"Đợi đã.. hơi.. mệt chết lão nương rồi, có cần chạy nhanh thế không.. làm con người thật phiền toái, đến di chuyển cũng chỉ dùng sức lực hai chân và tiêu tốn không ít thức ăn cho cái dạ dày này.. vậy mà vẫn không thể đuổi tên tiểu tử đó." (Sát Viên lão
yêu bất lực thều thào từng hơi đứt quãng).
Nếu lúc này Sát Viên lão yêu ta có thuật phép ngọc hồn yêu, thoát cái tóm được tên chết tiệt nhà ngươi rồi.
- Này tiểu quái tinh, ngươi có thấy cái tên đại soái vừa bước ra đó không?
- Phủ của hắn ở hướng nào? Mau đưa ta tới đó.
- Sát Viên lão yêu thân mến, thứ lỗi cho tiểu quái tinh không thể đưa người đến đó bằng thuật phép được. Quy định giữa người và yêu đâu phải là chuyện đùa, lão Sơn Thần sẽ tống tiểu nhân và địa lao tinh mất..
- Hơi.. thôi được rồi, dài dòng văn tự, nói ta biết đi hướng nào tới đó là được, ta tự đi.. à mà khoan cho mượn ít tiền lẻ với mấy cái bánh đi đường luôn nha.
Bọn tiểu quái tinh đúng là gan nhỏ hơn thỏ, chẳng có chút tiền đồ nào, lão nương cũng coi như rộng lượng không chấp chuyện này, tự thân vận động vậy.
* * *
Phủ Lục đại soái.
Chà! Chà.. nơi này canh phòng nghiêm ngặt thật cứ cách một canh giờ lại đổi người tuần tra. Đêm khuya thanh vắng thế này bọn người kia không buồn ngủ sao, rãnh quá cứ đi qua đi lại, chóng hết cả mặt.
À.. chỗ này, có cái lỗ, dùng làm gì nhỉ.. thôi kệ, dù sao cũng có thể vào trong một cách an toàn, chui thì chui vậy.
Phủ của tiểu tử đó quả nhiên không tầm thường chút nào, rộng lớn hết sức nhưng vẫn còn thua xa động phủ của lão nương ta.
Giờ phải đi hướng nào đây ta? Hướng này hay là hướng kia.. được rồi cách cũ vậy, thiên linh linh địa linh linh xoay vòng à, hướng này hơi chóng mặt ghê.
Thật may, lão nương còn giữ món bảo bối ẩn thuật đan, cũng đủ cho lão nương ẩn mình đến khi trời sáng, phải nhanh chóng tìm được tên tiểu tử thối đó mới được.
* * *
Thư phòng.
Nơi này chắc là phòng đọc sách của hắn, nhiều bảo vật thật đấy, giàu có quá đi.. nếu thuận tay lấy một món xem như là trả ơn cứu mạng thì chắc cũng không quá đáng đâu nhỉ?
Sát Viên lão yêu ta thật là nói gì cũng thấy có lý hết vậy ta.. thôi quyết định vậy đi, tìm cái gì đáng giá chút, dù sao mạng hắn cũng do ta cứu về.
Tiếng bước chân.
Có người, tìm chỗ trốn trước đã.
* * *
- Thưa đại soái.
Hắn đưa tay ngăn lại, ra hiệu.
- Có gì vào thư vào rồi nói.
- Bên chỗ lão cáo già Trạch Miên vẫn chưa có động tĩnh gì, quân lính canh phòng khu vực đó rất chặt chẽ.
- Trận này nên đánh thế nào?
- Không cần phải quá vội vàng, cứ chờ xem lũ sói đói tranh giành nhau, chúng ta ở ngoài xem kịch hay là được rồi.
- Về phía mỏ dầu..
Hắn vội ra hiệu ngưng lại, nhìn quanh, cảm giác lúc này dường như có ai đang trong căn phòng theo dõi câu chuyện của họ.
Cái tên này.. làm sao thể nhỉ?
Cứ thoải mái tự nhiên nói chuyện đi, lão nương cũng đâu có quan tâm đến bí mật của nhà ngươi, việc gì mà lại cẩn trọng thế không biết.
Á.. hây.. phù may thật, cũng may là chộp kịp, không là..
- Đại.. soái.. Lục.. đại soái.. Ngài nhìn kìa, chiếc bình.. đang bay lơ lửng. Có ma!
"Bay lơ lửng.. ma cái đầu ngươi á! À ra lại là một tên nhát gan.. haha.. được được lão nương có trò vui để tiêu khiển rồi" (Sát Viên lão yêu thầm nghĩ)
Hắn cẩn thận quan sát, lùi lại từng bước một.
"Hê.. hê đây này, ta đang đến gần đây này sợ không hả?" Sát Viên lão yêu từng bước tiến về phía Lục đại soái, cười thầm trong bụng.
- Được rồi, ngươi lui ra đi. Chuyện hôm nay không được truyền ra ngoài.
Tên lính lúc này chỉ biết ba chân bốn cẳng vắt giò mà chạy.
"Trò này hết vui rồi, khuôn mặt hắn cứ trơ ra thế này chẳng còn chút thú vị gì nữa?" (lão yêu nghĩ). Lão nương không chơi nữa, bây giờ là lúc lấy lại ngọc rồi.
Sát Viên lão yêu chiêu hồn ngọc yêu, cấp cấp như luật lệnh, chiêu hoàn chủ..
"Á! Lại cái quái gì vậy?" - Sát Viên lão yêu dùng hoàn thuật mãi vẫn không có hiệu quả gì, lại còn phản tác dụng ngược lại.
Bạch phát âm lệnh.. khốn kiếp thật, ta nói cái tên tiểu tử thối nhà ngươi đã ăn cướp rồi còn la làng, dùng bạch phát âm gì chứ đau chết lão nương ta rồi.
- Này.. ta nói ngươi đó, đứng lại cho ta đi đâu vậy hả?
* * *
Lục Vân Kỳ - Lục Đại Soái.
Địa phận Giang Bắc này ai lại không biết đỉnh đỉnh đại danh đại soái phong lưu của hắn.
Nhiều lần lão đại tướng quân răng dạy đủ điều, tính khí chơi bời liểu lỏng có tiếng của hắn vẫn không hề suy giảm.
Phủ của hắn thì không biết bao nhiêu là ái thiếp chốn hồng trần, được hắn chăn dẫn về xem như là một chiến tích cho bộ sưu tập tình trường.
Bọn sói đói luôn nhìn ngó Giang Bắc, mọi người đều cho rằng sớm hay muộn, hắn cũng tự tay dâng giang sơn mà phụ thân hắn cất công gìn giữ cho kẻ khác.
Đúng là đại soái bất tài, vô dụng. Uy danh cũng chỉ dựa vào phụ thân mà được người ta kính nể.
Có lẽ chỉ mình Sát Viên lão yêu ta biết được, ngọa hổ tàn long trong hắn là như thế nào.
* * *
Phòng ngủ.
- Người đâu, chuẩn bị nước nóng cho đại soái.
- Gì chứ! Tắm rửa hả, tưởng lão nương đây sợ sao, dù sao tiện nghi của ngươi cũng là ngươi tự dâng cho tặng cho ta thấy, ta thì không khách sáo đâu nhé!
Nếu hắn tắm, có nghĩa là bạch phát âm lệnh trừ yêu kia sẽ được tháo ra.. lần này thì tóm được nhà ngươi rồi.
Lục Vân Kỳ ra hiệu cho đám nô tì lui chân, trong phòng lúc này chỉ còn lão yêu Sát Viên và hắn.
Thái độ gì vậy chứ, trông hắn khá ung dung thong thả, mau cởi ra nhanh lên nào sốt cả ruột. Đừng hiểu lầm ý ta nhé! Ý ta là cởi cái bạch phát âm lệnh đó ra.
- Hả? Cái tên biến thái này, đi tắm mà mặc quần luôn làm gì chứ! Lại còn đeo nguyên cái lệnh bạch phát âm không chịu tháo, rồi sạch sẽ chỗ nào, chẳng thoải mái đâu nên cởi ra hết đi, thiên linh linh địa linh linh cởi ra.. cởi ra.
- Được rồi, ra đây đi, không cần phải trốn hay ngồi đó nói nhảm nữa.
- Ta có nói nhảm đâu.. ta chỉ là.. ủa? Hắn đang nói chuyện với ai vậy, với lão nương sao?
- Phải, là ta đang nói chuyện với cô đó! Còn không mau ra đây..
- Á.. đừng có đến gần ta, cái tên điên này.. Đứng lại! Bạch phát âm lệnh.
- Bạch phát âm lệnh thì sao?
- Nó làm lão nương bị đau, ngươi đứng đó ta tự hiện ra là được.
Sát Viên lão yêu đành bất lực nhả ra viên ẩn thuật đan lúc này cô cũng hiện nguyên hình trước mặt hắn.
Ẩn thuật đan: Ngậm trong miệng sẽ phát huy tác dụng ẩn thân trong vòng 24 giờ. Qua thời gian thì sẽ hiện thân, để tiếp tục dùng ngọc cần cho ngọc hâp thụ linh khí trời đất 3 ngày 3 đêm thì mới tái sử dụng được.
* * *