502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
3994 1
Kiếm tiền
dollarupload39 đã kiếm được 39940 đ
Muốn có sức khỏe

Sáng tác: Thành Đô

* * *

Muốn có sức khỏe

Đầu tiên ta phải

Ăn uống điều độ

Thể dục thường xuyên

* * *

Sáng sáng đi bộ

Chiều chiều đi bộ

Đều đặn từng ngày

Chỉ cần chăm chỉ

Là thân thể đẹp.

* * *

Muốn khỏi huyết áp

Và bệnh thận yếu

Thì giảm ăn mặn

Giảm đồ cay nóng.

* * *

Muốn cho đường huyết

Trở lại bình thường

Không ăn đồ ngọt.

Mà nếu có ăn,

Thì ăn ít thôi.

* * *

Nếu muốn giảm béo

Thì ăn ít cơm

Chỉ ăn rau nhiều

Và chăm chỉ tập.

* * *

Bạn ơi nên nhớ,

Ắt có sức khỏe!​

* Đây là một bài thơ nói về sức khỏe.
 
Chỉnh sửa cuối:
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Tiền là gì vậy mẹ?

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ - nhiều khổ

* * *^^^* * *


Con hỏi mẹ chiều nay,

Gió lùa qua hiên nhỏ.

Mẹ cười, mắt xa xăm,

Như về miền xưa đó.

* * *

Ngày xưa chưa có tiền,

Người đổi lúa lấy cá.

Muối quý hơn vàng son,

Vỏ sò là quà quý.

* * *

Rồi kim loại ra đời,

Đồng, bạc, vàng óng ả.

Trên đồng in mặt vua,

Lời tin trao cho cả.

* * *

Đến khi giấy ra đời,

Nhẹ hơn mà quý giá.

Ngân hàng mở rộng ra,

Giấy mỏng thay vàng thật.

* * *

Thế rồi đến thời nay,

Tiền thành dòng điện tử.

Chỉ cần quẹt một lần,

Là mua xong cả chợ.

* * *

Mẹ bảo: Tiền – công sức,

Đổi lấy niềm tin thôi.

Dùng đúng – đời nở hoa,

Tham lam – đời khép ngõ.

* * *

Con nghe, chợt hiểu ra,

Tiền không xấu, không tốt.

Quan trọng ở lòng người,

Cầm sao cho không rớt.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Nỗi Khổ Của Người Đi Khám

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ - nhiều khổ

* * *^^^* * *


Khổ thân thức dậy

Xếp hàng thật đông

Chờ đợi mỏi mòn

Hồ sơ rắc rối.

* * *

Lên phòng lại chờ

Bác sĩ hỏi han

Khai bệnh lan man

Tay run cầm sổ.

* * *

Tiền nong lo tính

Thuốc thang đủ loại

Kết quả xét nghiệm

Lòng đầy âu lo.

* * *

Thoát được cửa bệnh

Cảm giác nhẹ nhõm

Mong sao chóng khỏi

Sức khoẻ bình an.

* * *

Đi khám nên nhớ:

Chuẩn bị ở nhà,

Bình tĩnh trả lời,

Mang đủ giấy tờ.

* * *

Tận dụng công nghệ:

Đặt lịch qua mạng,

Đỡ mất thời gian,

Giảm bớt mệt mỏi.

* * *

Điều quan trọng nhất:

Chăm sóc bản thân,

Ăn uống điều độ,

Tập luyện mỗi ngày,

* * *

Phòng còn hơn chữa,

Khỏe mạnh là vàng,

Thường xuyên kiểm tra,

Loại bỏ âu lo!​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề

Con Trai Của Thần Sấm


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * *^^^* * *


Ngày xưa trời cao lắm,

Tây Nguyên rừng núi sâu.

Người chưa biết đốt rẫy,

Săn thú sống qua ngày.

* * *

Năm ấy mưa bão kéo,

Sét giăng kín vòm mây.

Một người mẹ tội nghiệp,

Thương con nhỏ đói gầy.

* * *

Bà đi trong gió lạnh,

Đào củ giữa rừng hoang.

Chợt tia sét vụt xuống,

Bà ngã giữa ánh vàng.

* * *

Khi tỉnh, mây mở lối,

Một vị thần hiện ra.

Thần Sấm nhìn trìu mến:

"Giờ người đã là ta."

* * *

Bà sợ, run mà khóc:

"Con tôi nhỏ chưa khôn.

Xin cho tôi ở lại,

Nuôi nó lớn nên người."

* * *

Thần nghe, lòng thương xót,

Mây động ánh sét vàng.

"Ta cho người một phúc,

Giữ lấy đứa con này."

* * *

Bà ôm con nức nở,

Gió nâng con lên trời.

Từ hôm ấy trong mộng,

Nghe sấm vọng đâu đây.

* * *

Rồi một hôm mang nặng,

Giữa sấm chớp đêm ngày.

Bà sinh ra cậu bé,

Con trai của thần sấm.

* * *

Bệnh nặng không qua khỏi,

Bà dặn trước khi đi:

"Khi sấm nổ con hỡi,

Hãy gọi lớn – Cha ơi!"

* * *

Cây rừng thương mà đậy,

Lá phủ kín thân bà.

Quả chín rơi bên mộ,

Nuôi con giữa rừng xa.

* * *

Cậu bé dần khôn lớn,

Giữa muông thú hiền lành.

Thần Rừng che và dạy,

Không thú dữ nào tranh.

* * *

Một chiều bên khe suối,

Cậu mò ốc, bắt cá.

Trời bỗng sầm, sét nổ,

Cậu giật mình kêu "Cha!"

* * *

Tiếng gọi vang lên núi,

Chạm tới tận mây xanh.

Thần Sấm nghe mà đáp,

Sấm rền khắp trời quanh.

* * *

Giữa rừng sâu bão nổi,

Cha hiện xuống mây vàng:

"Con trai ta đâu đấy,

Ra đây, đừng sợ cha!"

* * *

Giọng rền vang sấm dội,

Cậu bé sợ run người.

Đến khi thần dịu lời,

Mới hé đầu nhìn thấy.

* * *

Thần đưa con về động,

Gió cuốn giữa trời mây.

Cho ăn sữa bắp đầy,

Nướng thịt rừng, sưởi lửa.

* * *

Cậu lớn nhanh, khỏe tựa

Lim rừng, đá núi xanh.

Thần dạy cách đan quanh,

Biết giăng cung, bắn thú.

* * *

Chỉ tên rừng, suối cũ,

Nơi Ê-đê dựng nhà.

Nơi Ba-na gọi cha,

Nơi Mạ, Mơ sống tốt.

* * *

Thần cười vang gió núi:

"Sau này con nhớ nghe,

Giúp người khắp bốn bề,

Cho cuộc đời no ấm."

* * *

Rồi một ngày trăng lặn,

Cha trao trống, búa thiêng:

"Ta về trời, đừng phiền,

Hãy thay cha giúp chúng."

* * *

Từ đó mùa mưa xuống,

Trống nổi "thình thùng" vang.

Sấm rền giữa mênh mang,

Bắp xanh đồng trổ hạt.

* * *

Đến tháng bảy tháng tám,

Hội mừng lúa nảy bông.

Chàng trống vang cuồn cuộn,

Mưa lũ tràn khắp sông.

* * *

Khi xuân về rừng nở,

Chàng thổi kèn gọi thương.

Mây ngừng trôi, gió dừng,

Sấm thôi vang đôi buổi.

* * *

Ngủ quên bên hiên núi,

Đất khô cạn dòng sông.

Tỉnh dậy, trống lại rền,

Mưa về ru ruộng tốt.

* * *

Người Tây Nguyên kể mãi,

Giữa lửa sớm chiều rơi:

"Sấm là cha thương nhớ,

Gọi con giữa mưa rơi."​
 
Chỉnh sửa cuối:
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Mặt Nạ Đêm Halloween

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * *^^^* * *


Phố đông người rực rỡ,

Ánh đèn lấp lánh bay.

Nàng khoác màu mặt nạ,

Chàng lặng ngắm mê say.

* * *

Một điệu nhạc vang khẽ,

Tay chạm nhẹ bàn tay.

Sau lớp che xa lạ,

Là ánh mắt – ngất ngây.

* * *

Đêm tàn, trăng còn đó,

Chàng ngỏ ý xin tên.

Nàng cười thay câu nói,

"Hẹn gặp mùa sau nhé."

* * *

Phố xưa còn ánh nến,

Gió vẫn hát như xưa.

Chàng quay về lối cũ,

Tìm bóng hình trong mưa.

* * *

Không còn ai đeo mặt,

Chỉ có mắt – thật thôi.

Nàng đứng bên hàng quán,

Rồi mỉm cười nhỏ nhẹ.

* * *

Đêm như ngừng hơi thở,

Tay chạm giữa dòng người.

Halloween năm nay,

Chỉ còn.. Có hai người.

* * *

Phố xưa còn ánh nến,

Người xưa chẳng quay về.

Chàng đi trong gió lạnh,

Nghe tiếng lòng lê thê.

* * *

Nàng đâu rồi – mặt nạ,

Xưa cất giữa tủ mờ.

Chàng vẫn còn giữ lại,

Như giữ chút duyên xưa.

* * *

Tiếng cười vang phố khác,

Người hóa trang đi qua.

Halloween năm ấy,

Chỉ thiếu.. Một người ta.

* * *

Phố quen nay vẫn sáng,

Người lạ giữa đông người.

Nàng đi cùng ai đó,

Chàng khẽ mỉm – không cười.

* * *

Mặt nạ xưa nằm gọn,

Trong ngăn tủ đã mờ.

Chỉ còn hương ký ức,

Thoáng qua như giấc mơ.

* * *

Hai người khẽ nhìn nhau,

Chẳng nói, cũng chẳng chào.

Halloween – lần cuối,

Tim gợn một vì sao.

* * *

Bốn lần lễ hội qua,

Là bốn chặng tình yêu.

Mặt nạ rơi – tình thật,

Chỉ tiếc.. Mình xa nhau.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề

Sự tích hoa Dã Quỳ


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * *^^^* * *


Ngày xưa trên núi vắng,

K'lang và H'limh yêu nhau.

Nắng vàng như tơ sợi,

Gió hát giữa rừng sâu.

* * *

Một chiều mây kéo đến,

Chàng đi chẳng thấy về.

Nàng qua mười con suối,

Gọi khản giọng sơn khê.

* * *

Giặc vây chàng trói chặt,

Nàng lao đến chẳng sờn.

Tên bay, tình vẫn giữ,

Máu đỏ giữa hoàng hôn.

* * *

Hoa nở nơi nàng ngã,

Sắc vàng rực núi đồi.

Tình yêu như lửa cháy,

Dã Quỳ mãi không phôi.

* * *

Người đời sau vẫn kể,

Giữa nắng sớm, sương chiều,

Hoa vàng nghiêng theo gió,

Như gửi lời tình yêu.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề

Sự tích hoa Dã Quỳ


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * *^^^* * *


Ngày xưa trên núi vắng,

K'lang và H'limh yêu nhau.

Nắng vàng như tơ sợi,

Gió hát giữa rừng sâu.

* * *

Một chiều mây kéo đến,

Chàng đi chẳng thấy về.

Nàng qua mười con suối,

Gọi khản giọng sơn khê.

* * *

Giặc vây chàng trói chặt,

Nàng lao đến chẳng sờn.

Tên bay, tình vẫn giữ,

Máu đỏ giữa hoàng hôn.

* * *

Hoa nở nơi nàng ngã,

Sắc vàng rực núi đồi.

Tình yêu như lửa cháy,

Dã Quỳ mãi không phôi.

* * *

Người đời sau vẫn kể,

Giữa nắng sớm, sương chiều,

Hoa vàng nghiêng theo gió,

Như gửi lời tình yêu.​

Cụm "sương chiều" có nghĩa là:

Sương: Là hơi nước mỏng trong không khí, khi trời mát thì ngưng tụ lại thành những giọt nhỏ li ti.

Chiều: Là khoảng thời gian gần cuối ngày, khi mặt trời sắp lặn.

Vậy "sương chiều" nghĩa là làn sương buông xuống vào buổi chiều, lúc ánh nắng yếu đi, trời hơi se lạnh, không gian mờ ảo và yên tĩnh.

Cụm này thường dùng trong thơ để gợi cảm giác:​

Buồn, nhớ nhung, man mác (vì là lúc ngày sắp tàn).​

Dịu nhẹ, mờ ảo, gợi cảnh đẹp thiên nhiên.​

Ví dụ:

"Giữa nắng sớm, sương chiều,

Hoa vàng nghiêng theo gió.."

Ở đây có nghĩa là: Dù buổi sáng nắng lên hay buổi chiều sương phủ, hoa Dã Quỳ vẫn nở rực rỡ - tượng trưng cho tình yêu bền bỉ, không phai tàn dù thời gian hay hoàn cảnh có đổi thay.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề

Chuyện của muôn hoa


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * *^^^* * *


Ở dưới bầu trời xanh,

Hoa nở khắp bốn mùa.

Sắc màu như mộng ảo,

Kể chuyện đẹp muôn phương.

* * *

Giọt sương mai long lanh,

Đính trên cánh hoa xinh.

Lá hoa thêm kỳ diệu,

Lung linh giữa bình minh.

* * *

Mời bạn cùng dạo bước,

Giữa vườn hoa cỏ lạ.

Nghe từng bông khe khẽ,

Kể chuyện của muôn hoa.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Ngày xửa ngày xưa, khi trời đất còn chưa có tiếng nói, vạn vật chỉ biết lặng lẽ thở dài trong sương sớm. Núi nằm im nghe gió thổi, sông uốn mình dưới mây, cỏ cây đung đưa mà chẳng ai hiểu được lòng nhau.

Khi ấy, thế gian yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng lá rơi xuống mặt đất.

Giữa miền đất ấy, có một cô bé tên là Thơ. Cô sinh ra từ một giọt sương trên cánh hoa dại, trong trẻo và mỏng manh như hơi thở ban mai. Mỗi ngày, Thơ đi dọc cánh đồng, lắng nghe những điều thầm thì của gió, của mây, của đất.

Một hôm, khi mặt trời vừa hé, Thơ nhìn thấy những hạt nắng đầu tiên rơi xuống bờ cỏ. Cô khẽ cúi xuống, nhặt từng hạt nắng, bỏ vào chiếc túi nhỏ đan bằng sợi tơ trời.

Mỗi khi cô gieo một hạt xuống đất, đất lại rung lên khe khẽ – và rồi, từ nơi ấy, vang lên những âm thanh lạ lắm: Tiếng ngân nga, tiếng ngân của cỏ, của sông, của gió hòa lại thành lời.

Từ đó, người ta gọi đó là "lời thơ" – là tiếng nói của lòng người hòa cùng hơi thở đất trời.

Còn cô bé Thơ, sau khi gieo hết những hạt nắng cuối cùng, tan vào trong mây trắng, để lại cho nhân gian món quà diệu kỳ – khả năng biết cảm, biết nói bằng thơ.

Người xưa truyền nhau câu chuyện ấy, và từ đó mà có bài thơ này:​

Sự tích cất lời thơ

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * *^^^* * *


Ngày xưa, trời chưa sáng,

Đất còn ngủ trong sương.

Chưa ai biết tiếng nói,

Chỉ nghe gió tìm đường.

* * *

Một cô bé nhặt nắng,

Rải xuống cánh đồng xa.

Mỗi hạt vàng khẽ vỡ,

Hóa thành tiếng ngân nga.

* * *

Tiếng theo mây đi hát,

Lượn qua núi, qua đồi.

Vào lòng hoa, lòng cỏ,

Thành hơi thở con người.

* * *

Người nghe trong mơ mộng,

Gom ý tứ nên hồn.

Từ đó thơ cất tiếng,

Bay qua những hoàng hôn.

* * *

Ai thương trời, thương đất,

Cũng nhặt gió, nhặt mây.

Thì thầm bên trang giấy,

Lời thơ lại bay bay..​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề

Sự tích Ông Ba Mươi


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Ngày xưa nơi trời rộng,

Có vị thần oai linh,

Tên gọi là Phạm Nhĩ,

Tài phép thật phi thường.

* * *

Sức mạnh hơn muôn vạn,

Thần thánh phải né xa,

Kiêu căng sinh tự phụ,

Chẳng kính trọng Ngọc Hoàng.

* * *

Ngọc Hoàng bao dung mãi,

Nhưng Phạm Nhĩ ngông cuồng,

Kéo quân làm phản loạn,

Đòi chiếm ngôi cửu trùng.

* * *

Thiên binh vang tiếng sấm,

Thiên tướng rợp mây bay,

Đều không ai địch nổi,

Oai lực Phạm Nhĩ này.

* * *

Ngọc Hoàng lo sợ quá,

Cầu cứu tận cõi Phật,

Như Lai nghe tin dữ,

Gọi Chuẩn Đề cứu nguy.

* * *

Chuẩn Đề phép cao cường,

Tay cầm hoa sen báu,

Đến đánh kẻ phản trời,

Nhưng phép kia không thắng.

* * *

Phật đành thân hạ giới,

Xuất hiện giữa trời mây,

Tiếng gọi vang như sấm:

– "Phạm Nhĩ, mau dừng tay!"

* * *

Nghe tiếng Phật, Phạm Nhĩ,

Chợt run rẩy trong lòng,

Thân hình liền hóa nhỏ,

Bị thu vào túi thiêng.

* * *

Phật dâng lời Ngọc Đế:

"Tội ấy nên phạt nặng,

Nhưng hãy cho hắn sống,

Lập công mà chuộc thân."

* * *

Ngọc Hoàng nghe lời dạy,

Đày Phạm Nhĩ trần gian,

Thành loài thú trong núi,

Mang lông vàng, nanh dài.

* * *

Từ đó làm Chúa thú,

Oai nghi lắm, mạnh thay!

Tên gọi là Chúa sơn,

Cả rừng đều khiếp vía.

* * *

Ngọc Hoàng sợ hắn nhớ,

Lại hóa phép thêm răn,

Bịt tai cho chẳng nghe,

Lời bàn nơi cõi trời.

* * *

Dẫu mất đôi cánh lớn,

Sức mạnh vẫn còn nguyên,

Gầm vang trong sấm sét,

Rung chuyển cả núi rừng.

* * *

Người đời nghe tiếng dữ,

Ai nấy đều kinh hồn,

Thấy hổ thì quỳ lạy,

Kêu "ông Ba Mươi ơi!"

* * *

Khi ai trừ được hổ,

Vua thưởng ba mươi quan,

Nhưng phải đánh ba chục,

Cho vong hồn khuất an.

* * *

Từ đó lưu truyền mãi,

Tên gọi "ông Ba Mươi",

Chúa sơn lâm hùng dũng,

Mà cũng từng kiêu ngông.

* * *

Lời xưa còn vang vọng,

Dạy người biết khiêm nhường,

Đừng vì tài phép lớn,

Mà quên mất chữ "nhân".​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Bé học cách tôn trọng

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Buổi sớm bé chào mẹ,

Chào cha trước khi đi.

Gặp ông, bà bé đáp,

Dạ thưa rất ngoan hiền.

* * *

Đến lớp nghe cô giảng,

Không nói chuyện ồn ào.

Bạn nói, bé im lặng,

Đợi lượt mới cười chào.

* * *

Bạn vẽ sai, bé giúp,

Bạn khóc, bé dỗ ngay.

Không chê ai vụng dại,

Yêu thương mỗi ngày dài.

* * *

Cây xanh không bẻ gãy,

Hoa nở bé mỉm cười.

Thả chim về trời rộng,

Cũng là tôn trọng thôi.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Trà Thơm Khỏe Mạnh

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ lục bát

* * * ^^^ * * *


Trà xanh nước ấm trong veo,

Tăng cường miễn dịch, không hề ốm đau.

Chống o-xy hóa ngừa già,

Làn da tươi trẻ, thiết tha xuân thì.

* * *

Tỉnh táo cải thiện tâm trí,

Giảm lo âu, nhẹ đi căng thẳng.

Bảo vệ tim mạch vững vàng,

Huyết áp ổn định, mỡ màng giảm nhanh.

* * *

Tiêu hóa khỏe mạnh an lành,

Giảm viêm, diệt khuẩn, giúp mình khỏe re.

Hỗ trợ phòng chống ung thư,

Uống trà chừng mực, khỏi băn khoăn gì.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Công Dụng Trà

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ lục bát

* * * ^^^ * * *


Trà xanh túi nhỏ xinh xinh,

Giảm đau, sưng vết, lòng mình nhẹ tênh.

Chườm mắt thư giãn an lành,

Mặt mày tươi tỉnh, lại nhanh đỡ mỏi.

* * *

Chân ngâm khử mùi không thôi,

Vết côn trùng đốt dịu rồi chẳng lo.

Da cháy nắng, chớ đắn đo,

Trà lau, dịu mát, da co đỡ nhiều.

* * *

Miệng súc diệt khuẩn thân yêu,

Ê răng đỡ hẳn bao điều khó khăn.

Gội đầu tóc mượt óng vàng,

Lau đồ gỗ sáng, lại càng bền lâu.

* * *

Trồng hoa giúp đất tốt màu,

Chống a-xít đó, có đâu xa vời.

Tưới cây trà giúp thêm tươi,

Đồ dùng phân hủy, tuyệt vời hữu cơ.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Yên Bái Vùng Cao

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ lục bát

* * * ^^^ * * *


Ruộng bậc thang trải ngút ngàn,

Mù Cang Chải đẹp, cảnh quan khó rời.

Đèo Khau Phạ vờn mây trời,

Thác Bà hồ nước tuyệt vời mênh mông.

* * *

Chè Suối Giàng vị đậm nồng,

Hương thơm nếp Tú Lệ lòng vấn vương.

Thịt trâu gác bếp khói sương,

Bánh chưng đen Thái, phố phường Nghĩa Lộ.

* * *

Đất đai màu mỡ cây trô,

Quế thơm Văn Yên tặng cho mọi nhà.

Yên Bái miền đất bao la,

Văn hóa đa dạng, thiết tha tình người.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề

Chàng ngốc được kiện


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Trong làng xưa có gã,

Ai cũng gọi chàng ngốc.

Chẳng biết nói lời hoa,

Nhưng lòng ngay như mộc.

* * *

Một hôm chàng hái hoa,

Ven đồi, nắng vàng óng.

Tay ôm bó trắng trong,

Đi tặng người thương bóng.

* * *

Oái oăm thay ngõ lạc,

Lạc đến nhà ai đâu.

Người vợ người ta đứng,

Tưởng nàng - chàng cúi đầu.

* * *

Hoa trao tay run run,

Lời ngập ngừng, bối rối.

Nàng kia cười bẽn lẽn,

Chồng thấy liền nổi điên!

* * *

"Dám tán vợ ta hả?"

Tiếng thét vang cả đình.

"Phải kiện cho ra lẽ,

Đồ ngốc, ngươi coi khinh?"

*

Quan nghe xong bật cười:

"Ơ hay, chuyện lạ đời!

Tình lầm cũng là duyên,

Chẳng đáng tội gì đâu."

* * *

Quan phán câu nhẹ bẫng:

"Tội này.. Phạt uống chè!

Lần sau yêu thì nhớ,

Đừng mơ giữa lối quê."

* * *

Cả làng cùng cười rộ,

Chàng cúi chào thật hiền.

Miệng ngân câu hát nhỏ:

"Yêu sai.. Vẫn là duyên!"

* * *

Từ đó trong xóm nhỏ,

Nghe chuyện chàng mà thương.

Ngốc đâu – mà đáng quý,

Giữa đời vẫn dễ thương.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Giữa muôn vàn dược liệu quý của đất trời, vỏ quế là món quà giản dị mà diệu kỳ. Từ những khu rừng xa xôi, hương quế nâu ấm đã theo bước con người về từng gian bếp nhỏ, len vào chén trà, bát cháo, miếng bánh, để làm nên một hơi thở lành mạnh của cuộc sống. Quế không chỉ là gia vị – nó là hương của sức khỏe, của an yên, của vòng tay thiên nhiên.​

Sức khỏe của vỏ quế

(Tặng những ai yêu mùi hương của đất mẹ)

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Vỏ quế thơm dìu dịu,

Ấm áp giữa đông sang.

Hương cay len trong gió,

Tỏa ngát khắp không gian.

* * *

Một nhúm thôi – nhỏ xíu,

Cũng đủ ấm thân người.

Giảm đau, ngừa mệt mỏi,

Cho tim mạch vui tươi.

* * *

Cholesterol lắng xuống,

Đường huyết cũng yên bình.

Khớp thôi không còn nhức,

Mạch máu chảy thanh minh.

* * *

Mật ong pha cùng quế,

Thành thuốc quý nhiệm màu.

Giữa chiều mưa se lạnh,

Ngọt ấm cả tim sâu.

* * *

Tinh dầu trong vỏ quế,

Diệt khuẩn khắp muôn nơi.

Giữ hơi thở thơm dịu,

Cho nụ cười rạng ngời.

* * *

Một tách trà quế nhỏ,

Mẹ pha sớm tinh sương.

Cha nhấp môi thấy khỏe,

Tay ấm lại yêu thương.

* * *

Người già thêm sức sống,

Bớt đau ở đầu gối.

Người trẻ trí thêm nhanh,

Tâm hồn đầy phơi phới.

* * *

Phụ nữ trong ngày khó,

Nhấp ngụm nước quế cay.

Nỗi đau tan như khói,

Mặt trời lên nhẹ bay.

* * *

Trẻ thơ khi sụt sịt,

Mẹ cho ngửi mùi quế.

Giấc ngủ về thật ngoan,

Ấm lòng trong chăn nhẹ.

* * *

Rừng xa nơi đất Bắc,

Cây quế đứng hiên ngang.

Thân nâu mang nhựa ấm,

Gửi sức sống muôn ngàn.

* * *

Mỗi lát vỏ mảnh khảnh,

Ẩn bao điều nhiệm mầu.

Từ thiên nhiên tinh túy,

Ban sức khỏe nhiệm màu.

* * *

Ai bảo quế là nhỏ,

Thật ra quý vô ngần.

Giúp người vui mỗi sớm,

Giúp đời khỏe mỗi lần.

* * *

Mùi quế lan trong bếp,

Gợi nhớ khắp không gian.

Giữa bộn bề nhân thế,

Hương quế vẫn nồng nàn.

* * *

Một hũ quế nâu nhỏ,

Giữ ấm trọn mùa đông.

Cho thân thêm dẻo dai,

Cho lòng thêm thảnh thơi.

* * *

Vỏ quế – quà của đất,

Giản dị giữa gian nhà.

Nhưng ẩn trong từng thớ,

Là phép lạ ông cha.

* * *

Hãy giữ mùi hương ấy,

Trong bữa cơm mỗi ngày.

Sức khỏe từ quế chín,

Tỏa ấm tựa ban mai.​

Bài thơ khép lại bằng hơi ấm của sự biết ơn – biết ơn thiên nhiên, biết ơn sức khỏe, và biết ơn những điều bình dị. Vỏ quế, dù chỉ là một mảnh vỏ mỏng manh, lại chứa trong mình linh hồn của núi rừng và vị ngọt của lòng người. Hương quế lan tỏa không chỉ trong căn bếp, mà còn trong mỗi trái tim biết nâng niu sức sống.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Ngày xưa, có chàng Ngốc thật thà đến mức ai nói gì cũng tin. Bởi quá hiền, chàng bị người ta lừa, thậm chí có lúc suýt đánh mất cả người vợ hiền. Nhưng chính những sai lầm ấy lại dạy cho chàng bài học lớn về tình người và sự khôn ngoan trong cuộc sống. Câu chuyện của chàng Ngốc là hành trình từ dại thành khôn – từ ngây thơ đến trưởng thành.

Dưới đây là bài thơ 5 chữ dài về chàng Ngốc học khôn, lấy cảm hứng từ câu chuyện nhẹ nhàng, hóm hỉnh mà vẫn có ý nghĩa sâu sắc về sự tỉnh ngộ và khôn lên của con người sau gian nan:​

Chàng Ngốc Học Khôn


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 5 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Ngày xưa chàng thật ngốc,

Tin người chẳng chút nghi,

Nghe ai nói cũng gật,

Cứ tưởng đời là chi.

* * *

Vợ chồng khi nghèo túng,

Bán vợ để trả nợ,

Ngốc tưởng chuyện nhỏ thôi,

Ai ngờ lòng tan vỡ.

* * *

Đêm về nghe tiếng khóc,

Hồn Ngốc chợt bừng lên,

Biết mình xưa dại dột,

Giờ học cách làm nên.

* * *

Ngốc tìm về nẻo cũ,

Thấy Kênh chạy mất hồn,

Mẹ vợ run tay nói,

"Trả con, kẻo khổ hơn."

* * *

Ngốc cười mà nước mắt,

Khôn đâu phải trong ngày,

Trải bao lần vấp ngã,

Mới hiểu chữ "tình" này.

* * *

Ngốc học khôn từ đó,

Không dại bán điều thân,

Biết thương người bên cạnh,

Biết quý hạt mồ hôi.

* * *

Một thời mang tên "Ngốc",

Giờ thành người khôn ngoan,

Không ai sinh ra giỏi,

Chỉ học giữa trần gian.

* * *

Tay cày cùng tay bút,

Ngốc viết chuyện đời mình,

Chữ sai rồi chữ đúng,

Thành thơ giữa nhân tình.

* * *

Ngốc nay không sợ nữa,

Giữa đời chẳng cúi đầu,

Chỉ cần lòng trong sáng,

Là khôn nhất trên đời.​

Ngốc không còn ngốc nữa, vì đã biết yêu thương và thấu hiểu. Trong mỗi con người, ai cũng có lúc dại khờ, nhưng chỉ cần biết nhận lỗi và đứng dậy, ta đã trở nên khôn ngoan hơn hôm qua. Câu chuyện về chàng Ngốc là tấm gương giản dị mà sâu sắc – dạy ta sống chân thành, nhưng cũng phải biết tỉnh táo giữa dòng đời.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc trở thành huyền thoại – nơi tuổi xuân hóa thành bất tử. Mười cô gái thanh niên xung phong, mười đóa hoa tuổi mười tám đôi mươi, đã gửi lại thanh xuân mình cho đất mẹ, để con đường thông, để dòng xe ra trận. Bài thơ sau đây là khúc tưởng niệm và tri ân những người con gái đã nằm lại giữa ngã ba bom đạn, để hôm nay, hòa bình nở hoa trên từng tấc đất quê hương.​

Mười Đóa Hoa Bên Ngã Ba Đồng Lộc


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ lục bát

* * * ^^^ * * *


Ngã ba gió quẩn mưa trôi,

Bom rơi nát đất, vẫn cười giữa sương.

Tuổi xuân gửi lại chiến trường,

Mười cô gái trẻ trọn đường hi sinh.

* * *

Đêm về gió hát rung rinh,

Cỏ non nghiêng xuống gọi tên các nàng.

Võ Thị Tần – dáng kiên cường,

Tiểu đội trưởng nhỏ mà đường chí cao.

* * *

Xuân ơi! Bom nổ lao xao,

Vẫn nghe giọng nói ngọt ngào trong mây.

Hà, Hường, Rạng.. Gọi tên đầy,

Tiếng ai vọng núi, tiếng ai gọi trời.

* * *

Cảnh, Xanh, Hợi.. Vẫn mỉm cười,

Giữa lòng đất mẹ, tóc người vương bay.

Mười thân áo vải hôm nay,

Thành mười ánh lửa đốt dày phong ba.

* * *

Đồng Lộc – ngã ba xưa đó,

Đạn bom dội xuống, đất nở hoa hồng.

Xe qua, các chị trải lòng,

Lấp hố bom nổ, giữ thông tuyến đường.

* * *

Bom rơi, đất vỡ tan xương,

Mười cô nằm lại, bình thường mà thiêng.

Chưa ai kịp tuổi đoàn viên,

Mà hồn đã hóa thánh hiền núi sông.

* * *

Mẹ ơi – thư viết chưa xong,

Tần còn giữ bút, lệ trong mắt người.

"Mẹ ơi, con vẫn còn vui,

Con cùng đồng đội vững nơi tuyến đầu."

* * *

Giờ đây, gió hát đâu đâu,

Mười cô hóa sáng tinh cầu giữa đêm.

Đồng Lộc – mưa trắng nẻo mềm,

Hoa sim tím nở, êm đềm nhớ thương.

* * *

Khách về dừng bước bên đường,

Nghe hương đất ấm, tấm gương anh hùng.

Tuổi hai mươi chẳng tàn phai,

Hóa thành bất tử, hóa mai vĩnh hằng.

* * *

Ngã ba cũ, khói hương giăng,

Cỏ non xanh mướt, trăng nằm nhớ ai.

Gió Lộc thổi tự hôm mai,

Còn nghe tiếng hát "thông đường – nhanh lên!"

* * *

Bom cười, đất cũng hồi tênh,

Mười cô ngã xuống, để nên hòa bình.

Đêm nay, trăng lặng lung linh,

Nghe mười bóng nhỏ thấp mình trong sương.​

Mười cô gái Đồng Lộc – mười ngôi sao lấp lánh giữa bầu trời Tổ quốc. Họ đã hóa thân vào đất, vào cỏ cây, vào gió Lộc Can để mỗi mùa trăng sáng, người đi qua vẫn thấy bóng dáng họ mỉm cười giữa sương mai. Bài thơ là nén hương lòng – là lời tri ân sâu sắc gửi đến những người con gái Việt Nam anh hùng, đã lấy tuổi xuân mình thắp sáng con đường độc lập, tự do.​
 
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc trở thành huyền thoại – nơi tuổi xuân hóa thành bất tử. Mười cô gái thanh niên xung phong, mười đóa hoa tuổi mười tám đôi mươi, đã gửi lại thanh xuân mình cho đất mẹ, để con đường thông, để dòng xe ra trận. Bài thơ sau đây là khúc tưởng niệm và tri ân những người con gái đã nằm lại giữa ngã ba bom đạn, để hôm nay, hòa bình nở hoa trên từng tấc đất quê hương.​

Mười Đóa Hoa Bên Ngã Ba Đồng Lộc


- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ lục bát

* * * ^^^ * * *


Ngã ba gió quẩn mưa trôi,

Bom rơi nát đất, vẫn cười giữa sương.

Tuổi xuân gửi lại chiến trường,

Mười cô gái trẻ trọn đường hi sinh.

* * *

Đêm về gió hát rung rinh,

Cỏ non nghiêng xuống gọi tên các nàng.

Võ Thị Tần – dáng kiên cường,

Tiểu đội trưởng nhỏ mà đường chí cao.

* * *

Xuân ơi! Bom nổ lao xao,

Vẫn nghe giọng nói ngọt ngào trong mây.

Hà, Hường, Rạng.. Gọi tên đầy,

Tiếng ai vọng núi, tiếng ai gọi trời.

* * *

Cảnh, Xanh, Hợi.. Vẫn mỉm cười,

Giữa lòng đất mẹ, tóc người vương bay.

Mười thân áo vải hôm nay,

Thành mười ánh lửa đốt dày phong ba.

* * *

Đồng Lộc – ngã ba xưa đó,

Đạn bom dội xuống, đất nở hoa hồng.

Xe qua, các chị trải lòng,

Lấp hố bom nổ, giữ thông tuyến đường.

* * *

Bom rơi, đất vỡ tan xương,

Mười cô nằm lại, bình thường mà thiêng.

Chưa ai kịp tuổi đoàn viên,

Mà hồn đã hóa thánh hiền núi sông.

* * *

Mẹ ơi – thư viết chưa xong,

Tần còn giữ bút, lệ trong mắt người.

"Mẹ ơi, con vẫn còn vui,

Con cùng đồng đội vững nơi tuyến đầu."

* * *

Giờ đây, gió hát đâu đâu,

Mười cô hóa sáng tinh cầu giữa đêm.

Đồng Lộc – mưa trắng nẻo mềm,

Hoa sim tím nở, êm đềm nhớ thương.

* * *

Khách về dừng bước bên đường,

Nghe hương đất ấm, tấm gương anh hùng.

Tuổi hai mươi chẳng tàn phai,

Hóa thành bất tử, hóa mai vĩnh hằng.

* * *

Ngã ba cũ, khói hương giăng,

Cỏ non xanh mướt, trăng nằm nhớ ai.

Gió Lộc thổi tự hôm mai,

Còn nghe tiếng hát "thông đường – nhanh lên!"

* * *

Bom cười, đất cũng hồi tênh,

Mười cô ngã xuống, để nên hòa bình.

Đêm nay, trăng lặng lung linh,

Nghe mười bóng nhỏ thấp mình trong sương.​

Mười cô gái Đồng Lộc – mười ngôi sao lấp lánh giữa bầu trời Tổ quốc. Họ đã hóa thân vào đất, vào cỏ cây, vào gió Lộc Can để mỗi mùa trăng sáng, người đi qua vẫn thấy bóng dáng họ mỉm cười giữa sương mai. Bài thơ là nén hương lòng – là lời tri ân sâu sắc gửi đến những người con gái Việt Nam anh hùng, đã lấy tuổi xuân mình thắp sáng con đường độc lập, tự do.​

Câu chuyện "Mười cô gái Ngã ba Đồng Lộc" là một trong những biểu tượng thiêng liêng nhất về chủ nghĩa anh hùng và sự hy sinh của tuổi trẻ Việt Nam trong kháng chiến chống Mỹ.

Bối cảnh lịch sử

Ngã ba Đồng Lộc
thuộc xã Đồng Lộc, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh, là điểm giao thông trọng yếu trên tuyến đường Trường Sơn, nối liền Bắc – Nam.

Trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ (đặc biệt giai đoạn 1967–1968), nơi đây là tọa độ lửa, bị máy bay Mỹ đánh phá dữ dội nhằm cắt đứt đường tiếp viện cho chiến trường miền Nam.

Mười cô gái thanh niên xung phong anh hùng

Đó là Tiểu đội 4, thuộc Đại đội 552, Tổng đội Thanh niên xung phong 55 tỉnh Hà Tĩnh.

Họ tuổi đời còn rất trẻ, chỉ 17–20 tuổi, gồm:

1. Võ Thị Tần – Tiểu đội trưởng

2. Nguyễn Thị Xuân

3. Võ Thị Hà

4. Trần Thị Hường

5. Nguyễn Thị Rạng

6. Nguyễn Thị Xanh

7. Trần Thị Hợi

8. Hà Thị Xuân

9. Hoàng Thị Cảnh

10. Dương Thị Xuân


Nhiệm vụ của họ là san lấp hố bom, đảm bảo thông đường cho xe vận tải ra tiền tuyến.

Ngày 24 tháng 7 năm 1968

Một trận bom ác liệt trút xuống Ngã ba Đồng Lộc.

Khi các cô đang làm nhiệm vụ lấp hố bom để thông đường, thì một loạt bom ném trúng vị trí của tiểu đội.

Cả 10 cô gái đã hy sinh, giữa tuổi xuân phơi phới.

Đến nhiều ngày sau, đồng đội mới tìm được thi thể các cô, nằm gần bên nhau dưới lớp đất đá.

Ý nghĩa và tưởng niệm

Câu chuyện của 10 cô gái đã trở thành biểu tượng cho tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Nơi đây nay là Khu di tích lịch sử Ngã ba Đồng Lộc, được xếp hạng Di tích quốc gia đặc biệt.

Hằng năm, hàng vạn người đến thắp hương tưởng niệm, đặc biệt vào ngày 24/7 – ngày các cô hy sinh.

Có nhiều bài thơ, bài hát, phim, truyện được sáng tác về họ, như:

"Cúc ơi!" (thơ của Nguyễn Khoa Điềm, viết về liệt sĩ Võ Thị Tần )

"Ngã ba Đồng Lộc" (bài hát của nhạc sĩ Song Ngọc )

Phim truyện "Ngã ba Đồng Lộc" (đạo diễn Lưu Trọng Ninh )

Lời tri ân

"Mười cô gái ngã ba Đồng Lộc

Tuổi mười tám, đôi mươi giữa bom rơi đạn nổ

Ngã xuống mà đất trời còn thương nhớ

Tên các em hóa sáng giữa trời xanh.."
 
Chỉnh sửa cuối:
502 ❤︎ Bài viết: 715 Tìm chủ đề
Bài thơ "Lá cờ thêu sáu chữ vàng" cô đọng lại tinh thần yêu nước và lòng căm thù giặc sâu sắc của Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản. Từ nỗi uất ức tuổi trẻ vì không được bàn việc nước (bóp nát quả cam) đến hành động khẳng khái, rèn quân và thêu cờ thề diệt giặc, bài thơ đã phác họa được khí phách hiên ngang, lẫm liệt của người anh hùng thiếu niên nhà Trần. Ngôn từ năm chữ giản dị nhưng mạnh mẽ, truyền cảm.​

Lá cờ thêu sáu chữ vàng

- ✒ Sáng tác: Thành Đô -

Thể thơ 4 chữ, dài - nhiều khổ

* * * ^^^ * * *


Hoài Văn tuổi nhỏ,

Lòng nóng vì dân.

Giặc Nguyên xâm lăng,

Máu sôi sục trào.

* * *

Họp bàn việc nước,

Bình Than vắng tên.

Tủi thân bóp nát,

Quả cam nhà Vua.

* * *

Rèn luyện võ nghệ,

Chiêu mộ anh tài.

Thêu cờ sáu chữ,

Phá địch, báo ân.

* * *

Thề giết giặc Nguyên,

Xông pha chiến trường.

Gươm sắc tung hoành,

Hiên ngang lẫm liệt.

* * *

Lá cờ sáu chữ,

Rực sáng trời Nam.

Anh hùng thiếu niên,

Là Trần Quốc Toản.​

Với kết cấu từ mâu thuẫn cá nhân (tủi thân) đến hành động lớn vì nghĩa nước (thêu cờ, đánh giặc), bài thơ đã làm nổi bật được sự chuyển biến mạnh mẽ trong tâm hồn Trần Quốc Toản. Câu kết "Lá cờ sáu chữ / Rực sáng trời Nam" khẳng định tầm vóc và ý nghĩa vĩnh cửu của hành động yêu nước đó. Đây không chỉ là một bài ca ngợi cá nhân mà còn là lời hiệu triệu về trách nhiệm với non sông.​
 

Những người đang xem chủ đề này

Xu hướng nội dung

Back