Bài viết: 6 Tìm chủ đề
Mang Theo Thương Trường Xuyên Văn Niên Đại

Tác giả: Nhuyễn Ngữ

Thể loại: Dam mỹ - xuyên không

Editor: GiangNgan

Chương 261:

Lục Cảnh Đường bĩu môi, vừa rồi đang ngủ không chú ý, liền động tới kim truyền dịch.

Cần một lần nữa truyền thêm một lần không nói, còn bị giày vò. Chủ yếu hiện tại bệnh viện còn chưa có lưu trình truyền dịch lưu động, bằng không chỉ cần vào truyền dịch một lát thì xong rồi. Hiện tại được lắm, còn không biết phải ở lại bệnh viện truyền dịch thêm bao nhiêu ngày.

Hắn ngồi dựa trong lòng Phương Mặc rầm rì lên, nghe Phương Mặc nhỏ giọng dỗ dành hắn. Không bao lâu trên mặt hắn lại lộ vẻ tươi cười.

Khi Trần Quế Hoa bọn họ đi vào phòng bệnh, nàng nhìn thấy đứa con đang cười híp mắt gật đầu đâu. Cũng không biết hai đứa đang thì thầm việc gì, còn biết dỗ đứa con vui vẻ như vậy.

Nàng đầy mặt đau lòng đi qua hỏi:

- Ai u, con ngoan của mẹ chịu khổ rồi.

Nói xong còn sờ sờ tóc của hắn.

Lục Cảnh Đường ngây ngẩn cả người, còn tưởng chính mình hoa mắt. Hắn dụi mắt, lập tức bổ nhào vào trong lòng Trần Quế Hoa:

- Ngô, mẹ, sao mẹ đến đây?

Trần Quế Hoa hừ một tiếng:

- Mẹ đi với cô hai của con, mẹ không đến còn không biết đâu. Sao sinh bệnh cũng không báo cho mẹ biết một tiếng, mẹ nhìn xem xem, con ngoan lại gầy rồi.

Lục Cảnh Đường đỏ mặt nhìn Lục Tú Phân cười nói:

- Cô hai đến rồi, mau ngồi bên kia.

Lục Tú Phân đau lòng, xua tay:

- Con ngồi yên truyền dịch đi, có đói hay không vậy. Mẹ con nấu cháo rau cần cho con ăn đó.

Lục Cảnh Đường ủy khuất dựa vào vai mẹ cáo trạng:

- Mẹ, vừa rồi con ngủ không yên ổn, làm cho phải truyền dịch lại thêm một lần.

Trần Quế Hoa đau lòng ôm con trai an ủi:

- Không sợ, đêm nay mẹ ở đây với con. Có mẹ khẳng định sẽ không xuất hiện vấn đề này.

Nói xong hô:

- Lão tứ nhanh đi hứng chậu nước nóng, lau mặt cho bảo bối nhà chúng ta a. Đứa nhỏ này khẳng định đã đói. Mẹ nấu cháo rau cần cho con, không bỏ lá rau cần đâu, chỉ dùng cọng rau non nấu thôi.

Lục Cảnh Đường dựa vào trong lòng nàng làm nũng, giống như bị bệnh một trận làm hắn càng yêu thích được người nhà quan tâm sủng ái.

Hắn luôn cho rằng mình đã lớn, ngại ngùng làm nũng với cha mẹ, cảm thấy làm vậy sẽ bị người khác cười nhạo.

Nhưng một khắc này hắn chỉ muốn chui vào lòng mẹ, nghe nàng không ngừng cằn nhằn quan tâm.

- Sao ba ba không đến a? Chỉ có mẹ với cô hai thôi sao?

Trần Quế Hoa giặt khăn mặt nói:

- Cha của con không đi được, mẹ lại rảnh rỗi. Cho nên cùng cô hai con cùng nhau qua đây.

Lục Cảnh Đường quyệt miệng:

- Vậy chỉ đành chờ tụi con nghỉ, tiếp tục trở về thăm cha. Mẹ, mẹ ngồi xe lửa có mệt không vậy? Một hồi mẹ cùng cô hai về nghỉ ngơi đi. Không cần ở lại bệnh viện bồi con đâu.

Trần Quế Hoa lau mặt cho hắn, nói:

- Con ngoan, hiện tại chúng ta trước tiên chiếu cố thân thể của con, chỉ cần con không sinh bệnh, mẹ cũng không cần đi theo lo lắng.

Lục Cảnh Đường ôm eo nàng làm nũng:

- Mẹ của con là người mẹ tốt nhất trên thế giới này, tốt nhất thiên hạ!

Trần Quế Hoa cười không thể khép miệng:

- Nào, chúng ta ăn chút đồ trước.

Trần Quế Hoa đút hai muỗng, vẫn lo lắng đưa chén cho Phương Mặc nói:

- Tiểu Mặc đút cho Đường Đường, lão đại, mẹ con mình đi tìm bác sĩ hỏi thăm một chút.

Trần Quế Hoa mới mang theo Lục Cảnh Hoa rời khỏi, bà già gần bên đi tới hỏi Lục Tú Phân:

- Cô em gái, cô vừa mới nói ngồi xe lửa đến. Sao vậy, nhà cô không ở trong này?

Lục Tú Phân không rõ ý tứ của bà già, gật đầu đáp:

- Phải, chúng tôi ở huyện thành. Đêm qua ngồi xe lửa đến thăm bọn nhỏ.

Bà già nghe vậy lập tức bĩu môi:

- Cũng không phải J thị, các người còn chọn ba lấy bốn. Tôi nói cho cô nghe, nhà chúng tôi ở đại viện tử, có thể ở lại nhiều người.

Lại chỉ Lục Cảnh Cường:

- Các người tìm đối tượng cũng không thể chỉ xem mặt, còn là sinh viên đại học đâu. Sao cả việc này cũng không hiểu, nếu cậu ở chung một chỗ với cháu gái của tôi, sau này không cần thuê nhà.

Khóe môi Lục Cảnh Cường co quắp, nhất là nhìn thấy cháu gái của bà già, nhịn không được lật mắt xem thường:

- Bà vẫn lưu trữ cháu gái đưa cho người khác hưởng phúc đi, tôi chính là nông cạn như vậy đó, chỉ thích cô nương xinh đẹp.

Bà già thấy hắn không biết điều, chỉ vào hắn mắng:

- Đẹp có cái rắm dùng, có thể cấp nhà cho cậu ở sao? Một đám người quê mùa còn chọn lựa lên.

Trần Quế Hoa trở về vừa lúc nghe được lời này, đi tới ngăn trước mặt Lục Cảnh Cường, mắt nhìn hai bà cháu, khóe môi cố ý co giật một cái:

- Mẹ tôi ơi, đây là cháu gái của bà sao?

Bà già còn tưởng nàng nghe nhà mình có nhà còn có thế lực, đắc ý hất cằm:

- Còn không phải sao, cô nhìn cháu gái của tôi nhìn thật tốt, thân thể tráng, nhất định có thể sinh con trai.

Trần Quế Hoa tặc lưỡi:

- Nhìn vóc dáng đúng là có thể sinh con trai, nhưng nhà tôi không thiếu con trai. Bà nhìn một chút, chỉ nói ở đây đã có bốn. Trong bộ đội còn có hai đâu.

Nói xong thở dài.

Tiếp theo làm ra hình dạng thương tâm:

- Nhà của tôi luôn nghĩ cần đứa con gái, kết quả sinh một dãy con trai. Ai nha, cháu gái của bà mệt nhọc sao? Ánh mắt đều nhanh không mở được.

Bà già xem xét cháu gái bên người mình, tức giận chỉ vào Trần Quế Hoa nói:

- Ánh mắt gì a, làm sao là mệt nhọc, cháu gái tôi chính là như vậy.

Trong lòng giận mắng: Nha đầu đáng chết này giống ai không tốt, cố tình lại giống ánh mắt nhỏ xíu như là hạt vừng của mẹ nàng.

Trần Quế Hoa không ý tốt nói:

- Nga, tôi còn tưởng là bị mệt nhọc đâu. Nguyên lai ánh mắt chỉ lớn cỡ hạt đậu nành thôi, nếu buổi tối đi ra ngoài, có thể thấy rõ đường đi sao?

Nói xong mặc kệ bà già có phản ứng gì, kêu Lục Cảnh Cường:

- Gọi điện thoại cho nhị ca cùng tam ca của con đi, con ngoan đều nhập viện rồi, bọn họ đều ở gần không đến thăm em trai nhìn giống ai sao?

Lục Cảnh Cường sửng sốt, thấy mẹ không phải nói giỡn, vội vàng chạy xuống lầu gọi điện thoại.

Bà già lôi kéo cháu gái đẩy qua:

- Cha của đứa nhỏ này chính là chủ nhiệm xưởng sắt thép, nhi đồng nhà cô đi học trong này, chẳng lẽ sau này không có ý định ở lại J thị sao? Tôi nói cho cô biết, nhà ở nơi này cũng không dễ mua. Chỉ cần ở cùng một chỗ với cháu gái của tôi, việc này cũng không phải là vấn đề.

Lục Cảnh Đường thật sự không muốn tiếp tục nghe bà già này lảm nhảm, hắn nhíu mày nói:

- Mẹ, con muốn đi ngủ, đầu đau quá a.

Trần Quế Hoa bật dậy:

- Còn không mau cút, nhiễu con ngoan của tôi đi ngủ, xem tôi có tha cho bà hay không.

Bà già một bộ tức giận chỉ vào Trần Quế Hoa hồi lâu nói không nên lời. Sau đó tức giận lôi kéo cháu gái quay về chỗ giường bệnh, mặc kệ con dâu thế nào, đặt mông ngồi trên giường thở hổn hển vì tức.

Hai anh em nhận được điện thoại, xế chiều liền chạy tới bệnh viện.

Người trong phòng bệnh nhìn thấy hai thanh niên mặc quân trang khác nhau, lại hâm mộ gia đình kia không ít.

Nguyên lai giữa trưa người phụ nữ kia cũng không phải nói giỡn, nhà bọn họ đều sinh con trai, mỗi người đều rất có tiền đồ!
 
Chia sẻ bài viết

Những người đang xem chủ đề này

Back