Bạn được lacvuphongca mời tham gia diễn đàn viết bài kiếm tiền VNO, bấm vào đây để đăng ký.
7,272 ❤︎ Bài viết: 3556 Tìm chủ đề
281 2
Khúc Trực Đêm Bên Người

Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng

Thể loại: Tự do


55036684051_b312b9caa7_o.jpg



Bệnh viện về khuya luôn có những âm thanh rất khẽ. Tiếng bánh xe lăn qua hành lang dài như một lời từ biệt. Tiếng kim truyền nhỏ giọt đều đặn như là đang đếm ngược...

Một người là y tá còn một người là bệnh nhân không có ngày hẹn xuất viện... Lúc đầu, ta chỉ nghĩ mình là người có trách nhiệm chăm sóc người thật lâu. Sau này mới biết, khi có những bàn tay đã nâng đỡ và nắm chặt quá lâu, khi buông ra sẽ vô cùng trống vắng...

Ta là y tá.
Người là bệnh nhân.

Chúng ta quen nhau
Giữa mùi cồn sát trùng
Và ánh đèn sáng làm mỏi mắt.

Ta dần học được cách
Nhẹ tay hơn khi thay băng,
Và chậm giọng hơn khi thăm hỏi...

Người hay cười
Nụ cười thật nhẹ!
Như thể chỉ cần mạnh hơn chút
Nó sẽ vỡ tan!

Có những đêm
Người mê man sốt cao...
Ta ngồi cạnh,
Đếm từng nhịp thở
Như đang đếm nhịp tim của chính mình.

Đừng nhìn ta như thế!
Ánh mắt đó
Không nên đặt ở một người
Đã biết rõ kết quả hơn ai hết.

Ta từng nghĩ
Mình thật mạnh mẽ!
Cho đến khi nhận ra
Ta nhớ người
Ngay cả lúc người không hay biết...

Và điều đó...
Đã nói lên điều gì?

Ống truyền vẫn nhỏ giọt.
Từng giọt...
Từng giọt...
Lặng lẽ rơi vào tim ta
Âm thầm
Giống như một cơn nghiện dịu dàng...

Người từng hỏi
Nếu không là y tá...
Ta có còn ngồi ở đây?

Ta im lặng.
Vì có những câu trả lời
Vốn không được phép tồn tại.

Đêm nay
Ta trực ca cuối.
Ngày mai
Người cần chuyển tuyến trên.

Ta gấp tấm áo trắng
Cẩn thận...
Như đang gấp lại một giấc mơ
Không còn có cơ hội mơ tiếp.

Nếu mai
Ta không còn là người đo mạch
... cho người
Thì xin người
Đừng nhớ tới ta
Bằng đôi mắt như lúc này.

Hãy nhớ ta
Như một giấc chiêm bao
Lạc ở giữa những cơn đau dài hạn.

Ngoài kia
Trời sắp sáng.
Ánh đèn hành lang
Bỗng dịu đi...

Ta đứng dậy.
Chưa chào.
Chưa nói lời tạm biệt.

Vì có lẽ...
Có những câu chuyện
Không cần có kết cục.

Chỉ cần
Không ai quên đi trước.
Cũng không ai cần...
Thẳng thắn với người kia...

Có một người biết mình đang dần bước vào con đường không lối thoát. Nhưng... vẫn cố bước thật chậm để đi tới lối cuối, chỉ vì muốn được yêu cho đủ. Tình yêu ấy đáng trách sao? Tình yêu vốn không có lỗi gì cả, chỉ là định mệnh nghiệt ngã, tạo hóa trêu người...

Hoa Nguyệt Phụng
12/01/2026
 
3,809 ❤︎ Bài viết: 1496 Tìm chủ đề
Khúc Trực Đêm Bên Người

Tác giả: Hoa Nguyệt Phụng

Thể loại: Tự do


55036684051_b312b9caa7_o.jpg
Bệnh viện về khuya luôn có những âm thanh rất khẽ. Tiếng bánh xe lăn qua hành lang dài như một lời từ biệt. Tiếng kim truyền nhỏ giọt đều đặn như là đang đếm ngược...

Một người là y tá còn một người là bệnh nhân không có ngày hẹn xuất viện... Lúc đầu, ta chỉ nghĩ mình là người có trách nhiệm chăm sóc người thật lâu. Sau này mới biết, khi có những bàn tay đã nâng đỡ và nắm chặt quá lâu, khi buông ra sẽ vô cùng trống vắng...

Ta là y tá.
Người là bệnh nhân.

Chúng ta quen nhau
Giữa mùi cồn sát trùng
Và ánh đèn sáng làm mỏi mắt.

Ta dần học được cách
Nhẹ tay hơn khi thay băng,
Và chậm giọng hơn khi thăm hỏi...

Người hay cười
Nụ cười thật nhẹ!
Như thể chỉ cần mạnh hơn chút
Nó sẽ vỡ tan!

Có những đêm
Người mê man sốt cao...
Ta ngồi cạnh,
Đếm từng nhịp thở
Như đang đếm nhịp tim của chính mình.

Đừng nhìn ta như thế!
Ánh mắt đó
Không nên đặt ở một người
Đã biết rõ kết quả hơn ai hết.

Ta từng nghĩ
Mình thật mạnh mẽ!
Cho đến khi nhận ra
Ta nhớ người
Ngay cả lúc người không hay biết...

Và điều đó...
Đã nói lên điều gì?

Ống truyền vẫn nhỏ giọt.
Từng giọt...
Từng giọt...
Lặng lẽ rơi vào tim ta
Âm thầm
Giống như một cơn nghiện dịu dàng...

Người từng hỏi
Nếu không là y tá...
Ta có còn ngồi ở đây?

Ta im lặng.
Vì có những câu trả lời
Vốn không được phép tồn tại.

Đêm nay
Ta trực ca cuối.
Ngày mai
Người cần chuyển tuyến trên.

Ta gấp tấm áo trắng
Cẩn thận...
Như đang gấp lại một giấc mơ
Không còn có cơ hội mơ tiếp.

Nếu mai
Ta không còn là người đo mạch
... cho người
Thì xin người
Đừng nhớ tới ta
Bằng đôi mắt như lúc này.

Hãy nhớ ta
Như một giấc chiêm bao
Lạc ở giữa những cơn đau dài hạn.

Ngoài kia
Trời sắp sáng.
Ánh đèn hành lang
Bỗng dịu đi...

Ta đứng dậy.
Chưa chào.
Chưa nói lời tạm biệt.

Vì có lẽ...
Có những câu chuyện
Không cần có kết cục.

Chỉ cần
Không ai quên đi trước.
Cũng không ai cần...
Thẳng thắn với người kia...

Có một người biết mình đang dần bước vào con đường không lối thoát. Nhưng... vẫn cố bước thật chậm để đi tới lối cuối, chỉ vì muốn được yêu cho đủ. Tình yêu ấy đáng trách sao? Tình yêu vốn không có lỗi gì cả, chỉ là định mệnh nghiệt ngã, tạo hóa trêu người...

Hoa Nguyệt Phụng
12/01/2026

Chị Phụng làm y tá ạ?
 
Từ khóa: Sửa

Những người đang xem chủ đề này

  • Xu hướng nội dung

    Back