Chương 359
Mặc dù đánh giá bản thân khắt khe, nhưng Quân vẫn là một trong năm tay kiếm ít ỏi ngày nay đứng trong hàng ngũ Kiếm Khí, và Kiếm Khí vẫn là đòn tấn công cực kỳ lợi hại, nhất là xét đến thực tế cú chớp mắt đầu tiên đã khiến cho Thần Kiếm Thiên Ma kiệt quệ. Tốc độ sóng khí đến rất nhanh, Thần Kiếm Thiên Ma không phản ứng kịp, cơ thể trúng sóng khí tan nát, Mắt Quỷ nhất thời biến mất.
Quân không còn bị Mắt Quỷ khống chế nữa, liền hú lên một tiếng thanh thoát, dựa vào tốc độ ánh sáng nhanh không gì bì kịp, trong nháy mắt đã chặt đầu cả Thần Kiếm Thiên Ma lẫn Ma Vương cầm trên tay, máu đen từ cần cổ bị chặt đứt tuôn chảy tong tỏng.
Cảnh tượng ấy quá đỗi kinh dị, các Kiếm Sĩ còn lại đều bị chấn nhiếp đến mức không dám cựa quậy.
Madison chợt hiểu ra tại sao cộng đồng Kiếm Sĩ lại đánh giá cao người này đến vậy, tất cả đều trân trọng gọi anh là Vũ Đế Quân, thừa nhận anh là Đại Kiếm Sĩ và là Đại Kiếm Sĩ duy nhất còn đang tồn tại.
Thần Kiếm Thiên Ma và Ma Vương đều là cao thủ nhất lưu trên đời này, vậy mà giao chiến với Quân chưa được mấy giây đã mất đầu. Thế giới của các Kiếm Sĩ thật là khắc nghiệt và tàn nhẫn.
Tuy nhiên các Kiếm Sĩ, đặc biệt các Kiếm Ma là những tồn tại kỳ lạ, dẫu có mất đầu cũng không chết được. Cơ thể mất đầu của Thần Kiếm Thiên Ma mọc ra đầu mới, trong khi khói đen bao trùm lấy người Ma Vương, chẳng mấy chốc đã hồi sinh như cũ. Sắc mặt của cả hai đều cực kỳ mỏi mệt. Thần Kiếm Thiên Ma cầm trên tay hai thanh kiếm báu, Mắt Quỷ từ từ hiện ra sau lưng, ánh mắt đen sì hướng về phía Quân, rít lên:
- Quân, ngày hôm nay một trong hai ta sẽ phải bỏ mạng vĩnh viễn tại đây. Nếu ngươi không chết thì ta chết.
Quân thở dài:
- Anh bạn, cần gì phải làm khó nhau như vậy. Ta có lỗi với anh, chuyện ngày xưa mong anh bỏ qua để chúng ta có thể cùng nhau hướng về phía trước.
Thần Kiếm Thiên Ma nghẹo đầu, nói:
- Nếu mọi lỗi lầm đều có thể xin lỗi là xong thì trên đời này toàn thánh thần hết cả rồi.
Ma Vương nói với Madison:
- Ta và Thần Kiếm Thiên Ma cầm chân tên này, cô hãy chỉ huy Thánh Đoàn thi triển Thánh Kiếm đi.
Madison gật đầu, ra lệnh cho các Kiếm Sĩ Thánh Đoàn sẵn sàng.
Mắt Quỷ vừa hiện, Quân đã cảm thấy thần trí hỗn loạn, tâm thần nôn nao, chẳng khác gì người ngồi trên con tàu nhỏ, tròng trành trước cơn sóng dữ.
Không muốn bị đối phương khống chế lần nữa, anh liền nhảy vọt tới chỗ của Thần Kiếm Thiên Ma, nhưng lần này tốc độ không đạt vận tốc ánh sáng. Mắt Quỷ đọc được hành động của anh, nhờ vậy mà Thần Kiếm Thiên Ma kịp vung Đại Hỏa Đế Kiếm lên đỡ. Hai thanh kiếm vừa chạm nhau, ngọn lửa của Đại Hỏa Đế Kiếm đã trùm lên linh hồn anh, thiêu đốt mãnh liệt.
Tâm tư của Quân lúc ấy có phần cay đắng. Đại Hỏa Đế Kiếm vốn thuộc về anh, bây giờ lại nhiệt thành phục vụ cho kẻ thù, xem ra trong mắt nó anh chẳng có tí cân lạng nào.
Đã có một giai đoạn Quân cho rằng Đại Hỏa Đế Kiếm không thực sự hùng mạnh và cần thiết, chính vì thế anh mới cắm cây kiếm lên người Lucifer chứ không mang theo bên mình. Ý nghĩ ấy bắt nguồn từ việc giờ đây anh đã là Đại Kiếm Sĩ cấp bậc Kiếm Khí, địa vị tột đỉnh vũ trụ, bất kỳ cây kiếm nào rơi vào tay cũng trở thành thần vật giết người. Nó cũng đến từ trải nghiệm trong quá khứ. Năm xưa anh đã từng đối đầu trực diện với Đại Hỏa Đế Kiếm một lần mà vẫn sống sót. Nhưng anh sớm nhận ra đó là suy nghĩ sai lầm. Thứ nhất, năm xưa anh được Đại tướng Chủng Tộc Cuối Cùng là A1 ra tay cứu giúp, gánh đỡ cho chín mươi phần trăm hỏa lực. Thứ hai, và điều này mới thực sự quan trọng, năm xưa đối thủ của anh chỉ là Daniel, một Kiếm Sĩ hạng trung, năng lực có hạn nên không cách nào phát huy được sức mạnh thực sự của cây kiếm. Lần này Quân chỉ có một mình còn kiếm thì rơi vào tay Thần Kiếm Thiên Ma là một trong các Kiếm Sĩ hàng đầu, biểu hiện khác hẳn, tưởng như hai cây kiếm khác nhau vậy. Nhiệt độ tăng vọt lên gần một trăm nghìn độ C, mức tối đa mà Tyzan có thể tạo ra được trong chiều không gian hạn chế này, đã thế các cơn sóng nhiệt còn thổi dồn dập, sóng nọ nối sóng kia phả lên linh hồn của Quân, không ngừng nghỉ chút nào. Mới qua được mấy giây ngắn ngủi thôi mà Quân đã chịu không nổi, linh hồn có dấu hiệu phân tách và tan rã. Tâm trạng bắt đầu trở nên hoảng loạn.
Đại Hỏa Đế Kiếm quả nhiên khác biệt. Trong số tất cả các cây kiếm mà Quân phải đối mặt đến giờ, nó vẫn là thanh kiếm mạnh nhất, so với Gươm Ánh Sáng chỉ hơn chứ không kém, chứ đừng nói gì đến các thanh kiếm hạng hai như Thiên Ma Kiếm, Vương Kiếm hay Siêu Hỏa Kiếm.
Tay trái của Thần Kiếm Thiên Ma cầm Thiên Ma Kiếm chém đến, dọc đường bay lưỡi kiếm để lại một vệt dài màu đen nhơn nhớt là chất kịch độc có thể tấn công linh hồn. Quân lúc này đã yếu sức lắm rồi, không dám để chất độc dính lên người, vội lùi lại phía sau tránh đi.
Thần Kiếm Thiên Ma lao theo, trong khoảnh khắc đã thu Thiên Ma Kiếm cất đi, cùng lúc đó một cú đấm cực mạnh được tung ra. Thiên Lôi Giáng không chỉ mang theo uy lực khủng khiếp mà còn phát tán Quỷ Dược Kim Cương ra không gian xung quanh. Quân không may trúng vài giọt, ngay lập tức cảm nhận được sức phá hoại kinh khủng của chúng, linh hồn giống như bị thiêu đốt trong hỏa ngục, sắc mặt tái mét, phải liên tiếp lùi lại.
Thần Kiếm Thiên Ma hét lớn một tiếng, lại gọi ra sáu trăm sáu mươi sáu giọt nước mắt quỷ. Sắc mặt của Quân càng kinh hoảng. Thần Kiếm Thiên Ma tiến bộ quá nhanh, lúc trước kém hơn anh mà bây giờ đã ngang bằng, thậm chí còn có nhiều điểm vượt trội. Trận đấu này anh hoàn toàn ở thế hạ phong.
Quân hú lên một tiếng, thay vì lùi lại thì bất ngờ tiến lên, mũi kiếm luồn lách qua sáu trăm sáu mươi sáu giọt nước mắt quỷ, định đâm thẳng vào trái tim của Thần Kiếm Thiên Ma. Đúng lúc ấy cơ thể anh chấn động, lúc định thần lại mới hay Ma Vương đã bắn ra một tia Ma Khí cắm xuyên vào đầu mình.
Ma Khí tác động vào ý nghĩ con người, không phân biệt linh hồn hay vật chất. Quân bất cẩn dính đòn, lập tức đờ người chịu trận.
Ma Vương hét lớn:
- Chính là lúc này, mau dùng Thánh Kiếm.
Nãy giờ Madison chỉ huy các Kiếm Sĩ Thánh Đoàn chuẩn bị xong xuôi. Thánh Kiếm đã hiện, chiều dài một cây số, tỏa ra năng lượng khủng khiếp. Thanh kiếm này có sức mạnh tương đương Gươm Ánh Sáng, Quân vừa nhìn đã biết không thể xem thường.
Lúc này Quân đã bị khống chế phân nửa thần trí, chỉ nhờ trạng thái linh hồn mà chưa mất hẳn ý thức. Anh giương mắt chứng kiến thanh kiếm khổng lồ bổ xuống đầu mình, một gươm đã xé toạc cơ thể và khiến kết cấu linh hồn vỡ vụn tới mức mãi không tụ lại được. Nhưng cũng nhờ cú đánh này mà anh được giải thoát khỏi sự khống chế của Mắt Quỷ và Ma Khí. Đúng là trong cái rủi có cái may.
Quân không còn bị Mắt Quỷ khống chế nữa, liền hú lên một tiếng thanh thoát, dựa vào tốc độ ánh sáng nhanh không gì bì kịp, trong nháy mắt đã chặt đầu cả Thần Kiếm Thiên Ma lẫn Ma Vương cầm trên tay, máu đen từ cần cổ bị chặt đứt tuôn chảy tong tỏng.
Cảnh tượng ấy quá đỗi kinh dị, các Kiếm Sĩ còn lại đều bị chấn nhiếp đến mức không dám cựa quậy.
Madison chợt hiểu ra tại sao cộng đồng Kiếm Sĩ lại đánh giá cao người này đến vậy, tất cả đều trân trọng gọi anh là Vũ Đế Quân, thừa nhận anh là Đại Kiếm Sĩ và là Đại Kiếm Sĩ duy nhất còn đang tồn tại.
Thần Kiếm Thiên Ma và Ma Vương đều là cao thủ nhất lưu trên đời này, vậy mà giao chiến với Quân chưa được mấy giây đã mất đầu. Thế giới của các Kiếm Sĩ thật là khắc nghiệt và tàn nhẫn.
Tuy nhiên các Kiếm Sĩ, đặc biệt các Kiếm Ma là những tồn tại kỳ lạ, dẫu có mất đầu cũng không chết được. Cơ thể mất đầu của Thần Kiếm Thiên Ma mọc ra đầu mới, trong khi khói đen bao trùm lấy người Ma Vương, chẳng mấy chốc đã hồi sinh như cũ. Sắc mặt của cả hai đều cực kỳ mỏi mệt. Thần Kiếm Thiên Ma cầm trên tay hai thanh kiếm báu, Mắt Quỷ từ từ hiện ra sau lưng, ánh mắt đen sì hướng về phía Quân, rít lên:
- Quân, ngày hôm nay một trong hai ta sẽ phải bỏ mạng vĩnh viễn tại đây. Nếu ngươi không chết thì ta chết.
Quân thở dài:
- Anh bạn, cần gì phải làm khó nhau như vậy. Ta có lỗi với anh, chuyện ngày xưa mong anh bỏ qua để chúng ta có thể cùng nhau hướng về phía trước.
Thần Kiếm Thiên Ma nghẹo đầu, nói:
- Nếu mọi lỗi lầm đều có thể xin lỗi là xong thì trên đời này toàn thánh thần hết cả rồi.
Ma Vương nói với Madison:
- Ta và Thần Kiếm Thiên Ma cầm chân tên này, cô hãy chỉ huy Thánh Đoàn thi triển Thánh Kiếm đi.
Madison gật đầu, ra lệnh cho các Kiếm Sĩ Thánh Đoàn sẵn sàng.
Mắt Quỷ vừa hiện, Quân đã cảm thấy thần trí hỗn loạn, tâm thần nôn nao, chẳng khác gì người ngồi trên con tàu nhỏ, tròng trành trước cơn sóng dữ.
Không muốn bị đối phương khống chế lần nữa, anh liền nhảy vọt tới chỗ của Thần Kiếm Thiên Ma, nhưng lần này tốc độ không đạt vận tốc ánh sáng. Mắt Quỷ đọc được hành động của anh, nhờ vậy mà Thần Kiếm Thiên Ma kịp vung Đại Hỏa Đế Kiếm lên đỡ. Hai thanh kiếm vừa chạm nhau, ngọn lửa của Đại Hỏa Đế Kiếm đã trùm lên linh hồn anh, thiêu đốt mãnh liệt.
Tâm tư của Quân lúc ấy có phần cay đắng. Đại Hỏa Đế Kiếm vốn thuộc về anh, bây giờ lại nhiệt thành phục vụ cho kẻ thù, xem ra trong mắt nó anh chẳng có tí cân lạng nào.
Đã có một giai đoạn Quân cho rằng Đại Hỏa Đế Kiếm không thực sự hùng mạnh và cần thiết, chính vì thế anh mới cắm cây kiếm lên người Lucifer chứ không mang theo bên mình. Ý nghĩ ấy bắt nguồn từ việc giờ đây anh đã là Đại Kiếm Sĩ cấp bậc Kiếm Khí, địa vị tột đỉnh vũ trụ, bất kỳ cây kiếm nào rơi vào tay cũng trở thành thần vật giết người. Nó cũng đến từ trải nghiệm trong quá khứ. Năm xưa anh đã từng đối đầu trực diện với Đại Hỏa Đế Kiếm một lần mà vẫn sống sót. Nhưng anh sớm nhận ra đó là suy nghĩ sai lầm. Thứ nhất, năm xưa anh được Đại tướng Chủng Tộc Cuối Cùng là A1 ra tay cứu giúp, gánh đỡ cho chín mươi phần trăm hỏa lực. Thứ hai, và điều này mới thực sự quan trọng, năm xưa đối thủ của anh chỉ là Daniel, một Kiếm Sĩ hạng trung, năng lực có hạn nên không cách nào phát huy được sức mạnh thực sự của cây kiếm. Lần này Quân chỉ có một mình còn kiếm thì rơi vào tay Thần Kiếm Thiên Ma là một trong các Kiếm Sĩ hàng đầu, biểu hiện khác hẳn, tưởng như hai cây kiếm khác nhau vậy. Nhiệt độ tăng vọt lên gần một trăm nghìn độ C, mức tối đa mà Tyzan có thể tạo ra được trong chiều không gian hạn chế này, đã thế các cơn sóng nhiệt còn thổi dồn dập, sóng nọ nối sóng kia phả lên linh hồn của Quân, không ngừng nghỉ chút nào. Mới qua được mấy giây ngắn ngủi thôi mà Quân đã chịu không nổi, linh hồn có dấu hiệu phân tách và tan rã. Tâm trạng bắt đầu trở nên hoảng loạn.
Đại Hỏa Đế Kiếm quả nhiên khác biệt. Trong số tất cả các cây kiếm mà Quân phải đối mặt đến giờ, nó vẫn là thanh kiếm mạnh nhất, so với Gươm Ánh Sáng chỉ hơn chứ không kém, chứ đừng nói gì đến các thanh kiếm hạng hai như Thiên Ma Kiếm, Vương Kiếm hay Siêu Hỏa Kiếm.
Tay trái của Thần Kiếm Thiên Ma cầm Thiên Ma Kiếm chém đến, dọc đường bay lưỡi kiếm để lại một vệt dài màu đen nhơn nhớt là chất kịch độc có thể tấn công linh hồn. Quân lúc này đã yếu sức lắm rồi, không dám để chất độc dính lên người, vội lùi lại phía sau tránh đi.
Thần Kiếm Thiên Ma lao theo, trong khoảnh khắc đã thu Thiên Ma Kiếm cất đi, cùng lúc đó một cú đấm cực mạnh được tung ra. Thiên Lôi Giáng không chỉ mang theo uy lực khủng khiếp mà còn phát tán Quỷ Dược Kim Cương ra không gian xung quanh. Quân không may trúng vài giọt, ngay lập tức cảm nhận được sức phá hoại kinh khủng của chúng, linh hồn giống như bị thiêu đốt trong hỏa ngục, sắc mặt tái mét, phải liên tiếp lùi lại.
Thần Kiếm Thiên Ma hét lớn một tiếng, lại gọi ra sáu trăm sáu mươi sáu giọt nước mắt quỷ. Sắc mặt của Quân càng kinh hoảng. Thần Kiếm Thiên Ma tiến bộ quá nhanh, lúc trước kém hơn anh mà bây giờ đã ngang bằng, thậm chí còn có nhiều điểm vượt trội. Trận đấu này anh hoàn toàn ở thế hạ phong.
Quân hú lên một tiếng, thay vì lùi lại thì bất ngờ tiến lên, mũi kiếm luồn lách qua sáu trăm sáu mươi sáu giọt nước mắt quỷ, định đâm thẳng vào trái tim của Thần Kiếm Thiên Ma. Đúng lúc ấy cơ thể anh chấn động, lúc định thần lại mới hay Ma Vương đã bắn ra một tia Ma Khí cắm xuyên vào đầu mình.
Ma Khí tác động vào ý nghĩ con người, không phân biệt linh hồn hay vật chất. Quân bất cẩn dính đòn, lập tức đờ người chịu trận.
Ma Vương hét lớn:
- Chính là lúc này, mau dùng Thánh Kiếm.
Nãy giờ Madison chỉ huy các Kiếm Sĩ Thánh Đoàn chuẩn bị xong xuôi. Thánh Kiếm đã hiện, chiều dài một cây số, tỏa ra năng lượng khủng khiếp. Thanh kiếm này có sức mạnh tương đương Gươm Ánh Sáng, Quân vừa nhìn đã biết không thể xem thường.
Lúc này Quân đã bị khống chế phân nửa thần trí, chỉ nhờ trạng thái linh hồn mà chưa mất hẳn ý thức. Anh giương mắt chứng kiến thanh kiếm khổng lồ bổ xuống đầu mình, một gươm đã xé toạc cơ thể và khiến kết cấu linh hồn vỡ vụn tới mức mãi không tụ lại được. Nhưng cũng nhờ cú đánh này mà anh được giải thoát khỏi sự khống chế của Mắt Quỷ và Ma Khí. Đúng là trong cái rủi có cái may.
