Mấy ngày tiếp theo sau buổi học ở thư viện, Hà My cảm thấy một sự thay đổi nhẹ nhàng trong mối quan hệ giữa cô và Hải Nam. Mặc dù không có những lời nói suồng sã hay những hành động quá đà, nhưng sự kết nối giữa họ dường như đang dần trở nên rõ ràng hơn. Mỗi lần gặp Hải Nam, cô lại có cảm giác như mọi thứ đều dễ dàng hơn trước. Cô không còn cảm thấy bối rối hay ngại ngùng khi đứng gần anh, và điều này khiến cô cảm thấy thật lạ lùng. Hải Nam vẫn như thế, vẫn là người ít nói và lạnh lùng, nhưng có một điều gì đó trong ánh mắt anh khiến cô cảm thấy gần gũi hơn.
Ngày hôm ấy, sau khi kết thúc giờ học Văn, Hà My và một số bạn trong lớp tụ tập tại quán cà phê nhỏ gần trường. Đây là một thói quen mà cô và nhóm bạn thường thực hiện vào những buổi chiều rảnh rỗi, khi tất cả đều cần một chút thời gian thư giãn trước khi tiếp tục với các bài vở.
Hà My ngồi xuống một chiếc bàn cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra những con phố yên bình. Cô gọi cho mình một ly trà sữa yêu thích, rồi mải mê nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm trí lại bất chợt lạc về những suy nghĩ về Hải Nam. Cô không thể phủ nhận rằng gần đây anh đã chiếm rất nhiều không gian trong tâm trí cô, dù là một cách vô thức. Đặc biệt là sau những lần họ cùng nhau làm bài, cùng nhau thảo luận trong nhóm. Dù chỉ là những câu nói ngắn gọn, những chỉ dẫn đơn giản, nhưng nó lại có một sức ảnh hưởng lớn với cô.
Cô đang định quay lại tiếp tục nhâm nhi ly trà sữa thì đột nhiên, một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai:
"Em thích trà sữa à?"
Hà My quay lại, suýt nữa làm đổ ly trà khi nhận ra người vừa hỏi chính là Hải Nam. Anh đang đứng ngay cạnh bàn cô, tay cầm một ly cà phê đen, ánh mắt vẫn lạnh lùng như mọi khi, nhưng không hề có vẻ gì là khó chịu.
"Ừm, tôi thích trà sữa," Hà My trả lời, một chút ngạc nhiên
Nhưng cũng có phần vui mừng khi thấy anh xuất hiện. "Cậu cũng thích cà phê đen à?"
Hải Nam gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế đối diện cô mà không nói gì thêm. Không khí xung quanh hai người trở nên im lặng, nhưng không có cảm giác khó chịu. Đã lâu rồi Hà My không có cơ hội trò chuyện với Hải Nam ngoài lớp học, và dù không có lời nói, cô cảm thấy sự hiện diện của anh vẫn mang lại một cảm giác ấm áp, yên bình.
Cô quay lại, nhìn vào cốc trà sữa của mình rồi nhẹ nhàng hỏi: "Cậu.. có thường đến đây không?"
"Thỉnh thoảng thôi," Hải Nam đáp, giọng anh trầm và đều. "Cũng không phải lúc nào tôi cũng có thời gian."
Hà My gật đầu, cảm giác lại càng rõ ràng rằng Hải Nam, dù ít nói, nhưng cũng không phải người xa lạ với cô nữa. Họ ngồi im lặng một lúc lâu, mỗi người trong thế giới riêng của mình. Nhưng lần này, Hà My không cảm thấy như mình đang ngồi cạnh một người xa lạ. Có điều gì đó trong không gian này khiến cô cảm thấy dễ chịu, như thể giữa họ đã có một sự hiểu biết ngầm, một sự kết nối nào đó dù không phải bằng lời nói.
Khi một trong những người bạn trong nhóm học hỏi của Hà My đến, không khí bỗng nhiên trở nên sôi động hơn. Họ bắt đầu trò chuyện về các môn học, về những bài kiểm tra sắp tới, và như mọi khi, Hà My lại trở thành người chủ trì các cuộc thảo luận. Nhưng dù có nói cười, đôi khi ánh mắt của cô vẫn vô tình lướt về phía Hải Nam. Anh vẫn ngồi đó, yên tĩnh, lắng nghe mà không tham gia vào cuộc trò chuyện.
Đến cuối buổi, khi mọi người đứng dậy chuẩn bị ra về, Hà My lại một lần nữa bắt gặp ánh mắt của Hải Nam. Một cái nhìn thoáng qua, nhưng đủ để khiến trái tim cô đập nhanh hơn. Cô cố gắng không để ý đến cảm giác kỳ lạ trong lòng, nhưng lại không thể dứt ra khỏi suy nghĩ ấy.
Ngày hôm sau, Hà My đang trên đường đến lớp thì bất ngờ gặp Hải Nam. Anh đứng trước cổng trường, như đang chờ ai đó. Khi thấy cô, Hải Nam chỉ khẽ gật đầu chào, rồi tiếp tục nhìn vào điện thoại.
Hà My không chắc tại sao mình lại tiến lại gần anh. Dù chẳng có lý do gì đặc biệt, nhưng đôi khi chỉ là một sự thôi thúc trong lòng khiến cô không thể bỏ qua những khoảnh khắc như thế này. Cô mỉm cười, nhưng cảm thấy có chút bối rối khi nói:
"Chào cậu, sáng nay cậu học môn nào?"
Hải Nam ngẩng đầu lên nhìn cô, vẻ như cũng bất ngờ vì câu hỏi của Hà My. Anh không phải là người bắt chuyện, nhưng lần này, ánh mắt anh như có gì đó khác biệt, không còn lạnh lùng hay xa cách như mọi khi.
"Không có gì đặc biệt," Hải Nam đáp. "Cậu thì sao?"
"Em học Văn," Hà My trả lời, cảm giác như không khí giữa họ bỗng nhiên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. "Và.. chắc chắn sẽ gặp lại cậu trong lớp Hóa."
"Ừ," Hải Nam gật đầu, rồi quay đi, bước vào trường.
Hà My đứng lại một lúc, ngắm nhìn bóng anh dần khuất sau cánh cửa. Có một điều gì đó trong cách nói chuyện ngắn ngủi ấy khiến cô cảm thấy mình như đang tiến gần hơn đến anh. Dù chỉ là những câu hỏi đơn giản về giờ học hay những câu trả lời ngắn gọn, cô cảm nhận được một sự thay đổi trong mối quan hệ này.
Cả tuần trôi qua nhanh chóng. Mối quan hệ giữa Hà My và Hải Nam dần trở nên ít ngượng ngập hơn. Họ không còn tránh mặt nhau hay cảm thấy lạ lẫm khi phải giao tiếp. Mặc dù Hải Nam vẫn ít nói, nhưng những lần nói chuyện với anh lại càng khiến Hà My cảm thấy dễ chịu hơn. Cô bắt đầu nhận ra rằng, mặc dù anh là người không dễ bày tỏ cảm xúc, nhưng cách anh quan tâm và giúp đỡ cô lại là một ngôn ngữ khác, ngôn ngữ của sự kiên nhẫn và chăm sóc âm thầm.
Một ngày, khi buổi học kết thúc, nhóm của Hà My cùng nhau ra ngoài sân trường để chuẩn bị cho một cuộc thảo luận nhóm về dự án
Hóa học. Hà My đã quen với việc học nhóm, nhưng hôm nay có một chút khác biệt. Hải Nam cũng là một phần trong nhóm, nhưng thay vì im lặng như mọi lần, anh dường như muốn tham gia vào cuộc trò chuyện nhiều hơn. Anh chủ động mở lời khi mọi người bắt đầu chia nhau các phần nghiên cứu:
"Chúng ta nên tìm hiểu sâu hơn về phản ứng oxi hóa khử trong bài này, nếu không sẽ không có kết quả chính xác," Hải Nam nói, giọng anh không lớn, nhưng đủ để mọi người phải chú ý.
Hà My ngẩng lên nhìn anh, một lần nữa cảm thấy sự thay đổi trong thái độ của Hải Nam. Cô không ngờ rằng anh sẽ có những quan tâm chi tiết như vậy đối với nhóm. Và một điều đặc biệt, khi cô bất ngờ nhìn vào mắt anh, cô nhận thấy có một sự kiên nhẫn và nhiệt tình mà cô chưa từng thấy trước đây.
"Được rồi," Hà My mỉm cười, cảm nhận được sự nhiệt tình của Hải Nam. "Cảm ơn cậu. Tôi sẽ bắt đầu tìm hiểu phần này."
Hải Nam chỉ gật đầu, không nói gì thêm. Anh tiếp tục đọc tài liệu, ánh mắt anh lại trở lại với những
công thức hóa học phức tạp.
Vào cuối tuần, khi bài báo cáo của nhóm đã gần hoàn thành, Hà My và Hải Nam quyết định ngồi lại cùng nhau để rà soát lại toàn bộ nội dung. Họ ngồi ở một góc thư viện, chỉ có tiếng giấy kêu xào xạc khi họ lật từng trang tài liệu. Lúc này, mọi thứ dường như đã trở nên quen thuộc. Hà My không còn cảm thấy ngượng ngập hay khó xử khi ngồi cạnh Hải Nam. Cô nhận ra rằng, những phút giây tĩnh lặng này, dù không có lời nói, lại là thời gian quý báu để họ có thể thực sự hiểu nhau.
Chợt, Hải Nam ngẩng đầu lên, nhìn cô một cách lạ lùng.
"Cậu nghĩ sao về kết quả nghiên cứu này?" Anh hỏi.
Hà My hơi ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng trả lời: "Theo tôi thì kết quả đúng như dự đoán, nhưng chúng ta cần chú ý hơn vào các yếu tố môi trường."
"Ừ, tôi cũng nghĩ vậy," Hải Nam khẽ gật đầu.
Một khoảng lặng kéo dài, và rồi anh nhìn cô một cách chậm rãi, lần đầu tiên trong suốt thời gian qua, anh thực sự nhìn cô. Đôi mắt anh không còn xa lạ, mà như chứa đựng một chút gì đó mà Hà My không thể đoán được. Cô cảm thấy như có một sự kết nối đặc biệt trong ánh nhìn ấy.
"Em có cảm thấy.. mệt không?" Hải Nam bất ngờ hỏi, giọng anh trầm, có vẻ như đang quan tâm đến cô hơn là chỉ công việc.
Hà My không ngờ anh lại hỏi một câu như vậy. Cô không trả lời ngay mà chỉ mỉm cười nhẹ.
"Không, em ổn. Cảm ơn cậu," cô đáp lại, nhưng không hiểu sao lại có một chút ấm áp trong lòng mình.
Lúc này, giữa hai người, không cần phải nói quá nhiều. Sự im lặng đã đủ để truyền tải tất cả. Và Hà My biết, mối quan hệ giữa cô và Hải Nam đã thực sự thay đổi. Dù không có lời yêu thương hay những cử chỉ lãng mạn, nhưng cô cảm nhận được sự quan tâm, sự hiểu biết ngầm mà cả hai đang dần tạo dựng.
Cảm giác ấy, dù nhỏ, nhưng lại đầy ý nghĩa.