu nhau lan sang tận 11A3 rồi."

"..."

Khánh Vy đứng hình. Một giây. Hai giây. Ba giây.

"Cái gì?"

Cả lớp im phăng phắc. Sai rồi. Không phải im. Là đang hóng.

"Không phải.."

Khánh Vy hạ giọng, nghiến răng:

"Ai đồn?"

Linh nhún vai.

"Không rõ nguồn."

"..."

"Nhưng có vẻ bắt đầu từ việc hôm trước Khải Nguyên kéo tay mày ở cầu thang."

"Cái đó là vì.."

"Rồi chạy bền cùng nhau."

"..."

"Học nhóm."

"..."

"Bánh."

"..."

"Hộp sữa."

"..."

"Story."

"..."

"..."

"Thôi được rồi."

Khánh Vy bắt đầu hiểu, Nếu là người ngoài, Cũng khó mà không hiểu lầm. Nhưng vấn đề là, Hiểu lầm kiểu này.. Nguy hiểm cho tim quá đáng. Cô ngồi phịch xuống chỗ. Điều đáng sợ nhất: Người bên cạnh, Vẫn bình thản. Khải Nguyên đang mở sách. Lật trang. Viết bài. Y như thế giới ngoài kia không liên quan. Khánh Vy quay sang.

"Cậu."

"ừ."

"Có nghe gì không?"

"Có."

"?"

"Rất ồn."

"..."

"Tớ đang nói tin đồn!"

"ừ."

"Ừ là sao?"

"Thì nghe rồi."

"..."

"..."

"Cậu không thấy vấn đề à?"

Lần này, Nguyên mới ngẩng lên. Ánh mắt bình tĩnh đến đáng ghét.

"Có."

"Gì?"

"Ảnh hưởng học tập."

"..."

"..."

"Chỉ vậy?"

"Cậu muốn thêm gì?"

"Ví dụ như đính chính?"

"ồ."

"ồ?"

"Không cần."

Khánh Vy suýt tụt huyết áp.

"Trần khải nguyên!"

"Vì giải thích cũng không thay đổi được người thích nghĩ."

"..."

"..."

"..."

"Cậu vừa nói gì?"

"Gì?"

"Người thích nghĩ?"

"ừ."

"..."

"..."

"Ý là.."

"..."

"Cậu mặc kệ?"

Nguyên đóng bút.

"Khánh Vy."

"Gì?"

"Cậu thấy sai à?"

Một câu hỏi. Rất ngắn. Nhưng đủ khiến toàn bộ não bộ cô.. Crash. Sai à? Sai chỗ nào? Sai vì bị đồn? Hay sai vì.. Trong lòng cô thật sự không ghét điều đó?

"..."

"..."

"Khánh Vy?"

".. Tớ không nói chuyện với cậu nữa."

Cô quay phắt đi. Tai đỏ. Cổ đỏ. Có khi cả linh hồn cũng đỏ. Phía sau, Hình như ai đó.. Cười. Rất khẽ.

Giờ ra chơi, Tin đồn chính thức bùng nổ. Khối 11 vốn chẳng có gì vui hơn chuyện "ai với ai."

"Ê, thật không Vy?"

"Khải Nguyên thích mày trước hả?"

"Hai đứa quen khi nào?"

"Nắm tay chưa?"

"..."

"..."

"..."

"các cậu rảnh quá hả?"

Khánh Vy xấu hổ đến mức muốn chuyển trường. Trong khi đó, Nhân vật nam chính lời đồn, Đang ngồi giải đề Hóa. Như thể nếu tận thế xảy ra, Cậu vẫn sẽ hoàn thành nốt câu cuối.

Đỉnh điểm là tiết Sinh. Cô giáo chia nhóm thảo luận. Một bạn nữ bàn trên quay xuống:

"Vy với Nguyên một nhóm đi, tiện quá còn gì."

Cả đám cười. Khánh Vy muốn biến mất.

"Không tiện!"

"Tiện."

Một giọng trầm vang lên ngay cạnh. Cô quay phắt.

"Cậu bị điên à?"

Nguyên nhướn mày.

"Bài này cậu yếu."

"..."

"..."

"Cậu lợi dụng công việc xen mục đích cá nhân đúng không?"

"Không."

"Thế sao nhận?"

"Vì.."

Cậu dừng nửa giây. Rồi thản nhiên:

"Quen rồi."

Không khí im bặt. Bạn cùng lớp:

"Ồhhhhhhh!"

Khánh Vy:

"..."

Không. Không ổn. Người này hôm nay bị cái gì vậy?

Buổi trưa, Khánh Vy kéo Nguyên ra hành lang sau lớp. Nơi ít người hơn.

"Cậu bị sao vậy?"

"Không sao."

"Thế sao cứ nói kiểu gây hiểu lầm?"

"Hiểu lầm gì?"

"..."

"..."

"cậu biết thừa!"

Nguyên nhìn cô. Nắng trưa chiếu nghiêng qua hành lang, phủ lên vai áo trắng của cậu một lớp sáng mỏng. Có vài người thật sự rất nguy hiểm. Chỉ cần đứng yên thôi, Cũng đủ làm người khác rối.

"Khánh Vy."

"Gì?"

"Cậu đang khó chịu.."

"..."

"Vì bị đồn."

"..."

"Hay vì.."

"..."

"Cậu sợ tớ không khó chịu?"

Gió lùa qua. Tim cô dừng. Hoặc ít nhất, Cô nghĩ thế.

"..."

"..."

"Khải Nguyên."

"ừ."

"Cậu.."

"?"

"Đừng nói chuyện kiểu đó nữa."

"Tại sao?"

"Vì.."

Vì tớ không chịu nổi. Vì tớ bắt đầu nghĩ thật. Vì mỗi lần cậu nói, Tớ đều quên cách thở. Nhưng cuối cùng, Cô chỉ có thể nói:

"Phiền."

Lần đầu tiên, Nguyên bật cười rõ ràng. Không lớn. Nhưng thật.

"Khánh Vy."

"Gì?"

"Cậu bắt chước tớ dở thật."

Chiều hôm đó, Khánh Vy phát hiện một sự thật cực kỳ đáng sợ: Tin đồn.. Không hề khiến cô khó chịu bằng việc tưởng tượng, Nếu một ngày Khải Nguyên thật sự thân với người khác như thế. Ý nghĩ ấy vừa lóe lên. Cô đã tự hoảng. Không. Dừng. Dương Hoàng Khánh Vy, Mày đang đi quá xa rồi.

Nhưng ông trời rõ ràng rất thích thử thách. Tan học. Ngay trước cửa lớp, Một bạn nữ lớp bên cầm hộp quà đứng đợi.

"Anh Nguyên.."

Khánh Vy đang xếp sách. Tay khựng. Linh đứng cạnh:

"Ồ."

Bạn nữ đỏ mặt:

"Em.. Nghe nói anh chưa có người yêu.."

Khánh Vy:

"..."

Nguyên:

"..."

Cả hành lang:

"..."

Tuổi trẻ đúng là không biết sợ.

"Cái này.."

Cô bé đưa quà ra.

"Em thích anh."

Khoảnh khắc đó, Không hiểu sao. Khánh Vy không dám ngẩng đầu. Dù chính cô cũng không hiểu.. Mình đang sợ điều gì nhất. Sợ cậu nhận? Hay sợ.. Mình sẽ buồn thật.
 
971 ❤︎ Bài viết: 1638 Tìm chủ đề
Chương 16.2: Tin đồn trong khối 11

CHƯƠNG 16.2: TIN ĐỒN TRONG KHỐI 11 - Lần đầu che chở


Hành lang cuối giờ chiều, Luôn là nơi ồn ào nhất. Tiếng ghế kéo. Tiếng gọi nhau. Tiếng cười. Tiếng dép giẫm gấp trên nền gạch. Và đôi khi, Là nơi một lời tỏ tình vô tình khiến cả một dãy lớp.. Im bặt.

"Em thích anh."

Câu nói ấy vừa dứt, Không khí xung quanh như bị ai đó bấm nút tạm dừng. Khánh Vy đứng ngay bàn mình. Tay vẫn cầm quyển vở. Nhưng một trang cũng chưa lật nổi. Linh bên cạnh thì khỏi nói, Mắt sáng hơn cả đèn hành lang.

"Ôi trời.."

"Im."

"Tao có nói gì đâu."

"Mày đang thở cũng phiền."

Cô gái lớp bên vẫn đứng đó. Hai tay đưa hộp quà ra trước mặt Khải Nguyên. Rõ ràng là rất run. Nhưng vẫn cố lấy hết dũng khí.

"Em biết có thể hơi đột ngột.. Nhưng em thật sự thích anh lâu rồi."

Khánh Vy không hiểu sao, Nghe đến chữ "lâu rồi".. Lại thấy trong lòng mình nghèn nghẹn. Kỳ lạ thật. Rõ ràng chuyện này.. Không liên quan đến cô.

Khải Nguyên đứng trước cửa lớp. Vẫn là dáng vẻ đó. Sơ mi trắng. Cặp đeo một bên vai. Tay cầm sách. Không bối rối. Không khó xử thái quá. Chỉ là.. Yên. Yên đến mức người khác không đoán nổi cậu đang nghĩ gì. Một vài giây trôi qua. Rồi cậu lên tiếng.

"Xin lỗi."

Giọng không lớn. Nhưng đủ rõ. Cô bé kia hơi tái mặt.

"Anh.."

"Anh không nhận."

Cách từ chối lịch sự.

Rõ ràng. Không cho hy vọng mập mờ. Lẽ ra, Mọi chuyện nên kết thúc ở đó. Nhưng đời học sinh, Hiếm khi đơn giản vậy.

"Vì.."

Cô gái cắn môi.

".. Vì chị Khánh Vy sao?"

Ầm. Nếu nói một câu có thể khiến cả hành lang nổ tung trong im lặng, Thì chính là câu này.

"..."

"..."

"..."

Khánh Vy chết cứng. Linh bên cạnh thiếu điều muốn mua bắp rang. Cả dãy lớp: Đứng hình. Không ai ngờ, Mọi thứ lại bị gọi thẳng tên như vậy.

Khánh Vy lập tức ngẩng lên.

"Không phải.."

Nhưng lời còn chưa ra hết, Một giọng khác đã cắt ngang.

"Không liên quan đến cậu ấy."

Khải Nguyên. Lần đầu tiên trong suốt buổi chiều, Giọng cậu lạnh rõ ràng. Không phải kiểu điềm tĩnh thường ngày. Mà là lạnh theo kiểu.. Đặt một ranh giới. Cô gái kia sững lại. Nguyên nhìn thẳng.

"Đừng kéo người khác vào chuyện này."

Không nặng lời. Nhưng đủ để người nghe hiểu, Cậu đang bảo vệ ai.

Khánh Vy khựng người. Trong một khoảnh khắc rất ngắn, Cô quên mất cả việc nên phản ứng thế nào. Bởi đây là lần đầu tiên.. Có người đứng trước mặt rất nhiều ánh nhìn như thế, Và theo bản năng, Chọn không để cô trở thành mục tiêu.

"Anh xin lỗi."

Nguyên nói tiếp.

"Nhưng anh không thích em."

Thẳng. Rõ. Không vòng vo. Cô bé đỏ mắt, cúi đầu rồi chạy đi rất nhanh. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xào trở lại. Nhưng lần này, Trọng tâm không còn là lời tỏ tình. Mà là.. Cách Khải Nguyên vừa chắn toàn bộ hướng công kích khỏi Khánh Vy.

"Ôi."

Linh quay phắt sang.

"Ôi ôi ôi."

"Câm."

"Không thể câm."

"Linh."

"Người ta vừa bảo vệ mày giữa bàn dân thiên hạ luôn đó."

"Tao biết đọc tiếng Việt."

"Thế mày đỏ mặt gì?"

"tao nóng."

"Chiều nay 27 độ."

"..."

Khánh Vy thật sự muốn đổi bạn.

"Đi chưa?"

Giọng Nguyên vang lên bên cạnh. Cô quay lại.

"Gì?"

"Tan học."

"à.."

"Đứng ngốc nữa là bị khóa cổng."

"..."

"..."

"Cậu vừa.."

"Gì?"

"..."

"..."

"Không có gì."

Không hiểu sao, Bình thường cô rất hay cãi. Nhưng hôm nay.. Lại không cãi nổi.

Hai người cùng xuống cầu thang. Không nhanh. Không chậm. Chỉ là lần này, Khánh Vy cảm giác khoảng cách giữa họ.. Có gì đó khác hơn.

"Khải Nguyên."

"ừ."

"Sao cậu lại nói vậy?"

"Câu nào?"

"Đừng kéo người khác vào chuyện này."

"..."

"..."

"Vì đúng."

"..."

"Cậu không liên quan."

Khánh Vy khẽ siết quai cặp.

"Chỉ vậy thôi?"

Nguyên dừng bước. Rất nhẹ. Cầu thang cuối chiều đổ bóng dài. Tiếng học sinh xung quanh vẫn ồn. Nhưng khoảnh khắc ấy, Cô lại nghe rõ tim mình hơn tất cả.

"Không thì?"

"..."

"Để cậu bị nói?"

Một câu hỏi rất ngắn. Nhưng không hiểu sao, Lại giống như một viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ. Không ồn. Nhưng đủ tạo ra rất nhiều gợn.

"Cậu.."

Khánh Vy nhìn đi chỗ khác.

".. Lúc nào cũng thế à?"

"Gì?"

"Quan tâm người khác rồi giả vờ như không."

Nguyên im lặng hai giây. Rồi đáp:

"Không."

"..."

"..."

"Vậy sao với tớ thì có?"

Câu này vừa ra, Khánh Vy lập tức muốn cắn lưỡi. Xong rồi. Nói cái gì vậy trời? Nhưng điều tệ nhất là, Nguyên không né. Cậu nhìn cô. Rất thẳng.

"Không biết."

Lại là câu đó. Không biết. Nhưng lần này, Cậu nói thêm.

"Có lẽ.."

"..."

"Vì là cậu."

Bước chân Khánh Vy hụt một nhịp. Chỉ một nhịp. Nhưng đủ để cô suýt trượt bậc thang thật.

"Cẩn thận."

Một lần nữa, Cổ tay cô bị giữ lại.

"..."

"..."

"Khánh Vy."

".. Gì?"

"Đi với tớ.."

"..."

"Thì nhìn đường."

Cô không trả lời được. Hoàn toàn. Bởi vấn đề bây giờ.. Đâu còn là đường nữa.

Buổi tối, Khánh Vy nằm trên giường. Lần thứ mười bảy trở mình. Điện thoại sáng. Tin nhắn từ Linh:

"Còn thở không?"

"Biến."

"Nghe tao phân tích không?"

"Không."

"Khải Nguyên thích mày rồi."

"không."

"Người bình thường không ai nói 'vì là cậu' hết."

"cậu ấy nói bình thường."

"Ừ. Mày cũng đang bình thường ghê."

"..."

"..."

"Mày cười từ chiều tới giờ rồi con."

Khánh Vy úp điện thoại lên mặt. Trời ơi. Cô thật sự.. Cười sao? Chỉ vì một câu? Không. Không chỉ một câu. Mà là, Cái cách cậu đứng ra. Cái cách cậu không để cô bị kéo vào. Cái cách cậu luôn nói như chẳng có gì.. Nhưng lại làm toàn những điều không ai có thể xem là "chẳng có gì."

22: 13. Tin nhắn mới. Người gửi: Trần Khải Nguyên.

"Mai kiểm tra Hóa."

"Biết."

"Ngủ sớm."

"..."

"Khải Nguyên."

"Gì?"

"Hôm nay.."

"?"

"Cảm ơn."

Seen. Rất nhanh.

"Ừ."

Ba giây sau, Tin tiếp:

"Khánh Vy."

"?"

"Đừng để ý mấy lời đó."

"..."

"Cậu không cần khó xử vì ai hết."

Tim cô.. Lại lạc.

"..."

"..."

"Còn cậu?"

"Gì?"

"Cậu có khó xử không?"

Lần này, Lâu hơn. Rất lâu. Khánh Vy nghĩ có lẽ cậu sẽ né. Nhưng rồi, Màn hình sáng lên.

"Có."

Cô ngồi bật dậy.

"Hả?"

"..."

"Vì cậu hỏi khó."

Đêm hôm đó, Khánh Vy ôm điện thoại đỏ mặt đến tận tai. Và lần đầu tiên, Cô bắt đầu hiểu cảm giác.. Được một người đặt ở vị trí đặc biệt. Không cần công khai. Không cần gọi tên. Chỉ là giữa vô số lựa chọn, Người đó.. Rõ ràng đang nghiêng về phía bạn.
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back