Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc trở thành huyền thoại – nơi tuổi xuân hóa thành bất tử. Mười cô gái thanh niên xung phong, mười đóa hoa tuổi mười tám đôi mươi, đã gửi lại thanh xuân mình cho đất mẹ, để con đường thông, để dòng xe ra trận. Bài thơ sau đây là khúc tưởng niệm và tri ân những người con gái đã nằm lại giữa ngã ba bom đạn, để hôm nay, hòa bình nở hoa trên từng tấc đất quê hương.
Mười Đóa Hoa Bên Ngã Ba Đồng Lộc
- ✒ Sáng tác: Thành Đô -
Thể thơ lục bát
* * * ^^^ * * *
Ngã ba gió quẩn mưa trôi,
Bom rơi nát đất, vẫn cười giữa sương.
Tuổi xuân gửi lại chiến trường,
Mười cô gái trẻ trọn đường hi sinh.
* * *
Đêm về gió hát rung rinh,
Cỏ non nghiêng xuống gọi tên các nàng.
Võ Thị Tần – dáng kiên cường,
Tiểu đội trưởng nhỏ mà đường chí cao.
* * *
Xuân ơi! Bom nổ lao xao,
Vẫn nghe giọng nói ngọt ngào trong mây.
Hà, Hường, Rạng.. Gọi tên đầy,
Tiếng ai vọng núi, tiếng ai gọi trời.
* * *
Cảnh, Xanh, Hợi.. Vẫn mỉm cười,
Giữa lòng đất mẹ, tóc người vương bay.
Mười thân áo vải hôm nay,
Thành mười ánh lửa đốt dày phong ba.
* * *
Đồng Lộc – ngã ba xưa đó,
Đạn bom dội xuống, đất nở hoa hồng.
Xe qua, các chị trải lòng,
Lấp hố bom nổ, giữ thông tuyến đường.
* * *
Bom rơi, đất vỡ tan xương,
Mười cô nằm lại, bình thường mà thiêng.
Chưa ai kịp tuổi đoàn viên,
Mà hồn đã hóa thánh hiền núi sông.
* * *
Mẹ ơi – thư viết chưa xong,
Tần còn giữ bút, lệ trong mắt người.
"Mẹ ơi, con vẫn còn vui,
Con cùng đồng đội vững nơi tuyến đầu."
* * *
Giờ đây, gió hát đâu đâu,
Mười cô hóa sáng tinh cầu giữa đêm.
Đồng Lộc – mưa trắng nẻo mềm,
Hoa sim tím nở, êm đềm nhớ thương.
* * *
Khách về dừng bước bên đường,
Nghe hương đất ấm, tấm gương anh hùng.
Tuổi hai mươi chẳng tàn phai,
Hóa thành bất tử, hóa mai vĩnh hằng.
* * *
Ngã ba cũ, khói hương giăng,
Cỏ non xanh mướt, trăng nằm nhớ ai.
Gió Lộc thổi tự hôm mai,
Còn nghe tiếng hát "thông đường – nhanh lên!"
* * *
Bom cười, đất cũng hồi tênh,
Mười cô ngã xuống, để nên hòa bình.
Đêm nay, trăng lặng lung linh,
Nghe mười bóng nhỏ thấp mình trong sương.
Mười cô gái Đồng Lộc – mười ngôi sao lấp lánh giữa bầu trời Tổ quốc. Họ đã hóa thân vào đất, vào cỏ cây, vào gió Lộc Can để mỗi mùa trăng sáng, người đi qua vẫn thấy bóng dáng họ mỉm cười giữa sương mai. Bài thơ là nén hương lòng – là lời tri ân sâu sắc gửi đến những người con gái Việt Nam anh hùng, đã lấy tuổi xuân mình thắp sáng con đường độc lập, tự do.