(Đời mà, nào có chuyện bạn ghét chuyện gì thì đều tránh chuyện đấy được)

Câu rap từ bài Homie - Rhymastic:

Nhưng cứ nghe tao,

Đầu ngẩng cao mà bước

Ngoài kia nhiều chông gai

Ta kệ nó cào ta xước

Vì cuộc đời luôn bắt ta gục ngã

Để thử xem liệu chúng ta

Có biết chống trả

Bạn thì ít, bè thì nhiều, xã giao chẳng thiếu

Chỉ là nhiều khi, giấy bút mình ta phiêu

Đọc lại nhật ký mình ta hiểu.
*boni 77*

55283922677_62e615c27d_o.png
Ủa.. Hình như bạn ở HCM, ở gần Suối Tiên hả *yoci 1*
  • Love
Reactions: MTrang1102
MTrang1102
MTrang1102
Khum, mình ở HCM chỗ khác, mà trước mình từng học ở Thủ Đức với làm ở đó nên lâu lâu lên chơi với bạn thôi.
Mắt Bão 9X
Mắt Bão 9X
À, ra vậy. Trước mình cũng học ở gần đó, mình học trường Sư phạm kỹ thuật. Không biết bạn học trường nào gần đó?
MTrang1102
MTrang1102
Oh t học NV trên làng đh á, nhưng mình cũng có bạn học ở spkt nên hay bắt xe lên ngã tư thủ đức chơi. Giờ ra trg cũng mấy năm òi nên ít khi lên Thủ Đức chơi lại.
Không nghĩ tới cuốn nhật ký chục năm trước nay lại được lôi ra chỉ vì một tia cảm xúc k rõ rệt nhưng lại từng quen đến lạ. Cảm giác như từng trải qua nhưng lại cũng như chưa từng xuất hiện.

Thật bực vì k thể gọi tên!

Hóa ra chỉ là chuyển đối tượng được si mê, còn sự cuồng nhiệt vẫn chẳng hề thay đổi.

Từ hồi đó đã có cái thú vui viết đoạn rap hay thơ gì đó mà ghép chữ đầu của mỗi câu thành câu hoàn chỉnh rồi, giờ vẫn vậy.

Móa! Cười chết mịa! Lại còn thư của Miêu lúc 18, 19t gửi Miêu 23t nữa chứ.

Và vô vàn những giấc mơ k đầu k cuối, chẳng ý nghĩa khác nữa.

Chậc! Cái thời mà.. Chẳng khác nào coi nhật ký thành vợ mình!
Chào bạn. Truyện Gặp em là định mệnh bạn xem thật kĩ quy định ghim đầu box Chờ duyệt để sửa bài cho đúng mẫu nhé.

Thêm nữa thấy bạn có để là bạn dùng văn phong Trung Quốc viết truyện đấy thì xin nói rõ cho bạn biết là văn phong kiểu này thường dùng để chỉ phong cách dịch máy hoặc dịch thô từ tiểu thuyết mạng Trung Quốc sang tiếng Việt. Đặc trưng lớn nhất là câu văn dài, lộn xộn cấu trúc ngữ pháp dịch ngược và lạm dụng từ Hán-Việt, khiến câu trở nên cứng nhắc và khó hiểu. Không biết bạn có viết theo kiểu này không hay do bạn nhầm lẫn về định nghĩ đó.
  • Thích
Reactions: Huỳnh Hoa
Huỳnh Hoa
Huỳnh Hoa
À dạ em viết theo văn phong Trung Quốc theo nghĩa tên và các địa danh ở Trung, và cách viết sử dụng các từ như truyện Trung, chứ không dịch hay bất cứ điều tương tự ạ, nếu nó không gọi là Mượn Văn Pong Trung em sẽ sửa lại ạ.
Tiên Phan
Tiên Phan
Này là mượn bối cảnh viết truyện, đâu ra văn phong Trung bạn. Bạn đang viết tiếng Việt thì văn phong Việt Nam đó. Vì bạn dùng tiếng Việt để viết mà. Khi nào bạn để chữ Trung Quốc thì mới nói.

Phần giới thiệu nhân vật thì nói sơ qua, mục đích tạo cái mở đầu để người ta thích, không nên bê tính cách này kia nọ ra để sẵn như truyện tranh bạn ơi. Thiết lập nhân vật thì ghi vô giấy nháp, khi nào triển khai truyện bắt đầu mô tả cho người đọc biết và nhận diện nhân vật đó như thế nào. Không thể để kiểu như nam chính lạnh lùng mưu mô đồ, xong vô ngay tình huống truyện tác giả lại quên, để nhân vật hành xử như trẻ con thì lại không logic như mình đã tự giới thiệu.

Tóm lại bạn giấu cái giới thiệu truyện vô nháp đi, đừng bày sẵn ra thế.
Huỳnh Hoa
Huỳnh Hoa
Dạ em cảm ơn ạ, em sẽ chỉnh sửa để phù hợp hơn ạ
Ngày trước, tôi thích mưa vì nó là nơi lưu giữ những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ, nơi làm cho tôi với người thêm gắn kết. Bây giờ, tôi.. Ghét trời mưa. Mưa của những ngày này không còn như năm đó nữa, nó không lưu giữ kỉ niệm cũng chẳng khiến ta thêm gắn kết. Mưa giờ đây chẳng thể đưa người quay trở lại. Ngược lại, nó đem nỗi nhớ da diết khôn nguôi bủa vây lấy tâm hồn tôi và.. Nỗi khổ lo nhà ngập trong biển nước (haizz.. Ở chỗ đất thấp bằng phẳng cũng có cái khổ của nó, có khi còn khổ hơn miền núi)
55283107075_40dbde3e2f_o.png


Ây za!

Truyện của mọi người, ai cũng viết về quá khứ, và người từng thương, ảnh trên coi như là tự vấn bản thân xem lòng mình đã thực sự an yên trước bóng dáng cũ để đến với người mới hay chưa đi.

Nội dung thì đọc đâu đó trên mạng rồi chép lại thôi chứ k đủ thâm sâu để đúc kết.
"Nếu một ngày em mệt quá, hãy quay về. Anh vẫn ở nơi cuối chân trời đợi em."

Có những lời hứa không cần nói quá nhiều, chỉ cần một người vẫn luôn đứng đó chờ.
Từng thương chẳng mãi cùng đường

Đến đâu hay đến đó, tìm người vấn vương

Không ngờ chẳng mấy chán chường

Sớm biết vui vậy, nào còn đau thương


Ây! Giờ thì biết cái bọn não yêu đương úng nước rốt cuộc vì sao k bình thường rồi!
"Có những người ta không gặp lại trong đời thật. Nhưng lại gặp họ trong những phiên bản khác của chính mình. Trong mưa. Trong gió. Trong mây. Trong những khoảng trời từng tưởng đã quên."

Gặp lại trong phiên bản vài năm trước là.. ừm. Khỏi phải nói đâu, đảm bảo một điều là không thể như bây giờ.
" Không phải tất cả những người từng thương đều phải ở lại. Chỉ cần họ từng tồn tại.. Là bầu trời đã đủ rộng rồi."

Đủ rộng à, đừng có như trước là may lắm rồi, gặp lại ta xin một vé lượn thẳng xuống âm phủ luôn.
Chưa đủ đau để lớn, chưa đủ mệt để buông

Chưa đủ si mê đến điên cuồng

Chưa đủ lạnh lùng để người thèm muốn


Đêm muộn lại nghĩ vẩn vơ,

Quá khứ không nhắc tưởng quên,

Hiện tại không chắc có lên thành tình,

Tương lai bất ổn vô hình

Mây liệu có đến được thời Miêu xinh?
Trình Mỹ Ân
Trình Mỹ Ân
Viết đến đoạn Mây làm cái đuôi nhỏ lại nghe được bài tung của có câu "cậu đừng đi quá nhanh có được không nào?" có chút đáng yêu!
Trình Mỹ Ân
Trình Mỹ Ân
Còn 2 chương rưỡi nữa để lên truyện, cố lên Miêu ơi!

Thấy mn đăng truyện ào ào cũng muốn lên cho xôm rồi đó!
Trình Mỹ Ân
Trình Mỹ Ân
Chắc đăng xong truyện ta lặn, kiếm tiền nuôi thân, bớt nghe càm ràm, rồi đợi khi nào ok thì ngoi lên sau vậy
Khi đám đông đồng loạt rẽ phải, liệu bạn có đủ dũng khí để rẽ trái và tự khai phá một lối đi riêng?

Chúng ta sinh ra là một nguyên bản, nhưng tại sao lại cứ cố chấp sống như một 'bản sao hoàn hảo' của người khác chỉ vì sợ bị phán xét?

Đã đến lúc đập tan chiếc hộp định kiến lỗi thời để thiết lập lại cuộc đời với cuốn sách cực kỳ 'cháy' của tác giả Việt - 'Tư Duy Ngược' (Nguyễn Anh Dũng). Bài review của mình lật ngược mọi vấn đề từ chuyện thất bại, cách quản lý tài chính đến nghệ thuật từ chối của mình đã ra lò.

Mọi người vào tìm đọc để biết cách 'nghĩ ngược, làm khác' và bứt phá trên diễn đàn ngay hôm nay nhé.

*qobe 15*.
Lunarchen
Lunarchen
Cuốn sách đó mình tóm vài chữ "Nhan sắc có hạn, thủ đoạn có thừa". Vậy là đủ rồi. Ko lo sợ ế *bafu 19*
Mắt Bão 9X
Mắt Bão 9X
Kkk.. Cuốn đó hồi trước mình đọc mấy lần rồi, giờ lâu quá nên mình đọc lại cũng nhanh thôi. Chứ viết tặng bạn phải chỉnh chu mới được
Lunarchen
Lunarchen
Hoy hoy, tặng gì, chế cứ bình tĩnh viết, tui thích đàm đạo mấy chuyện này lắm. Gặp người có cùng sở thích còn gì bằng.
Back