Ánh trăng thành phố C đã lên cao, đèn đường cũng sáng từ rất lâu rồi. Một góc trong lòng thành phố đầy tấp nập giờ đây đã tắt đèn. Trên chiếc giường nhỏ ấm áp vẫn còn ánh sáng nhàn nhạt phát ra từ màn hình điện thoại, Chắc hẳn giờ đây ai cũng nghĩ tới một hình ảnh nhỏ bé ấm áp nào đó nhưng không. Gương mặt Hạ Tĩnh Du giờ đây phải nói là khó coi muốn chết. Bởi vì sao ư? Đơn giản là do một con dân ngôn tình anh minh thần võ như cô cũng có một ngày bị hố đọc bách hợp, ok như thế cũng không sao chẳng phải là thoát ra không đọc nữa là xong, NHƯNG cô bị hố những nửa quyển cho đến khi anh nam chính trong lòng cô ra đi tức tưởi nơi đất khách quê người. Khi đó cô nhận ra đã là quá muộn màng rồi, anh nam chính trong lòng cô đã chết.
Ngày hôm sau ai đó mang theo cặp mắt gấu trúc ỉu xìu đi làm khiến cho mọi người trong tập đoàn xôn xao một trận. Ai nói cho họ biết nữ thần của tập đoàn Lạc thị hôm nay dĩ nhiên mang theo một cặp mắt gấu trúc đi làm.
"Nhưng mà tại sao nữ thần vẫn xinh đẹp như vậy a"
Một đồng nghiệp nam tay cầm theo ly cafe dõi theo bóng lưng của cô than thở, cô gái bên cạnh cũng bĩu môi thầm than, rõ ràng mang theo quầng thâm mắt vẫn cứ đẹp như vậy. Đã thế còn vô cùng tài giỏi vào tập đoàn chưa đến 2 năm đã ngồi lên chức phó tổng tài, haizzz thở dài N lần.
Tĩnh Du hôm nay trên mặt đầy vẻ mộng bức, nhưng vẫn phải ép bản thân cố tỉnh táo xử lý một văn kiện về dự án bất động sản tại trung tâm thành phố.
Cốc Cốc
"Chị Tĩnh Du chị gặp phải chuyện gì không thể giải quyết sao?"
Giai Giai vừa đặt ly café trước mặt cô vừa hiếu kỳ hỏi. Cô chưa bao giờ thấy chị Tĩnh Du không có chút tinh thần nào cả, phải biết bình thường cô ấy chính là một người cuồng công việc đến đáng sợ. Giai Giai chính là trợ lý mà cô giữ lại bên người, cô bé luôn hoạt bát nhí nhảnh nhưng công việc luôn xử lý đâu vào đó rất có năng lực.
"Không sao hôm qua chị có chút mất ngủ, em đi làm việc của mình đi không cần để ý đến chị."
Đợi Giai Giai đi rồi cô mới cố gắng tập trung làm việc, nhưng vẫn cứ là day dứt. Tại sao lại để một người làm việc đều muốn đến nơi đến trốn như cô gặp phải trường hợp bỏ cũng không được đọc tiếp cũng không xong thế này a.
Khó khăn lắm mới chờ đến giờ tan ca, Hạ Tĩnh Du quyết định sẽ đi tới nhà hàng mà cô thường hay tới ăn chút bánh ngọt để bình tĩnh lại. Cô tự mình lái xe đi nhưng khi bản nhạc trên xe vừa phát đến giữa chừng xe cũng vừa rẽ vào cao tốc thì một chiếc xe khác mất lái đã lao nhanh đến trước mặt cô. Cú va chạm mạnh khiến cô cảm thấy trên trán đau nhói, ý thức dần chìm vào bóng tối.. Trước khi hoàn toàn mất ý thức trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, rồi xong cuộc đời cô đi với anh nam phụ luôn rồi.
Chợt cảm thấy đầu đau nhói, trong không khí cũng có mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt. Không lẽ cô được người ta cứu về rồi, không cần đi theo anh nam phụ hả? Khẽ mở mắt, trần nhà màu trắng ừ đúng bệnh viện rồi.
"Tiểu thư cô tỉnh rồi."
Trước mắt cô là một người thanh niên, nhìn thấy cô tỉnh lại thì vui mừng đến nỗi bật dậy.
"Ừ làm sao tôi lại ở chỗ này."
Nghe đến đây anh ta có chút khó xử.
"Tôi là Trầm Lăng, Trợ lý tổng tài của Sơ Thị. Việc này là trách nhiệm của chúng tôi. Hôm qua Sơ tổng có chút say nên không cẩn thận đâm phải cô, hôm nay anh ấy có cuộc họp khẩn cấp nên không thể tới đây. Thay mặt Sơ tổng tôi xin trân thành gửi lời xin lỗi đến tiểu thư, mọi chi phí tại bệnh viện chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm. Còn nữa tại đây có 50 vạn là Sơ tổng bồi thường cho cô"
Tĩnh Du nhíu mày, đâm trúng người ta nhưng không xin lỗi vị Sơ tổng này cũng quá không phúc hậu rồi. Với lại cô cần 50 vạn này làm gì, cũng đâu phải cô rất thiếu tiền a, 50 vạn cô chưa nhìn vào trong mắt. Tuy nghĩ vậy nhưng cô vẫn nhận vào trong tay, ai bảo người ta đâm cô là cô cũng chịu thiệt chứ bộ.
Trầm Lăng thầm quan sát cô gái trước mặt tuy là trên trán có băng bó nhưng cũng không làm cô trở nên xấu đi mà ngược lại có một nét đẹp yếu ớt khiến cho ai cũng muốn bảo hộ. Tuy vừa bị tai nạn nhưng không có tức giận phẫn hận, hai mắt cụp xuống không ai biết đôi mắt ấy đang chứa đựng điều gì, chỉ thấy hàng lông mi run run tự cánh bướm, thật sự rất xinh đẹp. Khi anh cầm tấm thẻ đen đưa qua cô còn không thèm chớp mắt một cái, 50 vạn cũng đâu phải nhỏ thế nhưng nếu anh không nhìn nhầm thì còn thấy được một chút khinh thường nơi đáy mắt.
"Phải rồi đây là bệnh viện nào?"
Cô hiện tại cũng không cảm thấy khó chịu ở đâu phải nhanh chóng xuất viện. Việc của cô ở tập đoàn còn chưa xong đâu hơn hết là dự án kia chậm trễ một chút rất có thể sẽ tổn thất tiền hàng ngàn vạn.
"Bệnh viện Trung ương đế đô"
?
Cô không phải ở thành phố C hay sao? Tuy không phải thành phố hạng nhất nhưng cũng có bệnh viện cần phải đi đế đô hả? Còn nữa không lẽ bản thân sắp chết nên mới phải chuyển viện? Nhưng mà cô cũng đâu thấy khó chịu gì.
"Vậy tôi ở đây bao lâu rồi."
"Một đêm"
"..."
Tôi muốn nghỉ ngơi, anh ra ngoài đi. Cô bây giờ có chút rối não, quyết định nghỉ ngơi một chút sau đó sẽ về lại tập đoàn.
Khoảng giữa trưa cô ra viện, những đồ đạc của cô đều được nhận lại nhưng rõ ràng không phải của cô mà. Cô đã hỏi cô y tá có lấy nhầm đồ không nhưng trong ví lại có chứng minh của cô Hạ Tĩnh Du 22 tuổi. Điện thoại cũng không phải của cô.
Tĩnh Du bắt một xe đi về tập đoàn nhưng kỳ lạ là tài xế nói không hề có tập đoàn nào như vậy. Lần này cô sợ thật rồi, Lạc Thị là tập đoàn đứng trong top đầu của đất nước nhưng bác tài lại nói không hề có, vậy còn chung cư của cô thì sao? Cô đọc địa chỉ.
Nhưng khi xuống xe cô mới phát hiện đây là trung tâm thương mại, lần này cô biết mình khẳng định đã
xuyên không rồi nếu không sao chỉ có một đêm lại có thể thay đổi nhiều đến vậy. Thầm cảm thấy may mắn vì bản thân đã cầm 50 vạn kia nếu không cô chỉ có thể ngủ bờ đường. Thuê một phòng khách sạn Hạ Tĩnh Du tắm rửa sau đó gọi một vài món ăn lấp bụng. Khi cô làm xong tất cả mới bắt đầu kiểm tra mạng xã hội của thân thể mà cô xuyên qua, từ một vài thông tin cô đoán nguyên thân là một cô du học sinh vừa tốt nghiệp khoa thiết kế của một đại học danh giá tại nước Z, không những thế còn là tốt nghiệp song bằng kinh tế thiết kế. Vì là một cô gái mồ côi nên tất cả đều phải tự mình giành lấy, có thể thấy nguyên thân là một cô gái rất mạnh mẽ, nhưng vừa về nước được hai hôm thì tai nạn mà chết đi.
Tĩnh Du cất điện thoại đi ngủ, nhưng ai ngờ sau đó đầu bắt đầu đau nhói, một chuỗi ký ức tràn vào trong tâm trí cô. Hạ Tĩnh Du 22 tuổi vốn tưởng cô chỉ là một cô sinh viên nhưng không thể ngờ cô gái nhỏ này đã được huấn luyện từ nhỏ để trở thành đặc công, lần về nước này vì làm nhiệm vụ mà bị người khác hạ độc lúc cô sắp mất đi ý thức thì chỉ thấy đèn xe chói mắt phía trước sau đó rơi vào bóng tối. Đây là nhiệm vụ cuối cùng cô hoàn thành sẽ trở thành thượng tá, một thượng tá trẻ nhất, và cũng là điều kiện cuối cùng để cô rời khỏi tổ chức. Nhưng ai có thể biết trước tương lai khi cô vừa hoàn thành nhiệm vụ thì không may chết đi để cô Hạ Tĩnh Du xuyên vào. Tĩnh Du yên lặng nhắm mắt, cô nhất định hoàn thành tâm nguyện của nguyên chủ sống một cuộc đời an nhàn bình an.