Dân quốc năm 1865.
Thời đại này là thế, lâu rồi lão nương đây không xuống phàm gian dạo chơi, mọi thứ thay đổi nhiều quá.
- Thứ quái quỷ này là gì?
- Dạ thưa Sát Viên lão yêu, vật này ở đây người ta gọi là đèn điện có thể phát ra ánh sáng.
- Được rồi, lão nương đây thừa biết, chỉ hỏi ngươi cho vui thôi.
Chà món này ngon thật, đáng tiếc phàm gian có quy định của phàm gian, yêu và người nước sông không phạm nước giếng. Để rong chơi, lão nương đã phải phóng ấn thuật pháp, chỉ có thể trông cậy cả vào ngươi Quái Quái ạ!
- Cho ta mượn tí ngân lượng nhé! Hehe
- Dạ, tất nhiên là không thành vấn đề rồi, chỉ cần Sát Viên lão yêu vui là được.
- Tốt.. tốt, thế mới không hổ danh là tiểu quái tinh dưới trướng của lão nương chứ! Nào, nào ngươi cũng ăn đi.
Thật ra Sát Viên Lão yêu thừa biết không phải do cái tính ham chơi của cô, lại thêm cái tính thích xem vào mấy chuyện thi phi lề đường thì ngọc hồn châu cũng không bị mất, hôm nay phải lưu lạc đầu đường xó chợ, cầu lụy một tiểu quái thế này, quả là mất mặt hết sức.
Thôi kệ, da mặt của lão nương cũng dày lắm, nhục thêm chút nữa cũng không sao. Vốn dĩ không phải phong ấn thuật vì cái quy định vớ vẫn người và yêu đó, mà chính là cái cớ của lão nương mà thôi, mất ngọc hồn yêu thì không thể thi triển thuật được nữa, chứ yêu tinh lão nương ta chấp hết tất cả mọi quy định thừa thãi, thích thì ta cứ sử dụng thuật đấy.. ai quản được ta.
Nay sa cơ cầu thực, lão nương cũng nhịn, nhất định phải tìm được tên đó, kẻ đã lấy mất ngọc hồn châu của cô.
Đúng kiểu làm ơn mà mắc oán, cứu hắn mà lại mất cả hồn châu. Loài người đúng chẳng có ai tốt đẹp cả, cứ chờ mà xem lão nương tìm ra hắn sẽ cho hắn một bài học nhớ đời.
Vũ trường Phụng Liên.
- Hoan nghênh Lục đại soái, mời ngài theo hướng này.
Phòng trà đã chuẩn bị chỗ ngoài thoải mái cho ngài, có thể thưởng thức rượu ngon và ngắm nhìn mỹ nhân.
- Vẫn là ông hiểu ta.
* * *
- Sát Viên lão nương, người làm sao thế!
- Không có gì, chỉ là có thể do ăn quá nhiều.. ta có việc một chút, quay lại tìm người sau.
Ngọc hồn châu rõ ràng là gần đây, ta cảm nhận được. Đây là đâu, vũ trường gì cơ.. thôi kệ cứ vào đó đã.
- Đứng lại, kẻ ăn mày kia.
- Cái gì, ăn.. ăn mày.. người dám gọi yêu tinh lão nương ta là ăn mày, ngươi đúng là tìm con đường chết.
- Ây da.. không được, ây.. được rồi, ta có thể thi triển thuật, nghĩa là ngọc hồn yêu thật sự ở gần đây.
- Ủa đâu rồi? Mới vừa thấy tên ăn mày ở đây mà? Thật kỳ lạ.
- -
Phòng thay đồ.
- Chà, loài người thật biết hưởng thụ, quần áo đẹp thế kia, lão nương cũng muốn mặc thử. Haha, yêu tinh lão nương ta đúng là một tuyệt sắc mỹ nhân.
Sát Viên lão yêu ngắm nhìn mình trong gương với vẻ dương dương tự đắc.
- Được rồi, gọi cô đó, đứng ngẫn ra đó làm gì, đi thôi, đại soái đang đợi.
Gì chứ! Đại soái gì chứ.. ta.. ta.. này đừng có lôi kéo thế chứ, bọn con người không có tí phép tắc nào, lại không biết kính lão, đường đường là một đại lão yêu tinh như ta mà các ngươi, các ngươi lôi lôi kéo kéo còn ra thể thống gì chứ.
- Thưa Lục đại soái, mỹ nhân đến rồi ạ.
- Lục đại soái.
Sát Viên lão yêu hướng tầm mắt về phía hắn, tên tiểu tử này.. sao lại nhìn quen mặt thế nhỉ?
Yêu tinh lão nương vốn cũng chẳng kiên dè gì, cô lại bay ngay đến gần trước mặt hắn sờ soạn, nhìn ngắm thật kỹ từng đường nét trên gương mặt hắn.
- Đúng rồi, là ngươi, tên tiểu tử chết tiệt đã lấy mất ngọc hồn yêu của ta.
Hôm nay lại là một Lục đại soái oai phong khí thế, muốn tìm mỹ nữ à, được lão nương sẽ chơi đùa với ngươi một chút.
- -
- Nào mỹ nhân, lại đây rót rượu cho ta nào.
Tên háo sắc này, lão nương ta nhịn, vì ngọc hồn yêu nhất đinh phải nhịn.
- Dạ, Lục đại soái, tiểu nương tử đến đây ạ!
Sát Viên lão yêu sà vào lòng hắn, thầm nghĩ:
- May cho ngươi cũng khôi ngô tuấn tú, có khí chất nên lão nương tạm thời không chấp vặt, ôi ngọc hồn yêu của ta chỉ ôm thế này thôi mà đã cảm nhận được sức mạnh gia tăng đáng kể rồi!
Mọi người cũng vội vàng nhường lại không gian riêng cho đại soái tiêu khiển.
- -
- Được rồi, đứng dậy đi!
- Cái gì thế này, trở mặt thần tốc vậy à, vẻ ăn chơi trác tán rượu chè ca nữ của hắn ban nãy đã bay đâu hết rồi nhỉ!
- Cô ngồi ở kia, tốt nhất nên im lặng cái miệng kẻo hại thân.
Hắn đứng quan sát tầm nhìn ở một góc cửa sổ. Một người lạ mặt cũng vừa bước vào.
- Thưa đại soái, tình hình khu Trung Sơn đang căng thẳng, muốn giải cứu nhị thiếu gia và lão tướng quân quả là không dễ dàng.
Sát Viên lão yêu quan sát thấy dáng vẻ của hắn lúc này như một người hoàn toàn khác, con người quả là loài có phép thuật siêu đẳng hơn cả yêu tinh bọn ta, trong một giây đã biến thành bộ mặt khác, thật nể phục.
Bọn chúng xì xầm mật thư gì ấy, lão nương đây cũng chẳng thiết quan tâm, thứ lão nương cần chỉ là ngọc hồn yêu trong người hắn.
Lục đại soái này có vẻ đang né tránh sự theo dõi của ai đó, một lớp ngụy trang thật hoàn hảo – Sát Viên yêu tinh lão nương thầm nghĩ.
* * *