Nỗi nhớ nào đến chốn Văn Lương
Phủ khắp Thanh Xuân nỗi nhớ về ngã Sở
Khuất Duy Phạm Hùng xe tắc đường nỗi nhớ
Gió lộng dài ruổi đến lộ Thăng Long
Giờ phút này ta có nhớ nhau không
Nửa bài thơ xé ngang vào hồi ức
Bước chân khuya dừng giữa đời hư thực
Góc phố chờ
Một bến đợi
...không tên
- Vấn -
Ta về tìm tuổi đôi mươi
Gửi em chưa trọn khoảng trời dường như
Lại quên lại nhớ hững hờ
Vài hôm gặp gỡ bao giờ lần sau
Ý duyên chưa nổi chữ sầu
Thơ còn mang nợ nỗi đau tang điền
Tặng ai câu chúc tình duyên
Thư này phong kín giấc uyên ngủ vùi
- Vấn hẹn ngày gặp lại -
Rút cuộc thì việc gì đến cũng phải đến. Tự tri giả bất oán nhân, tri mệnh giả bất oán thiên
Biết là nơi này người không đọc được, nên tôi mượn tạm, gửi lời chúc muộn màng
Chúc người thật nhiều bình yên
Nhé
Min
Diễn đàn thật lắm giai nhân
Sách hâm Mịch dở thêm Hân lạnh lùng
Sắc thì thường rất là hung
Phi hoa lại có ông chồng nữ nhi
Aya còn gọi Riki
Tuổi tuy còn nhỏ tính thì adult
Anh Đào xứ với Ánh trăng
Giống như dê núi, khuynh thành Bán Yêu
Một chiều mưa gió cô liêu
Vấn ngồi tả thực đôi điều kaka
- Vấn tiên sinh -
Một chiều tháng tám trời mưa
Ngập đường mây gió ai đưa nhau về
Vạn ngày khuất nẻo sơn khê
Người đi, chốn cũ lời thề đơn côi
Chén đầy cạn một mình tôi
Lạnh lùng chiếc bóng hai người nâng ly
Rượu cay cay những vị gì
Bể dâu ngoảnh lại, cũng thì nhân gian
- Vấn -