ĐA TÂM - LINDA
Đường phố hôm nay lại vắng rồi, anh nhỉ
Xe lại vội vàng, mưa lất phất rơi
Lướt qua nhau như những án mây trời
Vô tình hờ hững như chưa từng được biết
Gió lạnh, đã có khăn len mũ ấm
Nhưng lấy gì sưởi ấm cõi lòng em
Những con phố rõ ràng có mang tên
Nhưng người đi chẳng bao giờ buồn nhớ
Gió đông đã lạnh lại còn quá hững hờ
Hể người ta xa nhau lại lào xào thổi mãi
Đã cô đơn rồi còn lạnh như vậy
Thế mới nói
Gió đông chỉ dành cho những kẻ cô đơn..
Em còn nhớ một ngày còn lạnh hơn
Đó là ngày ta rời xa mãi mãi
Mưa cũng buồn, cũng phất phơ vậy đấy..
Em thì lặng thầm giấu nước mắt vào mưa..
Năm tháng lại lặng lẽ thoi đưa
Người với người cũng chẳng còn nhau nữa..
Những câu chuyện đẹp thường khi còn dang dỡ
Nhưng chuyện chúng mình lại chẳng hề đẹp, phải vậy không?
Chúng ta, của những ngày xa xưa rất lâu đó
Cũng đã từng có những tháng ngày đẹp nho nhỏ
Của lứa đôi mươi, thanh xuân ngày nọ
Rồi cũng lặng lẽ vô hình như những giấc chiêm.