Thất bại-> công sức coi như đổ bể

Thất thường-> ngta bảo mik điên

Thất nghiệp-> ko có việc mà làm

Thất tình-> tinh thần lao từ đỉnh cao xuống vực thẳm


Thiếu mỗi 2 cái nx là đủ full 4 cái.
Chào ngày mới

55319890872_db46fd7d89_o.png


"Đó hôm qua em vui hôm nay lại sầu anh khó đoán.."

Đến chính mình còn chẳng biết bản thân vui hay buồn thì mong ai thấu chứ
Chín giờ sáng. Phòng họp kín chỗ. Toàn bộ quản lý cấp trung đều có mặt. Đình Kiên đứng trước màn hình lớn. Không giới thiệu dài dòng. Không nói về thành tích. Không kể những điều truyền cảm hứng như các lãnh đạo thường làm. Anh mở slide đầu tiên. Doanh thu. Chi phí. Tỷ lệ chuyển đổi. Số liệu. Toàn là số liệu.

Mười lăm phút sau. Không khí trong phòng bắt đầu căng.

"Bộ phận nội dung quý vừa rồi không đạt KPI." ĐK nhìn xuống báo cáo. "Thiếu mười hai phần trăm."

Trưởng phòng nội dung hơi cứng người.

"Nguyên nhân do chiến dịch khách hàng thay đổi yêu cầu vào phút cuối.."

"Khách hàng không quan tâm nguyên nhân." Anh ngắt lời. "Họ chỉ nhìn kết quả. Chúng ta đang vận hành một doanh nghiệp. Không phải câu lạc bộ chia sẻ khó khăn."

Sao tự nhiên lại lôi kiểu người mik ghét vô bản thảo của mik chứ
Trung bình tôi mỗi khi thất tình :D
Bạn bè thế đấy, vì một bài tản văn mà nó ép mik đổi avatar cho vừa ý nó mới thôi.
Vừa đọc những câu chuyện được người khác viết ra bằng tất cả cảm xúc của họ, vừa lặng lẽ ngồi viết câu chuyện của riêng mình. Đọc để cảm nhận, để rung động, để thấy một thế giới khác qua con chữ của người khác. Viết để gửi gắm những điều mình chưa từng nói thành lời. Rồi bất chợt tự hỏi: Một người đang miệt mài sáng tác, liệu có quyền dừng lại đôi chút để làm một độc giả, để cảm nhận và nói lên suy nghĩ của mình về tác phẩm của người khác không nhỉ?

Chắc là đc chứ s lại có thể từ chối một người như vậy.
Chào ngày mới,

"ai tốt với mình thì mình tốt lại"

8 năm trước tự nhủ vậy mà rồi lại quên

55318695861_c57b72730c_o.png


Đào quả ảnh Tết 2026, cũng may nhìn k mập lắm!
55317227787_80afc9e1f1_o.png


3h sáng anh còn chưa ngủ, tương tư em biết bao nhiêu là cho đủ? Yêu Alya.
55316815472_458265821d_o.png

Mấy hôm trước, mình có chia sẻ câu chuyện về một người bạn than thở cuộc đời "hết cứu" và chỉ biết ngồi chờ trúng số để đổi đời.

Có một sự thật là: Sự giàu có và thành công không bao giờ được định đoạt bởi một tờ vé số may rủi, mà nó được di truyền bằng một loại mật mã quyền lực hơn nhiều, đó là Tư duy.

Tối nay, mình lên sóng bài review về một cuốn sách được mệnh danh là"di sản tư duy thịnh vượng" của mọi thời đại: "38 Bức Thư Rockefeller Viết Cho Con Trai".

Đây không phải là cuốn sách dạy bạn kiếm tiền nhanh, mà là những lời răn dạy gia tộc đầy tàn nhẫn và thực tế của vị tỷ phú giàu nhất lịch sử nhân loại.

Mời cả nhà vào bẻ khóa tư duy vĩ đại này nhé

*qobe 15*
Từng hy vọng có người sẽ thực sự đợi mình ở một nơi nào đó, dù thậm chí còn chưa gặp mặt được một lần, thậm chí còn chả biết mặt nhau

K muốn ngưng cái ảo tưởng có một người như thế bên cạnh nhưng..

"Muốn khóc mà nước mắt chẳng rơi, nơi bình yên chẳng thể chạm tới"
Trình Mỹ Ân
Trình Mỹ Ân
Không hẳn liên quan bộ bầu trời nào đó nhưng nhìn cái tiêu đề bài hát gợi nhớ


Nghe nhạc nhẹ nhàng, chữa lành chút,

Trời lại mưa, ngồi nhà ngắm mưa thì thích chứ bảo thích mưa kiểu muốn ôm mưa hay hòa với mưa thì thôi, xin kiếu
Trình Mỹ Ân
Trình Mỹ Ân
Não yêu đương không tắt đi được, buồn buồn suy diễn đến lạ thường.

Nguyệt thiên thanh, Mây bay bên cạnh

Trăng thanh, Minh Nguyệt, mộng ước không thành

Thôi thì mặc biển xanh sóng đánh

Mình đầy thương tích, chìm trong ngọt lành
"Em đi rồi cũng sẽ về thôi." Anh đã từng tin như thế. Nhưng đến cuối cùng mới hiểu. Có những chuyến đi. Là để rời xa mãi mãi.

Có một người giữ một niềm tin mơ hồ, cứ ngỡ người mình thương rồi sẽ quay về. Đến khi nhận ra sự thật, anh mới hiểu rằng có những người đã đi là đi mãi, và điều đau lòng nhất là đánh mất họ ngay trong chính niềm tin của mình.

Ko bt từ ai mà giờ lại nổi hứng viết SE.
Back