Chương 418
Granvorn là hành tinh robot nên không tồn tại nhu cầu ăn uống, các robot đã đặt mua sẵn thực phẩm từ Urusula cho các đoàn khách quốc tế, thậm chí còn bố trí cả đầu bếp robot nữa, nhưng thực phẩm toàn đồ đông lạnh, nấu lên hương vị dở tệ. Thêm vào đó phần lớn nhân sự tham gia chuyến đi lần này đều là các Kiếm Sĩ có khả năng nhịn đói nhịn khát trong thời gian rất dài, vậy nên cuối cùng hai bên thống nhất không tổ chức tiệc tùng gì cả. Đoàn người của Quân bê ghế ra vườn, từ trên cao ngắm nhìn Gravorn lộng lẫy ánh đèn vào ban đêm, trong lòng không khỏi phát sinh cảm giác ngưỡng mộ.
Lily reo lên:
- Đẹp quá đi mất.
Quân ngồi trên chiếc ghế dài được thiết kế khéo léo để tư thế người ngồi vừa thoải mái lại vừa quan sát được cảnh quan, bên cạnh Mary nằm tựa đầu lên ngực anh, mái tóc vàng chảy dọc thân, tỏa ra mùi hương thơm ngát. Người ngoài không biết dễ tưởng họ là đôi vợ chồng nồng thắm, chỉ những kẻ trong cuộc mới rõ tất cả chỉ là giả tạo. Mary nhịn nhục đóng vai người tình ngoan ngoãn và Quân biết rõ cô đang diễn kịch. Người cô ta yêu là Gabriel, anh chỉ là công cụ lợi dụng mà thôi, nhưng điều đó thì quan trọng gì? Cái anh muốn là tình dục và Mary đã đáp ứng điều đó một cách hoàn hảo. Một ngày nào đó sự mới mẻ sẽ hết, lửa tình sẽ nguội và khi ấy anh sẽ để cô ta ra đi, cho dù cô có muốn hay không.
Bàn tay của Quân vuốt xuôi theo tấm lưng trần của Mary. Lưng của Mary rất đẹp, da mịn, sắc trắng đồng nhất như mỡ đông, tuyệt nhiên không hề có tàn nhang hay mụn. Đàn ông thông thường chỉ cần nhìn tấm lưng ấy thôi đã nổi cơn tà dâm. Lúc này bị Quân vuốt dọc sống lưng theo cách dễ gây kích thích nhất, người Mary cong lên, mặt đẹp nhăn lại, nói:
- Đừng anh, đừng làm thế.
Quân cười:
- Lần nào anh làm vậy cũng khiến em trở nên điên cuồng. Anh nghĩ em thích nó.
Mary đỏ mặt:
- Nhưng không phải ở đây.
- Em xem, có ai để ý đâu? Đội Thánh Nữ dường như không có mắt, họ chỉ thấy các mối nguy hiểm chứ không thấy tình yêu. Phải không Clara?
Clara yên lặng không đáp, gương mặt đầy vẻ lạnh lùng.
- Anh tự hỏi Clara sẽ phản ứng như thế nào khi thấy chúng ta yêu nhau công khai ở giữa khu vườn này.
Mary bật người dậy, tức giận kêu lên:
- Thật bậy bạ. Em không thích mấy cái ý tưởng tồi bại của anh. Đừng làm em xấu hổ hơn nữa.
- Chưa thử thì làm sao biết được?
Còn đang trêu đùa, Quân bỗng cảm nhận được một mối nguy hiểm len lỏi trong không khí. Một lưỡi kiếm màu đen mỏng dính như dao cạo từ hư vô hiện ra, nhắm thẳng vào người Clara, lấy tốc độ thật nhanh chém tới. Bởi tốc độ quá nhanh mà Clara không kịp phản ứng, thậm chí còn không ý thức được tình thế. Quân gọi Hỏa Kiếm, lấy tốc độ ánh sáng đứng trước Clara, cản thanh kiếm ấy lại. Thanh kiếm màu đen đâm xuyên qua thanh Tái Sinh, chém xả vào vai Clara khiến máu tươi lập tức túa ra.
Quân kinh sợ. Lúc nãy thanh kiếm màu đen đi xuyên qua thanh kiếm Tái Sinh tựa như nó không tồn tại. Sau khi chém được Clara, nó xoay chiều, nhắm đến một trong các Kiếm Sĩ hộ vệ khác. Quân đứng chắn trước thanh kiếm ấy, một lần nữa chém xuống, lần này cẩn thận nhìn thật kỹ. Quả nhiên nó lại xuyên qua thanh Tái Sinh, thành công chém vào Elena khiến cô gần như đứt lìa cánh tay. May mà Hỏa Kiếm trong tay cô kịp thời chữa thương, nhưng tất cả mọi người ở đó đều sợ mất vía.
Thanh kiếm màu đen quay lại, đầu kiếm lắc lư như vật sống, sau đó nó hướng về phía Quân mà đâm thẳng tới. Quân rùng mình, nhưng nghĩ tốc độ mình nhanh hơn thì sợ cái gì, liền đợi đến khi nó đâm gần tới nơi mới tránh sang một bên, ai dè thanh kiếm bằng một cách nào đó vẫn đâm trúng. Khi xuyên qua cơ thể linh hồn, nó để lại một loại chất độc màu đen khiến Quân cảm thấy nôn nao, nếu không phải anh không có dạ dày thì đã nôn thốc nôn tháo rồi, nhưng chất độc lan nhanh và tan chậm, cơ thể của Quân lập tức yếu đi rõ rệt.
Quân cảm giác bất lực đến tận cùng. Anh không có một biện pháp hoàn trả nào, chỉ có thể giương mắt ra nhìn thanh kiếm màu đen, khi ấy đang dừng lại ở ngay trước trán anh. Đầu kiếm lúc lắc một cách linh hoạt như vật sống làm Quân có cảm giác kỳ lạ rằng nó đang quan sát anh. Nó biết cái gì đang ở trước mặt nó. Nó đang gửi cho anh một thông điệp. Anh nghĩ nó sẽ đâm vào người anh một lần nữa, nhưng thay vì thế nó lại tan thành các làn khói màu đen và biến mất vào hư vô, cũng lặng lẽ như lúc nó xuất hiện.
Quân biết rằng kẻ tấn công anh chỉ muốn cảnh báo chứ không phải truy sát mặc dù dường như nó có khả năng ấy. Anh nhìn sang Clara và Elena, thấy sắc mặt hai cô lo lắng nhưng hồng hào, biết rằng họ không nhiễm chất độc giống như anh, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.
Mary hỏi, giọng run run:
- Anh không sao chứ? Thanh kiếm lúc nãy là cái gì thế?
Quân đáp:
- Anh không biết. Anh cảm thấy không khỏe.
Các cô gái đưa Quân vào trong phòng. Anh nằm vật ra giường, sắc mặt càng lúc càng tái đi.
Clara sợ hãi nói:
- Tổng thống, em xin lỗi vì đã không bảo vệ được ngài.
Quân cố cười:
- Ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ nhờ các em bảo vệ.
- Nếu vậy ngài tuyển bọn em vào để làm gì?
- Bởi vì các em đẹp, và ta luôn ngưỡng mộ cái đẹp.
Mary nói:
- Đến giờ này vẫn còn nói được những lời trăng hoa.
Quân cầm tay Clara, bảo:
- Ta sắp chết rồi, trước khi chết ta có một ước nguyện.
Clara hỏi:
- Tổng thống ước điều gì?
- Ta muốn được cùng với em đêm nay.
Clara đỏ mặt:
- Xin ngài đừng đùa nữa.
- Ta không đùa. Đó là ước muốn cuối cùng của ta.
Quân kéo tay Clara lại gần, mặc dù sức anh yếu đi rõ rệt nhưng vẫn khỏe hơn Clara rất nhiều, hơn nữa cô cũng không gắng sức chống cự.
Clara thốt lên:
- Ngài đang giả vờ phải không?
- Ta sắp chết rồi, còn giả vờ gì nữa.
Hai người lúc đó đã ở rất sát nhau, Quân ôm siết Clara và hôn cuồng nhiệt lên môi cô. Clara chống tay, gồng người lên vì sợ. Cũng như các nữ đồng đội, cô hãy còn trinh tiết và chưa từng biết đàn ông là gì. Trái với vẻ ngoài to lớn và dũng mãnh, kiến thức của cô về tình yêu và tình dục chỉ là con số không tròn trĩnh. Lúc vào Thánh Đoàn, cô đã thề rằng sẽ dành trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp bảo vệ nhân loại và công lý, và cô chưa bao giờ nghĩ đến việc phản bội lời thề ấy.
Clara đẩy Quân ra, nói trong tiếng thở hổn hển:
- Các Kiếm Sĩ Thánh Đoàn không được làm chuyện trai gái.
Quân nói:
- Em có còn là Kiếm Sĩ Thánh Đoàn đâu? Lời thề năm xưa vô hiệu.
Quân vật Clara xuống giường và nằm đè lên người cô. Mary xua tay cho các Thánh Nữ rời khỏi phòng, để hai người lại với nhau. Quân nhanh nhẹn cởi hết quần áo trên người cô, để lộ cơ thể Kiếm Sĩ cường tráng, làn da rám nắng khỏe mạnh. Phần đùi non khép chặt lại nhất định không chịu mở ra. Quân dùng sức để tìm lối vào, mà Clara gồng kinh quá, sắc mặt đỏ bừng, gân xanh nổi lên, mồ hôi vã ra như tắm, nếu cứ vật lộn như thế này tất cô sẽ bị thương. Anh xoay chuyển ý nghĩ, tách một phần cơ thể thành khói đen, luồn qua kẽ hở cực hẹp giữa hai đùi vào nơi thâm sâu, rồi tụ năng lượng cho nó cứng cáp và lớn lên, tạo thành hình bầu dục. Clara kêu to lên một tiếng, người đuội đi như bị điểm huyệt. Hàng rào phòng thủ rơi mất, mắt trợn trắng, tay lỏng ra. Cô đã bị chinh phục rồi. Từ nay cô đã trở thành đàn bà. Dòng máu tươi trinh nguyên tuôn chảy. Cô không tiếp tục chống cự được nữa, cơ thể buông xuôi, dù không muốn vẫn vô tình tận hưởng khoái lạc nhục dục.
Lily reo lên:
- Đẹp quá đi mất.
Quân ngồi trên chiếc ghế dài được thiết kế khéo léo để tư thế người ngồi vừa thoải mái lại vừa quan sát được cảnh quan, bên cạnh Mary nằm tựa đầu lên ngực anh, mái tóc vàng chảy dọc thân, tỏa ra mùi hương thơm ngát. Người ngoài không biết dễ tưởng họ là đôi vợ chồng nồng thắm, chỉ những kẻ trong cuộc mới rõ tất cả chỉ là giả tạo. Mary nhịn nhục đóng vai người tình ngoan ngoãn và Quân biết rõ cô đang diễn kịch. Người cô ta yêu là Gabriel, anh chỉ là công cụ lợi dụng mà thôi, nhưng điều đó thì quan trọng gì? Cái anh muốn là tình dục và Mary đã đáp ứng điều đó một cách hoàn hảo. Một ngày nào đó sự mới mẻ sẽ hết, lửa tình sẽ nguội và khi ấy anh sẽ để cô ta ra đi, cho dù cô có muốn hay không.
Bàn tay của Quân vuốt xuôi theo tấm lưng trần của Mary. Lưng của Mary rất đẹp, da mịn, sắc trắng đồng nhất như mỡ đông, tuyệt nhiên không hề có tàn nhang hay mụn. Đàn ông thông thường chỉ cần nhìn tấm lưng ấy thôi đã nổi cơn tà dâm. Lúc này bị Quân vuốt dọc sống lưng theo cách dễ gây kích thích nhất, người Mary cong lên, mặt đẹp nhăn lại, nói:
- Đừng anh, đừng làm thế.
Quân cười:
- Lần nào anh làm vậy cũng khiến em trở nên điên cuồng. Anh nghĩ em thích nó.
Mary đỏ mặt:
- Nhưng không phải ở đây.
- Em xem, có ai để ý đâu? Đội Thánh Nữ dường như không có mắt, họ chỉ thấy các mối nguy hiểm chứ không thấy tình yêu. Phải không Clara?
Clara yên lặng không đáp, gương mặt đầy vẻ lạnh lùng.
- Anh tự hỏi Clara sẽ phản ứng như thế nào khi thấy chúng ta yêu nhau công khai ở giữa khu vườn này.
Mary bật người dậy, tức giận kêu lên:
- Thật bậy bạ. Em không thích mấy cái ý tưởng tồi bại của anh. Đừng làm em xấu hổ hơn nữa.
- Chưa thử thì làm sao biết được?
Còn đang trêu đùa, Quân bỗng cảm nhận được một mối nguy hiểm len lỏi trong không khí. Một lưỡi kiếm màu đen mỏng dính như dao cạo từ hư vô hiện ra, nhắm thẳng vào người Clara, lấy tốc độ thật nhanh chém tới. Bởi tốc độ quá nhanh mà Clara không kịp phản ứng, thậm chí còn không ý thức được tình thế. Quân gọi Hỏa Kiếm, lấy tốc độ ánh sáng đứng trước Clara, cản thanh kiếm ấy lại. Thanh kiếm màu đen đâm xuyên qua thanh Tái Sinh, chém xả vào vai Clara khiến máu tươi lập tức túa ra.
Quân kinh sợ. Lúc nãy thanh kiếm màu đen đi xuyên qua thanh kiếm Tái Sinh tựa như nó không tồn tại. Sau khi chém được Clara, nó xoay chiều, nhắm đến một trong các Kiếm Sĩ hộ vệ khác. Quân đứng chắn trước thanh kiếm ấy, một lần nữa chém xuống, lần này cẩn thận nhìn thật kỹ. Quả nhiên nó lại xuyên qua thanh Tái Sinh, thành công chém vào Elena khiến cô gần như đứt lìa cánh tay. May mà Hỏa Kiếm trong tay cô kịp thời chữa thương, nhưng tất cả mọi người ở đó đều sợ mất vía.
Thanh kiếm màu đen quay lại, đầu kiếm lắc lư như vật sống, sau đó nó hướng về phía Quân mà đâm thẳng tới. Quân rùng mình, nhưng nghĩ tốc độ mình nhanh hơn thì sợ cái gì, liền đợi đến khi nó đâm gần tới nơi mới tránh sang một bên, ai dè thanh kiếm bằng một cách nào đó vẫn đâm trúng. Khi xuyên qua cơ thể linh hồn, nó để lại một loại chất độc màu đen khiến Quân cảm thấy nôn nao, nếu không phải anh không có dạ dày thì đã nôn thốc nôn tháo rồi, nhưng chất độc lan nhanh và tan chậm, cơ thể của Quân lập tức yếu đi rõ rệt.
Quân cảm giác bất lực đến tận cùng. Anh không có một biện pháp hoàn trả nào, chỉ có thể giương mắt ra nhìn thanh kiếm màu đen, khi ấy đang dừng lại ở ngay trước trán anh. Đầu kiếm lúc lắc một cách linh hoạt như vật sống làm Quân có cảm giác kỳ lạ rằng nó đang quan sát anh. Nó biết cái gì đang ở trước mặt nó. Nó đang gửi cho anh một thông điệp. Anh nghĩ nó sẽ đâm vào người anh một lần nữa, nhưng thay vì thế nó lại tan thành các làn khói màu đen và biến mất vào hư vô, cũng lặng lẽ như lúc nó xuất hiện.
Quân biết rằng kẻ tấn công anh chỉ muốn cảnh báo chứ không phải truy sát mặc dù dường như nó có khả năng ấy. Anh nhìn sang Clara và Elena, thấy sắc mặt hai cô lo lắng nhưng hồng hào, biết rằng họ không nhiễm chất độc giống như anh, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.
Mary hỏi, giọng run run:
- Anh không sao chứ? Thanh kiếm lúc nãy là cái gì thế?
Quân đáp:
- Anh không biết. Anh cảm thấy không khỏe.
Các cô gái đưa Quân vào trong phòng. Anh nằm vật ra giường, sắc mặt càng lúc càng tái đi.
Clara sợ hãi nói:
- Tổng thống, em xin lỗi vì đã không bảo vệ được ngài.
Quân cố cười:
- Ta chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ nhờ các em bảo vệ.
- Nếu vậy ngài tuyển bọn em vào để làm gì?
- Bởi vì các em đẹp, và ta luôn ngưỡng mộ cái đẹp.
Mary nói:
- Đến giờ này vẫn còn nói được những lời trăng hoa.
Quân cầm tay Clara, bảo:
- Ta sắp chết rồi, trước khi chết ta có một ước nguyện.
Clara hỏi:
- Tổng thống ước điều gì?
- Ta muốn được cùng với em đêm nay.
Clara đỏ mặt:
- Xin ngài đừng đùa nữa.
- Ta không đùa. Đó là ước muốn cuối cùng của ta.
Quân kéo tay Clara lại gần, mặc dù sức anh yếu đi rõ rệt nhưng vẫn khỏe hơn Clara rất nhiều, hơn nữa cô cũng không gắng sức chống cự.
Clara thốt lên:
- Ngài đang giả vờ phải không?
- Ta sắp chết rồi, còn giả vờ gì nữa.
Hai người lúc đó đã ở rất sát nhau, Quân ôm siết Clara và hôn cuồng nhiệt lên môi cô. Clara chống tay, gồng người lên vì sợ. Cũng như các nữ đồng đội, cô hãy còn trinh tiết và chưa từng biết đàn ông là gì. Trái với vẻ ngoài to lớn và dũng mãnh, kiến thức của cô về tình yêu và tình dục chỉ là con số không tròn trĩnh. Lúc vào Thánh Đoàn, cô đã thề rằng sẽ dành trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp bảo vệ nhân loại và công lý, và cô chưa bao giờ nghĩ đến việc phản bội lời thề ấy.
Clara đẩy Quân ra, nói trong tiếng thở hổn hển:
- Các Kiếm Sĩ Thánh Đoàn không được làm chuyện trai gái.
Quân nói:
- Em có còn là Kiếm Sĩ Thánh Đoàn đâu? Lời thề năm xưa vô hiệu.
Quân vật Clara xuống giường và nằm đè lên người cô. Mary xua tay cho các Thánh Nữ rời khỏi phòng, để hai người lại với nhau. Quân nhanh nhẹn cởi hết quần áo trên người cô, để lộ cơ thể Kiếm Sĩ cường tráng, làn da rám nắng khỏe mạnh. Phần đùi non khép chặt lại nhất định không chịu mở ra. Quân dùng sức để tìm lối vào, mà Clara gồng kinh quá, sắc mặt đỏ bừng, gân xanh nổi lên, mồ hôi vã ra như tắm, nếu cứ vật lộn như thế này tất cô sẽ bị thương. Anh xoay chuyển ý nghĩ, tách một phần cơ thể thành khói đen, luồn qua kẽ hở cực hẹp giữa hai đùi vào nơi thâm sâu, rồi tụ năng lượng cho nó cứng cáp và lớn lên, tạo thành hình bầu dục. Clara kêu to lên một tiếng, người đuội đi như bị điểm huyệt. Hàng rào phòng thủ rơi mất, mắt trợn trắng, tay lỏng ra. Cô đã bị chinh phục rồi. Từ nay cô đã trở thành đàn bà. Dòng máu tươi trinh nguyên tuôn chảy. Cô không tiếp tục chống cự được nữa, cơ thể buông xuôi, dù không muốn vẫn vô tình tận hưởng khoái lạc nhục dục.
