Mắt Bão 9X

Tĩnh lặng giữa tâm bão
212 ❤︎ Bài viết: 51 Tìm chủ đề
304 0
❓Sáng nay bên ly cà phê, tôi tự vấn mình: Chúng ta đang làm chủ đồng tiền, hay đang làm nô lệ cho những hóa đơn?

Chào bạn, tôi là Mắt Bão 9X.


Sáng nay như mọi ngày, tôi bắt đầu ngày mới bằng một ly cafe sáng, ngồi quán quen, ngắm dòng người hối hả lao vào dòng đời mưu sinh, mình chợt tự vấn một câu hỏi nhuốm màu triết học sinh tồn: "Liệu có phải có nợ thì mới có động lực làm việc?". Nhìn thẳng vào thực tế, câu nói này như một lời tự trào cay đắng nhưng trần trụi của giới văn phòng hiện đại. Không có áp lực, chúng ta dễ rơi vào trạng thái trì trệ, "nằm thở". Nhưng cứ hễ có khoản nợ mua nhà, mua xe hay cái hóa đơn thẻ tín dụng treo lơ lửng trên đầu, bộ não lập tức bật chế độ sinh tồn, ép ta phải bật dậy đi cày.

Để giải mã tận gốc rễ cái vòng lặp luẩn quẩn "Nợ – Cày tiền – Tiêu xài – Nợ" này, mình đã lật lại cuốn "Tâm Lý Học Về Tiền" của Morgan Housel. Đây không phải là cuốn sách dạy bạn cách làm giàu nhanh, cũng chẳng có biểu đồ tài chính phức tạp nào. Nó là một cuộc phẫu thuật tâm lý học bóc trần cách con người tư duy, sợ hãi và bị thao túng bởi tiền bạc. Hôm nay, hãy cùng tôi mổ xẻ góc khuất của đồng tiền để xem: "Nợ" là đòn bẩy giúp bạn đi lên, hay là cái án tù chung thân xích chân bạn vào chiếc ghế văn phòng hằng ngày?

55301517190_8992d1449d_o.jpg

1. Nợ nần dưới lăng kính tâm lý học: Khi nỗi sợ đóng vai gã quản trò


Morgan Housel có một nhận định cực kỳ hay: "Cách bạn cư xử với tiền quan trọng hơn rất nhiều so với mức độ thông minh của bạn" . Khi chúng ta bảo rằng"có nợ mới có động lực", thực chất chúng ta đang vận hành cuộc đời bằng Động lực tiêu cực (Negative Motivation), tức là động lực sinh ra từ nỗi sợ. Nỗi sợ bị xiết nợ, nỗi sợ bị đánh giá là kẻ thất bại, nỗi sợ không có tiền chi trả cho cuộc sống hằng tháng.

55301540095_e008b122ff_o.jpg

Cuốn sách chỉ ra rằng, bộ não con người được thiết kế để phản ứng mạnh mẽ nhất với các mối đe dọa. Khoản nợ chính là một con hổ đang đuổi theo sau lưng bạn, bắt bạn phải chạy bán sống bán chết. Vậy nó hiệu quả không? Có, nó ép bạn phải làm việc năng suất hơn, không dám lười biếng, không dám bật sếp, thậm chí không dám nhảy việc. Nhưng Morgan Housel sẽ tạt cho bạn một gáo nước lạnh để bạn tỉnh ngộ: Việc chạy trốn con hổ nợ nần giúp bạn tồn tại, chứ không bao giờ giúp bạn tự do. Bạn đang cày cuốc không phải vì bạn yêu công việc hay muốn cống hiến, mà vì bạn đang bị đồng tiền bắt con tin.

2. Cái bẫy của sự giàu có ảo mộng và chủ nghĩa tiêu dùng


❓ Tại sao chúng ta nợ?

Một trong những chương đắt giá nhất của cuốn sách mang tên: "Sự giàu có là những gì bạn không nhìn thấy" . Tác giả bóc trần một sự thật phũ phàng: Chúng ta đang sống trong một thế giới nơi người ta dùng nợ để mua những thứ họ không thực sự cần, bằng số tiền họ không thực sự có, nhằm gây ấn tượng với những người họ thậm chí không thực sự thích.

Một chiếc xe trả góp, một chiếc điện thoại quẹt thẻ tín dụng, những chuyến du lịch "sang chảnh" vượt quá mức thu nhập.. Tất cả đều là công cụ bọc đường cho cái tôi vĩ cuồng. Chúng ta ngỡ rằng việc khoác lên mình lớp vỏ bọc giàu sang sẽ khiến mình hạnh phúc, để rồi sau đó phải còng lưng đi làm để trả nợ cho sự hào nhoáng nhất thời đó. Morgan Housel định nghĩa lại: "Giàu có (Wealth) là số tiền bạn chưa tiêu, là những lựa chọn chưa thực hiện. Nó mang lại cho bạn sự linh hoạt và tự do, chứ không phải là những thứ đồ hiệu đập vào mắt người khác" . Khi bạn dùng nợ làm động lực, bạn đang cầm cố tự do của ngày mai để đổi lấy sự phù phiếm của ngày hôm nay.

3. Tự do tài chính: Kiểm soát thời gian mới là đỉnh cao của hạnh phúc


Nếu được hỏi điều gì mang lại hạnh phúc lớn nhất từ tiền bạc, hầu hết mọi người sẽ nghĩ đến việc mua được nhà lầu, xe hơi. Nhưng nghiên cứu của Morgan Housel lại chỉ ra một kết quả hoàn toàn khác: Giá trị cao nhất của đồng tiền là khả năng mang lại cho bạn quyền kiểm soát thời gian.

"Có thể làm những gì bạn muốn, vào lúc bạn muốn, với những người bạn muốn, trong bao lâu tùy ý, đó là thứ cổ tức cao nhất mà tiền bạc chi trả."
- Morgan Housel

Khi bạn không có nợ và có một khoản tiết kiệm dự phòng (mà tác giả gọi là tiền mua sự độc lập), bạn có quyền nói "Không" với một ông sếp tồi, có quyền nghỉ ngơi vài tháng khi kiệt sức, có quyền lựa chọn một công việc lương thấp hơn nhưng mang lại niềm vui. Ngược lại, khi bạn chạy bằng "xăng nợ", bạn mất đi quyền năng tối thượng này. Bạn buộc phải thức dậy lúc 7 giờ sáng, chịu đựng những áp lực độc hại chốn công sở vì bạn không có lựa chọn nào khác. Khoản nợ đã tước đi quyền làm chủ thời gian của cuộc đời bạn.

4. Phản biện hệ Phê Sách: Điểm mù của Morgan Housel là gì?


Khen rất nhiều rồi, giờ là lúc"Phê" sòng phẳng theo đúng tinh thần của mình. Dù Tâm Lý Học Về Tiền là một kiệt tác, nhưng góc nhìn của tác giả đôi khi mang đậm tính "Mỹ", nơi có một hệ thống tài chính an sinh xã hội và các cơ hội đầu tư vận hành quá trơn tru.

Morgan Housel khuyên chúng ta nên tích lũy, kiểm soát ham muốn và hướng tới sự an toàn. Thế nhưng, đối với những bạn trẻ đang loay hoay trong nền kinh tế đầy biến động như hiện nay, việc "vay nợ chiến lược" (như vay tiền học tập, vay vốn làm ăn, hay thậm chí mua một căn nhà trả góp để an cư) đôi khi là con đường khả dĩ duy nhất để bứt phá. Nếu quá sợ hãi nợ nần và chỉ chọn giải pháp an toàn như cuốn sách gợi ý, có thể bạn sẽ không bao giờ có đủ đòn bẩy để sở hữu những tài sản lớn. Nợ không hoàn toàn xấu, xấu là ở cách chúng ta quản lý kỳ vọng và năng lực chi trả của bản thân mà thôi.

Lời kết: Hãy biến nợ thành công cụ, đừng biến mình thành nô lệ


55301436134_d2e72b82c4_o.jpg

Suy cho cùng, câu hỏi"Có nợ mới có động lực làm việc?" không có đáp án đúng tuyệt đối. Nợ giống như một ngọn lửa: Biết cách dùng thì nó nấu chín thức ăn (tạo áp lực vừa đủ để bứt phá), không biết cách dùng thì nó thiêu rụi cả ngôi nhà tự do của bạn.

Đọc "Tâm Lý Học Về Tiền" để giật mình tỉnh thức, để bớt bao biện cho những quyết định tài chính sai lầm núp bóng dưới cái mác "tạo động lực". Đừng để bản thân rơi vào cái vòng xoáy cày cuốc kiệt quệ chỉ để trả giá cho những ham muốn nhất thời. Hãy tích lũy cho mình sự tự do, vì suy cho cùng, đích đến cuối cùng của đời người không phải là sở hữu bao nhiêu tài sản, mà là bạn có được bao nhiêu phần trăm quyền tự quyết cuộc đời mình!

Góc thảo luận cùng các đồng đạo: Vậy bạn nghĩ sao về câu nói "Có nợ mới có động lực"? Mọi người đang dùng nợ làm đòn bẩy hay đang cảm thấy bị nó bóp nghẹt hằng ngày? Hãy cùng thả bình luận ở bên dưới nhé!

Đây là bài review bóc tách theo góc nhìn cá nhân của mình, nên chưa diễn đạt hết nội dung của cuốn sách, nếu bạn muốn nghiền ngẫm chi tiết, đầy đủ nội dung của cuốn sách thông qua tinh hoa ngôn từ của tác giả, bạn có thể mua sách giấy để đọc và cũng như ủng hộ tác giả.

Cảm ơn bạn đã ghé đọc bài review của mình. Nếu bài viết chạm đúng nỗi lòng của bạn, đừng quên tặng mình một Like, nút Theo dõi hoặc thả vài xu để mình có thêm động lực cày bài tiếp theo (mà không cần phải mắc nợ) nhé!

Chúc bạn làm chủ đồng tiền thành công!

*qobe 15*
 
3,948 ❤︎ Bài viết: 432 Tìm chủ đề
Vậy thì tác giả sẽ nghiêng về góc độ nào? ^^

Còn với góc độ người bán vé số như tôi lại thấy, số tiền hôm nay mua được một ly nước mía, nhưng chưa chắc ngày mai vẫn mua được bằng giá ấy. Với kinh nghiệm tay trắng làm nên nợ nần bao lâu nay, tôi đánh giá cao nguyên tắc đòn bẩy và cũng đồng tình với ý kiến về cách sử dụng nợ của tác giả. Nếu chỉ khăng khăng đánh giá nợ là xấu thì mục đích của người sử dụng nợ ngay từ ban đầu cũng chẳng ra làm sao. Tôi không chuộng lối sống đem tiền đặt lên bàn để thờ, nhưng nếu không có tiền thì không thể sống, đó là điều cơ bản để ta bước tới, chứ không nhất định vì mục tiêu nào cả. Còn cách để tạo ra cuộc sống từ tiền là do ở mỗi người, người cầu toàn sẽ tích góp, người trong trứng nước thì khỏi phải bàn, người muốn đột phá nhưng không có nguồn lực thì mãi mãi vẫn là ý tưởng. Vì vậy, nên mua vé số để có cơ hội nhiều hơn hé! Mại dô..

Như đã nói tôi tay trắng làm nên nợ nần, nên giờ vẫn nợ nần và tay bớt trắng (nắng quá sạm rồi! ^^). Thứ tôi có là giá trị tài sản, thứ vơi dần là khoảng nợ dùng để tích lũy tài sản, tôi không nghĩ nợ để tạo động lực, mà để cắt giảm sự lãng phí, bởi không phải ai cũng giỏi tiết kiệm, kiểu sài sang như tôi bán vé số lời 1 ngày là xử hết 1 lần, lấy đâu tiết kiệm. Vì vậy, 1 nửa đem đi trả nợ thì coi như bớt sài 1 nửa.. Chỉ tính đưọc có vậy thôi, rất thực dụng. Ngân hàng đầy ấp tiền, thuê 1 ít cho nó xoay vòng vòng xung quanh mình cho có cảm giác có tiền cũng thấy hạnh phúc, giá trị tinh thần đi kèm, một công đôi việc. Nếu nó xoay ra gạo hay cám còn do ở mình, do thời thế, do may mắn hay không? ^^

Chỉ biết tiền hay nợ, không xấu. Quan trọng nó nằm trong tay ai, người xấu hay tốt thôi, người bảo nó làm việc hay bị nó sai đi cày cuốc, không phải do tự nhiên mà hình thành, điều là tất nhiên cả.

Góc nhìn cá nhân, xin đừng ném đá!

Chúc tác giả thành công!
 
212 ❤︎ Bài viết: 51 Tìm chủ đề
Vậy thì tác giả sẽ nghiêng về góc độ nào? ^^

Còn với góc độ người bán vé số như tôi lại thấy, số tiền hôm nay mua được một ly nước mía, nhưng chưa chắc ngày mai vẫn mua được bằng giá ấy. Với kinh nghiệm tay trắng làm nên nợ nần bao lâu nay, tôi đánh giá cao nguyên tắc đòn bẩy và cũng đồng tình với ý kiến về cách sử dụng nợ của tác giả. Nếu chỉ khăng khăng đánh giá nợ là xấu thì mục đích của người sử dụng nợ ngay từ ban đầu cũng chẳng ra làm sao. Tôi không chuộng lối sống đem tiền đặt lên bàn để thờ, nhưng nếu không có tiền thì không thể sống, đó là điều cơ bản để ta bước tới, chứ không nhất định vì mục tiêu nào cả. Còn cách để tạo ra cuộc sống từ tiền là do ở mỗi người, người cầu toàn sẽ tích góp, người trong trứng nước thì khỏi phải bàn, người muốn đột phá nhưng không có nguồn lực thì mãi mãi vẫn là ý tưởng. Vì vậy, nên mua vé số để có cơ hội nhiều hơn hé! Mại dô..

Như đã nói tôi tay trắng làm nên nợ nần, nên giờ vẫn nợ nần và tay bớt trắng (nắng quá sạm rồi! ^^). Thứ tôi có là giá trị tài sản, thứ vơi dần là khoảng nợ dùng để tích lũy tài sản, tôi không nghĩ nợ để tạo động lực, mà để cắt giảm sự lãng phí, bởi không phải ai cũng giỏi tiết kiệm, kiểu sài sang như tôi bán vé số lời 1 ngày là xử hết 1 lần, lấy đâu tiết kiệm. Vì vậy, 1 nửa đem đi trả nợ thì coi như bớt sài 1 nửa.. Chỉ tính đưọc có vậy thôi, rất thực dụng. Ngân hàng đầy ấp tiền, thuê 1 ít cho nó xoay vòng vòng xung quanh mình cho có cảm giác có tiền cũng thấy hạnh phúc, giá trị tinh thần đi kèm, một công đôi việc. Nếu nó xoay ra gạo hay cám còn do ở mình, do thời thế, do may mắn hay không? ^^

Chỉ biết tiền hay nợ, không xấu. Quan trọng nó nằm trong tay ai, người xấu hay tốt thôi, người bảo nó làm việc hay bị nó sai đi cày cuốc, không phải do tự nhiên mà hình thành, điều là tất nhiên cả.

Góc nhìn cá nhân, xin đừng ném đá!

Chúc tác giả thành công!

Như mình nói, "Nợ" không tốt, cũng như không xấu. Xấu hay tốt tùy thuộc vào vào mục đích, khả năng xoay trả của mình. Về mình có làm về mảng kinh doanh nên với mình "Nợ" là đòn bẩy giúp mình có thể đầu tư thêm, có thêm kênh và nguồn thu nhập bạn nhé. Và mình có khả năng xoay trả trong tầm, nên là "Nợ tốt" bạn nhé.

Cảm ơn chia sẻ của bạn.
 
7,120 ❤︎ Bài viết: 1944 Tìm chủ đề
❓Sáng nay bên ly cà phê, tôi tự vấn mình: Chúng ta đang làm chủ đồng tiền, hay đang làm nô lệ cho những hóa đơn?

Chào bạn, tôi là Mắt Bão 9X.


Sáng nay như mọi ngày, tôi bắt đầu ngày mới bằng một ly cafe sáng, ngồi quán quen, ngắm dòng người hối hả lao vào dòng đời mưu sinh, mình chợt tự vấn một câu hỏi nhuốm màu triết học sinh tồn: "Liệu có phải có nợ thì mới có động lực làm việc?". Nhìn thẳng vào thực tế, câu nói này như một lời tự trào cay đắng nhưng trần trụi của giới văn phòng hiện đại. Không có áp lực, chúng ta dễ rơi vào trạng thái trì trệ, "nằm thở". Nhưng cứ hễ có khoản nợ mua nhà, mua xe hay cái hóa đơn thẻ tín dụng treo lơ lửng trên đầu, bộ não lập tức bật chế độ sinh tồn, ép ta phải bật dậy đi cày.

Để giải mã tận gốc rễ cái vòng lặp luẩn quẩn "Nợ – Cày tiền – Tiêu xài – Nợ" này, mình đã lật lại cuốn "Tâm Lý Học Về Tiền" của Morgan Housel. Đây không phải là cuốn sách dạy bạn cách làm giàu nhanh, cũng chẳng có biểu đồ tài chính phức tạp nào. Nó là một cuộc phẫu thuật tâm lý học bóc trần cách con người tư duy, sợ hãi và bị thao túng bởi tiền bạc. Hôm nay, hãy cùng tôi mổ xẻ góc khuất của đồng tiền để xem: "Nợ" là đòn bẩy giúp bạn đi lên, hay là cái án tù chung thân xích chân bạn vào chiếc ghế văn phòng hằng ngày?

55301517190_8992d1449d_o.jpg

1. Nợ nần dưới lăng kính tâm lý học: Khi nỗi sợ đóng vai gã quản trò


Morgan Housel có một nhận định cực kỳ hay: "Cách bạn cư xử với tiền quan trọng hơn rất nhiều so với mức độ thông minh của bạn" . Khi chúng ta bảo rằng"có nợ mới có động lực", thực chất chúng ta đang vận hành cuộc đời bằng Động lực tiêu cực (Negative Motivation), tức là động lực sinh ra từ nỗi sợ. Nỗi sợ bị xiết nợ, nỗi sợ bị đánh giá là kẻ thất bại, nỗi sợ không có tiền chi trả cho cuộc sống hằng tháng.

55301540095_e008b122ff_o.jpg

Cuốn sách chỉ ra rằng, bộ não con người được thiết kế để phản ứng mạnh mẽ nhất với các mối đe dọa. Khoản nợ chính là một con hổ đang đuổi theo sau lưng bạn, bắt bạn phải chạy bán sống bán chết. Vậy nó hiệu quả không? Có, nó ép bạn phải làm việc năng suất hơn, không dám lười biếng, không dám bật sếp, thậm chí không dám nhảy việc. Nhưng Morgan Housel sẽ tạt cho bạn một gáo nước lạnh để bạn tỉnh ngộ: Việc chạy trốn con hổ nợ nần giúp bạn tồn tại, chứ không bao giờ giúp bạn tự do. Bạn đang cày cuốc không phải vì bạn yêu công việc hay muốn cống hiến, mà vì bạn đang bị đồng tiền bắt con tin.

2. Cái bẫy của sự giàu có ảo mộng và chủ nghĩa tiêu dùng


❓ Tại sao chúng ta nợ?

Một trong những chương đắt giá nhất của cuốn sách mang tên: "Sự giàu có là những gì bạn không nhìn thấy" . Tác giả bóc trần một sự thật phũ phàng: Chúng ta đang sống trong một thế giới nơi người ta dùng nợ để mua những thứ họ không thực sự cần, bằng số tiền họ không thực sự có, nhằm gây ấn tượng với những người họ thậm chí không thực sự thích.

Một chiếc xe trả góp, một chiếc điện thoại quẹt thẻ tín dụng, những chuyến du lịch "sang chảnh" vượt quá mức thu nhập.. Tất cả đều là công cụ bọc đường cho cái tôi vĩ cuồng. Chúng ta ngỡ rằng việc khoác lên mình lớp vỏ bọc giàu sang sẽ khiến mình hạnh phúc, để rồi sau đó phải còng lưng đi làm để trả nợ cho sự hào nhoáng nhất thời đó. Morgan Housel định nghĩa lại: "Giàu có (Wealth) là số tiền bạn chưa tiêu, là những lựa chọn chưa thực hiện. Nó mang lại cho bạn sự linh hoạt và tự do, chứ không phải là những thứ đồ hiệu đập vào mắt người khác" . Khi bạn dùng nợ làm động lực, bạn đang cầm cố tự do của ngày mai để đổi lấy sự phù phiếm của ngày hôm nay.

3. Tự do tài chính: Kiểm soát thời gian mới là đỉnh cao của hạnh phúc


Nếu được hỏi điều gì mang lại hạnh phúc lớn nhất từ tiền bạc, hầu hết mọi người sẽ nghĩ đến việc mua được nhà lầu, xe hơi. Nhưng nghiên cứu của Morgan Housel lại chỉ ra một kết quả hoàn toàn khác: Giá trị cao nhất của đồng tiền là khả năng mang lại cho bạn quyền kiểm soát thời gian.

"Có thể làm những gì bạn muốn, vào lúc bạn muốn, với những người bạn muốn, trong bao lâu tùy ý, đó là thứ cổ tức cao nhất mà tiền bạc chi trả."
- Morgan Housel

Khi bạn không có nợ và có một khoản tiết kiệm dự phòng (mà tác giả gọi là tiền mua sự độc lập), bạn có quyền nói "Không" với một ông sếp tồi, có quyền nghỉ ngơi vài tháng khi kiệt sức, có quyền lựa chọn một công việc lương thấp hơn nhưng mang lại niềm vui. Ngược lại, khi bạn chạy bằng "xăng nợ", bạn mất đi quyền năng tối thượng này. Bạn buộc phải thức dậy lúc 7 giờ sáng, chịu đựng những áp lực độc hại chốn công sở vì bạn không có lựa chọn nào khác. Khoản nợ đã tước đi quyền làm chủ thời gian của cuộc đời bạn.

4. Phản biện hệ Phê Sách: Điểm mù của Morgan Housel là gì?


Khen rất nhiều rồi, giờ là lúc"Phê" sòng phẳng theo đúng tinh thần của mình. Dù Tâm Lý Học Về Tiền là một kiệt tác, nhưng góc nhìn của tác giả đôi khi mang đậm tính "Mỹ", nơi có một hệ thống tài chính an sinh xã hội và các cơ hội đầu tư vận hành quá trơn tru.

Morgan Housel khuyên chúng ta nên tích lũy, kiểm soát ham muốn và hướng tới sự an toàn. Thế nhưng, đối với những bạn trẻ đang loay hoay trong nền kinh tế đầy biến động như hiện nay, việc "vay nợ chiến lược" (như vay tiền học tập, vay vốn làm ăn, hay thậm chí mua một căn nhà trả góp để an cư) đôi khi là con đường khả dĩ duy nhất để bứt phá. Nếu quá sợ hãi nợ nần và chỉ chọn giải pháp an toàn như cuốn sách gợi ý, có thể bạn sẽ không bao giờ có đủ đòn bẩy để sở hữu những tài sản lớn. Nợ không hoàn toàn xấu, xấu là ở cách chúng ta quản lý kỳ vọng và năng lực chi trả của bản thân mà thôi.

Lời kết: Hãy biến nợ thành công cụ, đừng biến mình thành nô lệ


55301436134_d2e72b82c4_o.jpg

Suy cho cùng, câu hỏi"Có nợ mới có động lực làm việc?" không có đáp án đúng tuyệt đối. Nợ giống như một ngọn lửa: Biết cách dùng thì nó nấu chín thức ăn (tạo áp lực vừa đủ để bứt phá), không biết cách dùng thì nó thiêu rụi cả ngôi nhà tự do của bạn.

Đọc "Tâm Lý Học Về Tiền" để giật mình tỉnh thức, để bớt bao biện cho những quyết định tài chính sai lầm núp bóng dưới cái mác "tạo động lực". Đừng để bản thân rơi vào cái vòng xoáy cày cuốc kiệt quệ chỉ để trả giá cho những ham muốn nhất thời. Hãy tích lũy cho mình sự tự do, vì suy cho cùng, đích đến cuối cùng của đời người không phải là sở hữu bao nhiêu tài sản, mà là bạn có được bao nhiêu phần trăm quyền tự quyết cuộc đời mình!

Góc thảo luận cùng các đồng đạo: Vậy bạn nghĩ sao về câu nói "Có nợ mới có động lực"? Mọi người đang dùng nợ làm đòn bẩy hay đang cảm thấy bị nó bóp nghẹt hằng ngày? Hãy cùng thả bình luận ở bên dưới nhé!

Đây là bài review bóc tách theo góc nhìn cá nhân của mình, nên chưa diễn đạt hết nội dung của cuốn sách, nếu bạn muốn nghiền ngẫm chi tiết, đầy đủ nội dung của cuốn sách thông qua tinh hoa ngôn từ của tác giả, bạn có thể mua sách giấy để đọc và cũng như ủng hộ tác giả.

Cảm ơn bạn đã ghé đọc bài review của mình. Nếu bài viết chạm đúng nỗi lòng của bạn, đừng quên tặng mình một Like, nút Theo dõi hoặc thả vài xu để mình có thêm động lực cày bài tiếp theo (mà không cần phải mắc nợ) nhé!

Chúc bạn làm chủ đồng tiền thành công!

*qobe 15*

Trong văn hóa công sở hiện đại, câu nói "Phải có tí nợ mới có động lực đi làm" đã trở thành một thứ đức tin độc hại. Người ta lãng mạn hóa áp lực tài chính, biến nỗi sợ hãi sinh tồn thành cái mác mỹ miều của "sự trưởng thành". Nhưng nhìn sâu vào bản chất, tư tưởng này là một cái bẫy thao túng tâm lý. Nó tước đi của người lao động quyền tự chủ lớn nhất: Quyền được từ chối một môi trường độc hại.

Cần phải khẳng định rõ ràng: Tôi không phủ quyết việc một người chấp nhận gánh một khoản nợ để đạt được điều gì đó. Đó là lập trường, là sự lựa chọn và là quyền đánh đổi của mỗi cá nhân trước bài toán cuộc đời. Nhưng, tôi hoàn toàn không đồng ý với tư tưởng ngược đời: "Có nợ mới có động lực làm việc".

Nếu bạn đang cân nhắc bước chân vào một sự đánh đổi tài chính, hãy tỉnh táo định vị bản thân qua những ranh giới sống còn dưới đây để không biến mình thành "nô lệ" của phòng máy lạnh:

1. Bài học từ TSA: Khi "động lực" hóa thành khủng hoảng

Nhiều người nghĩ áp lực cơm áo gạo tiền sẽ ép con người ta phải "bán mạng" làm việc, nợ càng nhiều thì sức chịu đựng càng cao. Nhưng thực tế lịch sử đã chứng minh điều ngược lại qua vụ bê bối của các nhân viên an ninh sân bay TSA tại Mỹ.

Khi chính phủ Mỹ đóng cửa và họ bị chậm lương, cái gọi là "trách nhiệm" hay "động lực" lập tức bốc hơi. Nhân viên TSA đồng loạt nộp đơn xin nghỉ việc hoặc báo cáo nghỉ ốm khiến các sân bay tê liệt, chuyến bay hoãn hủy hàng loạt. Lý do thực sự đằng sau làn sóng nghỉ việc đó vô cùng trần trụi: Họ quá phụ thuộc vào tín dụng, vào các khoản vay trả góp, nên khi nguồn thu nhập bị cắt dù chỉ trong ngắn hạn, hệ thống tài chính cá nhân liền đẩy họ vào khủng hoảng ngay lập tức. Họ không có tiền đổ xăng để đi làm, và các chủ nợ thì không chấp nhận chờ đợi.

Nhìn vào case study đó đi, ai còn dám mạnh miệng nói "có tí nợ mới có động lực" ? Nợ nần không cho bạn động lực, nó chỉ chực chờ biến một biến cố nhỏ trong công việc thành một cuộc khủng hoảng sinh tồn toàn diện. Động lực sinh ra từ nỗi sợ là thứ động lực tiêu cực, mài mòn lòng tự trọng và biến bạn thành một nhân sự "dễ bị bắt nạt" ở công sở vì không dám mất việc. Con người chỉ có thể cống hiến bền vững bằng sự tự nguyện, hướng về phía trước bằng năng lượng tích cực, chứ không ai có thể chạy tốt khi bị cái roi da nợ nần quất vào lưng mà trong bụng thì rỗng tuếch.

2. Bản chất khoản nợ: Nó là "Đòn bẩy" hay là "Bản án"?

Để biết một khoản nợ có "đáng" để gánh hay không, bạn buộc phải tỉnh táo phân biệt được ranh giới giữa hai khái niệm:

Nợ đầu tư dài hạn (Đáng) : Là khoản vay để sở hữu tài sản (như một ngôi nhà để an cư, một mảnh đất tích lũy, hoặc học hành nâng cao năng lực). Loại nợ này tuy có áp lực, nhưng nó tạo ra giá trị gia tăng trong tương lai và bảo vệ bạn trước sự mất giá của đồng tiền. Đây là sự mạo hiểm có mục đích.

Nợ tiêu sản (Cạm bẫy) : Vay mượn để phục vụ lối sống, mua sắm đồ công nghệ, xe sang vượt quá khả năng chỉ để đổi lấy cái sĩ diện nhất thời. Gánh nợ tiêu sản để ép mình đi làm chính là cách nhanh nhất để tự chôn vùi tự do của bản thân.

3. Chiến thuật dòng tiền: Kéo dài thời gian vay để mua "quyền lực phòng thủ"

Khi đã xác định đó là một khoản nợ đầu tư xứng đáng, người tỉnh táo sẽ chọn kỳ hạn vay dài nhất có thể thay vì ép bản thân vào một khoản vay ngắn hạn với số tiền phải trả mỗi tháng cao ngất ngưỡng.

Mục đích là để hạ số tiền bắt buộc phải trả mỗi tháng xuống mức tối thiểu, mức mà kể cả khi công sở xảy ra sự cố (chậm lương, giảm thu nhập), bạn vẫn có thể xoay sở được. Đây không phải là sự thỏa hiệp để trả lãi suốt đời, mà là một chiến thuật giữ cho áp lực hàng tháng ở mức thấp nhất để đầu óc luôn thong dong. Khi có những khoản lớn từ tiền thưởng hay thu nhập tăng thêm, ta sẽ chủ động trả gốc trước hạn để dứt điểm cuộc chơi.

4. Luật ngầm trước khi mạo hiểm: Luôn có một "Phương án B"

Để có thể hiên ngang đối diện với một môi trường toxic dù đang có nợ, bạn bắt buộc phải xây dựng được hai chốt chặn:

Không để mình rơi vào thế độc canh thu nhập: Sẽ là tự sát nếu bạn vừa gánh nợ, vừa chỉ phụ thuộc vào duy nhất một nguồn lương cố định từ công ty. Một kỹ năng tay trái, một công việc tự do (freelance) có thể ra tiền ngay lập tức.. Chính là chiếc phao cứu sinh. Thu nhập phụ này chỉ cần đủ để lo khoản nợ hàng tháng, bạn đã lấy lại 100% sự tự tin trước sếp.

Quỹ bảo hiểm cho lòng tự trọng: Trước khi xuống tiền mua tài sản, hãy luôn bớt lại một khoản tiền mặt đóng băng tương đương vài tháng sinh hoạt và trả nợ. Khoản tiền này đảm bảo nếu ngày mai bạn đập bàn xin nghỉ việc vì môi trường quá độc hại, bạn vẫn có đủ thời gian thong thả đi tìm một cơ hội mới xứng đáng hơn mà không rơi vào hoảng loạn.

Lời kết

Chấp nhận một khoản nợ để đổi lấy một tài sản dài hạn là một lựa chọn thực tế kinh tế. Nhưng biến nợ nần thành "lý do", thành "động lực" để đi làm thì là một sai lầm lớn về tư duy.

Đừng tự đẩy mình vào thế yếu chỉ vì những ảo tưởng về áp lực. Hãy giữ cho khoản nợ hàng tháng đủ nhỏ, mục đích vay đủ sạch để nó không thể định đoạt nụ cười hay sự cúi đầu của bạn trước những bất công ở công sở. Sống trong biên độ an toàn, tối ngủ ngon giấc, ngày đi làm với cái đầu thong dong và tinh thần tự do, đó mới chính là đỉnh cao của sự thành công. Áp lực cuộc sống quá đủ rồi, cái gì có thể né, hãy chủ động né đi!
 
212 ❤︎ Bài viết: 51 Tìm chủ đề
Trong văn hóa công sở hiện đại, câu nói "Phải có tí nợ mới có động lực đi làm" đã trở thành một thứ đức tin độc hại. Người ta lãng mạn hóa áp lực tài chính, biến nỗi sợ hãi sinh tồn thành cái mác mỹ miều của "sự trưởng thành". Nhưng nhìn sâu vào bản chất, tư tưởng này là một cái bẫy thao túng tâm lý. Nó tước đi của người lao động quyền tự chủ lớn nhất: Quyền được từ chối một môi trường độc hại.

Cần phải khẳng định rõ ràng: Tôi không phủ quyết việc một người chấp nhận gánh một khoản nợ để đạt được điều gì đó. Đó là lập trường, là sự lựa chọn và là quyền đánh đổi của mỗi cá nhân trước bài toán cuộc đời. Nhưng, tôi hoàn toàn không đồng ý với tư tưởng ngược đời: "Có nợ mới có động lực làm việc".

Nếu bạn đang cân nhắc bước chân vào một sự đánh đổi tài chính, hãy tỉnh táo định vị bản thân qua những ranh giới sống còn dưới đây để không biến mình thành "nô lệ" của phòng máy lạnh:

1. Bài học từ TSA: Khi "động lực" hóa thành khủng hoảng

Nhiều người nghĩ áp lực cơm áo gạo tiền sẽ ép con người ta phải "bán mạng" làm việc, nợ càng nhiều thì sức chịu đựng càng cao. Nhưng thực tế lịch sử đã chứng minh điều ngược lại qua vụ bê bối của các nhân viên an ninh sân bay TSA tại Mỹ.

Khi chính phủ Mỹ đóng cửa và họ bị chậm lương, cái gọi là "trách nhiệm" hay "động lực" lập tức bốc hơi. Nhân viên TSA đồng loạt nộp đơn xin nghỉ việc hoặc báo cáo nghỉ ốm khiến các sân bay tê liệt, chuyến bay hoãn hủy hàng loạt. Lý do thực sự đằng sau làn sóng nghỉ việc đó vô cùng trần trụi: Họ quá phụ thuộc vào tín dụng, vào các khoản vay trả góp, nên khi nguồn thu nhập bị cắt dù chỉ trong ngắn hạn, hệ thống tài chính cá nhân liền đẩy họ vào khủng hoảng ngay lập tức. Họ không có tiền đổ xăng để đi làm, và các chủ nợ thì không chấp nhận chờ đợi.

Nhìn vào case study đó đi, ai còn dám mạnh miệng nói "có tí nợ mới có động lực" ? Nợ nần không cho bạn động lực, nó chỉ chực chờ biến một biến cố nhỏ trong công việc thành một cuộc khủng hoảng sinh tồn toàn diện. Động lực sinh ra từ nỗi sợ là thứ động lực tiêu cực, mài mòn lòng tự trọng và biến bạn thành một nhân sự "dễ bị bắt nạt" ở công sở vì không dám mất việc. Con người chỉ có thể cống hiến bền vững bằng sự tự nguyện, hướng về phía trước bằng năng lượng tích cực, chứ không ai có thể chạy tốt khi bị cái roi da nợ nần quất vào lưng mà trong bụng thì rỗng tuếch.

2. Bản chất khoản nợ: Nó là "Đòn bẩy" hay là "Bản án"?

Để biết một khoản nợ có "đáng" để gánh hay không, bạn buộc phải tỉnh táo phân biệt được ranh giới giữa hai khái niệm:

Nợ đầu tư dài hạn (Đáng) : Là khoản vay để sở hữu tài sản (như một ngôi nhà để an cư, một mảnh đất tích lũy, hoặc học hành nâng cao năng lực). Loại nợ này tuy có áp lực, nhưng nó tạo ra giá trị gia tăng trong tương lai và bảo vệ bạn trước sự mất giá của đồng tiền. Đây là sự mạo hiểm có mục đích.

Nợ tiêu sản (Cạm bẫy) : Vay mượn để phục vụ lối sống, mua sắm đồ công nghệ, xe sang vượt quá khả năng chỉ để đổi lấy cái sĩ diện nhất thời. Gánh nợ tiêu sản để ép mình đi làm chính là cách nhanh nhất để tự chôn vùi tự do của bản thân.

3. Chiến thuật dòng tiền: Kéo dài thời gian vay để mua "quyền lực phòng thủ"

Khi đã xác định đó là một khoản nợ đầu tư xứng đáng, người tỉnh táo sẽ chọn kỳ hạn vay dài nhất có thể thay vì ép bản thân vào một khoản vay ngắn hạn với số tiền phải trả mỗi tháng cao ngất ngưỡng.

Mục đích là để hạ số tiền bắt buộc phải trả mỗi tháng xuống mức tối thiểu, mức mà kể cả khi công sở xảy ra sự cố (chậm lương, giảm thu nhập), bạn vẫn có thể xoay sở được. Đây không phải là sự thỏa hiệp để trả lãi suốt đời, mà là một chiến thuật giữ cho áp lực hàng tháng ở mức thấp nhất để đầu óc luôn thong dong. Khi có những khoản lớn từ tiền thưởng hay thu nhập tăng thêm, ta sẽ chủ động trả gốc trước hạn để dứt điểm cuộc chơi.

4. Luật ngầm trước khi mạo hiểm: Luôn có một "Phương án B"

Để có thể hiên ngang đối diện với một môi trường toxic dù đang có nợ, bạn bắt buộc phải xây dựng được hai chốt chặn:

Không để mình rơi vào thế độc canh thu nhập: Sẽ là tự sát nếu bạn vừa gánh nợ, vừa chỉ phụ thuộc vào duy nhất một nguồn lương cố định từ công ty. Một kỹ năng tay trái, một công việc tự do (freelance) có thể ra tiền ngay lập tức.. Chính là chiếc phao cứu sinh. Thu nhập phụ này chỉ cần đủ để lo khoản nợ hàng tháng, bạn đã lấy lại 100% sự tự tin trước sếp.

Quỹ bảo hiểm cho lòng tự trọng: Trước khi xuống tiền mua tài sản, hãy luôn bớt lại một khoản tiền mặt đóng băng tương đương vài tháng sinh hoạt và trả nợ. Khoản tiền này đảm bảo nếu ngày mai bạn đập bàn xin nghỉ việc vì môi trường quá độc hại, bạn vẫn có đủ thời gian thong thả đi tìm một cơ hội mới xứng đáng hơn mà không rơi vào hoảng loạn.

Lời kết

Chấp nhận một khoản nợ để đổi lấy một tài sản dài hạn là một lựa chọn thực tế kinh tế. Nhưng biến nợ nần thành "lý do", thành "động lực" để đi làm thì là một sai lầm lớn về tư duy.

Đừng tự đẩy mình vào thế yếu chỉ vì những ảo tưởng về áp lực. Hãy giữ cho khoản nợ hàng tháng đủ nhỏ, mục đích vay đủ sạch để nó không thể định đoạt nụ cười hay sự cúi đầu của bạn trước những bất công ở công sở. Sống trong biên độ an toàn, tối ngủ ngon giấc, ngày đi làm với cái đầu thong dong và tinh thần tự do, đó mới chính là đỉnh cao của sự thành công. Áp lực cuộc sống quá đủ rồi, cái gì có thể né, hãy chủ động né đi!

Chia sẻ của bạn chính xác, nó còn nhiều và bao hàm góc nhìn của mình. Quan trọng là cân nhắc mỗi người. Và mục tiêu nếu "Nợ" thì nên là "Nợ tốt". Chứ xấu là toang :))
 
7,120 ❤︎ Bài viết: 1944 Tìm chủ đề
Chia sẻ của bạn chính xác, nó còn nhiều và bao hàm góc nhìn của mình. Quan trọng là cân nhắc mỗi người. Và mục tiêu nếu "Nợ" thì nên là "Nợ tốt". Chứ xấu là toang :))

Mình nói mình làm Tài Chính mà. Trách nhiệm của mình là kiểm soát chi phí đóa
 
7,120 ❤︎ Bài viết: 1944 Tìm chủ đề
Chắc nào đẹp trời mời bạn ly cafe đàm đạo bên mãng tài chính, mình làm mãng kinh doanh nên khoản tài chính là sống còn á :))

Hè hè hè.. Hữu duyên thiên lý nan tương ngộ.. Kiếm hiệp hay bảo thế.
 
7,959 ❤︎ Bài viết: 1729 Tìm chủ đề
Mình dân khối C, hỏng biết gì về kinh tế tài chính nhưng mà có giai đoạn mình cày cuốc hai ba công việc để trả nợ học phí, rồi trả nợ tiền góp nhiều thứ, nhưng cho đến một ngày mình trả hết số nợ, dư dả nhiều ra thì tự nhiên cảm giác nó trống trải rồi mất động lực ngang trong khoảng thời gian dài. Xong mình thấy xung quanh mình nhiều người cũng chung tâm lý phải có một động lực gì đó thì họ mới có sức mà cày cuốc điên cuồng tích lũy tiền, còn không thì hiện tại mình vẫn cứ tàn tàn kiếm tiền vừa đủ sài, vừa đủ tiền nước tiền điện, cái ý định tiết kiệm tiền mua nhà lại càng xa vời hơn khi giá đất giá nhà thì ngày càng tăng mà lương thì k tăng, thành ra nhiều người quanh mình kiểu đi làm chỉ để sinh tồn cho qua ngày hay như mấy bạn hay đùa: Việc chọn người chứ người không chọn đi làm.

Ngoài cái việc dùng nợ để làm động lực, thì nhiều người chọn kết hôn sinh con để lấy gia đình làm động lực phấn đấu. Kiểu con người phải có một cái gì đó làm động lực thì họ mới dùng 100% công lực mà kiếm tiền, còn nếu không thì chắc là kiếm tiền chỉ vừa đủ sống rồi vừa đủ sắm thứ mình thích.
 
7,120 ❤︎ Bài viết: 1944 Tìm chủ đề
Mình dân khối C, hỏng biết gì về kinh tế tài chính nhưng mà có giai đoạn mình cày cuốc hai ba công việc để trả nợ học phí, rồi trả nợ tiền góp nhiều thứ, nhưng cho đến một ngày mình trả hết số nợ, dư dả nhiều ra thì tự nhiên cảm giác nó trống trải rồi mất động lực ngang trong khoảng thời gian dài. Xong mình thấy xung quanh mình nhiều người cũng chung tâm lý phải có một động lực gì đó thì họ mới có sức mà cày cuốc điên cuồng tích lũy tiền, còn không thì hiện tại mình vẫn cứ tàn tàn kiếm tiền vừa đủ sài, vừa đủ tiền nước tiền điện, cái ý định tiết kiệm tiền mua nhà lại càng xa vời hơn khi giá đất giá nhà thì ngày càng tăng mà lương thì k tăng, thành ra nhiều người quanh mình kiểu đi làm chỉ để sinh tồn cho qua ngày hay như mấy bạn hay đùa: Việc chọn người chứ người không chọn đi làm.

Ngoài cái việc dùng nợ để làm động lực, thì nhiều người chọn kết hôn sinh con để lấy gia đình làm động lực phấn đấu. Kiểu con người phải có một cái gì đó làm động lực thì họ mới dùng 100% công lực mà kiếm tiền, còn nếu không thì chắc là kiếm tiền chỉ vừa đủ sống rồi vừa đủ sắm thứ mình thích.

Mình nghĩ điều bạn nói cũng đúng ở một góc độ: Nhiều người cần áp lực hoặc trách nhiệm thì mới bứt phá mạnh hơn.

Nhưng mình vẫn băn khoăn một điều:

Nếu một ngày xảy ra biến động kinh tế, mất việc hoặc vài tháng không thể tìm được công việc mới ngay lập tức, thì mô hình "lấy áp lực làm động lực" sẽ vận hành ra sao?

Điều mình lo nhất thật ra không phải chuyện vay nợ, mà là khi con người phụ thuộc quá nhiều vào việc "không được phép dừng lại". Chỉ cần dòng tiền đứt trong ngắn hạn cũng đủ kéo tâm lý vào trạng thái khủng hoảng.

Có lẽ khác biệt lớn nhất nằm ở bối cảnh thời đại.

Một người làm việc nhiều năm trong môi trường ổn định sẽ dễ nhìn áp lực tài chính như một động lực phấn đấu. Nhưng ở thị trường lao động hiện nay, nơi layoff có thể xảy ra diện rộng và rất đột ngột, thì việc xây toàn bộ cuộc sống dựa trên giả định rằng dòng tiền sẽ luôn tồn tại là một rủi ro rất lớn.

Mình không phủ nhận áp lực đôi khi có thể khiến con người tiến lên. Nhưng áp lực chỉ thực sự "tốt" khi người ta vẫn còn khoảng thở.

Khi áp lực vượt khỏi khả năng chống chịu, nó không còn tạo động lực nữa mà bắt đầu phá hủy cảm giác an toàn, lòng tự trọng và quyền tự chủ của một người.
 
3,948 ❤︎ Bài viết: 432 Tìm chủ đề
Như mình nói, "Nợ" không tốt, cũng như không xấu. Xấu hay tốt tùy thuộc vào vào mục đích, khả năng xoay trả của mình. Về mình có làm về mảng kinh doanh nên với mình "Nợ" là đòn bẩy giúp mình có thể đầu tư thêm, có thêm kênh và nguồn thu nhập bạn nhé. Và mình có khả năng xoay trả trong tầm, nên là "Nợ tốt" bạn nhé.

Cảm ơn chia sẻ của bạn.

Tối qua xỉn quá viết nhiều thứ linh tinh trong bài của bạn, bạn thông cảm nhé! ^^

Nhưng cái cốt lõi trong việc nhìn nhận cá nhân thì vẫn như thế! Tôi không có đọc sách nên chẳng có triết lý hay học hỏi từ vĩ nhân nào, thứ tôi có chỉ suy nghĩ của cá nhân phải sống sót như thế nào. Và không đồng nghĩa với việc nếu có nợ tạo áp lực mới có sự cống hiến công sức hay trách nhiệm trong công việc mà mình đã được trả lương tương xứng, hai khái niệm này hoàn toàn khác nhau.

Công việc không phải chủ nợ, ta không cày việc vì mang nợ nó, công việc chính là con đường cứu rỗi cho tài chính, cho cuộc sống. Không thể đổ lỗi cho việc bản thân mang nợ rồi lê thân làm việc để trả và gánh áp lực công việc rồi đem thứ có thể cứu vớt ta dù tạm thời hay dài hạn xem như gông xiềng. Các anh chị tạo ra nợ, chạy đến tìm công việc để xin trả, công việc trả thì vui rồi, không trả thì xong. Không ai cho không ai điều gì, đó chính là sự đánh đổi, quy tắc ai cũng có thể đọc, có thể hiểu nhưng làm được hay không là một chuyện.

Chia sẻ một chút về góc nhìn vì giới trẻ hay một số người vẫn còn nhầm lẫn giữa sự công việc và nợ, sự đánh đồng vô hình chung lại đem công việc từ cứu giúp sang thành bóc lột, tự tạo ra áp lực vô hình để đè áp động lực làm việc, lãng quên trách nhiệm gắn liền với mức lương đã nhận.
 
7,120 ❤︎ Bài viết: 1944 Tìm chủ đề
Bổ sung thêm: Đến các nhân sự tinh hoa của Meta hay X, khi bị bão layoff quét còn khủng hoảng nữa là..

Áp lực tài chính khủng khiếp lắm.
 
7,959 ❤︎ Bài viết: 1729 Tìm chủ đề
Mình nghĩ điều bạn nói cũng đúng ở một góc độ: Nhiều người cần áp lực hoặc trách nhiệm thì mới bứt phá mạnh hơn.

Nhưng mình vẫn băn khoăn một điều:

Nếu một ngày xảy ra biến động kinh tế, mất việc hoặc vài tháng không thể tìm được công việc mới ngay lập tức, thì mô hình "lấy áp lực làm động lực" sẽ vận hành ra sao?

Điều mình lo nhất thật ra không phải chuyện vay nợ, mà là khi con người phụ thuộc quá nhiều vào việc "không được phép dừng lại". Chỉ cần dòng tiền đứt trong ngắn hạn cũng đủ kéo tâm lý vào trạng thái khủng hoảng.

Có lẽ khác biệt lớn nhất nằm ở bối cảnh thời đại.

Một người làm việc nhiều năm trong môi trường ổn định sẽ dễ nhìn áp lực tài chính như một động lực phấn đấu. Nhưng ở thị trường lao động hiện nay, nơi layoff có thể xảy ra diện rộng và rất đột ngột, thì việc xây toàn bộ cuộc sống dựa trên giả định rằng dòng tiền sẽ luôn tồn tại là một rủi ro rất lớn.

Mình không phủ nhận áp lực đôi khi có thể khiến con người tiến lên. Nhưng áp lực chỉ thực sự "tốt" khi người ta vẫn còn khoảng thở.

Khi áp lực vượt khỏi khả năng chống chịu, nó không còn tạo động lực nữa mà bắt đầu phá hủy cảm giác an toàn, lòng tự trọng và quyền tự chủ của một người.

Đôi khi cũng do áp lực nợ mà nhiều người không dám nhảy việc hoặc nghỉ việc dù đang rất nản á chứ. Mình thấy nhiều anh chị cty mình đang ngày ngày than nản than chán, nhưng để viết tờ đơn nghỉ việc thì không ai dám viết. Thử hỏi mà mng ai cũng k áp lực tiền bạc thì cái chuyện nghỉ việc rồi nhảy việc nó xảy ra như cơm bữa ở cty luôn.

Mấy anh chị u40 thâm niên mấy chục năm cũng nản với ngán tận cổ nhưng vẫn phải ráng đi làm vì lãi suất ngân hàng, gáng trụ vững lại để gánh vác cho gia đình. Nhưng có những anh chị đầu tư "nợ" mình nghe cũng khá thông minh, kiểu đầu tư cho đường lui cho mình.

Nhưng mình vẫn nghiêng về việc tiết kiệm tiền hơn là dùng nợ làm động lực. Vì mình đã trải qua rồi đoạn mình buộc phải dừng làm để chữa bệnh. Lúc đó phải cảm ơn bản thân mình của mấy năm trước dữ lắm vì đã tiết kiệm tiền ♥️
 
7,120 ❤︎ Bài viết: 1944 Tìm chủ đề
Đôi khi cũng do áp lực nợ mà nhiều người không dám nhảy việc hoặc nghỉ việc dù đang rất nản á chứ. Mình thấy nhiều anh chị cty mình đang ngày ngày than nản than chán, nhưng để viết tờ đơn nghỉ việc thì không ai dám viết. Thử hỏi mà mng ai cũng k áp lực tiền bạc thì cái chuyện nghỉ việc rồi nhảy việc nó xảy ra như cơm bữa ở cty luôn.

Mấy anh chị u40 thâm niên mấy chục năm cũng nản với ngán tận cổ nhưng vẫn phải ráng đi làm vì lãi suất ngân hàng, gáng trụ vững lại để gánh vác cho gia đình. Nhưng có những anh chị đầu tư "nợ" mình nghe cũng khá thông minh, kiểu đầu tư cho đường lui cho mình.

Nhưng mình vẫn nghiêng về việc tiết kiệm tiền hơn là dùng nợ làm động lực. Vì mình đã trải qua rồi đoạn mình buộc phải dừng làm để chữa bệnh. Lúc đó phải cảm ơn bản thân mình của mấy năm trước dữ lắm vì đã tiết kiệm tiền ♥️

Đúng gùi, đến ông trùm dầu mỏ Mỹ Rockefeller còn là một người theo chính sách tiết kiệm tuyệt đối cơ mà.
 
8 ❤︎ Bài viết: 10 Tìm chủ đề
Theo mình nghĩ, những người làm công ăn lương thì nợ là một áp lực đè nặng tâm lý người lao động có thể bào mòn sức khỏe và hiệu suất làm việc của họ. Nhưng với những nhà đầu tư hay kinh doanh thì nợ là một thứ mà họ luôn muốn duy trì vì đó là cách họ chiếm dụng vốn của người khác và họ sẽ dùng đồng vốn đó để đầu tư vào những lĩnh vực khác. Nên đôi khi mục tiêu của họ càng là nợ càng nhiều thì họ sẽ chiếm dụng vốn càng nhiều. Họ sẽ được hưởng lợi từ việc mượn nợ. Còn người làm công ăn lương như mình thì thấy nợ đã đủ sợ vì nếu mượn nợ thì chỉ biết cày cuốc ra trả chứ k biết đầu tư gì cho có lợi từ việc mượn nợ đó
 
7,959 ❤︎ Bài viết: 1729 Tìm chủ đề
Bổ sung thêm: Đến các nhân sự tinh hoa của Meta hay X, khi bị bão layoff quét còn khủng hoảng nữa là..

Áp lực tài chính khủng khiếp lắm.

À nhắc mới nhớ đợt giảm nguồn lực nhân sự, cái này đúng kinh khủng thật, từ nhân viên văn phòng bị AI chiếm việc đến giai đoạn người lao động xí nghiệp bị cắt giảm, cô chú mình có người bị nên họ khủng hoảng luôn, trong khi còn đang trả nợ ngân hàng, dù họ vẫn kiếm được công việc khác để gánh nợ nhưng tất nhiên phải đánh đổi nhiều thứ, trong đó có cái "tôi" và chấp nhận mình không còn được ăn sài như xưa nữa.
 
7,959 ❤︎ Bài viết: 1729 Tìm chủ đề
À nhắc mới nhớ đợt giảm nguồn lực nhân sự, cái này đúng kinh khủng thật, từ nhân viên văn phòng bị AI chiếm việc đến giai đoạn người lao động xí nghiệp bị cắt giảm, cô chú mình có người bị nên họ khủng hoảng luôn, trong khi còn đang trả nợ ngân hàng, dù họ vẫn kiếm được công việc khác để gánh nợ nhưng tất nhiên phải đánh đổi nhiều thứ, trong đó có cái "tôi" và chấp nhận mình không còn được ăn sài như xưa nữa.

Mình còn trẻ mình không sợ, chứ ở cái ngưỡng 30 tuổi trở đi là vào thế hèn ngay.. Thành ra mình thấy nhiều anh chị dân văn phòng tiết kiệm hoặc vay ngân hàng để khởi nghiệp dần. Thôi thì mình tiếp tục học để đuổi kịp xu thế chứ cái gì mình cũng k sợ, chỉ sợ mỗi việc bị "thời đại bỏ quên" thôi.
 
7,120 ❤︎ Bài viết: 1944 Tìm chủ đề
À nhắc mới nhớ đợt giảm nguồn lực nhân sự, cái này đúng kinh khủng thật, từ nhân viên văn phòng bị AI chiếm việc đến giai đoạn người lao động xí nghiệp bị cắt giảm, cô chú mình có người bị nên họ khủng hoảng luôn, trong khi còn đang trả nợ ngân hàng, dù họ vẫn kiếm được công việc khác để gánh nợ nhưng tất nhiên phải đánh đổi nhiều thứ, trong đó có cái "tôi" và chấp nhận mình không còn được ăn sài như xưa nữa.

Nó đó, Trang iu dấu.

Hồi xưa chỉ cần có việc là an toàn, chứ giờ mình thấy ko gì là an toàn cả. Đến quản lý tầm trung của mấy group bự còn bị 1 vé tiễn biệt ko quay lại, thì chúng ta sẽ làm sao?

Thị trường lao động giờ kiểu, ko phải bạn giỏi là được nhận. Ôi mình ko muốn nói tới tiêu cực. Mình muốn thảnh thơi.. Chiều nay ăn gì
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back