Tro cốt được đưa ra trong một hủ sứ trắng đơn giản.
Không nặng.
Nhẹ đến đáng sợ.
Lâm Y Nhiên đưa tay nhận lấy.
Một đời người chỉ còn lại bấy nhiêu.
Các đồng nghiệp cúi đầu tiễn biệt anh lần sau cuối.
Mẹ Tạ đã tỉnh lại lao tới đấm hùi hụi lên người Lâm Y Nhiên, toang kéo lấy hủ tro cốt.
Lâm Y Nhiên sợ sẽ bị rơi vỡ mất nên liền buông tay để yên cho bà ấy ôm, để mặc cho bà ấy gào khóc mắng chửi mình.
Dù lời lẽ khó nghe thậm tệ cách mấy cũng không sao bù đắp được những gì cô đã gây ra, cô đáng bị nhiều hơn thế.
Họ hàng mọi người chung quanh can ra, phía gia đình Lâm Y Nhiên cũng luôn bảo vệ cô, dù biết con gái mình đã sai, không giữ đạo làm vợ, nhưng giờ con rể đã chết, trách mắng còn có ích gì. Chỉ trách ông bà bấy lâu dạy con không tốt.
Ba mẹ Lâm Y Nhiên lần nữa cúi đầu xin lỗi phía ông bà sui.
Mẹ Tạ quá đau buồn chỉ ôm khư khư hủ tro cốt. Ba Tạ và con gái dìu bà về xe, hoàn toàn không chấp nhận lời xin lỗi.
Lâm Y Nhiên nhìn hủ tro cốt cứ thế bị bưng đi, thân thể cô lảo đảo, ba mẹ và đứa bạn gái thân thiết nhất với Lâm Y Nhiên vội đỡ lấy cô, lúc này mới phát hiện bàn tay Lâm Y Nhiên dính đầy máu.
Ba mẹ và bạn gái đều khuyên Lâm Y Nhiên quay về nhà nhưng cô không chịu, hết cách cả nhà đành đưa cô về căn hộ.
Về tới nơi chiếc khăn dính máu khô mà Lâm Y Nhiên dùng lau máu mũi cho Tạ Quân Trình vẫn còn để ở trên bàn. Cả nhà nháy mắt nhìn nhau âm thầm tính bỏ đi, nào ngờ Lâm Y Nhiên nhìn thấy giựt lại, cô bình tĩnh đến lạ bảo: "Mấy thứ này bẩn lắm, để con dẹp, ba mẹ đừng động vào."
"Được được, vậy chúng ta dọn dẹp cái khác."
Ba người họ mở cửa sổ, lau chùi, Lâm Y Nhiên thì đi thẳng vào trong phòng ngủ đóng cửa lại, rất nhanh đã đi ra, phụ ba mẹ và cô bạn thân dọn dẹp.
Bàn thờ tạm vẫn để đó, Lâm Y Nhiên nói muốn cúng cơm cho Tạ Quân Trình ba ngày.
Ba mẹ Lâm đương nhiên không phản đối.
Ở với cô con gái một đêm thấy Lâm Y Nhiên đã bình tĩnh lại, cư xử không có gì bất thường, ba mẹ Lâm và cô bạn thân tên Giai Vy mới yên tâm ra về.
Cả ba người họ đều rõ hơn ai hết, rằng Lâm Y Nhiên không hề yêu Tạ Quân Trình, lấy anh chỉ vì thương hại anh thôi, sở dĩ buồn phiền ba ngày qua chính là vì cảm giác áy náy tội lỗi.
Nghĩ vậy, ba người họ cũng yên tâm hơn.
Ra tới cửa, mẹ Lâm còn nắm tay con gái yêu dặn dò, ăn uống nghỉ ngơi đầy đủ.
Ba ngày sau ba mẹ đến đón con về nhà.
Dù Tạ Quân Trình đã chết nhưng ông bà cũng không muốn con gái nhận phần trong căn hộ này, hai đứa lấy nhau năm năm cũng không có con cái, căn hộ liền giao lại cho phía Tạ gia đi, Lâm Y Nhiên còn trẻ, còn tương lai phía trước.
Thu xếp vậy cũng không còn dính líu gì. Ông bà cũng chỉ có một mụn con này thôi.
"À phải rồi Tiểu Nhiên à, lát con rảnh thì gom hết đồ đạc của Tiểu Trình đi đốt đi con, làm vậy nó ra đi cũng được thanh thản, không còn lưu luyến gì."
"Được, lát con sẽ gom đốt, ba mẹ yên tâm." Lâm Y Nhiên hơi mỉm cười, hoàn toàn không có vẻ gì là không vui.
Cô bạn thân thì ôm Lâm Y Nhiên thêm một cái, bảo sáng mai lại tới thăm bồ.
"Y Nhiên, bồ nghỉ ngơi đi."
Cả ba người sau đó rời khỏi căn hộ, cánh cửa vừa đóng lại, nụ cười trên môi Lâm Y Nhiên vụt tắt ngúm.
Lâm Y Nhiên quay vào trong, bắt đầu gom hết đồ đạc của Tạ Quân Trình đem ra để giữa phòng khách, chuẩn bị đem đi đốt. Với hy vọng anh sẽ ra đi thanh thản như lời mẹ nói.
Lap top, điện thoại, sách chuyên môn của anh.
Quần áo của anh, vật dụng sinh hoạt hằng ngày, cả thảy chất thành trái núi nhỏ ở giữa phòng thoạt nhìn như chuẩn bị cho một chuyến đi xa.
Cô mở ngăn kéo bàn làm việc của anh xem còn sót thứ gì không, thì bỗng khựng lại, trong hộc là một bức phong thư. Tên người nhận là Lâm Y Nhiên, là tên của cô. Là nét chữ của Tạ Quân Trình. Nét chữ của anh ấy rất đẹp.
Tạ Quân Trình viết bao giờ, sao lại gửi thư cho cô?
Trái tim đập bình bịch, Lâm Y Nhiên run tay lấy thư ra, mở đọc.
Đôi con ngươi của cô mở to, long lanh ánh nước.
Gửi em, người không yêu tôi.
Ba năm
đơn phương yêu thầm em.
Năm năm chung sống trên danh nghĩa vợ chồng.
Tôi làm tất cả chỉ để đổi lấy nụ cười của em, mong em một lần chú ý đến tôi, chấp nhận tôi. Cho đến hôm nay tôi mới nhận ra dù bản thân cố gắng cách mấy cũng chẳng thể nào khiến em động lòng.
Là tôi đã sai khi ràng buộc em bằng cuộc hôn nhân không hề được xây trên tình cảm.
Phí năm năm thanh xuân ở bên tôi, thật sự xin lỗi Nhiên Nhiên à, là tôi đã sai rồi.
Hôm nay tôi buông tay trả tự do cho em, để em đến với người đàn ông em yêu thương.
Như em mong muốn, đơn ly hôn... Tôi đã ký rồi, thành toàn cho em.
Lâm Y Nhiên!
Một lần cuối, tôi chúc em hạnh phúc!
Kí tên:
Chồng cũ của em, Tạ Quân Trình.