Người ta thường nhìn ai đó bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Họ nói người đó đã có được tất cả: Một sự nghiệp đáng mơ ước, một vị trí mà biết bao người khao khát, danh vọng, tiền tài và một tương lai rộng mở. Mà chẳng ai biết rằng phía sau vẻ ngoài đủ đầy ấy là một cuộc đời đã khuyết mất một phần linh hồn.

Ngồi lật lại files mới thấy cái triết lý cổ xưa mà bản thân từng viết
[BỆNH VIỆN ĐÊM BUỒN]​

Phòng bệnh đơn côi đêm trường thức trắng.

Mơ màng nghe xao xác lá me rơi.

Một mình ta.. Chỉ có mình ta thôi..

Lặng lẽ một mình giữa bộn bề cuộc sống..

Có đôi lúc ta cũng xao lòng.. Mơ mộng..

Mơ một tình yêu không có thật ở trên đời.

Mơ ai kia nắm tay ta đi hết cuộc đời..

Mơ một vầng trăng không bao giờ với tới..

Đời có buồn, lòng người dù giả dối..

Trái tim ta sẽ mong đợi điều chi?

Buồn ta ơi, lệ ướt đẫm làn mi..

Ta khóc cho mưa buồn, hay mưa buồn vì ta khóc..
[VÔ ĐỀ]

Vô đề​

Ta cô đơn giữa hơn bảy tỷ người,

Bước lặng lẽ giữa dòng đời xuôi ngược.

Ai sẽ đến nắm tay ta đi vè phía rước,

Hay lặng thầm rồi rẽ lối chia xa

Tình yêu đến.. Nào ai người biết được

Ta phụ người.. Hay người sẽ phụ ta

Những lời thề như mây chiều bay qua,

Tình yêu cũ lạc loài trong biển nhớ.

Trái tim cô đơn lạc trôi bỡ ngỡ

Giữa dòng đời.. Giữa duyên nợ trần ai

Giữa nhân thế bao tiếng thở dài,

Tri âm ơi.. Người là ai sao ta tìm chẳng thấy?

Đời vô thường như sóng cuộn ba đào,

Bể dâu ấy mấy ai còn đứng lại.

Có những lúc giữa muôn vạn hình hài

Vẫn cô độc.. Như chưa từng gặp gỡ

Nhưng ta tin sau những ngày dang dở,

Giữa nhân gian rộng lớn đến vô cùng,

Sẽ có người đi hết chặng đường chung,

Nắm tay ta.. Qua vô thường nhân thế.
Có Lẽ Rồi Người Sẽ Quên

Có lẽ rồi người sẽ quên tất cả,

Ngày hôm nay thành dĩ vãng xa xăm.

Những yêu thương từng tha thiết âm thầm,

Cũng tan biến giữa tháng năm lặng lẽ.

Rồi thời gian sẽ đi qua rất khẽ,

Mang nỗi niềm trôi về phía hư không.

Chỉ còn đây một khoảng nhớ mênh mông,

Và tiếng thở dài theo mùa gió cũ.

Tất cả rồi sẽ xa hoài, xa mãi,

Những nhớ nhung tan tác tựa mây trời.

Đời vô thường như chiếc lá chơi vơi,

Nghiêng trong gió giữa dòng đời nông nổi.

Người đi rồi, bóng hình xưa cũng vội,

Chốn nhân gian còn lại những hoài mong.

Ta lặng nhìn năm tháng hóa hư không,

Ôm ký ức giữa chiều buồn quạnh quẽ.

Tình yêu ấy như áng mây rất khẽ,

Thoáng ngang đời rồi khuất tận chân mây.

Lời hẹn xưa còn dang dở đâu đây,

Ai lỗi hẹn giữa một đời ly biệt?

Ta chẳng trách, cũng không còn tha thiết,

Chỉ tiếc rằng duyên phận quá mong manh.

Để hôm nay đứng giữa cõi nhân sinh,

Nghe gió lạnh gọi tên miền thương nhớ.

Ta không mơ một kiếp nào gặp nữa,

Bởi đời người như giấc mộng phù du.

Chỉ còn ta giữa năm tháng sương mù,

Mang nỗi nhớ đi qua miền cô tịch.

Nếu mai này mọi điều đều mất hút,

Tình cũng tan như khói phủ cuối trời.

Thì trong tim, nơi sâu thẳm nhất đời,

Người vẫn là một nỗi buồn bất tận..
55313111148_1e2a4d8c6e_o.jpg

Mình đã lên sóng bài review siêu phẩm "Mindset - Tâm lý học thành công".

Bài viết này mình bóc tách cực kỳ trần trụi về ranh giới giữa kẻ bỏ cuộc và người bứt phá, chứng minh cho mọi người thấy không có gì là "hết cứu" ngoại trừ cái đầu lười suy nghĩ.

Mời mọi người vào đọc và đưa ra góc nhìn cùng mình nhé.
"Chúng ta gặp hàng nghìn người trong đời, nhưng chỉ có một người khiến trái tim muốn dừng lại lâu hơn một chút."

Vế trước thì đúng khỏi bàn rồi (gặp cả tỷ người rồi cũng nên). Vế sau thì đi vào ngõ cụt.. Có thấy tương lai gì đâu, toàn sương trắng mù mịt trải đầy trời.
55310836127_1df7f2c3d2_o.png


T cần đi Đà Lạt ngay và luôn. Sếp k duyệt cho nghỉ phép là t nghỉ việc *bafu 43*
Truyện chắc cứ tạm gác ở đó, chờ một ngày người bước đến. Khi ấy, những trang còn bỏ ngỏ sẽ lại được lật mở, và câu chuyện tưởng chừng đã dừng lại sẽ có lý do để tiếp tục được viết nên.
55311281443_d597bf2aac_o.png

Sáng nay có ông bạn nhắn tin cho mình, than vãn một tràng dài về áp lực cuộc sống rồi chốt hạ bằng mấy câu nghe mà nản lòng: "Muộn rồi ông ạ, giờ hết cứu, chỉ có trúng số mới đổi đời được thôi!"

Nghe xong mà mình vừa giận vừa thương. Giận vì hóa ra trong xã hội ngoài kia, có quá nhiều người đang tự xây một bức tường kiên cố rồi nhốt mình vào trong đó, gọi nó là "số phận" hay "vùng an toàn". Họ nghĩ cuộc đời mình lỗi là do hoàn cảnh, do thời thế, rồi chọn cách buông xuôi, phó mặc cuộc đời cho mấy tờ vé số cầu may.

Nhưng họ không nhận ra, thứ thực sự "hết cứu" không phải là hoàn cảnh, mà chính là cái tư duy bị lũng lỗ chỗ của họ!

Chừng nào bạn còn nghĩ mình là nạn nhân của cuộc đời, chừng đó bạn còn là kẻ trắng tay.

Tối nay, Mình sẽ lên một bài review đặc biệt để tặng người bạn này, một cuốn sách tri thức được ví như "búa tạ" đập tan căn bệnh bào chữa và thói quen đổ lỗi cho số phận, giúp bạn giành lại quyền tự quyết.

Không biết có bạn nào hóng và thích chủ đề này không nhỉ?
55310066512_8d5ebe0ca5_o.jpg

Có một thực tế tàn khốc: "Dáng vẻ kiếm tiền có thể nhếch nhác, nhưng đến cuối cùng không dư được đồng nào". Rồi lại có bạn trẻ ôm giấc mơ chạm mốc 8 tỷ nhưng loay hoay không biết bắt đầu từ đâu.

Mình hiểu, ai trong chúng ta cũng khát khao thành công, nhưng dường như vũ trụ này luôn giấu đi chiếc chìa khóa vạn năng để mở cánh cửa đó.

Hôm nay, mình lên sóng một bài review đặc biệt về cuốn sách đã giúp mình giải mã toàn bộ những nút thắt tư duy đó: "Mật Mã Thành Công".

Bài viết này mình bóc tách cực kỳ trần trụi, từ việc đập tan những ảo tưởng hão huyền cho đến cách thiết lập một "mật mã" hành động thực tế của riêng bạn.

Mời mọi người tìm đọc và chia sẻ góc nhìn cùng mình nhé.

*qobe 15*
Chào buổi sáng!

55310875046_06a0bfdd21_o.png


Trời hiểu lòng người, biết Miêu muốn chụp mây nên kéo mây tới, chỉ là mây hơi ít, nhiều thêm tý nữa là thành Biển Mây rồi!
55309126915_540cf0ac42_o.jpg

Có bao giờ bạn rơi vào cái bẫy mang tên "kẻ ba phải", lúc nào cũng gật đầu đồng ý với mọi lời nhờ vả chốn công sở, để rồi đêm về ôm một đống việc vào người trong sự uất ức chưa?

Sáng nay, mình cafe sớm, để có thời gian.. Ngẫm nghĩ lại, và viết.. Lên bài review cuốn sách này.

Cuốn sách "DÁM NÓI KHÔNG" - của tác giả: Nguyễn Anh Dũng.


Bài viết này không có lý thuyết suông, chỉ có những trải nghiệm trần trụi và cách mình học giải phóng bản thân để giành lại quyền làm chủ thời gian.

Mời các bạn đọc và chia sẻ góc nhìn của bạn nhé.

*qobe 15*
Lunarchen
Lunarchen
Ko phải cái đó, mình tình cờ gặp vài người, dù họ bình thường, nhưng tâm lý hành vi lại rất ko bình thường. Nó khiến mình sợ. Và mình muốn xem góc tối tâm lý con người á. Vì sao họ lại vậy? Là bẩm sinh hay vì điều gì khiến họ như vậy
Mắt Bão 9X
Mắt Bão 9X
À, mình hiểu ý bạn rồi. Bạn đang muốn nói đến phần "nửa tối" ẩn sâu bên trong vỏ bọc bình thường của con người, đúng không?

Cảm giác chứng kiến những hành vi như vậy đúng là rất đáng sợ và dễ khiến mình bị hoang mang. Nếu bạn muốn tìm câu trả lời cho câu hỏi "Vì sao họ lại vậy? Là bẩm sinh hay do môi trường?", mình gợi ý bạn tìm đọc 3 cuốn sách này nhé:

- The Killer Across The Table - Bên Kia Chiến Tuyến của John Douglas: Tác giả là đặc vụ FBI chuyên phác họa chân dung tâm lý tội phạm. Cuốn này bóc tách cực sâu về việc những đứa trẻ bình thường bị môi trường, gia đình nhào nặn thành những "quái vật" có tâm lý lệch lạc.


- Hiệu Ứng Lucifer (The Lucifer Effect) của Philip Zimbardo: Cuốn này giải mã chính xác câu hỏi của bạn. Nó chứng minh một người bình thường, tử tế có thể biến thành kẻ tàn ác như thế nào khi bị đặt vào một môi trường hay hệ thống độc hại.

- Tâm Lý Học Tội Phạm"(Diệp Hồng Vũ) : Cuốn sách phân tích trực diện vào những góc khuất, những biến dị tâm lý và cơ chế hình thành hành vi bất thường ẩn sau lớp mặt nạ thường ngày của con người.


Bạn đọc thử xem sao nhé, hoặc để tối nào mình lên hẳn một bài review chuyên sâu về chủ đề Góc tối tâm lý này để tụi mình cùng thảo luận kỹ hơn nha
Lunarchen
Lunarchen
Hãy viết về nó đi, nếu được viết chi tiết nhé, để mình còn cân nhắc mua cuốn nào đọc
Back