Bạn được hhh123 mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
125,791 ❤︎ Bài viết: 11631 Tìm chủ đề
Tôi đứng giữa hai người họ, tim đập dồn dập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Không khí căng thẳng đến mức chỉ cần một cử động nhỏ cũng có thể khiến mọi thứ vỡ tung.

Người đang nắm tay tôi siết chặt hơn, giọng anh ta trầm xuống, từng chữ như bị ép qua kẽ răng:

"Tôi không quan tâm mục đích của anh. Nhưng cô ấy bây giờ không còn liên quan gì đến anh nữa."

Người đối diện bước thêm một bước, ánh mắt vẫn dán chặt vào tôi, không hề dao động: "Anh chắc chứ? Hay là anh đang cố tự thuyết phục mình?"

Tôi cảm nhận rõ bàn tay đang giữ mình khẽ run lên, dù anh ta cố tỏ ra bình tĩnh. Còn người phía trước.. Ánh mắt ấy, giọng nói ấy - tất cả đều quen thuộc đến đau lòng.

Tôi cố rút tay ra, nhưng không được. "Buông tôi ra..". Giọng tôi nhỏ, nhưng đủ để cả hai người đều im lặng trong một khoảnh khắc.

Lúc thốt lên câu nói ấy, tôi mới bất chợt đánh mắt nhìn xung quanh. Đúng như dự đoán, toàn thể quan khách đang có mặt trong căn phòng đều mắt chữ O mồn chữ A nhìn chúng tôi với đủ loại cung bậc cảm xúc: Hóng hớt có, bực tức có, châm biếm có, ngạc nhiên có. Có lẽ họ đều đang có cùng một suy nghĩ như tôi, rằng tình tiết cẩu huyết cướp dâu như thế này vốn chỉ có trong truyện vậy mà có thể xảy ra được
 
328 ❤︎ Bài viết: 1311 Tìm chủ đề
Trong sự tĩnh lặng ấy, người đối diện tôi đưa tay vào trong áo vest lấy ra một cái điều khiển rồi bấm nút, màn hình đang chiếu những bức ảnh cưới của tôi cùng chồng sắp cưới- người đang nắm tay tôi, bỗng chốc chiếu lên từng bản hợp đồng, thỏa thuận, giấy trắng mực đen, từng bức hình cho thấy hành động cướp đoạt thiếu nhân tính.. Của một người tên Vương Minh Hải- cũng chính là tên của người đang nắm tay tôi.
 
201 ❤︎ Bài viết: 548 Tìm chủ đề
Trong sự tĩnh lặng ấy, người đối diện tôi đưa tay vào trong áo vest lấy ra một cái điều khiển rồi bấm nút, màn hình đang chiếu những bức ảnh cưới của tôi cùng chồng sắp cưới- người đang nắm tay tôi, bỗng chốc chiếu lên từng bản hợp đồng, thỏa thuận, giấy trắng mực đen, từng bức hình cho thấy hành động cướp đoạt thiếu nhân tính.. Của một người tên Vương Minh Hải- cũng chính là tên của người đang nắm tay tôi.

Tôi không còn cảm nhận được lực siết từ bàn tay anh nữa, dù anh vẫn đứng đó, vẫn nắm chặt như muốn giữ tôi lại trong một thực tại mà tôi vừa nhận ra là giả dối. "Chuyện này.. Là sao?" Giọng tôi vang lên, lạc đi giữa căn phòng đầy ánh sáng lạnh lẽo. Người đối diện khẽ nghiêng đầu, ánh mắt không hề dao động. "Cô thật sự không biết, hay chỉ là không muốn biết?"
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back