"Ace!"
Sáu người liếc mắt thấy xung quanh nằm rạp rất nhiều hổ, nháy mắt thoát ra khỏi bức tranh yên bình đầy kì lạ trong thế giới
vô hạn lưu, vội chạy đến chỗ Tinh Mạc Già đang nằm dựa vào người một con hổ Bengal trắng.
Bạch hổ cảm giác được có người tới gần, nó nhanh chóng mở mắt, đầu ngẩng lên, đôi mắt màu xanh lam của nó tỏa định thân ảnh sáu con người đang muốn đến gần nó, ánh mắt nó lạnh lùng, hơi hé miệng thị uy.
Hổ Bengal trắng vừa ngẩng đầu lên, các con hổ nằm xung quanh đã nhanh chóng thức dậy, chúng nó tụ lại bên người bạch hổ, gầm gừ với những con người có ý định tiếp cận tổ hợp một người hai thú.
Sáu người không khỏi dừng lại bước chân, cảnh giác nhìn lũ hổ phía trước.
"Lời khuyên chân thành, đừng tiếp tục lại gần, nếu không các cô cậu sẽ trở thành thức ăn của mấy con hổ này đấy." Chú Minh lúc này mới chậm rì rì lên tiếng. "Tôi không muốn mới ngày đầu tiên đã có người muốn rời đi vì bị các con vật tập kích đâu."
Mặc dù ông ta đã nói câu này rất nhiều lần, cứ có người lạ tới thực tập là lại nói câu này, nhưng lần nào cũng sẽ có thương vong ngay ngày đầu tiên.
Lần này, có lẽ sẽ có thay đổi. Chú Minh nhìn Tinh Mạc Già đang nằm dựa vào người Đạp Tuyết, đôi mắt âm u, tối tăm bị che khuất dưới vành nón của ông ta hiện lên một tia sáng.
"Con hổ Bengal trắng đó là lão đại của khu hổ này, hổ ở đây đều nghe theo lệnh của nó, tốt nhất đừng chọc vào." Chú Minh nói.
Sáu người do dự: "Nhưng Ace.."
"Chẳng phải cậu ta đang nằm dựa vào người hổ Bengal trắng sao, chứng tỏ nó không có ý định tổn thương cậu ta. Bạch hổ đã không có ý đó thì các con hổ khác cũng không dám tổn thương cậu ta đâu."
Con người hổ lão đại muốn bảo vệ, hổ đàn em sao dám có lá gan tổn thương chứ.
Sáu người lúc này mới buông lỏng tâm tình. Quả thật, con bạch hổ kia cho Ace nằm dựa vào người nó, chứng tỏ nó cũng không có ý định tổn thương em ấy.
Nhưng sao Ace lại dựa vào người hổ Bengal trắng ngủ, bọn họ mới tách ra có hai mươi phút thôi mà, đã xảy ra chuyện gì sao?
Còn một chuyện nữa, ban nãy các con vật trong khu họ phụ trách đều đột nhiên phát cuồng, điên cuồng tấn công họ, nhưng rồi đột nhiên chúng nó lại bình tĩnh trở lại, điều này rất không bình thường.
"Pi pi." Thanh Thiên ngồi lọt thỏm trong lông trắng của Đạp Tuyết mở ra đôi mắt nhỏ như hạt đậu, nó lấy cánh xoa mắt, há mỏ làm động tác ngáp.
Sau đó nó nghiêng ngả cơ thể béo ú, hai cánh giang rộng như đang vươn vai giãn người rồi bay lên, pi pi hai tiếng bên tai Đạp Tuyết.
Thanh Thiên tuy là một con chim nhưng có rất nhiều động tác giống con người. Nó sẽ tắm rửa vào mỗi tối, sẽ súc miệng trước khi ngủ, đòi rửa mặt vào sáng sớm, tập thể dục đều đặn, còn sẽ chào hỏi người khác, tuy rằng lần nào cúi người làm động tác chào cũng vì thân hình quá béo quá tròn mà ngã chúi về phía trước khiến mọi người phá lên cười, nó còn biết mở điện thoại đặt hàng, biết xem you tube, đọc truyện tranh.. Nó thông minh đến không giống một con chim.
Tinh Mạc Già lúc đầu cũng rất ngạc nhiên trước sự thông minh của Thanh Thiên, nhưng từ khi trở thành Thiên Sư, việc lạ gì y cũng gặp qua nên cũng không thấy lạ gì với những hành động không giống một chim của Thanh Thiên.
Đạp Tuyết không hiểu Thanh Thiên đang pi pi cái gì, nhưng nó vẫn mơ hồ hiểu được một chút thông qua thái độ của nhóc mập này. Có lẽ chim mập đang nói, những con người này không có ý xấu, có thể giao cháu của chủ nhân cho bọn họ.
Đạp Tuyết tuy không muốn đưa cháu của chủ nhân cho mấy con vật hai chân này chăm sóc, nhưng nó biết nếu cháu của chủ nhân nằm ngủ trên mặt đất sẽ bị bẩn, còn sẽ đau người. Cháu của chủ nhân mảnh mai, yếu đuối như vậy, bị đau nhất định sẽ khóc.
Nếu Ekaterina, Vineveil, Vladimir, Lucia, Eclairerous và Lucas lúc này mà đang sử dụng tấm thẻ Ngôn Ngữ Động Vật - Tâm Linh Tương Thông chắc chắn sẽ ngã ngửa với suy nghĩ của Đạp Tuyết.
Tinh Mạc Già mảnh mai là sự thật, nhưng một chút cũng không yếu đuối, bị đau chắc chắn sẽ không khóc. Nếu Đạp Tuyết mà nhìn thấy cảnh Tinh Mạc Già một kiếm tiêu diệt Tà Vật cấp Tai Họa chắc chắn sẽ vứt ngay cái suy nghĩ này.
Nếu Đạp Tuyết nhìn thấy cảnh đó, nó không những không lật đổ suy nghĩ cháu của chủ nhân mảnh mai yếu đuối, bị đau sẽ khóc mà còn hô to trong lòng cháu của chủ nhân quá ngầu quá soái quá mạnh, sau đó sẽ lôi mười tám đời tổ tông những người Trái Đất có mặt ở đó ra mắng cho một trận vì quá vô dụng, để một đứa trẻ mảnh mai yếu đuối đi bảo vệ mình.
"Ngao." Đạp Tuyết kêu một tiếng, những con hổ vây xung quanh nó tản ra hai bên.
Nó nhìn sáu người, lại kêu tiếng nữa, ý bảo bọn họ đi qua.
Sáu người giật mình, hơi lo ngại nhìn đám hổ xung quanh.
Bọn họ ít nhiều đều có học qua võ thuật, đối đầu với một con hổ thì vẫn có phần thắng, nhưng nhiều hổ như thế này thì khả năng thắng không cao lắm.
Đạp Tuyết thấy thú hai chân vẫn còn đứng như trời trồng ở đó, bất mãn kêu thêm tiếng nữa: "Ngao ô!"
Còn đứng đó làm gì? Còn không mau tới đây!
Sáu người căng da đầu đi xuyên qua một đám hổ đang nhìn họ bằng ánh mắt như muốn nhào lên cắn cho mấy phát, đi tới gần hổ Bengal trắng.
Đạp Tuyết dùng đầu cọ nhẹ Tinh Mạc Già đang ngủ say, sau đó nó dùng đầu đẩy y lên.
"Này, có phải nó, muốn chúng ta đỡ Ace nằm lên người nó không?" Eclairerous không xác định hỏi.
"Hay để anh dùng Ngôn Ngữ Động Vật - Tâm Linh Tương Thông thử xem." Vineveil nói. "Sẵn tiện xem thử công dụng của nó như thế nào."
Năm người còn lại gật đầu.
Vineveil mở ra túi đồ trong hệ thống của mình, lựa chọn sử dụng một tấm Ngôn Ngữ Động Vật - Tâm Linh Tương Thông.
[Xác nhận sử dụng một tấm thẻ Ngôn Ngữ Động Vật - Tâm Linh Tương Thông? ]
Vineveil: "Xác nhận."
Một tấm thẻ trong túi hệ thống của anh biến mất.
[Đếm ngược thời gian: Hai mươi phút.]
Vineveil nhìn hổ Bengal trắng, đang tự hỏi làm thế nào để biết được suy nghĩ của nó thì thấy trên đầu bạch hổ hiện lên một khung thoại.
[Đám thú hai chân này sao còn đứng đấy? Chẳng lẽ mình biểu hiện còn chưa đủ rõ ràng sao? ]
Vineveil giật mình.
[Này, thú hai chân, còn đứng đó làm gì, mau tới đỡ cháu của chủ nhân nằm lên người tôi!]
"Sao rồi?" Eclairerous hỏi.
"Đúng là nó muốn chúng ta đỡ Ace nằm lên người nó." Vineveil nói.
Nói xong, anh cẩn thận tiến lên, nhẹ nhàng đỡ Tinh Mạc Già nằm lên người hổ Bengal trắng.
Đạp Tuyết lúc này mới hơi vừa lòng nhìn Vineveil: [Cũng coi như thông minh, hiểu được ý của mình.]
Vineveil: "..."
[Nhưng tên này sẽ không nghĩ chỉ đặt cháu của chủ nhân lên người mình là xong đấy chứ? Không biết chỉnh tư thế giúp cậu ấy thoải mái à? ]
"..."
Vineveil yên lặng giúp Tinh Mạc Già điều chỉnh tư thế nằm sao cho thoải mái nhất.
Đạp Tuyết lúc này mới vừa lòng gật đầu.
Vineveil: "..."
Con hổ này liệu có thông minh quá mức không?
Mà sao nó lại gọi Ace là cháu của chủ nhân? Không lẽ nó có chủ nhân, và Ace là cháu của người đó?
Nhưng chẳng phải nó là hổ ở Khu Vực Chết Chóc sao?
Vineveil dời mắt khỏi hổ Bengal trắng, nhìn sang bên cạnh thì thấy một con chim béo ú đang đập cánh bay xung quanh bạch hổ.
Thanh Thiên: [Ài, ai bảo Đạp Tuyết là thú dữ chứ, con người đa phần ai cũng sẽ run sợ khi nhìn thấy thú dữ, nếu không chủ nhân sớm đã được nằm lên bộ lông bông xù của Đạp Tuyết rồi. Không như mình, dễ thương đáng yêu, ai cũng gặp cũng thích!]
Vineveil: "..."
Trần đời anh chưa từng thấy con chim nào tự luyến thế này.
Nó đáng yêu thì đáng yêu thật, nhưng nên nhận xét thêm ba từ nữa: Nó quá béo.